• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hai năm qua, hai người hầu như không có bất kỳ tin nhắn hay cuộc điện thoại nào. Tống Kiêu biết mọi hành động hằng ngày của mình đều bị Thiệu Trầm báo cáo chi tiết cho Tống Phái Lưu. Thế nhưng những chuyện liên quan đến y, Tống Kiêu chỉ có thể biết được từ miệng các Arthur khiến người chán ghét kia… một số tin tức không quan trọng.

Loại quan hệ không ngang hàng nhau này làm Tống Kiêu rất bất mãn.

_ Đây là mầm cây bọn anh tìm được ở biên giới một tinh hệ, em có thể thử nuôi nó, tuy rằng khí hậu của thủ đô không chắc sẽ phù hợp cho nó sinh trưởng. Cây mầm này có cánh hoa trong suốt, lá cây dài mỏng, chỉ cần đụng nhẹ một cái, nó sẽ lập tức rụt lá lại, chui vào trong đất.

Tống Phái Lưu vẫn nối tiếp thói quen của Tống Nhiên, mang quà từ các nơi đã đi qua về cho Tống Kiêu.

Nhưng Tống Kiêu lại rất ghét thói quen này, trong lòng cậu không ai có thể thay thế được Tống Nhiên.

Tống Phái Lưu chống cằm, nhìn Tống Kiêu:

_ Vẫn đang tức giận anh không đưa em đi, mà để em ở lại Tống gia sao?

_ Anh đã biết lại còn hỏi.

_ Biên giới rất nguy hiểm.

_ Ở đây thì an toàn sao? – Tống Kiêu hỏi lại.

_ Ở đây quả thực cũng không an toàn. Cho nên anh hỏi nghiêm túc này, nếu anh đưa em tới chỗ khác, rời khỏi thủ đô, thậm chí đến một góc vuông khác, em có đồng ý không?

Tống Kiêu ngạc nhiên ngước mắt lên. Đây là lần đầu tiên sau khi Tống Phái Lưu trở lại thủ đô, cậu cẩn thận nhìn kỹ mặt y.

Với tuổi thọ của Arthur mà nói, Tống Phái Lưu không chỉ đang ở thời điểm trai tráng, thậm chí có thể nói còn rất trẻ. Nhưng gương mặt của y lại đượm nét u buồn, ánh mắt hằn lên sự mệt mỏi, vẻ tang thương này khiến trái tim cậu không hiểu sao nhói một cái.

Có lẽ bởi Tống Phái Lưu đã trải qua rất nhiều chuyện mình không thể tưởng tượng.

_ Bởi vì Sở Phong không thể tin cậy à?

_ Đúng vậy.

_ Anh muốn giao em cho người khác? Có người thật sự đáng tin để anh nhờ cậy sao?

_ Chí ít đối phương không làm ra những chuyện như Sở Phong. Sở Phong... là một người có dã tâm nhưng không có năng lực, ông ta không thể phân tích thời cuộc. Trong mắt của ông ta chỉ có lợi ích mà không có suy tính lâu dài. Tứ phía góc vuông thứ sáu đều có cường địch nhăm nhe, chưa kể đến gia tộc Simon góc vuông thứ năm, Phong vương Tulio từ góc vuông thứ tám và người đang ẩn trong bóng tối của góc vuông thứ chín… Em cần một lực lượng hùng mạnh che chở.

_ Còn anh thì sao? – Tống Kiêu hỏi.

Vậy là những ngày sống ngang tàng phóng khoáng sắp kết thúc rồi.

_ Không cần lo cho anh, em chỉ cần nhớ kỹ một điều, phải biết ẩn mình. Em là Hỏa chủng cuối cùng của Tống gia, trước khi em bốc cháy, đừng để kẻ nào dập tắt mình. – Ánh mắt Tống Phái Lưu nhìn Tống Kiêu vô cùng chăm chú.

_ Mỗi một lần anh nhìn em đều nói em là Hỏa chủng cuối cùng của Tống gia. Em là người bình thường, không thể bốc cháy được.

Tống Kiêu cúi đầu xuống.

Tống Phái Lưu bất đắc dĩ cười:

_ Sẽ có một ngày em bốc cháy. Nhưng trước đó, anh đã nghe Oz Fawn nói về hệ thống em thiết kế.

_ Anh muốn dùng sao? – Tống Kiêu lành lạnh hỏi.

Nhưng sâu trong tâm cậu lại mong muốn Tống Phái Lưu nói với mình y cần hệ thống cậu thiết kế, để có nhiều người chiến đấu hơn, hệ thống này có thể giảm bớt áp lực trên lưng y, mặc dù Tống Kiêu biết đây vốn không có khả năng.

_ Không, em đem giấu đi. Đừng để nhiều người biết về nó.

_ Có nhiều người biết rồi.

_ Kẻ tham lam nhiều lắm, em và Thiệu Trầm ứng phó không được bọn họ. Chờ một ngày em lớn mạnh, những thứ em thiết kế ra không phải cho những kẻ ham muốn nó chiếm đoạt, mà là để em tự trang bị cho mình.

_ Giống như Tống Nhiên đã thiết kế Băng Liệt sao?

_  Đúng vậy, như Tống Nhiên thiết kế Băng Liệt. – Tống Phái Lưu duỗi ngón tay, nhẹ nhàng búng lên trán Tống Kiêu – Cuối tuần là sinh nhật của em, anh không biết nên tặng em gì đây.

Tống Kiêu im lặng cúi đầu, không nói gì.

_ À, quên nói cho em biết, những ngày này Oz Fawn sẽ ở lại Tống gia. – Tống Phái Lưu bỗng nhiên nói sang chuyện khác.

_Cái gì? Ở lại Tống gia? Vì sao anh ta không ở trên tinh hạm của mình? Hoặc là ở lại Phong Bảo... Được rồi, Phong Bảo là một lựa chọn tồi tệ. Nếu như là em, thấy Sở Phong, ngực sẽ cảm thấy khó chịu.

_ Sở Phong rất kiêng kỵ uy hiếp của Tinh Vân với thủ đô, ông ta yêu cầu Tinh Vân đậu lại ở ngoài phạm vi phòng ngự của thủ đô. Cho nên nếu Oz ở lại tinh hạm, sẽ không tiện tham gia hoạt động ngoại giao. Không phải em phối hợp với Oz rất ăn ý sao? Nói không chừng sau này hai người sẽ có rất nhiều thời gian ở chung với nhau đấy? – Tống Phái Lưu hỏi.

_ Cái gì? Người nhà Fawn sẽ ở lại thủ đô một thời gian dài sao?

_ Sẽ không vượt quá mười lăm ngày. Có vẻ sẽ liên hợp với lĩnh chủ khai phá góc vuông mới. Hợp tác vì lợi ích vẫn tốt hơn làm kẻ thù của nhau.

_ Được rồi... Mười lăm ngày... em nhịn… – Tống Kiêu nhìn trời.

Lúc này, Oz đang ngồi trong phòng mình. Bác sĩ riêng của gia tộc Fawn – Hoffman đang kiểm tra sức khỏe cho anh.

_ Ngài Oz, tôi thấy Pandora vàng trong máu ngài đã được thanh trừ hoàn toàn. Hơn nữa...

_ Hơn nữa cái gì? – Oz nhàn nhạt hỏi.

_ Pandora vàng là độc dược, phá hủy một vài chức năng của não bộ. Nhưng sau khi nó bị loại bỏ, đại não của ngài sẽ tự động chữa trị tất cả tổn thương. Trong đầu chúng ta có vô số dây thần kinh, các dây thần kinh trong lúc đó sẽ cùng tiến hành tự phục hồi quy mô lớn… Đây cũng là một loại tiến hóa. Tôi không biết ngài có cảm giác được… Năng lực của ngài đã mạnh hơn lúc trước?

_ Tôi không có cảm giác như vậy.

_ … – Nét mặt của bác sĩ hưng phấn – Loại tiến hóa này có lẽ cần một ít thời gian hoặc gặp tác động mới biểu hiện rõ.

_ Nhưng bác sĩ, tôi cảm thấy mình bị bệnh. – Oz nghiêng người về phía Hoffman.

Hoffman cảm nhận được lực độ nào đó từ trong đôi mắt của anh, dọc theo đường nhìn xâm nhập khắp đại não ông.

_ Ngài Oz, xác suất ngài sinh bệnh rất thấp. Ngài còn rất trẻ, các cơ quan của cơ thể đều đang ở trạng thái tốt nhất. Trừ phi đột biến gen… – Hoffman lo lắng, chẳng lẽ Pandora vàng để lại di chứng nào đó, – Ngài Oz, hãy nói cho tôi nghe các triệu chứng của căn bệnh? Tất cả kiểm tra trên cơ thể ngài của tôi đều cho kết quả bình thường.

_ Tôi không thể cưỡng lại được tiếng hít thở của người đó, tôi muốn bắt lấy hô hấp của cậu. Giống như khi còn bé... Chỉ cần cậu ấy ngủ bên cạnh tôi, tôi không có cách nào làm mình quên đi tiếng hít thở của người đó.

Oz nhìn bác sĩ Hoffman, ánh mắt của anh lạnh lẽo, trong lạnh lẽo có sự chấp nhất khiến người ta sợ hãi.

Hoffman dừng một chút, ông muốn hỏi “hô hấp của ai”, “hô hấp như thế nào”, thế nhưng khi ông nhìn vào ánh mắt Oz, ông dường như hiểu ra điều gì.

_ Ngài Oz, chúng ta không thể bắt lấy hô hấp.

_ Cho nên tôi siết cổ cậu ta, chỉ cần siết chết cậu ấy, thanh âm này sẽ dừng lại. Nhưng tôi phát hiện, nếu hô hấp của cậu ấy thực sự dừng lại, tôi sẽ cảm thấy rất sợ hãi. Tôi vốn không có ‘Sợ hãi’. Tức là tôi bị bệnh, đúng không?

Giọng nói của Oz chậm rãi, bác sĩ Hoffman có một loại lỗi giác bị đối phương bắt lấy yết hầu.

Thế nhưng giãy dụa không phải con mồi của anh, mà là anh.

_ Tôi muốn cưỡng bức cậu ấy, muốn cậu ấy ôm lấy mình, muốn nhiệt độ trên người cậu ấy, muốn cậu ấy là của tôi. Tôi là Arthur, vốn không có loại dục vọng này. Cho nên đây là một chứng bệnh, đúng không?

Hoffman nhắm mắt lại, thở một hơi dài:

_ Ngài cũng không phải bị bệnh...

_ Vậy tôi bị làm sao?

_ Ngài Oz, tôi chỉ có thể khuyên đừng tự tạo áp lực cho chính mình, cũng đừng phóng túng bản thân quá mức. Tưởng tượng loại tâm tình giống như nước, để nó chảy tới địa phương nó muốn. Ngài càng ngăn cản trói buộc nó, nó sẽ không ngừng dâng lên khắp bốn phương tám hướng, một lúc nào đó sẽ đạt đến mức ngài không thể khống chế nữa. – Hai tay Hoffman đặt lên vai Oz, dùng thanh âm vô cùng nhẹ nhàng nói – Ngài rất thông minh, cho nên tôi tin ngài biết điều này có nghĩa là gì. Theo như lời của cha ngài, “Thương cậu ấy ít một chút, thương cậu ấy lâu một chút” chính là phương pháp tốt nhất bảo vệ người đó cũng như bảo vệ ngài.

_ Tôi e tôi không làm được.

Hoffman không nói gì, chỉ là thở dài một hơi.

Tối hôm đó, Tống Kiêu ngồi ở trước điện toán đám mấy chơi game.

Bởi vì Tống Phái Lưu trở về, Tống gia bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều khách đến thăm, yên tĩnh bấy lâu bị quấy rối, này làm Tống Kiêu càng không muốn đi ra ngoài nhìn thấy bất kỳ kẻ nào.

Chơi mãi chơi mãi, game cũng không còn thú vị.

Tống Kiêu vẫn nhớ cảm giác hứng thú khi lái tàu con thoi. Đáng tiếc tàu của cậu vẫn còn ở trong tinh hạm của Oz, không biết người này có nhớ trả cậu hay không.

Tống Kiêu thoát đám mây, chán đến chết nằm trên giường.

_ Ôi… Ôi… Thật là chán… – Tống Kiêu nghiêng mặt sang bên, nhìn cốc nước đăt cạnh giường chợt nhớ tới câu nói của Tống Phái Lưu.

Em là Hỏa chủng cuối cùng của Tống gia.

Hư cấu!

Tống Kiêu dùng sức nhìn chằm chằm cốc nước, ở trong lòng tưởng tượng thấy nước lưu động, sau đó tràn ra khỏi cốc.

Đáng tiếc, nước bên trong cốc không có chút thay đổi nào.

Tống Kiêu bĩu môi, tự giễu cười:

_ Tôi là Hỏa chủng cuối cùng của Tống gia. Thế nhưng ngay cả một cốc nước tôi cũng không dịch chuyển được.

Ngay lúc đó, Tống Kiêu cảm giác được một giọt nước rơi trúng lông mi cậu.

Có chuyện gì xảy ra?

Tống Kiêu dùng ngón tay chạm lên lông mi của mình, đầu ngón tay dính một lớp nước mỏng.

Thiết lập độ ẩm của phòng xảy ra trục trặc chăng?

Tống Kiêu chăm chú kiểm tra một chút, không có trục trặc!

Ý thức được điều gì đó, Tống Kiêu bật dậy, kéo chăn sang bên, nước bên trong cốc vẫn còn nguyên, không vơi đi một chút nào.

Tống Kiêu lại dùng sức nhìn chằm chằm cốc nước như lúc nãy.

Nửa phút trôi qua, mặt nước vẫn lặng, mà ánh mắt Tống Kiêu lại cay cay.

Nước mắt rơi xuống từ khóe mắt.

Tống Kiêu giơ tay lên lau nó đi, tức giận đặt cốc nước về chỗ cũ.

_ Hừ… Còn tưởng rằng mình bỗng nhiên “Tiến hóa” chứ. Đều là do Tống Phái Lưu nói xằng xiên!

Giọng nói của Tống Phái Lưu bỗng nhiên vang lên từ máy liên lạc.

_ Tống Kiêu, Oz tới. Anh đang có rất nhiều khách, em đi chiêu đãi bạn của mình nhé?

_ Em và Oz Fawn không phải bạn bè!

_ Vậy à, Oz đến trả lại tàu con thoi cho em. Em xác định không mở cửa phòng Tống Nhiên sao?

Hai mắt Tống Kiêu sáng lên, vội vàng xông vào phòng Tống Nhiên, lúc bức tường chậm rãi nâng lên, Tống Kiêu nhìn thấy xa xa có một đội ngũ tàu con thoi đang bay trong màn đêm, con tàu bay đầu là tàu của cậu!

Tàu con thoi hạ cánh, vững vàng đặt xuống mặt đất, không khí vẫn yên ổn, cho thấy người lái có kỹ xảo tuyệt vời.

Cửa khoang mở ra, Oz duỗi chân bước xuống, trên người anh là bộ đồng phục hạm trưởng giống lần đầu tiên Tống Kiêu gặp Oz, nhìn rất rắn rỏi anh tuấn, nó tôn lên thân hình của anh.

Tống Kiêu nghiêng đầu, nhịn không được nói:

_ Không phải anh đến nhà tôi ngủ hả? Mặc như vậy làm gì?

_ Tôi vừa từ Phong Bảo trở về.

Bức tường đóng lại, Oz nới lỏng cổ áo của mình, tư thế kia nhìn qua vừa thuần thục lại gợi cảm.

Rõ ràng anh chỉ lớn hơn cậu hai tuổi, Tống Kiêu lại bắt đầu ghen tị với phong độ của anh.

Đau đớn ở chỗ, Tống Kiêu rất rõ ràng, nếu có một ngày cậu ăn mặc theo kiểu của Oz làm bộ đẹp trai, Thiệu Trầm sẽ dẫn cậu đi gặp bác sĩ.

_ Ha ha, Sở Phong thế nào rồi? Nghe nói ngày mai còn có tiệc tối chào mừng người nhà anh!

_ Ừ. – Oz nhìn chung quanh phòng một chút, so với lúc anh rời khỏi đây, hiện tại vô cùng bừa bộn – Cậu đang làm cái gì?

_ Không có gì, chơi game thôi… Chán lắm. Chỉ tiếc là bây giờ anh đã khôi phục năng lực, nếu không chúng ta có thể tiếp tục mô phỏng hệ thống tàu con thoi. So với game còn hấp dẫn hơn nhiều.

Oz ngồi xuống bên giường, nhìn cậu.

Tống Kiêu phát giác hai chân của mình bị khống chế đi về phía Oz, dừng lại trước mặt anh, hai tay của cậu bị lực lượng nào đó nâng lên, đặt vào lòng bàn tay Oz.

Tống Kiêu khó chịu, nói:

_ Này, ở Tống gia có một quy định bất thành văn, đó chính là dù là Arthur nào cũng không thể sử dụng năng lực với tôi.

Oz thật giống như không nghe thấy, hỏi cậu một vấn đề không liên quan.

_ Cậu muốn trải nghiệm cảm giác lái tàu con thoi không?

_ Nói vô ích, có ai mà không muốn chứ?

Tống Kiêu cúi đầu xuống, nhìn chăm chú vào ngón tay đang nắm lấy cổ tay mình của anh, cái tư thế này nghĩ như thế nào cũng thấy kỳ quái.

_ Sáng sớm ngày mai, tôi dẫn cậu đến phòng điều khiển của Tinh Vân.

_ Gì cơ? Thật hả? – Tống Kiêu vui vẻ chưa được nửa giây đã lập tức xẹp xuống – Này… làm hành khách và tài công là hai việc khác nhau. Tôi là người thường, tôi mãi mãi cũng không trải nghiệm được cảm giác lái một tinh hạm.

_ Nếu như sử dụng hệ thống cậu thiết kế, tiến hành đồng bộ với tôi, cậu có thể cảm nhận được những thứ tôi cảm nhận.

_ Nếu là đồng bộ cảm giác, vậy phải tiến hành điều chỉnh một lần nữa! Để tôi đi làm!

Tống Kiêu hưng phấn, cảm nhận việc lái tinh hạm từ góc độ của Arthur, cậu là người đầu tiên!

Thế nhưng Oz cũng không buông cậu ra, ngược lại hơi ấn cậu vào lòng mình một chút:

_ Không cần, tôi đã điều chỉnh lại rồi.

_ Anh á? – Tống Kiêu lộ ra biểu tình nghi ngờ.

_ Tôi thông minh hơn cậu.

Tên này vẫn tự phụ như vậy, một chút do dự cũng không có.

Ngày hôm sau, hiếm thấy Thiệu Trầm chưa đến gọi, Tống Kiêu đã rời giường.

Cậu cùng với Oz lái tàu con thoi bay đến chỗ Tinh Vân.

Thiệu Trầm nhíu mày đứng ở Tống gia nhìn hai người rời đi, hắn nói với Tống Phái Lưu đứng bên cạnh:

_ Tống tiên sinh, tôi hiểu ngài muốn cậu chủ nhỏ và gia tộc Fawn tạo dựng quan hệ tốt. Thế nhưng một cận vệ cũng không có mà cứ rời đi với Oz Fawn như vậy, có ổn hay không...

Tống Phái Lưu nghiêng mặt sang bên, mỉm cười:

_ Thiệu Trầm, em ấy đã trưởng thành. Anh không có khả năng bảo vệ Tống Kiêu mãi mãi. Một ngày nào đó, nó sẽ đi đến nơi anh không thể nhìn thấy nữa.

Lần lái tàu con thoi này, vì không cần xạ thủ cho nên một mình Tống Kiêu vận hành hệ thống.

Tinh Vân tiếp nhận mã số lên bờ của Tống Kiêu, cậu bắt đầu thao tác nối thân tàu.

Tuy rằng các hệ thống sẽ tự động giải toán, đồng thời tỉ lệ nối thành công lên đến trăm phần trăm, nhưng Tống Kiêu khó có được có cơ hội tự tay tiến hành.

Tuy rằng cậu còn trẻ, nhưng các kĩ năng lại rất thuần thục, chỉ cần nối một lần đã thành công. Tàu con thoi của Tống Kiêu được hút vào trong Tinh Vân, trượt một đoạn rồi dừng lại.

Tống Kiêu thở một hơi, quá chuẩn… Cậu nói với Oz:

_ Này! Này! Anh thấy không! Tôi nối thành công này! Lợi hại nhỉ!

_ Ừ – Oz khẽ đáp lại, đưa tay xoa đầu Tống Kiêu – Mở cửa khoang.

Sau khi Oz rời khỏi, Tống Kiêu đè lấy đầu mình, lộ ra biểu tình nghi ngờ.

Tên vừa rồi thật sự là Oz Fawn hả?

Anh ta đáng lẽ phải trả lời “Arthur nào cũng làm được” hoặc ” Hệ thống có thể tự động nối, cậu vừa làm việc dư thừa” chứ nhỉ?

Tống Kiêu đi theo Oz. Tuy rằng bên trong tinh hạm này rất trống trải, các thuộc hạ cũng đứng ở bên ngoài, nhưng Tống Kiêu lại thấy lần này ấm áp hơn nhiều so với hôm trước.

À! Là do máy điều chỉnh nhiệt độ. Arthur không quan tâm đến lạnh nóng, nên lúc trước hệ thống điều chỉnh nhiệt độ không được khởi động. Thế nhưng hôm nay thì được điều chỉnh đến độ ấm khiến người ta cảm thấy khoan khoái.

Ngay cả trong không khí cũng thoang thoảng mùi thơm, như là hương hoa nào đó.

Tống Kiêu hít sâu một cái, Oz bỗng nhiên dừng lại, cậu suýt chút nữa đụng vào lưng anh.

_ Cậu đang ngửi gì thế?

_ Anh có ngửi thấy trong không khí có mùi thơm không?

_ Ừ, mùi của băng điệp. Rất phù hợp với cậu.

Nói xong, Oz lại xoay người tiếp tục đi về phía trước.

Tống Kiêu lại bắt đầu nóng máu.

Băng điệp là côn trùng của một tinh cầu nào đó, quanh thân nó tỏa ra hương thơm thoang thoảng, mà hương thơm này có thể thúc đẩy đại não nhân loại phát triển, làm tăng tư duy, hệ thần kinh càng thêm vững chắc. Đương nhiên, nó đối với Arthur mà nói, chỉ là một loại hương liệu mà thôi.

Oz nói băng điệp phù hợp với Tống Kiêu, chẳng phải đang châm chọc đầu óc cậu quá ngốc cần tiếp tục phát triển sao?

Quả đấm của Tống Kiêu quơ quơ trong không khí, nhưng cũng không dám đụng tới Oz.

Cậu vốn không phải là đối thủ của Oz, hơn nữa cậu đang trông chờ anh để cậu lái tinh hạm nữa.

_ Sao thuộc hạ của anh không lên hạm?

Tống Kiêu có chút chịu không nổi bầu không khí an tĩnh này, khiến cậu luôn muốn tạo ra âm thanh nào đó.

_ Tôi chỉ mang cậu đi chơi, cũng không phải phát động chiến tranh, để bọn họ lên hạm làm gì?

Oz hỏi lại khiến Tống Kiêu á khẩu.

Thế nhưng nghĩ lại, Tống Kiêu cảm thấy thân phận của mình hình như trở nên đặc biệt hơn.

Nhất là câu “Tôi chỉ mang cậu đi chơi” kia, Oz không hay đùa, mỗi chuyện anh làm đều có ý nghĩa. Thế nhưng hiện tại, anh lại đưa Tống Kiêu đến nơi rất quan trọng trong tinh hạm của anh.

Tống Kiêu sờ sờ mũi, nở nụ cười.

Lúc Oz mở cửa khoang điều khiển của Tinh Vân, Tống Kiêu đứng ở giữa, mở to hai mắt nhìn bốn phía.

Cậu há miệng, trong phút chốc không biết nên nói gì.

Ở ngay giữa phòng là vị trí hạm trưởng.

Trước hạm trưởng là tài công, phía sau là xạ thủ. Còn bên phải hạm trưởng là cơ giới sư.

Trong này không có một thiết bị phức tạp hay máy chiếu hình nào, toàn bộ đều dựa vào tư duy.

_ Chỗ này… Thật giống Băng Liệt. – Tống Kiêu nhẹ giọng nói.

_ Ừm. Tinh hạm này vốn kế tục thiết kế của Tống Nhiên.

Tống Kiêu vô cùng tự nhiên ngồi vào vị trí hạm trưởng, hơi ngửa đầu, nhìn màn đêm vô tận bên trên.

_ Ngày đầu tiên Băng Liệt được thành lập, Tống Nhiên liền đưa tôi đến đó. Anh ấy nói, Băng Liệt được thiết kế vì tôi… Anh có thấy buồn cười không? Làm sao tôi lái tinh hạm được?

_ Cho nên ngày hôm nay chúng ta ở đây để thực hiện điều đó.

Tống Kiêu trả chỗ ngồi hạm trưởng lại cho Oz:

_ Giờ tôi ngồi đâu? Chỗ của cơ giới sư hả?

_ Cậu ngồi ở đây.

Oz vừa dứt lời, cơ thể Tống Kiêu đã lơ lửng bay đến chỗ Oz, chậm rãi hạ xuống.

Lúc Tống Kiêu vừa phản ứng lại, cậu phát hiện mình đã ngồi trên đùi anh.

_ Này! Tôi nói… – Tống Kiêu đang muốn đứng dậy, Oz lại đeo thiết bị kết nối đại não lên đầu cậu.

_ Đừng lộn xộn.

Oz vừa nói hết lời, trong đầu Tống Kiêu liền vang lên: Khởi động tinh hạm thành công, bắt đầu trạng thái chạy động cơ.

Lưng cậu cứng đờ, không dám cựa quậy.

Mà tay Oz lại vòng qua hông cậu, dễ dàng ôm cậu dịch vào trong.

Lưng Tống Kiêu hoàn toàn dựa vào lòng Oz.

Tất cả cảm giác bùng lên trong nháy mắt. Nhịp tim Oz vô cùng rõ ràng, hơi thở của anh phả vào gáy cậu, giống như muốn ngấm vào da thịt cậu.

_ Này! Thật kỳ quái! Tôi ngồi chỗ…

Vừa lúc đó, trong đầu Tống Kiêu sinh ra cảm giác tư duy lưu động. Chúng nó dọc theo cơ thể cậu, lan ra khắp tinh hạm, chỉ trong một cái chớp mắt, chiếc tinh hạm dường như đã trở thành một bộ phận của đại não cậu, hết thảy đều nằm trong lòng bàn tay Tống Kiêu.

Thế giới bị phá vỡ hoàn toàn, cậu cảm nhận được các hình thái mắt thường không thể nhìn được, toàn bộ đều trở nên vi diệu.

Kim loại Cesium dị biến tạo nên thân hạm liên tiếp va đập vào nhau, mỗi một nguyên tử di chuyển từ xa đến gần, áp lực đè lên bầu không khí, thậm chí là cả các tế bào đang va chạm trong cơ thể mình. Độ nhạy cảm của cậu được phóng đại lên hàng ngàn hàng bội phần.

Trong phút chốc động cơ đẩy mạnh, gió thổi qua thân hạm giống như mơn trớn da thịt cậu.

Tinh hạm bắt đầu vận hành, nâng lên tốc độ cao nhất, hàng tỉ ngôi sao lóe lên bên người cậu, giống như tiến vào đường hầm thời gian vậy.

Suy nghĩ của cậu len đến từng góc nhỏ của tinh hạm, đương các nguyên tử vì tốc độ quá lớn mà bị giãn ra, đầu óc của cậu dường như bị phân giải thành từng hạt rơi rớt, chỉ trong nháy mắt, tất cả được tụ lại một chỗ.

Tống Kiêu hiểu, là Oz đang thi triển Tụ lực.

Tốc độ như vậy khiến tim Tống Kiêu đập thình thịch.

Lúc này, tinh hệ khổng lồ đối với Tống Kiêu bỗng trở nên nhỏ bé.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK