Mục lục
Hắc Ám Huyết Thời Đại
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Các người mau đứng lên đi!" Sở Vân Thăng trở lại chỗ ngồi, hỏi: "Cô biết nơi bệnh viện cất giữ thuốc men không?"

Cô giáo nghe thấy vậy, kích động nói: "Anh đồng ý sao?"

Sở Vân Thăng cười cười: "Ừ, cô nói trước cho tôi biết làm sao để tìm được kho thuốc, chứ tôi hoàn toàn không biết tí gì bên trong đó đâu!"

Nghe được lời khẳng định của hắn, những đứa trẻ lập tức biến thành tươi cười, cao hứng vỗ tay với nhau: "Hoan hô!"

"Chú, con biết chú nhất định sẽ đồng ý mà, chú là người tốt!" Một nữ sinh trung học cơ sở mười ba mười bốn tuổi, bạo gan đi đến trước mặt Sở Vân Thăng, cao hứng nói: "Hiểu Tuyết được cứu rồi!"

"Cái gì mà chú?" Lúc đầu Sở Vân Thăng còn chưa để ý, bây giờ nghe gọi vậy lại thấy rất không tự nhiên, bản thân mình còn chưa già tới mức đó mà.

Cũng không thể trách những học sinh này, Sở Vân Thăng cả ngày đều đeo máy nhìn đêm, ai cũng đừng hòng nhìn được mặt mũi thật của hăn, bị gọi là chú cũng là chuyện bình thường.

Sở Vân Thăng không rảnh mà cũng chẳng có tâm tư đâu đi sửa lại cách xưng hô, giục cô giáo: "Cô rốt cuộc có biết hay không, ngoài ra về khoản thuốc men tôi căn bản cũng không biết tí nào, không biết các cô cần loại thuốc nào."

Bị hắn hối thúc vài lần, cô giáo hơi áy náy nói: "Tôi vô ý quá, vừa rồi hơi kích động, về chuyện kho thuốc và thuốc men anh cứ yên tâm, cha tôi trước đây chính là bác sĩ ở chỗ đó, về sau bị côn trùng... Quên đi, anh cứ dẫn tôi theo là được, tôi biết ở đâu!"

"Không được, cô không thể vào đó, lúc đó đến bản thân tôi còn khó bảo vệ, căn bản không có cách nào bảo vệ cho cô!" Sở Vân Thăng không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt, đùa sao, chiến đấu thảm liệt cỡ này, nếu mang theo một người bình thường bên người, hoàn toàn là đi chịu chết.

Sở Vân Thăng suy tư một chút, nói: "Cô vẽ vị trí kho thuốc của bệnh viện ra giấy, tự tôi đi tìm là được rồi."

Cô giáo cũng biết nếu mình đi theo thì cũng chỉ là gánh nặng, không hề dài dòng, nhận lấy tờ giấy mà Sở Vân Thăng đưa qua, nhanh chóng vẽ ra vị trí kho thuốc trong trí nhớ, cùng với tên gọi của thuốc men cần thiết.

Tổng cộng có hai chỗ, một là phòng phát thuốc bình thường, vẫn còn một vài thuốc men dự phòng, một là kho thuốc của bệnh viện, có cửa bảo vệ, muốn mở cũng tương đối tốn sức, có điều Sở Vân Thăng tin tưởng dưới thanh kiếm tràn đầy nguyên khí hẳn sẽ không có vấn đề gì.

Sở Vân Thăng rời khỏi nhà hàng, dựa theo những chỉ dẫn trên bản đồ của cô giáo mà ẩn núp tiến tới.

Đầu tiên hắn chọn một tòa nhà cao tầng có khoảng cách khá xa, đối diện với bệnh viện, dùng máy nhìn đêm qua sát cẩn thận một lát. Giờ hắn không quá tin tưởng vào máy nhìn đêm nữa, tác dụng lớn nhất của nó giờ là tìm đường mà thôi, còn với côn trùng, nếu chỉ trông cậy vào nó thì không đáng tin chút nào.

Ba con, trong máy nhìn đêm có thể thấy được ba con, hắn bình tĩnh lại, lại thử cảm nhận sự rung động của nguyên khí thiên địa một chút, không hề phát hiện ra khác thường như ở siêu thị Hoa Liên lần trước, cho nên hắn có chín phần nắm chắc rằng chỉ có ba con!

Thế nhưng làm sao vào được mới là vấn đề, khu bệnh viện này tổng cộng có hai cổng vào, nằm trên hai con đường khác nhau, tuyến đường qua lại của ba con Xích Giáp Trùng cũng không cố định, nhưng dù hắn tiến vào từ bất cứ góc nào đều sẽ bị một con phát hiện, sau đó hai con khác sẽ lập tức lao đến.

Sở Vân Thăng vỗ đầu một cái, bản thân cứ muốn làm sao để tấn công vào, mà lại không tìm cách để dẫn côn trùng ra!

Càng nghĩ càng cảm thất ý tưởng này tuyệt vời, trên cái sân đối diện bệnh viện có đỗ một chiếc xe chín chỗ, đưa lưng về phía bệnh viện, cửa kính ở vị trí lái phụ đã bị vỡ, có thể trực tiếp lẻn vào.

Nói làm liền làm!

Không cần tốn chút công sức, Sở Vân Thăng đã thuận lợi lẻn vào trong xe từ vị trí lái phụ, loại xe cũ kỹ này có thể dùng tay để hạ kính cửa sổ, thò cây nỏ ra, khoảng cách này là vừa đủ, nếu là ở chỗ tòa nhà vừa nãy, hắn đoán trừng tầm bắn đến côn trùng có chút không đủ.

Hít sâu một hơi, lần này là hắn chủ động trêu chọc ba con Xích Giáp Trùng!

Một con gần nhất dần dần hiện ra trong ống ngắm của hắn, bỗng nhiên ngừng một chút, cảnh giác nhìn thoáng qua bên này, Sở Vân Thăng không chút do dự, lập tức bóp cò. Hắn đã bị phát hiện!

Một tên trúng đích!

Mà hai con khác nghe thấy động tĩnh lập tức hành động, di chuyển cực nhanh, Sở Vân Thăng hiểu rõ, với trình độ bắn cung hiện giờ của mình căn bản không thể nào một mũi tên bắn trúng được vật thể đang chuyển động với tốc độ cỡ này, biện pháp duy nhất chính là dùng súng lục, dùng số lượng bù chất lượng, thể nào cũng sẽ có một viên bắn trúng.

Súng lục kiểu 92, tổng cộng 15 viên đạn, truyền vào khoảng hai nấc nguyên khí, Sở Vân Thăng một hơi bắn sạch, lúc này côn trùng đã nhào lên trần xe không ngừng cắn xé!

Hắn bây giờ mới phát hiện lúc ở siêu thị Hoa Liên mình may mắn cỡ nào, tròn mười lăm phát đạn, bắn trúng tối đa cũng chỉ một hai phát, con bị bắn trúng chẳng qua cũng chỉ bị vài vết thương nhẹ, vẫn còn nguyên sức tấn công hết sức mạnh mẽ!

Chất nhầy ăn mòn rất nhanh đã xuyên thấu qua trần xe, bị nguyên phù Lục Giáp bắn ra. Sở Vân Thăng đột nhiên phát hiện tính toán của mình có chút sai lầm, kế hoạch vốn có của hắn là bắn mũi tên băng xong, sau đó lập tức nổ súng, tình huống bây giờ rõ ràng đã thay đổi, có thêm một lớp phòng ngự là trần xe, không ngờ bản thân lại quên lợi dụng, ít nhất cũng nên đợi tới khi côn trùng nhào lên xe rồi hẵng nổ súng! Như vậy, tỷ lệ bắn trúng mục tiêu tuyệt đối sẽ cao hơn rất nhiều.

Xem ra kinh nghiệm chiến đấu trực diện của mình còn chưa đủ, dù số lần đánh lén có nhiều bao nhiêu thì cũng không thể bù đắp được những kinh nghiệm thế này.

Hiện giờ có hối hận cũng vô dụng, cứng rắn chống đỡ sự tấn công của nước bọt ăn mòn và những cái chân như những ngọn giáo, vội vàng thay băng đạn, toàn bộ chiếc xe đã bị những chiếc chân dài của côn trùng đâm thủng lỗ chỗ, trên trần xe còn bị ăn mòn ra một cái lỗ lớn, côn trùng kêu lên một tiếng rồi lao thẳng vào.

Pằng ... Pằng ...

Qua cái lỗ trên trần xe, nhắm ngay vào bụng Xích Giáp Trùng mà bắn điên cuồng, một nấc nguyên khí lập tức bị tiêu hao sạch sẽ, may mà con côn trùng bị bắn trúng cũng đã bốc lửa khắp cả người, cái càng khua loạn xạ, chật vật rút lui!

Mà một con côn trung khác rốt cuộc đánh xuyên qua thùng xe, kẹp lấy thân thể Sở Vân Thăng, lôi hắn ra ngoài.

Có sự phòng ngự của nguyên phù Lục Giáp, côn trùng cũng không thể ngay lập tức kẹp chết hắn, bất quá chỉ như vậy thôi cũng đã khiến cho Sở Vân Thăng có cảm giác nội tạng đều đã lộn tùng phèo, bị kẹp đau không gì sánh nổi, khóe miệng tràn ra một tơ máu.

Tuy tay phải đang cầm súng lục nhưng lại bị một cái càng khác của côn trùng kẹp chặt lấy, đang cố gắng bẻ xuống.

Sở Vân Thăng không thể không dùng tay trái rút kiếm ra một lần nữa, điên cuồng chém vào đầu của Xích Giáp Trùng, vận may như lần trước khó có thể gặp lần nữa, Xích Giáp Trùng hoàn toàn không cho hắn cơ hội đâm vào khoang miệng, lãng phí vô ích một nấc nguyên khí.

Đến bây giờ, hắn đã tiêu hao năm nấc nguyên khí, đóng băng một con, đốt cháy một con, không biết sống chết, mà một con cuối cùng thì đang dây dưa với mình, giờ hắn không làm gì được côn trùng, mà côn trùng cũng không làm gì được hắn, hai bên rơi vào giằng co.

Sở Vân Thăng lòng lóng như lửa đốt, không thể tiếp tục tiêu hao như thế này nữa, một khi con đang bị đóng băng kia phá băng ra, dưới sự hợp sức của hai con Xích Giáp Trùng, Lục Giáp phù căn bản không thể chịu nổi!

Mình còn có vũ khí gì? Sở Vân Thăng cố giữ tỉnh táo, đưa nguyên khí vào trong Vật Nạp phù, tìm kiếm tỉ mỉ!

Chất nhầy ăn mòn, vô dụng, dùng thứ của Xích Giáp Trùng để đối phó với Xích Giáp Trùng, hắn đã từng thử rồi;

Chân Xích Giáp Trùng, như nhau, vô dụng;

Não heo? Vô dụng...

Ruột heo! Một đống thứ lung tung gì đó!

....

Đợi đã!

Não heo! Không biết nếu giờ nện nó lên đầu Xích Giáp Trùng thì sẽ có phản ứng gì, đây chính là món mà nó thích nhất, chỉ cần khiến nó phân tâm một chút, thả lỏng mình một chút đủ để mình giãy ra, vậy đã có cơ hội!

Được rồi, còn có Ly Hỏa phù, đây là một nguyên phù tấn công cấp ba do sách cổ kích hoạt, uy lực nhất định sẽ rất lớn, thời gian đã lâu, không ngờ mình lại suýt quên béng mất!

Nghĩ đến việc vẫn còn một tấm bài tẩy như Ly Hỏa phù, lập tức khiến Sở Vân Thăng không còn quá mức khẩn trương nữa.

Vội vã lấy não heo ra, ném toàn bộ lên cái đầu xấu xí của con Xích Giáp Trùng, tụ sẵn nguyên khí, chỉ chờ đến khoảnh khắc nó phân tâm thì sẽ giãy ra!

Tuy rằng não heo đã không còn mới lắm, thế nhưng đâu vẫn là não heo chính hiệu, Xích Giáp Trùng có phản ứng bản năng với thức ăn, chần chờ một chút, như thể đang do dự xem nên ăn não heo trước, hay là ăn não của Sở Vân Thăng trước.

Chỉ cần một chút thất thần như vậy là đủ, Sở Vân Thăng lập tức cắm thanh kiếm tràn ngập nguyên khí vào khe hở của cái càng đang kẹp tay phải mình, hét lớn một tiếng, gắng sức cạy cái càng ra một chút, tay phải nhịn đau nhanh chóng rút ra, nhắm ngay vào đầu Xích Giáp Trùng, truyền vào viên đạn cuối cùng một nấc nguyên khí, bắn ra!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK