• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

[Đồng Nhân HP]


Chương 22.







Tàu lửa ngừng.


Tôi cùng Beavis đi xuống, từ xa tôi đã thấy Marie đứng ở phía đó đợi chúng tôi. Tôi nhanh chóng đi đến chỗ cô ấy.


Marie ôm cả hai chúng tôi vào lòng. "Aizz, Bebe đã cao hơn rồi này, Bella thì....ốm hơn!!!?" Về vỗ béo mới được.


Tôi "!!!" Là con gái phải ốm mới đẹp chứ. Mẹ làm ơn đừng suốt ngày có suy nghĩ vỗ béo còn được không.


..........


"A? Tụi con vào khác nhà sao?" Marie sững sốt. Đây bước ngoặt mà cô không thể lường trước được.


Beavis gật đầu vui sướng nói. "Con còn được tuyển vào đội Quidditch nữa kìa, mà mẹ biết không, ở trường học sinh năm nhất không được vào đội Quidditch đâu."


Marie giật mình. "Con lấy tiền đút lót người ta à?"


Beavis "???" Mẹ nói cái gì thế!!


Là vào bằng thực lực! Ok?!


Cậu muốn giải thích nhưng chả biết nói kiểu gì cho mẹ hiểu!


Tôi đang khoáy bột trong bếp, nói vọng ra ngoài giúp Beavis. "Không đâu, trong một lần 'tình cờ' giáo sư McGonagall phát hiện ra em ấy và một cậu bạn khác rất có tài năng nên mới tuyển vào đấy ạ."


Marie che miệng thản thốt. "Merlin! Bebe của mẹ thật giỏi !!"


Beavis kiêu ngạo ngẩng cao cằm. Đuôi chó sau mông hếch lên tận trời.


..........


Sau vụ Marie bị tấn công lần trước, chúng tôi quyết định dọn đến một nơi khác an toàn hơn.


Marie thử một lần chơi lớn xem tôi và Beavis có thấy trầm trồ.


Cô ấy mua hẳn một căn nhà ở gần Ngã tư Vua.


"Mẹ lấy đâu ra tiền?"


Mỗi lần tôi hỏi câu này Marie liền qua loa cho qua chuyện, thấy vẻ mặt tôi khẩn trương cô ấy an ủi. "Mẹ không làm chuyện phạm pháp đâu, chỉ là hơi bạo lực tí thôi...." đừng lo lắng, hãy tin Mami của con.


Tôi "...." Mẹ càng nói con càng khẩn trương!


Marie thật sự không chịu nói!! Mặc kệ tôi mè nheo kiểu gì.


........


Về nhà được 2 ngày thì tôi được nhận thư.


Là Paulina gửi.


Tôi nhanh chóng hồi âm lại. Viết xong tôi đọc lại thật kỹ thì mới gửi đi. Ý đại loại trong bức thư cô ấy viết là: cô ấy cảm thấy chán và muốn mời tôi đi chơi cùng.


Tôi đương nhiên là đồng ý. Chúng tôi liền hẹn ngày gặp.


..........


Rất nhanh đã đến ngày hẹn giữa tôi và Laura. Beavis đòi đi cùng.


"Chị đi đâu vậy?"


Beavis tựa lưng vào tường nghiêng đầu nhìn tôi.


Tôi khoác khăn choàng lên cổ. "Chị có hẹn với bạn..." Nó đứng đó khi nào vậy?


"Với thằng Malfoy sao?" Beavis đứng thẳng dậy mở to hai mắt.


Tôi "... là Laura!" Thằng này nghĩ sao vậy, tôi và Malfoy không thân thiết đến vậy đâu.


Beavis đi vào trong. "Chị đợi em tí đi."


Tôi thấy gì? Thấy thằng Beavis qua loa tròng áo khoác vào người liền đi ra.


"Em làm gì vậy?"


"Em đi chung nữa."


"...." Chỗ con gái người ta hẹn nhau đi chơi, mày đi theo làm gì!!


Hiện tại Marie không có ở nhà, bây giờ đến bà chị cũng muốn đi luôn! Ở nhà một mình chán lắm, chi bằng đi theo bà chị ra ngoài chơi chung cho vui. "Đây là nơi ở mới, lỡ chị bị lạc thì sao, em đi cùng cho chắc cú."


......


Tôi là Laura hẹn nhau ở quán Cái Vạc Lủng.


Trong quán thì... ừm.


Quán Cái Vạc Lủng đã trải qua bao năm tháng, đã thay đổi ít nhiều, nó khá nhỏ ít ánh sáng nhưng lại rất thân thiện với mọi người. Phòng ngủ được bố trí trên quầy bar. Cho những vị khách hàng từ xa đến Luân Đôn, đây cũng là một địa điểm thích hợp để hóng drama trong giới phù thủy.


Tôi đi đến chỗ Laura đang ngồi.


Laura ngước đầu cười. "Cậu đến rồi sao?"


Quay đầu nhìn sang bên cạnh cô ấy ngẩn người.


"Sao Martin lại ở đây?" Tên này hết bám Harry rồi bám Bellanita là sao?


Beavis quan sát xung quanh rồi kéo ghế ra hiệu tôi ngồi. "Chẳng phải càng đông càng vui à?"


"... ừm, cậu nói đúng."


Chúng tôi trò chuyện.


Lúc đầu Beavis nghe hiểu được một tí, lúc sau thì hoàn toàn ù ù cạc cạc luôn.


Hai người này nói cái quỷ gì thế???


Làm lơ vẻ mặt ngu ngu của thằng em, tôi và Laura càng nói càng thích ý. Biết được tôi là người chưa bao giờ đụng vào đồ ăn vặt cô ấy rất bất ngờ.


Laura hỏi vì sao.


Tôi giảng đạo lý. "Đồ ăn vặt hay còn gọi là đồ ăn nhanh, đồ ăn nhanh không chỉ mất cân đối về dinh dưỡng mà trong nó còn có một số chất độc hại sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe. " ảnh hưởng tới sức khỏe là ảnh hưởng đến sắc đẹp.


Laura giật giật khoé miệng. "...." ăn thì ăn thôi, ngon là được... quan trọng mấy cái đó làm gì.


Beavis nhìn cô ấy rồi nhún vai. Chị luôn như vậy đấy.


Laura lấy một phần bánh ngọt đưa cho tôi. "Cậu ăn đi, thử xem."


Lúc đầu tôi cứng rắn từ chối, lúc sau tôi lại là đứa ăn nhiều nhất....


........


Ăn no nê, chúng tôi cùng đến tiệm sách phú quý và cơ hàn.


Trong tiệm bán nhiều các thể loại sách Pháp Thuật, bao gồm sách giáo khoa cho các khóa học ở Hogwarts và các loại sách nghiên cứu pháp thuật khác. Tôi liền lấy vài cuốn nghiên cứu. Nhất là liên quan đến độc dược.


Chủ nhiệm Slytherin dạy môn độc dược, tôi là một Slytherin và tôi dở môn này. Cứ mỗi lần Giáo sư Snape mắng não tôi chứa mụn nhọt hay gì đó thì tôi liền chưng vẻ mặt lấy lòng ra....cũng không thể bị chửi hoài được, tôi cũng có tôn nghiêm chứ bộ. Phải cố lên!!


Ở phía sau tiệm có một góc dành riêng cho lĩnh vực tiên tri, bói toán, gồm một cái bàn nhỏ, trên đó chất chồng các tựa sách như: dự đoán những điều không lường trước (Predicting the Unpredictable), Cách ly bản thân với những trái bóng gây va chạm mạnh và dễ vỡ (Insulate Yourself against Shocks and Broken Balls), Khi đồ vật trở nên tồi tệ (When Fortunes Turn Foul). Beavis và Laura nhìn chằm chằm vào những quyển sách đó.


Một cái bàn khác thì trưng bày quyển sách Báo tử - Những việc cần làm khi bạn biết những điều xấu xa đang đến (Death Omens: What to Do When You Know the Worst is Coming). Tôi lại hứng thú với bàn bên này hơn nên lập tức đứng đây xem bói.


"Người mà ngươi dốc lòng bảo vệ sẽ gặp nguy hiểm... và đừng liều lĩnh, hãy thận trọng nếu như ngươi không muốn người khác phát hiện bí mật mà người đang chôn vùi... hơn nữa..." Ông lão đó ngước mắt nhìn tôi.


"Ngươi sẽ... nói thế nào nhỉ? thật kỳ lạ...." Ông ấy chớp mắt vài cái rồi sâu kín nhìn tôi.


Số mệnh của cô bé này cứ thay đổi liên tục, lúc nãy rõ ràng ông còn thấy cô bé sắp có điềm không lành thế mà chớp mắt một lát lại thay đổi.


Tôi bị ánh mắt của ông ấy nhìn đến lạnh sống lưng, đánh một cái rùng mình.


........


Tạm biệt Laura tôi và Beavis đi mua quà giáng sinh cho Marie.


Laura nhìn bóng lưng của hai người.


Beavis đi nhanh lên phía trước như kiểu kiểm tra đường đi có an toàn không rồi mới yên tâm cho Bellanita đi tiếp. Bellanita vẻ mặt khinh thường nhìn em trai mình nói gì đó. Beavis thà nghẹn cục tức vào bụng chứ không nỡ mắng chị mình.


Laura "..." Tình cảm thật tốt.


Cô có thể chắc chắn rằng Beavis Martin là một cái tỷ khống.....




*


*


*


Tỷ khống: yêu thương chị gái đến mức cuồng nhiệt.









28/11/2020







Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK