Mục lục
Tiên Võ Đế Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 42

Nên biết rằng ở ngoại môn Hằng Nhạc Tông, mỗi một đệ tử mỗi tháng chỉ có thể lĩnh hai mươi viên linh thạch, năm trăm linh thạch này đối với Diệp Thành mà nói đã là tài sản rất lớn rồi.

Rắc, rắc!

Khẽ bóp vỡ một viên linh thạch, Diệp Thành hít lấy hít để linh khí thuần tuý lan ra ngoài, bù lại sự mất mát sau cuộc chiến.

Sau khi liên tiếp hấp thu linh khí thuần túy của mười mấy viên linh thạch, Diệp Thành mới cất túi đựng đồ đi, nhưng vẻ mặt vẫn không có chút khởi sắc. Trên Phong Vân Đài, hắn đã khiến Cát Hồng nổi giận thực sự, mặc dù hắn đến Hằng Nhạc Tông chưa lâu nhưng con người Cát Hồng thế nào thì hắn cũng đã nghe nói từ lâu, ông ta chính là kiểu người có thù ắt báo.

“Xem ra những tháng ngày sau này sống không yên bình rồi”, Diệp Thành khẽ day day trán, hắn cảm thấy hơi đau đầu.

Mặt trời lặn đằng sau ngọn núi, Diệp Thành mới từ từ đi ra khỏi núi, quay về Tiểu Linh Viên.

Vết thương của Trương Phong Niên và Hổ Oa về cơ bản đã hồi phục, chỉ còn linh thú Tiểu Ưng vẫn không được lạc quan cho lắm.

Diệp Thành bắc nồi lên, ngọn lửa cháy bừng bừng, hắn đem con sói bắt được bỏ vào nấu một nồi thật to. Mùi hương thơm lừng bay khắp Tiểu Linh Viên.

“Đã lâu rồi đệ không thấy nhiều thịt thế này”, Hổ Oa liên tục lau nước dãi, vừa nói vừa không quên nhìn tiểu Ưng ở bên đang nhìn chằm chằm vào cái nồi sắt mà cười hi hi: “Tiểu Ưng, hôm nay mày được ăn bữa no nê rồi”.

“Cậu nhóc, hôm nay cậu…”, ở bên, Trương Phong Niên nhìn sang Diệp Thành, định nói gì đó lại thôi.

“Con không sao”, Diệp Thành cười tươi rói, hắn không ngừng thêm gia vị vào nồi, có điều dù nói gì thì hắn cũng không đề cập đến việc xảy ra trên Phong Vân Đài hôm nay.

“Không…không sao là tốt, không sao là tốt”, Trương Phong Niên cười ôn hoà nhưng trong ánh mắt lại mang theo vẻ lo lắng âu sầu.

Việc Diệp Thành đại chiến với Triệu Long đã được đồn đi khắp nơi, ông ta cũng nghe nói ít nhiều về chuyện này nên có phần bất ngờ. Ông ta không ngờ rằng một người mà mình từng cứu lại cam tâm tình nguyện ra mặt, không ngại công khai đụng chạm tới uy nghiêm của Cát Hồng như vậy.

Nghĩ vậy, Trương Phong Niên chợt dâng lên nỗi bi thương trong lòng.

Ông ta từng là trưởng lão của Hằng Nhạc Tông nhưng từ sau khi bị giáng xuống núi, bao nhiêu huynh đệ năm xưa đều coi thường, đến cả những đệ tử hậu bối cũng đến gây khó dễ cho ông ta.

“Nào, chúng ta ăn thôi”, Diệp Thành rõ ràng không hề chú ý tới sự thay đổi trên nét mặt của Trương Phong Niên, hắn đã vớt ra một miếng thịt sói chín.

“Không đợi được nữa rồi, hi hi”.

“Tiểu Ưng, miếng thịt này là của mày, ăn nhiều một chút bồi bổ sức khoẻ”.

Một bữa no nê, mọi người vừa ăn mà mồi hôi nhễ nhại. Sói là yêu thú, từng thớ thịt trên cơ thể nó đều rất quý giá, dùng để nấu canh quả là món đại bổ, bồi bổ cơ , đặc biệt là với Trương Phong Niên và Hổ Hoa, sau khi ăn xong, khí nóng trong cơ thể cuộn trào.

Tiểu Linh Viên không hề yên tĩnh. Mọi người mới ăn được một nửa đã có một vị khách xinh đẹp tới.

Người tới chính là nữ đệ tử mặc đồ trắng, dưới ánh trăng sáng rọi, trông cô càng thanh khiết vô ngần, trên khuôn mặt luôn mang cái vẻ lạnh lùng cách xa vời vợi, nếu nhìn kỹ thì đây há chẳng phải là Tô Tâm Nguyệt ban ngày quan sát trận quyết đấu ở dưới chiến đài đó sao?

“Ồ, Tô sư tỷ, là cơn gió nào mang tỷ đến đây vậy?”, Diệp Thành không đi tới tiếp Tô Tâm Nguyệt mà vừa gắp một miếng thịt sói lên, vừa nói bằng giọng thản nhiên như thường.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK