Mục lục
Thiên Lục Vũ Trụ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


“Vâng, con có việc phải đi một chuyến.

” Lý Phong gật đầu nói.

Việc liên quan đến lệnh bài hắn nghĩ một chút rồi không nói ra, lệnh bài đó vẫn luôn ở cùng một chỗ với điểm sáng thần bí, việc của điểm sáng thần bí hắn tuyệt đối sẽ không nói cho bất kỳ ai.

Không nói đến lệnh bài, thực lực của hắn đạt đến mức độ như bây giờ thì Lý Phong cũng chuẩn bị đi ra ngoài mài dũa.

Hắn đã đọc rất nhiều truyện ký của các cường giả, không có bất kỳ cường giả nào trưởng thành được trong hoàn cảnh an nhàn cả.

Cũng không thể chỉ đi ra ngoài một chuyến mà vẫn cần cha bảo vệ đúng không? Cha của hắn cũng là sau khi đạt đến Luyện Thể cảnh tầng thứ bảy đã thường xuyên ra ngoài rèn luyện.

“Con ra ngoài ta cũng không có ý kiến nhưng bây giờ nhà họ Triệu, nhà họ Trịnh đều như hổ rình mồi, nhất định nhìn chăm chăm năm người con và Tiểu Hạo, vì vậy ta phải nói với các trưởng lão đã.


Lý Thiên Dương hơi suy tư một lát rồi nói.

Triệu Thiên Vũ và Triệu Thiên Cường chết, Triệu Lâm tuyệt đối sẽ không bỏ qua như vậy, Lý Phong, Lý Hạo sẽ là mục tiêu đầu tiên mà ông ta nhắm đến.

Nhưng cũng không thể vì sợ hãi mà luôn trốn ở trong nhà.

Nói xong, Lý Thiên Dương liền rời đi.

Khoảng hơn nửa tiếng sau thì ông ta mới trở lại.

“Tiểu Phong, ta vừa nãy đã gặp lão tổ rồi.

” Lý Thiên Dương cười nói.


“Lão tổ?”
Nghe vậy, mắt Lý Phong sáng lên, Lý Hữu Huyền tuyệt đối là trụ cột của nhà họ Lý, chống đỡ cả nhà họ Lý!
Hơn một trăm năm trước, nhà họ Lý có hai vị Đan Nguyên cảnh, nhưng sau khi một người chết, cả nhà họ Lý hoàn toàn do Lý Hữu Huyền nắm giữ, ở trong lòng bọn họ thì vô cùng tôn sùng Lý Hữu Huyền.

“Lão tổ nói con cũng nên đi ra ngoài mài dũa rồi.


Lý Thiên Dương mỉm cười, ông ta nắm tay lại sau đó trong tay xuất hiện một tấm ngọc bài kỳ dị.

Ngọc bài này dài khoảng mười centimet, rộng khoảng ba centimet, ngọc bài có màu tím, hình chữ nhật, trên mặt có văn lạc.

Nếu cẩn thận nhìn kỹ thì những văn lạc này giống như là ở bên trong ngọc bài.

“Đây là ngọc bài Thần Văn?” nhìn thấy ngọc bài, Lý Phong nháy mắt đã nhận ra, kinh ngạc nói.

“Đúng, là ngọc bài Thần Văn!”
Lý Thiên Dương gật đầu, cười nói: “ Ngọc bài Thần Văn này tên là ngọc bài Không Thuấn, chủ yếu dùng cỏ Không Thuấn phối hợp với các loại dược dịch khác tạo thành.


“Cỏ Không Thuấn?”
Trong đầu Lý Phong lập tức xuất hiện rất nhiều tin tức.

Cỏ Không Thuấn là linh dược thất phẩm, bốn nghìn năm với hoàn toàn thành thục, bên trong hàm chứa một tia không gian chi lực, tác dụng khi sử dụng ngọc bài được chế tạo từ dược dịch cỏ Không Thuấn nhất định có quan hệ với một tia không gian chi lực này!
Hắn biết cỏ Không Thuấn nhưng không biết ngọc bài Không Thuấn.

Hắn lấy được truyền thừa Thần Văn sư nhưng chỉ là một phần cơ bản nên không hiểu nhiều về ngọc bài Thần Văn cao cấp.

Quả nhiên, Lý Thiên Dương tiếp tục nói: ‘Lệnh bài Không Thuấn có năng lực thuấn di, chỉ cần thôi động thì có thể trong nháy mắt xuất hiện ở bất kỳ khu vực nào trong phạm vi năm nghìn kilomet, lão tổ bảo ta mang lệnh bài này cho con, như vậy thì cho dù con không cần phải lo lắng khi đối mặt với cường giả Tiên Thiên cảnh, có thể rời đi bất kỳ lúc nào!”
“Nháy mắt đã xuất hiện ở bất kỳ nơi nào trong phạm vi năm nghìn kilomet?” nghe vậy, trong lòng Lý Phong tràn ngập sự vui mừng, nhận lấy lệnh bài.

Lệnh bài này đối với cường giả Đan Nguyên cảnh như Lý Hữu Huyền mà nói có lẽ là không có tác dụng lớn, nhưng đối với Lý Phong thì đây tuyệt đối là bảo vật chạy trốn tốt nhất!
Cho dù là Tiên Thiên cảnh thì bảo vật như vậy cũng có thể dùng để bảo mệnh!
“Đây cũng là bảo vật mà lúc ta nói với con, chuyện của tinh thạch Tử Tinh lúc trước ta đã nói với lão tổ, cùng với tình hình tu luyện của con, lão tổ liền thưởng cho tấm lệnh bài này, vừa nãy ta chỉ đi lấy ra thôi.


Lý Thiên Dương cười nói, sau đó trên mặt ông ta lộ ra sự ngưng trọng nói: “Quận Thanh Vô cách Quận Hoang Lâm tương đối xa, mặc dù không có phân bộ thế lực của nhà họ Triệu nhưng vẫn nên cẩn thận một chút thì tốt hơn.


“Nếu thật sự gặp phải nguy hiểm thì con trực tiếp thôi động ngọc bài Không Thuấn tháo chạy, ngọc bài Không Thuấn này hiện tại có thể thôi động ba lần.


“Con biết rồi.

” Lý Phong trịnh trọng gật đầu.

Trong lòng hắn rất vui mừng, có ngọc bài Thần Văn này, hắn cũng tự tin hơn rất nhiều.

Nhìn Lý Phong, Lý Thiên Dương trầm mặc một chút rồi bỗng nhiên trong tay xuất hiện một tấm ngọc bội màu xanh.


“Cha, đây là cái gì?” nhìn ngọc bội, trong mắt Lý Phong lộ ra sự nghi hoặc.

Lý Thiên Dương khẽ than một tiếng, trên mặt mang theo một tia phiền muộn nói: “Ngọc bội này là cha mẹ của Chu Hạo lúc trước đưa cho ta, lúc trước cha Chu Dao nói kết thành thông gia, mặc dù chỉ là nói miệng nhưng chúng ta đã trao đổi ngọc bội, lần này con đến quận Thanh Vô thì có thể đến nhà họ Chu một chuyến, trả lại ngọc bội, sau đó lấy lại ngọc bội của ta về.


Lúc trước ông ta cứu mạng cha của Chu Dao, bọn họ còn cùng nhau lang bạt một khoảng thời gian nên có thể coi như là huynh đệ đồng sinh cộng tử, nhưng bây giờ quan hệ đã nhạt đi rất nhiều.

Thậm chí Chu Dao còn đến tận cửa giải trừ quan hệ, không muốn có bất kỳ quan hệ gì với Lý Phong.

“Cha.


Cảm nhận được sự phiền muộn của cha mình, Lý Phong nghiêm túc nói: “Con sẽ đến nhà họ Chu lấy lại ngọc bội của nhà họ Lý chúng ta về.


Nhớ đến thiếu nữ lạnh nhạt, cao ngạo đó, Lý Phong nắm chặt tay, trong mắt một tia lạnh lùng.

Ba tháng trước, Chu Dao là Luyện Thể cảnh tầng thứ chín, còn hắn chỉ ở tầng thứ ba, hắn ở trước mặt Chu Dao thì vô cùng mờ nhạt, không có gì bắt mắt.

Nhưng bây giờ, hắn đã đột phá lên Luyện Thể cảnh tầng thứ tám! Cách tầng thứ chín không bao xa nữa!
Hơn nữa bàn về lực chiến đấu thì hắn không hề thua kém Chu Dao!
“Ừ.


Lý Thiên Dương nhìn con trai, trên mặt lần nữa lộ ra nụ cười, ông ta vỗ vai Lý Phong nói: “Ta từ trước đến nay luôn cho rằng con trai mình là ưu tú nhất! Chu Dao cự tuyệt hôn sự với con là tổn thất của cô ta!”
Lời ông ta nói giống với lúc Lý Phong vẫn là Luyện Thể cảnh tầng thứ ba, chưa từng thay đổi.

“Được rồi, con đi nói chuyện với mẹ và Tiểu Vũ một tiếng rồi xuất phát đi.

” Lý Thiên Dương dặn dò nói: “Nhớ nhất định phải chú ý an toàn.

Ngoài ra cũng đừng tiếc dùng ngọc bài Không Thuấn, cho dù gặp phải bất kỳ chuyện gì thì mạng sống là quan trọng nhất.

!”
“Vâng con biết rồi!” Lý Phong nghiêm túc gật đầu.


  ……
“Ca ca.


Một cô bé đang yên lặng nằm trên vai Lý Phong, không nỡ rời xa hắn.

“Tiểu Vũ, ta rất nhanh sẽ quay về, muội ở nhà ngoan ngoãn nghe lời cha mẹ nhé.

” Lý Phong sờ cái đầu nhỏ của cô bé, sủng nịch nói.

Trước đó Tiểu Vũ vừa mới bị bệnh nên cả người rất yếu ớt, nhìn rất là đáng thương.

Nhìn em gái mình, Lý Phong rất đau lòng, nhưng cha hắn là Lý Thiên Dương nhiều năm như vậy cũng không có cách nào, hắn có thể có cách nào chứ?
“Muội nhất định sẽ ngoan, ca ca huynh nhất định phải sớm quay về đấy nhé.

” Cô bé ngoan ngoãn nói, trong mắt đầy sự không nỡ.

Nghe em gái nói vậy, Lý Phong lại càng đau lòng.

“Trong mấy năm này, mình nhất định phải trị khỏi cho Tiểu Vũ, nhất định phải để muội ấy khỏe mạnh lớn lên.

” Hắn nắm chặt tay, trong lòng kiên định nói.

Ở cùng em gái một lát, Lý Phong cuối cùng cũng rời khỏi gia tộc, bắt đầu lần ra ngoài chân chính đầu tiên.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK