Mục lục
Tôi Chờ Em Đến Ba Mươi Tuổi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Sinh bệnh là sự kiện vô cùng tệ, Từ Phóng Tình từ nhỏ đã quen một mình, giờ lại bị Tiêu Ái Nguyệt theo sau mông hầu hạ thì cảm thấy rất không quen, chẳng phải chỉ là một cuộc tiểu phẫu thôi sao? Cô ta có cần phải mang cháo thanh đạm đến thăm mình mỗi ngày không? Là đang nhắc nhở mình rất vô dụng sao?
Cô yên lặng nhìn bóng lưng bận rộn của Tiêu Ái Nguyệt, người phụ nữ này thích mặc âu phục màu đen, quần áo bạc màu đến nghiêm trọng, áo sơ mi bên trong thậm chí còn bị sứt chỉ, lại còn có thêm mấy chỗ dơ màu vàng trông vô cùng lôi thôi.
Từ Phóng Tình cảm thấy chướng mắt nên bắt đầu đuổi người, "Tiêu Ái Nguyệt, nếu không có chuyện làm thì cô cút về ngay đi, đừng có ở trước mặt làm tôi chướng mắt nữa."
Tiêu Ái Nguyệt ngẩng đầu, tay còn lau nước đọng trên bàn, "Quản lý Từ, tôi lau bàn cái nữa rồi sẽ về ngay."
Bệnh viện có người quét dọn mỗi ngày, Từ Phóng Tình đã quen sạch sẽ nên không thể nằm viện trong áp lực được, cô bảo Tiêu Ái Nguyệt ra ngoài tìm một bà dì quét dọn vệ sinh, kết quả chính Tiêu Ái Nguyệt lại xắn tay áo làm thay.

Công ty bắt đầu làm từ chín giờ, bình thường hơn sáu giờ Tiêu Ái Nguyệt đã mang đồ ăn sáng đến bệnh viện, trên vai còn vắt một cái khăn sạch, hiển nhiên trở thành tiểu nhị chạy bàn thời cổ đại.
Tình cảm của Từ Phóng Tình đối với Tiêu tiểu nhị rất phức tạp, có lẽ cô ta khác biệt với những người khác, cũng có thể là nằm viện quá nhàm chán, trong nội tâm cô lập tức nổi lên rung động, chính cô cũng không phân rõ được những cơn sóng tình ẩn hiện đó cụ thể là gì.

Trong phòng yên tĩnh chỉ nghe được âm thanh đi lại của Tiêu Ái Nguyệt, bờ môi Từ Phóng Tình hé mở, không chút nghĩ ngợi hỏi, "Tiêu Ái Nguyệt, tại sao cô lại yếu kém đến vậy?"
"A?" Tiêu Ái Nguyệt giật mình, "Tôi không kém mà."
Có cảm giác trò chuyện không nổi nữa.

Từ Phóng Tình tiếp xúc với rất nhiều người thông minh nên cô rất ghét loại người khôn vặt không che giấu được sự ngu ngốc này, cô đen mặt nói, "Tiêu Ái Nguyệt, cút khỏi mắt tôi ngay lập tức."
Tiêu Ái Nguyệt không hiểu đối phương bị làm sao, cô nháy mắt quan sát bốn phía trong phòng rồi gật đầu, "Quét dọn cũng sạch rồi, ngày mai tôi lại tới.

Quản lý Từ, chị nghỉ ngơi thật tốt nhé."
"Ai cần cô qua đây?" Làm sao Từ Phóng Tình có thể nhận ra lời nói của mình mang theo hơi hướng tự mình đa tình chứ.

Cô buồn bực nhếch mày, khóe miệng cong lên một nụ cười lạnh, "Tiêu Ái Nguyệt, tôi có bảo cô qua đây mỗi ngày sao? Cô là gì của tôi mà phải qua đây chăm sóc tôi mỗi ngày? Vợ nhà người khác cũng không siêng như cô đâu."
"Nhưng tại tôi nên bệnh của chị mới trở nặng." Tiêu Ái Nguyệt thấy người kia nổi giận mới bắt đầu biết sợ, cô quẫn bách đứng im tại chỗ, tay chân đều trở nên có chút không cân đối, "Tôi không có ý gì khác, quản lý Từ, chị đừng hiểu lầm, tôi là thuộc hạ của chị, tôi biết thân phận của mình."

"Cút ra ngoài." Đáp án này cũng không làm tâm tình của Từ Phóng Tình tốt hơn xíu nào.

Cô vuốt tóc, sắc mặt càng ngày càng khó coi, "Tôi không muốn ăn cháo, ngày mai đừng đến nữa."
Hôm sau, người đến bệnh viện lại là tổng giám đốc Trương, gã là lãnh đạo cấp cao do Khang Thụy Lệ một tay đề bạt đến Hải Manh, không ngờ chưa tới hai năm, gã đã trực tiếp bị đám người của phó tổng giám đốc Hoàng tẩy não trở thành một con rối chính cống.
Từ Phóng Tình không cho gã sắc mặt tốt hơn bao nhiêu, "Tôi không cảm thấy anh có bất kỳ năng lực nào có thể giúp tôi."
Tổng giám đốc Trương không ngừng cười làm lành, công khai vuốt mông ngựa, "Công ty có lưu trình của công ty mà, sao có thể nói được là ai giúp ai.

Quản lý Từ, hôm qua đổng sự Khang gọi điện thoại cho tôi dặn dò tôi phải hợp tác với cô làm việc, còn nói sẽ điều cô về tổng bộ, như cô thấy đó, tôi hoàn toàn không hề can thiệp vào chuyện này dù chỉ một lần, nếu có yêu cầu gì thì cô cứ việc nói ra."
Lão hồ ly chỉ dùng mấy câu đã tức thì phủi sạch trách nhiệm, gã lại còn ám chỉ Khang Thụy Lệ muốn Từ Phóng Tình trọng dụng gã, nhưng Từ Phóng Tình vốn thấy gã chướng mắt, dù là năng lực hay đạo đức đều không lọt nổi vào mắt xanh của cô.

Trong mắt của Từ Phóng Tình, cô khinh thường mọi thứ ở thành phố H này.

Cô bưng ly nước lạnh trong tay hớp một ngụm nhỏ, cũng không định đáp lời.
Thế là trong phòng yên tĩnh trở lại, chỉ có tổng giám đốc Trương phát ra tiếng hít thở nặng nề.

Căn phòng này vốn không kín cửa, tiếng giày cao gót đang dần rõ ràng bên ngoài khiến mí mắt của Từ Phóng Tình co giựt, nhắm mắt lại cũng có thể cảm thấy có người đi vào.
Quả nhiên có tiếng đập cửa quen thuộc vang lên, Tiêu Ái Nguyệt đẩy cửa ra, giật mình nhìn hai người trước mặt, đôi mắt của cô mở to, yên lặng ngây người ở cửa hết vài phút.
Dù sao cũng là nhân viên công ty mình, tổng giám đốc Trương lập tức thu lại sự cẩn trọng lúc nãy, sau đó uy nghiêm nói với Từ Phóng Tình, "Quản lý Từ cứ yên tâm dưỡng bệnh, tổng bộ đã thông báo thay máu toàn xưởng, tất cả mọi người liên quan đều đang được điều tra, cố cứ yên tâm."
Từ Phóng Tình không đáp lời, cũng không biết Tiêu Ái Nguyệt đã lĩnh ngộ được cái gì liền vội vàng thả bình nước sôi trong tay xuống, sau đó lấy ở góc nào ra một cái ly dùng một lần rồi rót cho tổng giám đốc Trương một ít nước nóng, "Vậy thì làm phiền giám đốc, thân thể của quản lý Từ vẫn còn khó chịu, nhờ anh chiếu cố nhiều hơn."
Sự xuất hiện của cô đã thành công hóa giải sự xấu hổ giữ hai người Từ Trương.

Sắc mặt của tổng giám đốc Trương sáng hẳn lên, gã tán thưởng nhìn Tiêu Ái Nguyệt.


Trong tích tắc, Từ Phóng Tình đột nhiên cảm thấy bản thân của nữ thuộc hạ này không hẳn là ngốc, cô ta cũng hiểu chuyện và hiểu được nên lợi dụng tính cách nhu thuận của bản thân để mở đường, đây chính là Tiêu Ái Nguyệt, vừa ngu ngốc lại vừa thông minh.
Sau khi tổng giám đốc Trương rời đi, Từ Phóng Tình vẫn không nhịn được đã nói chuyện cô muốn xuất viện chiều nay.

Sự ngu ngốc của Tiêu Ái Nguyệt lại phát tác, còn lầm bầm nói muốn đón cô về.

Từ Phóng Tình vừa uống ly nước ấm do Tiêu Ái Nguyệt đưa đến, nhờ nhiệt độ trong ly, cô mới nhẫn nại không hất nước lên mặt đối phương.
Không ngờ đến thời điểm xuất viện, Từ Phóng Tình lại gặp tổng giám đốc Trương dưới cổng.

Cô vốn muốn đón xe về nhưng lại trông thấy khuôn mặt tươi cười của gã đàn ông kia.

Cô quay mặt qua một bên, thái độ cực kỳ lạnh lùng, "Sao vậy? Anh còn có việc gì?"
"Quản lý Từ, tổng giám đốc Từ, nào, đưa đồ cho tôi." Gã ân cần nhận túi hành lý trong tay Từ Phóng Tình rồi làm bộ không thấy được vẻ mặt khó coi của cô, cười hỏi, "Xe ở bên kia, cô ngồi xe của tôi đi, tôi để hành lý trong cốp sau được chứ?"
Nếu mắt Từ Phóng Tình chưa mù, đương nhiên có thể thấy được người đang ngồi bên ghế phụ là ai.

Cô dừng bước, sắc mặt nghiêm túc, giọng nói loáng thoáng có chút không được tự nhiên, "Bà ta đến khi nào?"
"Cô nói chủ tịch hả?" Tổng giám đốc Trương ngẩng đầu nhìn về phía trước, giọng nói rất lớn, giống như đang cố ý, "Chủ tịch lo lắng cho cô lắm, sau khi cô nằm viện, ngày nào chủ tịch cũng gọi điện thoại đến hỏi thăm bệnh tình của cô.

Tôi cũng muốn đến bệnh viện nhưng sợ sẽ quấy rầy cô dưỡng bệnh, đến hôm nay mới đến thăm được.

Tổng giám đốc Từ, lên xe đi."

Dường như muốn nghiệm chứng cho rõ, cửa xe từ từ mở ra, Từ Phóng Tình chậm rãi đi tới, vừa ngồi vào trong xe, thân thể lập tức bị người nọ ôm lấy.
"Sammi, sao không tiếp điện thoại?"
Hai người đã ba năm không gặp, Khang Thụy Lệ mới mở miệng lại là lời trách cứ.

Từ Phóng Tình đẩy bà ra rồi liếc nhìn sắc mặt của bà, không đau không ngứa nói, "Tôi bệnh."
Câu trả lời hùng hồn làm thần sắc của Khang Thụy Lệ biến đổi, đôi mắt vũ mị xuất hiện u uất khiến người ta kinh ngạc, "Nói chuyện đi, chẳng phải con muốn như vậy sao? Con làm cục diện rối rắm, còn muốn ta thu dọn giúp, nói vài câu dễ nghe sẽ mất mạng sao?"
"Đúng."
Một chữ cắt ngang tất cả lo lắng của Khang Thụy Lệ, bà đã gần năm mươi tuổi, khuôn mặt trắng hồng trái ngược với tuổi tác trong rất đáng yêu.

Tổng giám đốc Trương vừa lái xe vừa len lén đánh giá bà, nhưng người bên cạnh lại chẳng thèm nhìn bà ta lấy một cái.

Khang Thụy Lệ bị chọc tức lại bắt đầu cảm thấy buồn cười, bà từ nước Mỹ ngàn dặm xa xôi đến đây thăm tiểu tổ tông nhưng oắt con này quá bướng bỉnh, ngược lại bản thân bà giống như đang cọ mặt nóng vào mông lạnh.
"Hôm nay, tổng bộ có điều đến một người, ta sẽ triệu hồi con về Thượng Hải, công việc bên Phố Wall có thể tạm thời hoãn lại một chút, chờ ta làm xong sẽ đến Thượng Hải hội ngộ." Khang Thụy Lệ vừa nói vừa để tay lên đùi của Từ Phóng Tình, "Con ở đây chờ cũng đủ lâu rồi, lão Lương sẽ cân nhắc chuyện này, về phần cô thuộc hạ nhỏ kia..." Lời nói dừng lại một chút, bà ta nhìn mặt Từ Phóng Tình chằm chặp như muốn nhìn ra biểu cảm đặc thù nào đó.
Làm sao Từ Phóng Tình có thể không biết ý nghĩ của bà ta.

Khang Thụy Lệ cất giấu cảm xúc trước mặt người ngoài nhưng lại thể hiện mình là một kẻ nhược trí ở trước mặt cô, thái độ của Từ Phóng Tình đối với bà lúc này cũng không khá hơn, cô mất kiên nhẫn khẽ nói, "Đó là chuyện của tôi, bà đừng xen vào."
Xe chạy thẳng về phía trước, GPS chỉ đích đến ở sân bay, Khang Thụy Lệ phải đến Hồng Kông bàn chuyện làm ăn nhưng lại hết lần này tới lần khác hoãn giờ để đến Thành phố H.

Từ Phóng Tình ngồi hơn nửa giờ, Khang Thụy Lệ cũng không tiếp tục nói chuyện, bà nắm tay của Từ Phóng Tình thật chặt, mắt nhắm lại, biểu lộ bình tĩnh đến lạ.
Xe chạy được hơn nửa đường, Khang Thụy Lệ đã ngủ thiếp đi, Từ Phóng Tình cảm giác lực nắm trên tay buông lỏng liền vội rút tay ra rồi ôm lấy hai cánh tay, khuôn mặt đóng băng, trầm mặc.
Đến sân bay, Khang Thụy Lệ được chú Cao – vệ sĩ gọi dậy, bà mở mắt thấy mặt Từ Phóng Tình gần trong gang tấc, làn da trắng như tuyết không thể che giấu được sự bài xích khiến bà không khỏi nhắm nghiền hai mắt lần nữa rồi thở dài nói, "Sammi, con còn muốn giận đến bao giờ?"
Từ Phóng Tình liếc nhìn người kia một cái, "Không phải bà đang gấp sao?"
Khang Thụy Lệ bất đắc dĩ đẩy cửa xe ra, quyến luyến đặt tay lên cửa xe một lúc mới nhớ tới mục đích đến đây, vẻ mỏi mệt và buồn ngủ đã không còn tồn tại trên mặt của bà nữa mà chỉ còn lại nỗi xao động cùng nóng nảy, "Công ty có nhiều người như vậy, tại sao cứ nhất định phải tự mình ra trận? Ta đâu có nuôi một đám phế vật, con là người của ta, Sammi, ta mặc kệ con muốn quậy phá thế nào, nếu con làm liên lụy đến thân thể của mình, ta sẽ lập tức phạt con.

Thân thể của con là do ta làm chủ, nếu lần sau xảy ra tình huống này, ta thà tự mình động thủ đưa con vào bệnh viện, có hiểu chưa, Sammi?"

Lời nói này khiến mặt tổng giám đốc Trương xanh đỏ theo cấp số cộng, chẳng phải Khang Thụy Lệ đang mắng gã không làm gì đó sao? Từ Phóng Tình không hề hấn gì, trên mặt cô lộ ra một nụ cười kỳ quái, tự giễu nói, "Tôi không hiểu, bà lại đang chuẩn bị tự mình dạy dỗ tôi đó sao?"
Khang Thụy Lệ nắm chặt nắm đấm, nếu không có người ngoài ở đây, có lẽ Từ Phóng Tình đã bị dạy dỗ rồi.

Bà cắn răng, tâm tình xấu đi, giọng điệu kéo dài, "Con phải biết rằng, người nào mà ta không cho phép xuất hiện, ta sẽ không để người đó ở lại." Bà nói xong bèn đưa ánh nhìn sắc bén nhìn về phía tổng giám đốc Trương khiến toàn thân gã sợ hãi run lên bần bật.
Từ Phóng Tình ngồi không nhúc nhích, Khang Thụy Lệ đến cũng vội mà đi cũng vội, tổng giám đốc Trương đưa cô về, trên đường muốn nói lại thôi, đến dưới công ty, gã mới ngắn gọn xin chỉ thị của cô, "Tổng giám đốc Từ, cô thây tiếp theo chúng ta nên làm thế nào?"
Từ Phóng Tình lấy lại tinh thần, qua loa nói, "Anh là lãnh đạo, nếu mọi thứ đều để tôi quyết định thì có anh làm gì?"
Tổng giám đốc Trương ngượng ngùng cười, "Chủ tịch nói mọi chuyện đều nghe theo cô."
"Phái một người đi qua đó." Từ Phóng Tình đã nhìn ra gã chột dạ nên cũng không làm khó, cô trầm giọng nói, "Đây là cơ hội tốt cho anh đất tổng giám đốc Trương, bây giờ phó tổng giám đốc không có ở đây, anh lo mà lập công đi, cái gì cũng nghe theo chủ tịch thì anh sẽ mãi mãi cũng không có ngày nổi danh.

Ngày mai điều Tiểu Thu đến phân xưởng đi, cô ta là người rất thận trọng, có thể giúp anh giải quyết chuyện bên phân xưởng."
"Là...!là...!là." Tổng giám đốc Trương cười khổ trong lòng, Từ Phóng Tình ngoài mặt cho gã một cơ hội nhưng kỳ thật vẫn sắp xếp trợ thủ của phòng mua hàng cho gã.

Lúc gã tranh đấu với phó tổng giám đốc Hoàng, Từ Phóng Tình đã yên lặng quan chiến lâu như vậy, khó trách cô còn trẻ đã có thể leo lên vị trí giám đốc điều hành.

Gã nghĩ dù mình không được chủ tịch chiếu cố nhưng nếu là nhân tài giỏi như Từ Phóng Tình thì vẫn có thể thăng tiến, "Tổng giám đốc Từ nói sao thì tôi nghe vậy, cám ơn cô đã gợi ý."
Từ Phóng Tình còn tưởng gã sẽ mặt dày vô sỉ nhận phần này lễ, "Đừng khách khí."
Tổng giám đốc Trương xách hành lý trong cốp sau ra, "Tổng giám đốc Từ, túi của cô đây."
Từ Phóng Tình lười nhấc mí mắt, cô nhận lấy túi rồi vung tay lên ném vào trong thùng rác ở bãi đỗ xe, sau đó nhìn thẳng vào mặt của tổng giám đốc Trương, uy hiếp nói, "Đồ vô dụng thì nên ném đi."
Tổng giám đốc Trương ngơ ngác một hồi, gã nuốt nước bọt mấy lần, cũng không dám đối mặt với ánh mắt của Từ Phóng Tình, gã cúi đầu nói, "Cô yên tâm, tôi sẽ không làm cô thất vọng."
Thời gian còn rất sớm, Từ Phóng Tình liếc nhìn đồng hồ, "Anh đi mua giúp tôi một phần thức ăn tối."
Công ty vẫn sáng đèn, bình thường vào giờ này, Từ Phóng Tình vẫn còn đang tăng ca, hôm nay cô ngã bệnh nên có lý do không đi làm, vậy còn ngày mai thì sao? Ngày mai, Tiêu Ái Nguyệt có còn thức dậy vào lúc sáu giờ để quét dọn vệ sinh không? Nghĩ tới đây, Từ Phóng Tình bỗng nhiên rất muốn gọi điện thoại cho cô ta để mắng cho vài câu.
Lúc cô lấy điện thoại ra lại ngoài ý muốn thấy được tin nhắn của Tiêu Ái Nguyệt, Quản lý Từ, chị mở cửa ra đi.
Từ Phóng Tình hiện đang đứng ở cửa ra vào, cô dời mắt khỏi điện thoại, hộp đồ ăn chẳng biết để đó từ bao giờ lập tức xuất hiện trong mắt cô.
Đầu óc giống như được khai sáng, có vô số suối nước tràn vào bên trong khiến lỗ tai của Từ Phóng Tình ong ong, cô cầm điện thoại đứng lặng mấy giây rồi bấm gọi, mặt không thay đổi nhìn thức ăn trên mặt đất chằm chằm, "Tổng giám đốc Trương, không cần mua thức ăn nữa, anh về phân xưởng sắp xếp phòng ốc đi, bên phòng của tôi sẽ có người đến đó ở, đúng, đổi thành một người tên là Tiêu Ái Nguyệt, tôi cần cô ta rời đi một thời gian.".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK