Mục lục
Đại Tụng Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Q1 – CHƯƠNG 209: NHẤT CHIẾN THÀNH DANH


Dịch giả: Luna Wong


Đỗ Cửu Ngôn chắp tay, nói: “Đỗ mỗ cũng không ở Tây Nam, mà là ở Tam Xích đường. Về phần Yến kinh…” Nàng ngắm nhìn bốn phía, lại cười nói: “Nếu không cần thiết, cũng sẽ không lưu lại.”


Mặt mọi người lộ vẻ tiếc nuối.


“Thủ đoạn tụng án của Đỗ tiên sinh cao siêu, là một tụng sư tốt. Ngươi đã không ở Tây Nam, vậy dời Tam Xích đường đến Yến kinh a.”


Đỗ Cửu Ngôn nhìn lại bốn người Tam Xích đường phía sau, lập tức cười, nói: “Việc này, ta phải đi về thương lượng với mọi người mới được.”


“Nhất định thương lượng cho tốt a.”


Đỗ Cửu Ngôn chắp tay, nói: “Nhất định, nhất định. Cửa ải cuối năm đến rồi, Đỗ mỗ chúc các vị năm mới đại cát, tài nguyên quảng tiến!”


“Đỗ tiên sinh cũng thế.”


Mọi người cười cười nói nói hai ba cái thì tản, cao hứng nghị luận án tử của Mã Ngọc Nương.


“Đỗ Cửu Ngôn.” Tiền thị lang từ phía sau qua đây, Đỗ Cửu Ngôn chắp tay với hắn, “Tiền đại nhân.”


Tiền thị lang gật đầu, nói: “Từ xưa đến nay chưa hề có án như thế, mở đầu nguồn, nhất định có thể truyền lưu muôn đời. Chúc mừng Đỗ tiên sinh nhất chiến thành danh thiên hạ tri.”


“Thành danh không dám. Án này còn phải đa tạ đại nhân người, nếu không có người nhân từ khoan dung độ lượng, án tử cũng sẽ không thuận lợi như vậy.”


Tiền thị lang nở nụ cười, nói: “Việc này có thể có chút quan hệ với bổn quan, nhưng cũng không phải chủ yếu. Đỗ tiên sinh là người thông minh, tương lai tiền đồ nhất định bất khả hạn lượng.” Lại nói: “Nếu như tương lai ngươi nguyện ý đầu tư vào khoa cử đi con đường làm quan, nhớ kỹ tìm đến bổn quan.”


Đỗ Cửu Ngôn hàm tiếu, nói: “Một tú tài đã kiềm lư kỹ cùng, đi lên nữa không dám nghĩ a.”


Tiền thị lang cười ha ha, mang người đi.


Đỗ Cửu Ngôn tâm tình rất tốt nhìn về phía nhi tử, mím môi cười, củ cải nhỏ nhất thời hô: “Cha, cuối năm, cửa hàng đều đóng cửa.”


Lúc này đây, cha hắn tâm tình cho dù tốt cũng vô dụng, muốn mua đồ cũng không có chỗ mở cửa.


“Hao tổn tâm trí a.” Đỗ Cửu Ngôn thở dài, phía sau, Quế vương âm trắc trắc nói: “Hao tổn tâm trí như thế, thì vứt đi.”



Đỗ Cửu Ngôn lắc đầu, “Căn cứ đạo nghĩa vì nước vì dân vì mọi người, nhi tử này ta vẫn nên tiếp tục giữ lại tai họa bản thân.”


“Có nhi tử giỏi hết hả.” Quế vương bỗng nhiên liền nghĩ đến, người của hắn tra được năm đó nữ nhân kia trước khi đi, đã từng đi qua miếu Tống Tử nương nương…


Cũng không biết là mang thai, hay không mang thai.


“Vương gia, đang suy nghĩ chuyện vương phi bái Tống Tử nương nương?” Đỗ Cửu Ngôn cười khanh khách nói.


Quế vương sợ hết hồn, đề phòng nói: “Không có.”


“Nhìn biểu hiện ngày hôm nay của Nhìn ngươi không tệ, ta dùng đầu óc thông minh của ta phân tích một chút cho ngươi.” Về phần phí tư vấn lần này miễn cho ngươi.” Đỗ Cửu Ngôn nói: “Lúc đó nàng cầu giờ tý, ngươi lại ở nhà, hàng đêm hành phòng?”


Quế vương liếc nàng một cái, “Hành phòng rồi… Ngày thứ hai ta liền đi. Nàng cầu tử là chuyện nửa tháng sau.”


“Vậy càng dễ xác định. Lúc này, nếu như, nhất định phải đi bái các loại thần tiên khác, vậy hẳn là bái Bồ Tát phù hộ ngươi sớm ngày trở về, phu thê đoàn tụ. Nhưng nàng bái Tống Tử nương nương, chỉ có một loại giải thích, nàng biết bản thân có rồi.”


“Bất quá, động phòng một lần thì có con nối dòng?” Đỗ Cửu Ngôn trên dưới trái phải quan sát hắn, rất không tin lắc đầu, “So sánh hai điều trên, ta càng có khuynh hướng, nàng cho ngươi đội nón xanh.”


Lúc nói chuyện nàng sải bước lớn đi mất.


Bookwaves.com.vn

“Đỗ Cửu Ngôn!” Quế vương nhặt cây cắm cửa lên ném qua, Bả Tử hai ba bước tới đón, quét về phía Quế vương lạnh lùng nói: “Muốn đánh nhau, ta phụng bồi.”


Quế vương nói: “Sợ ngươi a, đạo sĩ thúi!”


Bả Tử giận dữ, Đỗ Cửu Ngôn kéo hắn, “Hôm nay là ngày lành, còn có việc làm, đừng đánh.” Lúc nói chuyện, hướng về phía Quế vương chắp tay, “Vương gia, nợ ngươi hủy kế hoạch của ta hủy bỏ. Đỗ mỗ sớm chúc vương gia năm mói vui vẻ.”


“Ai hiếm lạ ngươi chúc phúc.” Quế vương qua đây, nhìn củ cải nhỏ, “Tiểu hài tử, có tiền lì xì muốn lấy không a?”


Nhãn tình của củ cải nhỏ sáng lên, lập tức lắc đầu, “Không lấy.”


“Có pháo hoa muốn xem hay không?” Quế vương nói.


Củ cải nhỏ lắc đầu, “Không nhìn.”


“Vậy không cho phép ngươi xem, ngày mai ta thả pháo hoa, ngươi bịt kín mắt lại cho ta.” Lúc nói chuyện, Quế vương hừ một tiếng, nghênh ngang lên ngựa, thẳng đến hoàng thành.



Củ cải nhỏ chu mỏ, “Không nhìn thì không nhìn.”





Triệu Dục ở Khôn Ninh cung bồi thái hậu nói chuyện, hoàng hậu an tĩnh ngồi ở một bên, thái tử và nội thị ở trong viện tử đắp người tuyết.


“Nương!” Quế vương vội vã tiến đến, thái tử thấy hắn lập tức hô: “Hoàng thúc, xem cầu!”


Một quả cầu tuyết bay tới, Quế vương một cước đá văng ra, nói: “Chơi cầu tuyết gì, người lớn như vậy, trang trọng chút.”


Thái tử ngạc nhiên, cười hì hì nói: “Hoàng thúc đều hai mươi mốt, cũng không trang trọng.”


“Nhưng lúc ta 11 tuổi đã biết cưỡi ngựa bắn tên, ngươi biết không?” Quế vương nói xong, đi nhanh vào nội điện.


Thái tử nhất thời mất hứng, bĩu môi nước mắt lưng tròng.


“Ngươi có phải khi dễ Niên Chu hay không?” Thái hậu thấy hắn tiến đến, nói: “Ngươi là thúc thúc, cũng không biết nhường hắn.”


Quế vương tùy ý chắp tay với hoàng hậu, ngồi xuống ở một bên, Tiền ma ma dâng trà, hắn uống một ngụm, nói: “Hắn lớn lên thuận buồm xuôi gió, cần người như ta thường thường nhắc nhở hắn, phải càng thêm nỗ lực.”


“Chỉ ngươi lý do nhiều.” Thái hậu dở khóc dở cười.


Triệu Dục nói: “Nói cũng không sai, thỉnh thoảng nói hắn một chút, là chuyện tốt với hắn.”


“Vâng!” Hoàng hậu cũng theo phụ họa.


Quế vương gật đầu, “Án tử của Mã Ngọc Nương kết rồi, vừa rồi bên ngoài sơn hô hải khiếu khấu tạ thánh ân, ngươi nghe được chứ?”


“Chúng ta đều nghe được.” Thái hậu cao hứng nói: “Hàng năm đại xá, đầu năm nay bách tính lần đầu khấu tạ thánh ân.”


Triệu Dục cũng thật cao hứng, “Ngươi không phải là quen thuộc với Đỗ Cửu Ngôn sao, đi nói hắn biết, trẫm có thưởng!”


“Thưởng cái gì?” Quế vương nhìn Triệu Dục.


Triệu Dục nói: “Trẫm thưởng cái gì đều là mặt mũi của hắn, ngươi còn lựa chọn?”



“Ta cùng hắn là bạn tốt, không bằng ngươi thưởng bạc cho hắn đi, ta đưa cho hắn.” Quế vương nói.


Triệu Dục cười khúc khích, thái hậu xua tay, “Chớ đưa tiền cho hắn, hắn chính là không đáy, tiền đến túi hắn, không lấy ra được.”


(Luna: Biết củ cải nhỏ giống ai rồi)


“Mẫu hậu, ta biết.” Triệu Dục cười nói: “Một phân tiền cũng sẽ không cho hắn.”


Quế vương mất hứng, lầu bầu nói: “Lòng tiểu nhân.”


“Vương gia, ngươi không phải thích uống trà bánh sao, gia huynh trưởng nhà mẹ đẻ ta vừa để người lấy về, cho ngươi một phần được không?”


Quế vương đứng dậy chắp tay, “Cảm tạ tẩu tẩu.”


Hoàng hậu cười khẽ, “Khách khí với ta cái gì, ngươi tốt, tẩu tẩu bên kia còn có trà ngon.”


“Hiện tại ta rất tốt.” Quế vương trả lời: “Không đánh nhau không gây sự, ngươi đem trà ngon đều cho ta đi.”


Thái hậu xua tay, “Cho hắn đồ, như nuôi heo, thường thường cho chút, không theo con heo này một lần đã giày xéo hết.”


“Nương, người như vậy không vui đâu a.” Quế vương hừ một tiếng, đứng lên nói: “Niên Chu, ta đưa ngươi đi bắt ve.”


Người trong phòng đều cười lên, liền nghe thái tử phía ngoài nói: “Hoàng thúc, đây là mùa đông ve ở đâu ra, ta không phải hài tử ba tuổi, ngươi không lừa được ta.”


“Là ngươi nói a, không đi thì thôi.” Quế vương phong phong hỏa hỏa đi, Tiền ma ma cầm phi phong theo ở phía sau, “Vương gia, hôm nay hàn địa đông người cưỡi ngựa sẽ lạnh, mau mặc phi phong vào.”


“Án kiện của Mã Ngọc Nương lần này, thánh thượng đặc biệt cao hứng, lúc nãy ngươi chưa đến, vẫn cùng thái hậu nương nương khen người.”


“Nói người hiểu chuyện, có đồng tình tâm.”


“Vương gia, quan hệ rất tốt với vị Đỗ tụng sư kia?”


Quế vương thay Tiền ma ma hất tuyết trên tóc ra, có lệ nói: “Đã biết, đã biết, người mau trở về đi ta phải về nhà rồi.”


Lúc nói chuyện liền đi.


Bookwaves.com.vn

Tiền ma ma trở về, thái hậu nhìn nàng hỏi: “Tiểu tử kia về rồi? Không có hỏi ra cái gì?”


“Vương gia khôn khéo, biết nô tỳ có chuyện hỏi hắn, hắn hai ba câu đã đuổi nô tỳ rồi.” Tiền ma ma nói.


Thái hậu nhìn về phía Triệu Dục nói: “Ngươi đoán không lầm. Y theo cá tính của tiểu tử này, đối với người bắt hắn hai lần còn không cho hắn sắc mặt tốt, hắn còn có thể cợt nhả lui tới với đối phương, có thể thấy được là bất đồng.”



“Ta thấy, thái độ làm người của Đỗ Cửu Ngôn không sai. Là một tụng sư, nhân phẩm rất chính. Tiểu tử đi lại với hắn, là chuyện tốt.”


“Còn phải tra thêm một chút, Đỗ Cửu Ngôn là người nơi nào, trong nhà có huynh đệ tỷ muội hay không?” Hoàng hậu thấp giọng nói, “Nếu có một muội muội…cũng dễ để tiểu thúc chen chân.”


Nhãn tình của thái hậu sáng lên, nói với hoàng hậu: “Ngươi nói đúng. Không bằng thừa dịp lần này thưởng, gọi người vào cung, để ai gia gặp.”


“Kết bạn với ai, thay đổi người nào. Nếu như hắn có thể tốt với tiểu tử kia, ai gia còn phải thưởng cho hắn!” Thái hậu cười nói.


Hoàng hậu tự có một đệ đệ, năm mới bị mấy người quần áo lụa là mang đi sống phóng túng, không học vấn không nghề nghiệp, sau này nhà không cho hắn ra ngoài, hắn dần dần biết mấy người đọc sách, hiện tại một lòng hăng hái đọc sách, ổn trọng còn tiến bộ.


“Thánh thượng, người để người hỏi thăm một chút.” Hoàng hậu nói.


Triệu Dục bật cười, “Ba người chúng ta người thao nát tâm, chính chủ kia lại một chút cũng không biết, suốt ngày cà lơ phất phơ hết ăn lại uống.” Suy nghĩ một chút, nói: “Không cần hỏi thăm, gọi Quách Đình tới là được.”


Một hồi, Quách Đình cách bình phong thăm viếng, Triệu Dục lại hỏi: “Mã Ngọc Nương là tỷ muội của Quách phu nhân, nên lúc đó ngươi và Quế vương kẻ xướng người hoạ, để trẫm thư thả đúng không?”


“Vâng!” Án tử của Mã Ngọc Nương định rồi, giọng của thánh thượng cũng không có mất hứng, nên Quách Đình thành thật trả lời: “Chuyện này, vi thần còn phải đa tạ vương gia hỗ trợ.”


Triệu Dục gật đầu, hỏi: “Hắn và Thiệu Dương Đỗ Cửu Ngôn rất thân thuộc?”


“Tuy rằng hai người cãi nhau ầm ĩ, thế nhưng vi thần cảm thấy, hai người quan hệ rất tốt.” Quách Đình hồi ức hai lần gặp mặt, tuy rằng đều là Quế vương thiệt thòi, thế nhưng Quế vương cũng không có tức giận bao nhiêu, “Lần đó, vương gia làm Lưu huyện lệnh, liên thủ với Đỗ Cửu Ngôn phá một cọc đại án. Hiện tại Lưu huyện lệnh ở Thiệu Dương rất được ủng hộ.”


“Thật một hồi một chuyện đứng đắn.” Thái hậu cười nói.


Hoàng hậu thở dài, “Nhưng lại không phải dùng danh phận của mình.”


Một nhà ba người nở nụ cười, thái hậu hỏi: “Quách Đình, trong nhà Đỗ Cửu Ngôn có tình huống gì?”


“Nàng nguyên quán Trấn Viến, nhưng trong nhà không ai. Hiện bên người mang theo một nhi tử bốn tuổi, hai phụ tử vào Nam ra Bắc ở lại Thiệu Dương.” Quách Đình nói: “Bây giờ cùng làm người nhà với hắn, trừ phụ tử bọn họ ra, còn có một bộ khoái Bả Tử, một người đọc sách, hai hài tử chừng mười tuổi. Lúc trước đều là khất cái, theo nàng vào thành. Hiện tại mọi người ở cùng một chỗ, rất là ấm áp.”


Quách Đình đem chuyện hắn biết về Đỗ Cửu Ngôn nói một lần.


“Nghe chính là một người rất ổn trọng, tâm cũng tốt. Không hỗ là tụng sư.” Thái hậu nói với Quách Đình: “Vừa lúc, hai ngày này hắn ở gần nhà ngươi, ngươi trở về nói cho hắn biết, để cho hắn đầu năm mùng một tiến cung, ai gia muốn gặp vị tụng sư nhất trận thành danh thiên hạ tri này.”


“Quách Đình thay Đỗ Cửu Ngôn tạ ơn thánh thượng, thái hậu nương nương, hoàng hậu nương nương long ân.” Quách Đình chắp tay lui xuống, hoàng hậu bỗng nhiên mở miệng nói: “Không phải hắn có hài tử sao, mang hài tử cùng theo, bổn cung muốn nhìn một chút, hài tử từ nhỏ theo phụ thân vào Nam ra Bắc, có phải rất bất đồng không.”


“Vâng!” Quách Đình lui ra xuất cung.


—— lời nói ngoài ——


Ân, thái hậu nương nương nói muốn gặp Đỗ Cửu Ngôn…


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK