Mục lục
Đại Tụng Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Q1 – CHƯƠNG 93: HUYNH ĐỆ KHÔNG NỠ


Editor: Luna Wong

Lưu Đại Toàn nói: “Là chúng ta làm khó người, Cửu ca, người khổ cực, các huynh đệ có nhà có người, cũng không dễ dàng, người không nhìn mặt tăng cũng nhìn mặt phật.”


“Ta biết rồi. Ta bây giờ còn chút đau đầu, các ngươi đều làm việc đi, ta nghỉ thêm chút.” Đỗ Cửu Ngôn nói xong, chợt nhớ tới thiếu niên tối hôm qua, “Xử lý xong chưa?”


Lưu Đại Toàn gật đầu, “Sáng sớm đưa hắn táng ở trong núi, hắn thích núi, sau này có thể mỗi ngày chơi ở trong núi.”


“Vậy là tốt rồi. Ta nhớ kỹ còn có người bị thương?” Đỗ Cửu Ngôn nhớ kỹ người của người cầm đầu kia dùng sống dao vỗ một người.


Đúng lúc này phía sau có một nam tử ba mươi vẫy tay, hô: “Cửu ca ta bị thương cánh tay và phía sau lưng, nghỉ hai ngày thì tốt rồi. Người khỏe dưỡng thân thể cho tốt!”


“Ngươi cũng dưỡng cho tốt, để Toàn ca cho người tiền dưỡng thương.” Đỗ Cửu Ngôn nói: “Dưỡng xong, thú tức phụ, sinh hài tử, phát tài!”


Người nọ vừa nghĩ mà sợ vừa cảm động, cư nhiên khóc lên, “Cửu ca thật sự là quá tốt!”


Đỗ Cửu Ngôn gật đầu, như một lão nhân đức cao vọng trọng, “Đều nghỉ ngơi đi đi, ta cũng mệt mỏi, chuyện khác ngày mai nói.”


Lưu Đại Toàn xác nhận, mang người nối đuôi nhau xuất môn, vừa đi vừa lo âu nghị luận thân thể của Đỗ Cửu Ngôn, phân phó Đông Qua đi mua chút thịt ngon rau tốt.


“Mục đích của ngươi đã đạt được.” Thái Trác Như cười đưa trà cho nàng, “Uống nước, thấm giọng.”


Đỗ Cửu Ngôn uống, mệt mỏi nằm xuống, “Ta nên có, không cần khách khí!”


“Vậy cũng được, nếu như ngay từ đầu ngươi đàm điều kiện với bọn họ, có thể, toàn bộ mỏ ngươi đều có thể lấy.” Thái Trác Như rất khẳng định, so giữa người với mỏ, vậy dĩ nhiên là người trân quý hơn.


Đỗ Cửu Ngôn thiêu mi, biết nghe lời phải nói: “Có thể thấy được, nhược điểm của hiền lành, để ta vô pháp trở thành một thương nhân thành công!”



“Ha ha!” Thái Trác Như tiện tay xoa xoa đỉnh đầu của nàng, “Trong não ngươi chứa thứ gì, vì sao mặc kệ nói cái gì, từ trong miệng ngươi nói ra, đều thú vị như vậy ni.”


Đỗ Cửu Ngôn nhíu mày, “Tóc của ta cũng có hứng thú?”


“Có!” Thái Trác Như thuận miệng nói: “Bất nam bất nữ, kỳ kỳ quái quái!”


Dứt lời, hắn ngẩn ra, cảm giác mình lời nói này kỳ quái hơn, cái gì gọi là bất nam bất nữ? Hắn nhất thời lúng túng cười nói: “Xin lỗi, nhất thời cao hứng quên mất, nói không lựa lời, còn mong kiến lương.”


“Tàm tạm.” Đỗ Cửu Ngôn nhắm mắt lại, nói: “Ta muốn nghỉ ngơi một hồi,, ta chưa tỉnh đừng gọi ta.”


Thái Trác Như xác nhận.


Hắn biết, Đỗ Cửu Ngôn khó chịu thật, mà không phải là cố ý nghỉ ngơi. Nàng, từ trước đến nay chỉ làm chuyện nên làm, lấy thứ nàng muốn lấy, nhiều nàng không cần, ít nàng sẽ không đồng ý.


“Chuyến này, thật đúng là thú vị a.” Thái Trác Như cười khẽ, cũng ở trong phòng tìm đất trống nằm xuống, hai đêm hắn không ngủ, lúc này quả thực uể oải cực kỳ.


Ngân Thủ thấy Thái Trác Như đi, cởi hài lót dưới mông, bản thân ghé vào mép giường Đỗ Cửu Ngôn ngủ gật.


Giấc ngủ này ngủ tới tối, nhưng Đỗ Cửu Ngôn sáng sớm hôm sau tỉnh.


“Thoải mái hơn rồi.” Đỗ Cửu Ngôn vươn vai, tinh thần dịch dịch ngồi dậy, Thái Trác Như bưng nước qua cho nàng, lại cười nói: “Nghĩ đến ngươi có thể ngủ thẳng đến hôm sau.”


“Ngày mai là ai?” Đỗ Cửu Ngôn súc miệng. Thái Trác Như ngẩn ra, lắc đầu, “Phản chính không phải ta.”


Hai người nói xong, lần lượt cười.


bookwaves.com

Đỗ Cửu Ngôn hỏi: “Nha môn bên kia có tin tức truyền đến không?”



“Bởi vì trúng độc, đã chết ba người, còn lại đều nhốt tại nha cũ của tuần kiểm ti. Lao phòng không đủ dùng!” Thái Trác Như nói: “Ngươi cũng biết, người bị người giết chết là ai không?”


Đỗ Cửu Ngôn lắc đầu.


“Là đại cữu tử của Quế vương, họ Hoàng. Ở Quảng Tây không người không biết không người không hiểu.” Thái Trác Như nói: “Trước khi Quế vương đi, người này biệt hiệu Quảng Tây vương, sau khi Quế vương đi tựa hồ còn đánh cho một trận, cuối cùng nạp một muội muội của hắn vào phủ, hắn liền yên tĩnh, lão lão thật thật làm việc cho Quế vương.”


“Cữu tử to nhỏ thật nhiều!” Đỗ Cửu Ngôn nói: “Nhiều cữu tử to nhỏ như thế, nói vậy thiếu hắn cũng có sao đâu.”


Người kia nàng có thể không giết, thế nhưng không giết khí nàng không thuận!


Một mạng đền một mạng, để hắn còn sống ra ngoài, nàng cảm giác ngủ cũng không ngon.


“Vị tiểu cữu tử này, có chút khác.” Thái Trác Như ngưng mi nói: “Ngươi có cách nghĩ gì?”


Đỗ Cửu Ngôn đứng dậy, đứng ở cửa cột chặt tóc, lau mặt, thiêu mi nhìn Thái Trác Như, nói: “Hôm nay chúng ta phải đi bái phỏng Cầu Đại Nhân!”


“Còn tưởng rằng ngươi quên, chính sự không làm, Vương Mậu Sinh còn đang trong tù đó.” Thái Trác Như lại cười nói.


Đỗ Cửu Ngôn không phải, thay trang, Lưu Đại Toàn cầm y phục mới tới, “Cửu ca, vóc người nhỏ, sáng sớm huynh đệ đi chợ mua, không phải chất liệu tốt, người thay đỡ đi.”


Là trực xuyết thiên thanh sắc, cộng thêm một cây ngọc trâm.


“Toàn ca thực sự là người tỉ mỉ a.” Đỗ Cửu Ngôn không khách khí, thay đổi y phục đi ra, Lưu Đại Toàn nhếch miệng cười, nói: “Đẹp, Cửu ca ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng.”


Đỗ Cửu Ngôn hất áo choàng ra, thỉnh Lưu Đại Toàn ngồi xuống, nói: “Ngày hôm nay ta phải đi đi nha môn xử lý quan ti của Vương Mậu Sinh. Về mấy người tuần kiểm ti kia, ngươi biết bao nhiêu, nói với ta.”


“Cửu ca, chuyện này người sau mới nói được không.” Lúc nói chuyện, Lưu Đại Toàn từ trong lòng ngực cầm một tấm giấy trải lên bàn, mặt trên ấn đầy vân tay, hắn chỉ vào mặt trên nói: “Đây là dấu tay của các huynh đệ, người xem.”



Đỗ Cửu Ngôn đại khái đoán được ý tứ của hắn.


“Chúng ta chỉ biết mấy chữ, khế ước vân vân chưa bao giờ biết viết. Cửu ca người bây giờ viết lên giấy, việc này định. Lưu Đại Toàn ta nếu như đổi ý, ta chết không tử tế, trời đánh ngũ lôi.” Lưu Đại Toàn nói.


“Nói quá lời, nói quá lời.” Đỗ Cửu Ngôn xua tay, nếu cần nói chuyện mỏ, vậy nàng đơn giản hỏi một câu, “Lúc trước, một năm các ngươi có thể lấy bao nhiêu, lời bao nhiêu? Mỏ này giám định qua chưa, có thể đào được mấy năm?”


Lưu Đại Toàn chính sắc trả lời: “Cửu ca hiểu nhiều. Ta có thỉnh một lão tiên sinh đến xem, hắn nói mỏ này rất tốt, đoán chừng tốc độ cùng người của chúng ta hiện nay, còn có thể dùng bốn năm mươi năm, hoặc hơn cũng có.”


“Về phần một năm bao nhiêu, ta không tỉ mỉ tính qua, phản chính lấy được tiền các huynh đệ cùng chia hết. Hai năm qua tổng cộng chia làm tổng cộng chia tám lần, mỗi lần các huynh đệ đều có thể chia được hơn mười lượng bạc.”


Đỗ Cửu Ngôn mục trừng khẩu ngốc, “Nói như vậy, toàn bộ mỏ các ngươi không có sổ sách?”


“Không có, dùng tiền tìm ta lấy, ta cảm thấy được thì cho hắn, không được thì trừ lương.” Lưu Đại Toàn nói: “Cửu ca, chúng ta đều là người thô lỗ không có độc bao nhiêu ngày sách, nơi này chính là bởi vì không nơi chọn, lại không thú được nữ nhân, không thôi, cũng không có khả năng xa xứ, trên đến đây.”


“Việc này ta đã biết, để ta suy nghĩ lại một chút.” Đỗ Cửu Ngôn thật không ngờ, mỏ tốt như vậy, có thể bị đám người bọn họ lãng phí thành. Loạn thất bát tao, không có chương pháp gì!


Về phần nguồn tiêu thụ, nàng đều không cần hỏi, tự nhiên là có người mua thì bán, không có thì chờ.


Ba năm không khai trương, khai trương đói ba năm.


bookwaves.com– Luna: câu này như là mắng đám tiểu ca ca Tam Xích đường haha


“Khế ước, ta dựa theo lời hôm qua nói, về phần chi tiết, chờ ta bớt thời giờ viết rõ ràng mới nói với các ngươi. Nếu mọi người đều là huynh đệ, ta lại muốn các ngươi đều có thể thật tốt, đồng dạng phân, lại có thể kiếm nhiều tiền hơn, chẳng những có cơm ăn có áo mặc, còn có thể có lão bà hài tử làm ấm giường.”


Cửu ca!” Lưu Đại Toàn cọ đứng lên, “Ta thay các huynh đệ, cảm tạ người.”


Đỗ Cửu Ngôn xoa trán, Lưu Đại Toàn thực sự quá xem trọng. Vừa nhìn thì cảm thấy hắn lòng dạ rất sâu, khí phách lộ ra ngoài, nhưng trong thời gian ngắn tiếp xúc, liền phát hiện, người này thật sự là giản đơn đến để người. . . Tiếc hận.


“May các ngươi gặp phải ta.” Đỗ Cửu Ngôn vỗ vỗ vai của Lưu Đại Toàn, “Ta thật đúng là người lương thiện a!”


Lưu Đại Toàn gật đầu bất điệt.


“Được rồi, vậy nói chuyện của tuần kiểm ti.” Đỗ Cửu Ngôn nhìn Lưu Đại Toàn.



Lưu Đại Toàn trả lời: “Lúc đó bốn người làm khó Mậu Sinh, ta đều biết. Bốn người này cũng không có đường về gì, liền theo Ngô thống lĩnh, phản chính có thể làm đều làm, ăn uống bài bạc đàn điếm đầy đủ.”


“Cửu ca người bọn họ bắt Mậu Sinh là bởi vì ta, kỳ thực ta không ủng hộ. Ta đoán người cũng là vì dọa ta.” Lưu Đại Toàn cười hắc hắc nói: “Nhưng chuyện của Mậu Sinh quả thực không dễ làm, thời gian quá lâu, người có biện pháp chứng minh, bốn người kia tao đạp tức phụ của Mậu Sinh không?”


“Cái này ngươi không cần phải để ý đến, tự ta sẽ nghĩ biện pháp.” Đỗ Cửu Ngôn nói: “Ngô thống lĩnh này, lai lịch thế nào?”


Lưu Đại Toàn suy nghĩ một chút, trả lời: “Ngô thống lĩnh là một thiên hộ, là tổ tiên truyền lại, ở Tân Hóa là đầu rắn.”


“Cầu Đại Nhân thì sao?”


Lưu Đại Toàn trả lời: “Cầu Đại Nhân đến Tân Hóa năm nay chắc là năm thứ bảy, nghe nói là trong tay đè ép không ít án tử, nên vẫn không dám hoạt động điều nhiệm. Hắn nhát gan lại rất tham, trong mắt của ta, người như vậy kỳ thực dễ bắt bí.”


Quan tham tiền dễ dàng xử nhất, bởi vì vấn đề có thể sử dụng tiền để giải quyết, đều không phải là vấn đề lớn.


Đỗ Cửu Ngôn gật đầu, “Ta buổi chiều trở về thành, ngươi để Hắc Đầu và Tam tử theo ta, người trong tay ta không nhiều lắm.”


“Được, để cho bọn họ theo người, ta âm thầm để huynh đệ theo.” Lưu Đại Toàn nói: “Ở địa bàn Tân Hóa, Cửu ca người cứ làm việc thôi!”


Khẩu khí này, Đỗ Cửu Ngôn thích, nàng cười nói: “Có những lời này của ngươi, ta an tâm. Quảng Tây bên kia bọn họ tạm thời không đến đâu.”


Nhưng binh mã trốn về, cũng không biết tiểu cữu tử của Quế vương chết như thế nào, bọn họ muốn tra, còn cần thời gian.


Nàng rất muốn xem, Quế vương dự định làm sao cứu những thủ hạ của hắn trong Tân Hóa thành ra ngoài!


“Người nói như vậy, ta cũng yên tâm.” Lưu Đại Toàn cũng không biết vì sao, Đỗ Cửu Ngôn nói không có việc gì, hắn đã cảm thấy không sao, phảng phất lời của nàng chính là một cái chắn, có thể cắt đứt tất cả nguy hiểm.


Buổi trưa ăn cơm xong, Đỗ Cửu Ngôn ở trong ánh mắt ân cần không nỡ của gần trăm người, ly khai mỏ.


Xuống núi về thành, Đỗ Cửu Ngôn thoải mái tắm, ngủ một đêm, thân thể liền triệt để khôi phục, sáng sớm ngày thứ hai thức dậy ăn xong, thẳng đến huyện nha Tân Hóa!


—— lời nói ngoài ——

Còn có một canh! Ngày hôm nay ta thật biết điều, canh tư! Hắc hắc.


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK