• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ba năm sau ,

Sân bay thành phố H , Tâm Kỳ kéo theo hành lý đứng trước cửa , hít thở sâu một hơi , cô đã trở lại . Gọi một chiếc taxi thẳng về nhà.

Ngồi trong xe , dọc đường đi , cô nhìn ra ngoài cửa sổ , ba năm rồi , hết thảy hình như không có gì thay đổi .

Xe đến nhà , cô bước xuống , nhìn ra cửa , đột nhiên , cửa có người mở ra.

Là Lưu Quản đi ra , nhìn thấy người ở cửa , bà nhìn không khỏi trừng to mắt , không thể tin , đây không phải tiểu thư sao? Tiểu thư của nhà chúng ta đã trở về , đã trở về.

Lưu Quản kích động đến nước mắt chảy ra , thận trọng kêu: " Tiểu Thư , cô đã trở về , cô rốt cuộc đã trở về". Một tiếng cô trở về , lệ không tiếng động rơi xuống.

Tâm Kỳ cũng lệ đảo quanh , nhìn Lưu Quản nói: " Con đã về rồi". Cô đã về , ba năm rồi , cô chưa bao giờ quay về nhà.

Mỗi lần về đêm , nhìn lên ánh trăng , cô nghĩ bên kia liệu bây giờ có giống ở đây không?

Vì quan hệ sai giờ , nước ngoài là buổi tối , bên kia sẽ là sáng thì làm sao mà giống , bây giờ cô đã trở về , nơi này từng cây cỏ cùng người làm cô kích động không khỏi rớt nước mắt.

Lưu Quản lau lau nước mắt , xoay người kéo Tâm Kỳ vào.

"Lão Gia , Phu Nhân , Tiểu Thư đã trở về". Lưu Quản lớn tiếng gọi .

Trong phòng khách.

Vợ Chồng Lương Gia nghe Tâm Kỳ đã trở về , hai người kích động đứng dậy , nhìn ra cửa , thấy đúng là con gái bảo bối của họ , nước mắt cũng đảo quanh vành mắt.

Lúc này , Tâm Kỳ lệ cũng rơi xuống , đi tới nhẹ nhàng nói: " Ba mẹ , con đã về , xin lỗi làm hai người phải lo lắng , mong ba mẹ tha thứ , con là một người con bất hiếu". Nói xong , sẽ quỳ xuống cầu mong tha thứ.

Vợ Chồng Lương Gia thấy thế , vội vàng kéo cô: " Đã trở về là tốt rồi , ba mẹ chưa từng trách con , ngốc!" Mẹ Lương vuốt vuốt mặt Tâm Kỳ ôn nhu nói.

Bọn họ chưa từng trách cô , chỉ có yêu thương mà thôi , yêu thương mấy năm này , một nữ nhi ra ngoài ở , không biết sinh hoạt thế nào , ở nhà bọn họ xem cô như bảo bối .

Cho tới giờ chưa từng chịu khổ , mà một mình ra ngoài sống ba năm , hỏi làm sao bọn họ không lo lắng cùng yêu thương a !

Mẹ Lương nhìn Tâm Kỳ , rất sợ con gái sẽ xảy ra chuyện gì , sau khi xem xong , bà đau lòng nói: " Con gái , mấy năm nay khổ con rồi , con xem con bây giờ gầy thế này". Nói xong , nước mắt bà rơi xuống , con gái bà thật gầy , nhìn không khỏi đau lòng.

"Mẹ , con nào có gầy , mẹ xem , tay con thật nhiều thịt nha , con còn muốn giảm cân." Tâm Kỳ giơ tay lên , dùng tay còn lại bóp bóp thịt cho Mẹ Lương xem.

"Cái gì mà giảm béo , đã gầy vậy rồi , không cần giảm , bây giờ mẹ sẽ bảo Lưu Quản đi làm các món con thích nhất cho, bù đấp lại mấy cân thịt mà con làm mất mấy năm nay" . Nói xong , Mẹ Lương phân phó cho Lưu Quản: " Lưu Quản , nhanh một chút nấu các món Tâm Kỳ thích , để bồi bổ cho Tâm Kỳ."

"Vâng , tôi đi ngay". Lưu Quản cao hứng đáp , bà muốn bồi bổ cho Tiểu Thư , bên ngoài chắc ăn không ngon.

Tâm Kỳ thấy vậy , chỉ cười , về nhà thật tốt .

Trong phòng khách , một nhà vui vẻ nói chuyện với nhau , từ đầu đến cuối , vợ chồng Lương Gia cũng không hỏi vì sao cô không nói một tiếng mà rời đi , mà ba năm nay , chỉ có báo tin tức cho bọn họ , nói bọn họ bảo trọng thân thể , cũng không cần tìm cô , không cần phải lo lắng , một ngày nào đó cô sẽ trở về .

Từ lúc gửi tin đến giờ , bọn họ cũng không hỏi nguyên nhân , ở trong lòng của bọn họ , chỉ cần cô vui vẻ là được , bây giờ con gái trở về thì tốt rồi.

Thật ra , ba mẹ vĩnh viễn là người tốt với con cái nhất , cũng là người yêu thương con cái nhất thế giới này.

——————————————————————————————-

Buổi tối , một nhà hoà thuận vui vẻ như trước , họ ngồi trên bàn ăn , đồ ăn trên bàn cũng là những món mà Tâm Kỳ thích nhất , cô nhìn một bữa cơm này , bao tử đều kêu lên , không phải vì đói bụng mà vì đồ ăn quá ngon , đã lâu rồi nhưng khẩu vị của cô cũng không đổi gì .

Mấy năm qua , đây là bữa cơm ngon nhất cũng là đầu tiên cô ăn , ăn no , cô tản bộ trong vườn hoa nhà mình , gió đêm từ từ thổi , muôn hoa đua nhau khoe sắc thắm làm lòng cô giờ khắc này trầm tĩnh lại ,hưởng thụ sự yên bình trong đêm.

Yên lặng một hồi , điện thoại của Tâm Kỳ vang lên , nhìn dãy số cô nở nụ cười ôn nhu: " Vừa tỉnh ạ , hiện tại thời gian bên kia hẳn là còn sớm ha ... Tốt , nên tự chăm sóc tốt mình nha , tạm biệt".

Cúp điện thoại , chỉ thấy Ba Lương tới: " Ngày mai có tiệc , nó cũng tới", nói xong , ông liếc nhìn Tâm Kỳ , xem nhất cử nhất động của cô.

Ba Lương thở dài , nói tiếp: " Chuyện của tuổi trẻ , ba không quản , thế nhưng con phải nghĩ kỹ , đừng vì quá xúc động mà quyết định bừa". Nói xong , Ba Lương rời đi.

Chuyện của bọn trẻ để bọn trẻ tự giải quyết , người lớn sẽ không nhúng tay vào dù sao những người trong cuộc cũng là sống với nhau.

Gió lay động những cánh hoa , lại không thể xua đi sự phiền muộn trong lòng Tâm Kỳ , từ lúc Ba Lương nhắc đến anh , trong lòng cô không phải không có cảm giác , chỉ là những năm qua cô học cách giấu cảm xúc của mình đi , tất cả tâm tư đều giấu riêng cho bản thân , không hề biểu hiện lên trên mặt , thế những chỉ cần lúc cô ở một mình , cô mới có thể phát tiết ra ngoài.

Lẽ ra sau khi về đến nhà cô sẽ không nghĩ đến anh nữa, mà khi nghe Ba Lương nói vậy , trong lòng có chút khẩn trương , lại có chút sợ , dù sao năm đó nếu cô không đi , anh cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô , nhưng bây giờ có sợ cũng vô ích , cô sẽ lấy tinh thần hết sức để tối mai không đụng mặt với anh.

Nơi nào có anh cô không đến , nơi nào không có anh sẽ có cô , chỉ hy vọng yến hội ngày mai vượt qua bình an sau đó thuận lợi xuất ngoại.

Lần này trở về cô sẽ ở không lâu , chỉ có một tuần , bên đây cô không bỏ xuống được nhất định phải quay về nước ngoài.

Lần này trở về cũng là vì sợ lâu rồi không có thăm gia đình , sợ mọi người lo lắng hơn nữa cũng đúng lúc kỷ niệm 30 năm kết hôn của ba mẹ , cô là con gái mặc kệ cái gì cũng phải về một chuyến.

Mà chuyến này , cô chỉ hy vọng thuận lợi vượt qua , cô không có nhiều thời gian , cũng không chịu nổi khó khăn , nghĩ đến , Tâm Kỳ xoa xoa mi tâm , một ngày một đêm mệt mỏi hơi nhức đầu , nên xoay người vào trong nghỉ ngơi,

——————————————————————————————-

An Gia Biệt Thự

Một căn phòng tối , một người đàn ông đứng trước cửa sổ nghiêng người dựa vào vách tường , tay khéo léo thưởng thức ly rượu , ánh trăng chiếu lên người anh , làm cho mờ mờ ảo ảo , chỉ thấy khuôn mặt tựa như tượng điêu khắc , một đôi ánh mắt sâu thẳm , trong tay cầm ly rượu đỏ , nhìn không ra là anh đang nghĩ gì , môi đỏ mọng , tà mị nhếch lên , người ta thấy được sẽ đắm chìm vì nó , anh đứng dậy , nhìn ra cửa sổ .

Lương Tâm Kỳ , em rốt cục đã trở về , em rốt cuộc cũng đã trở về.

Lần này , anh muốn cho cô biết , không chịu nghe An Vĩ Thần nói thì cái giá phải trả rất lớn , khuôn mặt lạnh như băng , con ngươi loé lên khiếp người trong đêm .

Đêm tối trôi qua , ánh bình minh đang tới , không khí trong lành , lại có mùi vị của gia đình làm cho tâm tình của Tâm Kỳ cũng phá lệ tốt , cô rời giường mở cửa sổ , ánh nắng chiếu rọi vào phòng.

Nhìn thấy một chiếc xe màu đen trước nhà , cô nghi ngờ nhíu mi , là xe của ai? Thế nào mà chưa từng thấy qua.

Đột nhiên , cô phát hiện mình thật ngu vì lâu rồi cô cũng đâu có trở về .

Cái xe này trước đây chưa từng thấy qua chắc có lẽ là của bạn ba , nghĩ vậy cô gõ đầu mình nở nụ cười một chút xoay người vào toilet , tắm rửa rồi xuống lầu ăn điểm tâm.

Vừa đi nửa cầu thang , chợt nghe phía dưới truyền đến giọng nói của Ba Lương: " Thần , con đã đến rồi, mau lại đây ngồi" . Dưới lầu Ba Lương vui vẻ chào An Vĩ Thần.

An Vĩ Thần gật gật đầu , anh nhìn lên lầu , ngước mắt ở chỗ rẽ là một thân ảnh màu trắng , anh nheo mắt lại , tà mị cười , sau đó coi như không có chuyện gì xảy ra ngồi lên ghế sofa , chỉ là lâu lâu lại nhìn lên lầu một chút , ánh mắt sâu thẩm làm chho người ta không hiểu rõ anh nghĩ gì .

Ở cầu thang , Tâm Kỳ nghe được tên của anh , trong lòng kinh hoàng không thôi , cô thật không ngờ anh sẽ đến lúc này.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK