• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 67: Huyết thống tiên nữ trâu bò cở nào? Mời quí vị đọc truyện.




......


Bữa nay tôi mặc váy tay phồng màu xanh lục nhạt. Trên tóc còn cài một cái cài tóc đính ngọc trai.


Đi chơi phải đẹp nhen.


Tôi ngồi xuống cùng Beavis không bao lâu thì lò sưởi truyền đến tiếng động và rồi ông Weasley xuất hiện cùng ba đứa con của ông.


"Beavis ơi ?... Ah chào dì Marie." Ron cười tươi tắn hô lên.


Marie đứng dậy chào đón họ. "À... Chào anh Weasley. Chào các con, mọi người có muốn ngồi xuống dùng chút trà không... Cookie..."


Bụp !!


Gia tinh Cookie liền xuất hiện. "Cô chủ có điều dặn dò ạ ?"


Ông Weasley vội vàng từ chối. "Ái chà... Chuyện dùng trà thì chắc để lần sau rồi, tôi còn phải đi đón thằng nhỏ Harry, cô biết đó chỗ thằng bé..." Nói đến đây ông ấy cười một tiếng.


Marie dĩ nhiên hiểu được ý sau, nên gật đầu không cố níu kéo người ta.


Cô biết Harry không thích ở cùng dì dượng của thằng bé lắm, Bebe có kể cô nghe vài lần, cô cũng có ý mời thằng bé đến nhà chơi vài ngày, nhưng chuyện chạy đi chạy lại giữa Pháp và Luân Đôn đã khiến cô khá đau đầu rồi nên liền quên bén mất chuyện đó đến giờ... (Cô có khác gì Squid đâu mà độn thổ, còn nhà cũ thì không sử dụng mạng Floo đề phòng có phù thủy không có ý tốt đột nhập.)


Fred và George cùng lúc lắc đầu nguầy nguậy. "Ít nhất cũng phải để Bebe dắt bọn con thăm quan nhà của em ấy chút chứ ?"


Ông Weasley quay đầu trừng mắt với hai siêu quậy nhà mình. Cả hai liền đứng đắn lại tự nói chuyện với nhau. 


Beavis hưng phấn. "Đi chưa ạ ?"


Marie hít sâu. "Con thích rời xa mẹ đến vậy à ?"


"Hông có đâu." Beavis liền dáng người đến gần Marie, cô giơ tay đẩy thẳng nó ra.


Ông Weasley nói với tôi. "Chà con là chị Beavis hả, dễ thương ghê, ta có thể gọi tên con là Bella không ?"


Tôi cười lên, thái độ tốt đẹp đối mặt với ông. "Được ạ."


Ông liền cười ha hả, tự nhiên thấy cả người hưng phấn hẵng lên. "Xem này, dễ thương không khác gì lời kể của Ginny... À được rồi, có lẽ chúng ta không thể nói nhiều nữa, ta cần phải đón Harry... Con biết sử dụng bột Floo nhỉ ?"


Tôi gật đầu. "Dạ biết."


"Được rồi, chỉ cần nói Trang trại Hang Sóc là đến nhé."


Tôi gật đầu ném nắm bột vào lò sưởi hô. "Trang trại Hang Sóc." Ngọn lửa xanh bùng lên cuốn lấy người tôi. Trước khi bị đưa đi tôi chợt nghe được giọng nói hớn hở của ông Weasley...


"Merlin ! Phu nhân Cavelier tôi rốt cuộc cũng đã nhớ ra cô là ai rồi !!———"


Chưa nghe xong, ngọn lửa xanh đã hoàn toàn nuốt chửng tôi, hai cánh tay bị ép sát vào người, cả người xoay vòng vòng càng lúc càng nhanh, tôi nhắm hai mắt lại vì sợ bản thân mình nôn mất. Đợi một thời gian, lực xoay cuối cùng cũng chậm lại, không kịp phòng hờ cả người tôi ngã nhào xuống. Nhưng đã có một cánh tay thon dài đưa ra như đang chờ sẵn để đón lấy tôi.


Người vươn tay đỡ tôi đứng thẳng dậy, tôi ngước đầu, liền cười rộ lên.


"Là Ginny hả ?"


Ginny cũng cười theo. "Dạ em đây, chào mừng chị đến Trang trại Hang Sóc, nhà em." Cô bé vừa nói vừa dắt tôi đi đến phòng khách, căn phòng dù hơi nhỏ nhưng được trang trí vô cùng ấm áp, có hương vị của gia đình khiến tôi khá thích.


Trong phòng có một người lạ mặt, anh ấy đứng dậy cười mỉm nhìn tôi. "Lần đầu tiên gặp mặt, anh là Charlie Weasley anh thứ hai của Ron, mới nãy Ginny nói về em khá nhiều..."


Tôi tiếng lên cúi người một chút. "Dạ chào anh, em là Bellanita Martin, anh có thể gọi em là Bella cho thân thiết cũng được..." Tôi ngó khuôn mặt nhỏ đang ửng hồng của Ginny.


"Em ngồi đi." Anh Charlie có một gương mặt hiền lành đầy nét phong trần, và nhiều đốm tàn nhang đến nỗi làn da nâu đi như bị rám nắng, thế nhưng vẫn loáng thoáng nhìn ra được anh là người khá điển trai. 


Tôi ngồi xuống, ánh mắt rơi vào hai cánh tay to rắn chắc của anh, và một trong hai cánh tay ấy bị một vết phồng bóng láng. Tôi tò mò chỉ vào chỗ đó. "Vết phỏng đó... Chắc chắn rất đau ạ."


Anh ấy nâng chén trà của mình uống vài ngụm liền cười. "Đúng là khá đau nhưng từ từ rồi cũng quen, anh làm việc cùng một lũ rồng ở Rumani đấy."


Tôi sững sốt. "Thật bất ngờ..." Một người nhìn có vẻ hiền lành, dịu dàng như anh ấy không ngờ lại chọn một công việc có tính thách thức cao, kích thích như vậy. (Ginny chỉ mới nhắc đến anh cả của con bé.)


"Bạn Ron đến à ?" Phía trên truyền xuống một giọng nói nam tính. Charlie nói vọng lên. "Đúng vậy, là cô bé mà Ginny nhắc suốt đấy."


Phía trên liền truyền đến tiếng bước chân thong thả. Tôi để ý thấy trà của anh Charlie hết liền chủ động đứng dậy. "Để em." Sao Beavis chưa đến nhỉ.


Ngay khi vừa rót xong chén trà, tôi đứng thẳng lưng liền nghe được tiếng bước chân lộn xộn "rầm rầm", tôi nhịn không được quay đầu liền thấy một cái bóng đang chạy ào đến xông thẳng về phía tôi, theo bản năng của con người tôi giật mình hét toáng lên, ném bình trà về phía cái bóng đó.


"AA———!!"


"Úi—— úi—— nóng.. nóng, nóng !!" Cái bóng đó liền tung hứng cái bình trà lên cao hai ba lần rồi để nhanh xuống cái bàn bên cạnh.


Bà Weasley cùng Hermione trong bếp đi nhanh ra. Bà ấy lo lắng. "Chuyện gì đó ?"


Tôi hoảng hốt cuộn hai nắm tay lại đặt trước ngực, dè dặt đi lên một bước. "Ôi... Thật xin lỗi, anh không sao chứ ạ ?"


Người trước mặt ngẩng đầu lên, nếu tôi đoán không nhầm thì đây chắc là anh cả của Ginny, anh ta có lẽ là đứa con trai đẹp nhất trong gia đình Weasley. Tuy đẹp trai thật nhưng tôi có chút không tưởng tượng nổi dáng vẻ này của anh.


Nghe nói ảnh làm việc trong ngân hàng nhà băng Gringotts. Nên tôi nghĩ hình tượng của anh ta là kiểu thành thục ổn trọng, lạnh lùng nghiêm túc... Trách sao được khi tôi thử miêu tả hình tượng anh cả của Ginny cho con bé nghe, thì nó lại cười sặc sụa đến như vậy...


Bill Weasley— tóc dài được cột cao lên thành một chùm đuôi ngựa (làm tôi nhớ đến lần đầu gặp Ginny) anh đeo một đôi bông tai có... Nhiều răng nanh ? Tôi không chắc... Và một bộ đồ giống như mấy ca sĩ nhạc rock ở thế giới Muggle. Khác với hình ảnh cứng ngắc mà tôi tưởng tượng ra thì ảnh rất chịu chơi...


Chất lừ luôn.


Đồng dạng ảnh cũng đang đánh giá tôi.


Anh Bill mỉm cười nói với tôi. "Anh là Bill Weasley, rất vui vì gặp được em."


Tôi ngó bàn tay anh ta, do dự hai giây liền bắt lấy. "Anh khoẻ không ạ, em là Bellanita Martin." Tự nhiên anh ta lịch sự như thế làm tôi nghĩ đến người chạy ầm ầm lại chỗ tôi lúc nãy là một người khác.


Bà Weasley đi lại chỗ tôi. "Chào con gái, khi nãy ta nghe được tiếng con, con có chỗ nào không ổn sao ?"


Tôi lắc đầu. "Dạ con không sao..." Hermione lúc này mới đi đến ôm tôi một cái.


Ginny trừng mắt với Bill. "Tại anh Bill tự nhiên xông đến một cách đột ngột đấy ạ."


Cùng lúc đó trong lò sưởi bùm một tiếng Ron xuất hiện. "Họ đang đến..." Cậu ta vừa nói vừa đi đến chỗ cái ghế còn trống ngồi xuống rót chén trà cho bản thân.


"Ngồi đi, Martin." Ron hớp miếng trà nói. Tôi định ngồi xuống chợt nghĩ lại, quay đầu nhìn bà Weasley. "Dạ chào dì Weasley, con là Bellanita Martin, để cho thân thiết hơn dì có thể gọi con là Bella."


Bà Weasley nhìn tôi một lúc rồi giơ tay véo má tôi, vui vẻ nói. "Merlin, một cô bé lễ phép dễ thương không kém gì Hermione, con ngồi xuống trò chuyện cùng tụi nhỏ đi, dì sẽ đi chuẩn bị thức ăn. Ginny nói con thích bánh hạnh nhân hả ?" Sau đó bà lại phấn kích ôm tôi vào lòng.


Tôi tinh nghịch gật đầu. "Dạ vâng, dì có cần con giúp gì không ?"


"Ôi không cần đâu còn, mọi thứ gần xong cả rồi." Bà Weasley cười ha hả ấn vai tôi khiến tôi ngồi xuống, lại tiếp tục véo má tôi.


Tôi thuận theo bà ngồi xuống. "Vậy làm phiền dì ạ, Beavis nói tay nghề của dì rất tốt, con rất vui vì được mở mang tầm mắt."


Bà Weasley chỉ hận không thể ôm tôi vào lòng hôn chụt chụt. "Chu choa— cái miệng này của con thật ngọt quá đi nha." Nói xong bà ấy liền ôm tâm trạng vui sướng vào bếp, chợt nhớ gì đó bà nói. "Hermione ở đó chơi luôn đi con, dù gì mọi thứ cũng sắp xong cả ngồi."


Bà Weasley vừa đi thì cặp sinh đôi cũng xuất hiện ngay lò sưởi. Tâm trạng của họ rất vui khi đang nói về đề tài gì đó. Hermione hỏi họ vui chuyện gì thì họ càng cười to hơn, từng người giải thích từng câu thì Beavis và Harry cũng đã đến.


Harry vừa vặn nghe được câu giải thích cuối của Fred và George thì cười phá lên, tôi chưa bao giờ thấy cậu ấy hưng phấn đến như vậy. Beavis cười sặc nước bọt ho khụ khụ, được Ron rót chén trà đưa đến.


Được một lúc nữa thì ông Weasley đã đến, ông giận đùng đùng. "Cái trò đó vui quá hén, Fred? Con cho cái thằng nhóc Muggle đó ăn cái thứ quỉ gì trên cõi đời này vậy hả?"


Fred nở nụ cười quỷ quyệt. "Ủa đâu có đâu ba ? Con là làm rớt bịch kẹo mà... Lỗi ở cái tật ham ăn của nó chứ, con có biểu nó ăn đâu..."


Ông Weasley gầm lên. "Ba biết tỏng mày cố tình nhé, rõ ràng mày biết thằng nhóc Muggle đó đang ăn kiêng !!"


George háo hức hỏi. " Lưỡi nó dài bao nhiêu ba ?"


"À... Khoảng hai thước hay sao ý, ba phải đứng đợi chờ đến khi hai vợ chồng kia chấp nhận thì mới giúp cái lưỡi nó trở lại bình thường... Ơ ? tụi bây đừng cố chuyển đề tài !!" Ông Weasley xoa cằm rồi nổi giận tiếp.


Lần này một đám người liền phá cười lên rần rần. Ông Weasley hét. "Đó không phải là chuyện mà tụi bây có thể cười ! Chơi cái kiểu đó chỉ tổ làm hỏng be bét các mối quan hệ giữa phù thủy và Muggle, Ba bọn mày đã dành nửa đời mình để vận động chống lại sự ngược đãi dân Muggle, thế mà bọn mày..."


Fred vừa uất ức vừa phẫn nộ. "Con làm vậy không phải vì nó là một Muggle."


"Tụi con làm vậy vì nó là thằng nhóc chuyên ăn hiếp người khác, rõ ràng Bebe là con trai mà thằng đó lại lớn tiếng hỏi 'ơ là con gái sao lại ăn mặc kỳ cục thế', ủa rồi kỳ chỗ nào trời ?! phó hông Harry, Bebe ?" George lớn tiếng tiếp lời.


Harry nhiệt tình tán thành. "Đúng vậy đó thưa ông Weasley ! Đây là sỉ nhục công khai !!" Cậu đẩy Beavis một cái, nó liền gật đầu lia lịa vẻ mặt hết sức phẫn nộ vì bị làm nhục.


Tôi "..."


Nhưng ông Weasley vẫn còn giận lắm. "Tìm cớ cả ! Chờ đó, tao sẽ mách má tụi bây !!"


"Hả ?! Mách cái gì ?" Bà Weasley thò đầu ra. Thấy Harry và Beavis đến bà liền cười lên. "Ủa đến rồi hả ? Chào hai cưng."


Ông Weasley lúng túng ngậm ngùi, ông chỉ định hù hai thằng nhỏ tí thôi chớ không có ý mách lẻo thật.


Ginny lắc đầu. "Không có gì đâu má, chỉ là mọi người vui vẻ vì sắp được xem cúp thế giới thôi, nên hơi ồn ào tí. " Tầm mắt cô bé đối diện với đôi mắt xanh của Harry, cậu ấy cười lên, cô bé cười theo, gương mặt đỏ ửng lên.


Anh Charlie bắt tay cùng Harry chào hỏi một phen, lúc Harry nhìn đến anh Bill thì hơi sock chút, Beavis hớn hở chào hỏi hai anh, trong nó còn tự nhiên hơn chủ nhà khiến tôi hơi cạn lời.


Bà Weasley vẫn còn nghi ngờ, đợi đám Beavis chào hỏi xong thì bà hỏi chồng lần nữa. "Anh Arthur, nói cho em biết đi, chuyện gì à ?"


Ông Weasley biết không giấu được vợ đành nói thật. "Không có gì đâu, anh la hai thằng Fred với George chút thôi..."


Bà Weasley sững sờ. "Gì ?! Lần này tụi nó bày trò gì nữa à... Lại dính dáng đến Mánh phù thủy nhà Weasley ?"


Hermione mỉm cười nói với Ron. "Ê Ron, sao cậu không dắt Harry và Beavis đi nhìn phòng họ một chút ?"


Ron nhàn rỗi nhìn Fred và George rụt rè tránh ánh mắt của bà Weasley. "Làm chi ? Năm ngoái tụi nó cũng đã ngủ lại ở... À quên mất, năm nay có chị Beavis, ờ tụi mình đi." Nói giữa chừng Ron liền hiểu được ý của Hermione, đứng dậy.


Anh Bill cũng đứng dậy. "Anh đi chung nữa."


Ginny quay đầu. "Chỗ con nít nói chuyện anh đi chung làm gì."


Bill "..."


Beavis túm lấy cánh tay tôi săn sóc nói. "Đi từ từ kẻo ngã vật ra đất."


Tôi kiêu hãnh nói. "Vĩnh viễn đừng bao giờ xem thường gia giáo của chị." Dù bước chân của tôi có nhanh hơn nữa thì vẫn không làm mất đi nét sang trọng của một quý tộc.


Sau đó... Tôi đạp hụt.


Tôi "!!"


Beavis bất đắc dĩ đỡ tôi. "Đã nói là cẩn thận rồi mà."


Tôi quay đầu trừng Ron đang nhịn cười với cái môi méo xệch. "Cậu không được cười mình."


Ron nhún vai. "Được rồi, không cười."


George hô một tiếng. "Từ từ, bọn anh đi chung nữa."


"Ở yên đó !!" Bà Weasley cười lạnh nạt một tiếng.


Tôi nhìn họ bị bà Weasley túm lại rồi đi theo tụi Beavis, dọc hành lang dẹp té xong đi lên những cái cầu thang ọp ẹp, ngoằn ngoèo, dựng lắt lẻo khắp nhà để lên tới những tầng lầu trên cùng.


Lúc cảm đám đang leo lên lầu, Harry hỏi. "Mánh phù thủy nhà Weasley là cái gì vậy?"


Cả Ron và Ginny cùng bật cười, mặc dù Hermione chẳng hề vui vẻ gì.


"Lúc má dọn dẹp phòng anh Fred và anh George, má lượm được cái mớ đơn đặt hàng đó. Mấy cái danh mục giá cả dài liệt kê những thứ mà hai ảnh đã phát minh ra. Bồ biết mà, toàn là thứ đồ quậy. Đũa phép giả, kẹo bánh bịp, cả đống thứ. Kể ra xuất sắc thiệt, mình chưa từng bào giờ biết chuyện mấy ảnh phát minh này nọ..."


Ginny nói thêm. "Cả nhà thường nghe tiếng nổ trong phòng của mấy ảnh, từ lâu rồi, nhưng đâu có ai dè mấy ảnh phát minh thiệt. Cả nhà cứ tưởng mấy ảnh khoái nổ đì đùng chơi thôi."


Ron nói. "Chỉ có điều, hầu hết... thiệt ra là tất cả... mấy thứ đồ đó đều hơi hơi nguy hiểm. Và cậu biết gì không? Hai ảnh đang dự định bán mấy thứ đó ở trường Hogwarts để kiếm chút đỉnh tiền tiêu vặt, làm cho má nổi điên với mấy ảnh luôn. Má nói hai ảnh không được phép làm ra thêm bất cứ một món gì thuộc loại đó nữa, và má đốt hết ba mớ đơn đặt hàng của hai ảnh... Dù thế nào thì má cũng giận hai ảnh hết sức. Hai ảnh không có được nhiều chứng chỉ phù thủy Thường đẳng (O.W.L) như là má đã trông mong."


Chứng chỉ Phù thủy Thường đẳng (O.W.L) là loại bằng mà học sinh trường Hogwarts phải thi khi bước vào tuổi mười lăm.


Ginny nói. "Xong rồi lại xảy ra cãi vã om sòm: má thì muốn mấy ảnh nối nghiệp ba làm việc trong Bộ Pháp Thuật, mà mấy ảnh thì nói với má là mấy ảnh chỉ muốn mở một tiệm quậy.”


Vừa lúc đó một cánh cửa ở đầu cầu thang lầu hai mở ra, và một cái mặt đeo kiếng gọng sừng thò ra với một vẻ bực mình. Harry nói. "Chào anh Percy!"


"Chào anh zai." Beavis nói.


Tôi nói theo. "Dạ chào anh."


Percy nhíu mày nhìn thoáng qua chúng tôi nói. "À, chào các em ! Anh đang thắc mắc là ai mà làm ồn ào dữ vậy? Em biết không, anh đang làm việc – anh phải hoàn tất một bản báo cáo cho sở – và thiệt tình không sao tập trung được khi mà người ta cứ rầm rầm chạy lên chạy xuống cầu thang."


Ron liền cáu kỉnh cắt lời anh ấy. "Tụi em không hề chạy rầm rầm. Tụi em đang đi đứng đàng hoàng. Xin lỗi nếu như tụi em làm phiền đến công tác tuyệt mật của Bộ Pháp Thuật."


Harry thuận miệng hỏi. "Mà anh đang làm công tác gì vậy?"


"Một bản báo cáo cho Bộ Hợp tác Pháp thuật Quốc Tế. Tụi này đang tiêu chuẩn hóa độ dày của những cái vạc. Một số vạc nhập cảng có chỗ hơi mỏng quá... độ rò rỉ đã gia tăng ở mức độ gần như ba phần trăm một năm..." Anh đáp bằng giọng đắc ý đầy tự mãn.


Có lẽ không muốn nghe ảnh nói tiếp Ron liền tung ra vài câu để chặn họng ảnh. Pecry hết sức bất mãn với thái độ này của Ron, ảnh đóng cửa một

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK