Mục lục
Tiên Võ Đế Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 534

“Dù sao thì con cũng chỉ ở đây ngắm sao thôi”, Diệp Thành bày ra bộ dạng lợn chết không sợ nước sôi.

“Ngắm sao? Ngươi lừa ai đấy?”, Ngô Trường Thanh lạnh lùng nói, đương nhiên ông ta nhìn ra được Diệp Thành đang nói dối. Nửa đêm ra đây ngắm sao, ai mà tin được, hơn nữa Diệp Thành còn được Gia Cát Vũ đưa đi, bây giờ không tìm được Gia Cát Vũ, chắc chắn có khuất tất.

“Ngô trưởng lão”, lúc này Dương Đỉnh Thiên mới xen vào, vuốt râu cười bảo: “Diệp Thành nói không phải không có lý, một là hắn không biết có cấm địa, hai là cũng không biết cấm địa ở đâu. Điểm thứ ba lại càng không có khả năng, hắn chỉ ở cảnh giới Nhân Nguyên thôi, hắn đâu có ngốc mà vào cấm địa, đến đó có khác gì tự tìm cái chết? Hơn nữa chẳng lẽ vì nửa đêm Diệp Thành ở đây ngắm sao mà đã kết luận hắn có liên quan đến chuyện này, có phải là trẻ con quá không? Hay là ngươi hoàn toàn không coi Hằng Nhạc Tông ta ra gì?”

Nói đến đây, khí thế Không Minh đỉnh phong của Dương Đỉnh Thiên từ từ lộ ra, mặc dù ông ta đang mỉm cười nhưng lại tạo cho Ngô Trường Thanh áp lực rất lớn.

Sắc mặt Ngô Trường Thanh càng thêm u ám: “Chư vị, Diệp Thành có phải kẻ hiềm nghi hay không trong lòng chúng ta đều biết. Đúng là một mình hắn không thể vào được cấm địa, nhưng mọi người đừng quên còn có Gia Cát Vũ, được Gia Cát Vũ đưa vào cũng không phải không có khả năng”.

“Vậy thì đúng rồi, ngươi đi tìm Gia Cát Vũ đi”, Đạo Huyền Chân Nhân chế nhạo.

“Ta…”, Ngô Trường Thanh bị lời của Đạo Huyền Chân Nhân làm cho á khẩu không nói nên lời. Nếu lão tử tìm được Gia Cát Vũ thì còn phải ở đây nói nhảm với mấy người sao?

Lúc này lại có một bóng người khác từ trên không bay tới, đáp xuống bên cạnh Ngô Trường Thanh, ghé vào tai ông ta nói nhỏ: “Ngô trưởng lão, tìm được Gia Cát Vũ rồi”.

“Tìm được rồi?”, hai mắt Ngô Trường Thanh sáng lên: “Ở đâu?”

“Ông ta đang ở trên sườn núi nhỏ đối diện… ngắm sao”, trưởng lão đó khẽ giọng nói, vừa nói vừa chỉ vào sườn núi nhỏ xa xa ở phía đối diện, loáng thoáng có thể trông thấy một lão già đang vắt chân ngắm sao.

“Ngắm sao…”, Ngô Trường Thanh thở không ra hơi, suýt nữa nhảy dựng lên. Nửa đêm ông ta ngắm sao, Diệp Thành cũng ngắm sao, có phải mấy người rảnh không mà chạy tới Chính Dương Tông của ta ngắm sao?

“Thông báo cho chưởng giáo sư huynh”, mặt Ngô Trường Thanh xanh mét, cuối cùng ông ta nhìn mấy người Dương Đỉnh Thiên, sau đó phất tay áo đi vào hư không, phóng tới sườn núi nhỏ đối diện: “Gia Cát Vũ, ta phải xem xem ông giải thích thế nào”.

Không chỉ Ngô Trường Thanh mà bốn phương tám hương của Chính Dương Tông đều có thần hồng vút qua, nơi họ hướng đến chính là sườn núi nhỏ nơi Gia Cát Vũ đang ngồi.

Sau khi Ngô Trường Thanh đi, Diệp Thành mới thầm thở phào nhẹ nhõm, không có chứng cứ nên Ngô Trường Thanh cũng không nói được gì, dù sao chuyện này cũng liên quan đến hai tông. Mà hắn cũng không lo Gia Cát Vũ sẽ khai mình ra, ông già đó còn nói phét giỏi hơn hắn.

“Về rồi nói”, Dương Đỉnh Thiên nhìn Diệp Thành rồi bước vào hư không trước tiên, mấy người phía Đạo Huyền Chân Nhân cũng lần lượt đi theo.

“Về thôi, về thôi”, Diệp Thành chuẩn bị đi theo thì bị Sở Huyên xách lên bằng một tay, bay về phía ngọn núi Vọng Nguyệt Các.

Sau khi mọi người rời đi, tiếng chửi bới như sói tru của Gia Cát Vũ vọng lại từ sườn núi nhỏ xa xa đối diện: “Mẹ nó, ăn no rửng mỡ cả lượt à? Nghi ngờ ta trộm đồ? Có chứng cứ không? Cứ bắt ta phải nổi điên lên!”

Bên này, mấy người phía Dương Đỉnh Thiên đã về tới Vọng Nguyệt Các.

“Ngươi đi vào cho ta”, Diệp Thành vừa mới được thả xuống, còn chưa kịp nói gì với mấy người phía Dương Đỉnh Thiên đã bị Sở Huyên hung hãn xách vào lầu các.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK