• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngay khi Vương Lâm Diệp khập khiễng tiến vào ngõ nhỏ vài bước, thì Tạ Ninh cùng Kỷ Dương đang trốn sau thùng rác tiến lên trùm bao tải lên đầu hắn.

Kỳ Thật khi Tạ Ninh nhìn bộ dáng của Vương Lâm Diệp thì cũng rất ngạc nhiên, cậu tưởng Cố Hành Chu ngày hôm qua chỉ đơn thuần ở ngõ nhỏ giáo huấn một chút, không ngờ trực tiếp đánh gãy một tay.

Lúc đầu Tạ Ninh còn lo lắng về việc trùm bao tải Vương Lâm Diệp, đối phương là Alpha, thể hình không nhỏ, vạn nhất trùm bao tải không thành công thì nhóm bọn họ có thể gặp nguy hiểm.

Ngày hôm qua Vương Lâm Diệp bị Cố Hành Chu đánh không nhẹ, ngược lại thành cơ hội cho bọn họ.

Tạ Ninh nhìn Vương Lâm Hải đang lắc lư trên mặt đất.

Không đợi hắn có động tác gì thì Kỷ Dương ở bên cạnh đá hắn một phát.

"Đánh chết mày tên cặn bã!"

"Đờ mờ, mày mày là ai, có gan thì lấy bao tải trong đầu tao xuống!" Vương Lâm Diệp bị một đá này khiến đau đơn rống lên.

Tạ Ninh cũng Kỷ Dương liếc nhau, ngay sau đó cùng nhau đấm đá đối phương.

"Tao là cha mày!"

"Ai mẹ nó muốn cùng mày nói đạo lý!"

"Đánh mày mà còn cần lý do sao, sao mày không đi hỏi một chút tại sao lại sống thành cái thể loại như vậy?"

Kỷ Dương miệng điên cuồng chửi, Tạ Ninh cũng không chịu thua kém, dẩu cái miệng nhỏ, lòng đầy căm phẫn, "Mẹ mày!"

Ngày hôm qua bị Alpha cao cấp đánh còn lành, hiện tại bị đánh nữa, Vương Lâm Diệp cảm thấy đau đến xuyên tim.

"Hạ Dương! Hạ Dương!"

Nghe người đang ngã trên mặt đất kêu tên chính mình, Hạ Dương mở to mắt khinh thường.

Ngữ khí sợ hãi nói: "Dừng tay, đừng đánh nữa."

Nói rồi tiến lên dẫm lên cái bao tải.

"..."

"..."

Vương Lâm Diệp cho rằng Hạ Dương thực sự khuyên can, "Hạ Dương, cậu... mau báo cảnh sát."

Vừa dứt lời, bụng đã bị người hung hăng đá cho một cú.

Hạ Dương sử dụng hết lực đánh người vừa nói: "Này đừng lấy điện thoại của tôi, trả lại cho tôi, a đừng đánh!"

Rồi sau đó lại lấy tay chân đấm đá, Vương Lâm Diệp từ con cá mất nước giờ thành con cá mặn ướp muối nằm yên.

Chỉ có thể trong miệng kêu, "Hạ Dượng, giúp tôi, Hạ Dương..."

Hạ Dương đánh xong vừa lòng, tiếp tục âm thanh sợ hãi nói: "Các người đừng lấy tiền của tôi, đây là tiền cho Vương Lâm Diệp, trả lại đây."

Vương Lâm Diệp đang đau đớn đến không động đậy được, nháy mắt sửng sốt thốt lên:

"Các người thả cậu ta ra, có việc gì nói với tao."

Vừa mới ngồi lên lại bị Hạ Dương đá cho một đá nằm trên mặt đất rên lên.

Tạ Ninh: "..."

Kỷ Dương: "..."

Thu thập người xong xuôi, ba người Tạ Ninh nhìn nhau một cái, vội vàng chạy ra khỏi hẻm nhỏ.

Hạ Dương còn không quên làm dịch vụ hậu mãi, "Các người đừng chạy, đem tiền trả lại cho tôi."

Vương Lâm Diệp người đang nằm trên mặt đất nghe âm thanh của Hạ Dương càng lúc càng xa, cùng với tiếng bước chân, vội vàng quát: "Hạ Dương đừng đuổi theo, Hạ Dương! Cậu còn chưa cởi trói cho tôi!"

"Hạ Dương! Hạ Dương!"

Mặc cho tiếng kêu ồm ồm của Vương Lâm Diệp phía sau, cũng không có ai quay đầu lại liếc hắn một cái.

Mấy người bọn họ tâm hồn sung sướng đi ra khỏi hẻm nhỏ, Tạ Ninh cùng Hạ Dương từ biệt.

Hôm nay bởi vì tình huống đặc thù nên Tạ Ninh cố ý nhắn cho tài xế không cần đến đón, sợ giống như lần trước khiến tài xế phải ngồi trong xe chờ mình.

Bởi vì đánh nhau dùng sức nhiều, đồ đồng phục bị kéo lên. Tạ Ninh dừng bước, cúi đầu ngoan ngoãn như một đứa trẻ đem đồng phục vuốt phẳng.

Tạ Ninh đứng ở tiệm bánh kế bên trường. Sau khi sửa sang quần áo xong, ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào từ tiệm bánh bay tới.

Vừa rồi đánh nhau dùng không ít sức lực, chỉnh sửa quần áo xong thì nhìn bánh kem nhỏ không muốn rời đi.

Tất cả đều có vẻ rất ngon.

Đời trước Tạ Ninh nghèo khổ, sinh hoạt cũng không có cảm giác nghi thức gì, khi tham gia học tập hay thi đua được tiền thưởng thì cũng sẽ tặng cho bản thân một chút phần thưởng nhỏ.

Giống như dùng hơn mười tệ mua bánh kem nhỏ cho mình. Mặc dù kem bơ hơi tệ tương đối khó ăn nhưng Tạ Ninh lúc đó cũng thập phần thoả mãn.

Tạ Ninh nhìn tủ bánh kem nuốt nước miếng.

Trong làm hạ quyết tâm lần sau thi có tiến bộ sẽ mua một cái thưởng cho bản thân.

"Thích cái nào?"

Tạ Ninh nhìn bánh kem ngọt muôn màu muôn vẻ, nói không nghĩ đợi: "Đều thích."

Sau khi trả lời phát hiện có chút không thích hợp. Ai đang nói chuyện với cậu?

Quay người lại liền đâm vào đôi mắt đào hoa của Cố Hành Chu.

"Đều thích?" Cố Hành Chu liếc mắt nhìn tủ kính, bên trong bày ra hơn 20 loại bánh kem cùng điểm tâm. Cười nói, "Còn rất tham ăn."

Tạ Ninh cong miệng nhỏ, biện giải, "Bởi vì chúng nó đều đẹp."

"Đẹp thì liền thích?"

Tạ Ninh gật gật đầu.

"Lúc trước cậu cũng nói tôi đẹp" Cố Hành Chu rũ mắt nhìn cậu, "Vậy có phải hay không cũng thích tôi?"

Đôi mắt đào hoa của đối phương nhìn cậu chằm chằm, cự ly cực gần, thậm chí có thể thấy hình ảnh phản chiếu ngược của mình trong mắt anh.

"Cậu nói bậy."

"Sao lại nói bậy?" Cố Hành Chu nhướng mày nói: "Cuối tuần vừa rồi mới cùng tôi nói chuyện yêu đương giờ lại trở mặt."

Trái tim Tạ Ninh đột nhiên nhảy lên một chút, hình ảnh xấu hổ ôm cánh tay Cố Hành Chu hiện lên trong đầu, "Gần đây sao cậu cứ nói mấy lời kỳ lạ thế?"

"Cậu ghét tôi?" Cố Hành chu có chút buồn rầu nhìn cậu.

Ánh mắt này quen thuộc, dường như đã gặp qua ở đâu.

Giống như lần không cho dắt tay trong công viên trò chơi.

Tạ Ninh bất đắc dĩ mở miệng nói, "Tớ không có chán ghét cậu."

Ai ngờ đối phương không buông tha: "Vậy cậu cảm thấy tôi không đẹp?"

Đối phương thân cao chân dài, so với Tạ Ninh thì cao hơn không ít, để dỗ anh cậu phải ngẩng đầu.

"Không có", đối với giá trị nhan sắc của Cố Hành Chu thì Tạ Ninh vẫn luôn khẳng định, dù sao thì đây cũng là giáo thảo do công chúng bình chọn.

"Cậu lớn lên rất đẹp."

Cố Hành Chu cong khoé miệng lên, "Tôi biết cậu thích tôi."

Tạ Ninh: "..."

Này cẩu nam nhân lừa mình.

Cố Hành Chu rũ mắt nhìn Tạ Ninh mở miệng nói: "Đi thôi."

Tạ Ninh nghi hoặc: "Đi đâu?"

Cố Hành Chu không nhiều lời, động tác vô cùng tự nhiên nắm tay Tạ Ninh kéo vào cửa hàng bánh kem.

Hai nam sinh nắm tay đi dạo tiệm bánh ngọt, Tạ Ninh cảm thấy quái quái, nhưng đối phương nắm quá chặt căn bản rút không ra.

Nhân nhiên cửa hàng đều đang nhìn họ. Tạ Ninh có chút ngượng ngùng, "Cậu buông tay đi."

Thấy mặt nhỏ của Tạ Ninh đỏ bừng, Cố Hành Chu không chọc cậu nữa, kêu phục vụ đem mỗi loại bánh kem cùng điểm tâm trong tiệm gói lại một phần, mua một túi lớn, tính toán xong liền nhét vào trong ngực Tạ Ninh.

Tạ Ninh ôm túi điểm tâm nặng trĩu, có chút ngốc, còn muốn trả lại cho đối phương lại bị Cố Hành Chu đè lại.

"Mua cho cậu."

Tạ Ninh nhìn túi điểm tâm rực rỡ màu sắc, "Quá nhiều, tớ không..."

"Tôi không ăn ngọt." Cố Hành Chu cắt đứt đường lui của Tạ Ninh. Vừa rồi thấy vẻ mặt cậu nghiêm túc nhìn bánh kem ở tiệm bánh.

Cố Hành Chu nhìn bộ dạng cẩn thận cũng như biểu tình khát khao. Lúc đó hận không thể mua hết bánh kem trong cửa hàng cho cậu.

Tạ Ninh ôm túi nặng trĩu, "Sao lại mua cho tớ?"

Cố Hành Chu cúi đầu nhìn, "Không phải cậu thích sao?"

"Bởi vì cậu thích, cho nên tôi liền mua cho cậu."

Tạ Ninh nghe xong sửng sốt, vẫn là lần đầu tiên có người nói như vậy với cậu.

Tạ Ninh: "Vậy cậu có muốn gì không?"

Cố Hành Chu: "Muốn báo đáp à?"

Tạ Ninh gật gật đầu, rốt cuộc Cố Hành Chu mua cho cậu nhiều điểm tâm như vậy.

Cố Hành Chu nhìn khuôn mặt nhỏ trắng nõn của Tạ Ninh, tâm ngứa ngáy, "Nếu không thì hôn tôi một cái đi."

Tạ Ninh nghe không rõ: "Cái gì?"

"Không có gì." Cố Hành Chu xua xua tay, vừa nói ra thì cũng cảm thấy có chút không thích hợp, về sau còn có cơ hội, không nên vội trong chốc lát.

"Chờ nghĩ kỹ rồi nói cho cậu sau."

Tạ Ninh gật gật, "Vậy nghĩ kỹ rồi khi nào nói với tớ cũng được."

Vương Lâm Diệp chậm rãi từ mặt đất bò dậy.

Vừa rồi bị người ta trùm bao tải đánh vết thương mới chồng lên vết thương cũ. Miễn bàn trên người có bao nhiêu đau đớn, từ hôm qua bắt đầu cảm thấy vận khí có chút xui xẻo.

Bởi vì bồi tên mập kia mà phải đi dạo nguyên một ngày, mua đồ vật thì bị mất, lại còn bị ăn đòn hai lần liên tiếp.

Lần này còn không biết là ai. Vừa rồi người đánh hắn không phải một người. Vương Lâm Diệp cũng không biết chính mình xui xẻo chọc phải ai.

Cuối cùng Vương Lâm Diệp ngã trái ngã phải bò đến thùng rác, bám vào thùng rác mới chậm rì rì đem cái bao tải trùm trên người lấy ra.

Nhưng mà bao tải vừa rớt, Vương Lâm Diệp thấy nửa khuôn mặt bị dính đầy vỏ trái cây bên cạnh thùng rác.

Vương Lâm Diệp nháy mắt cảm thấy một bên mặt truyền đến mùi tanh tưởi, giơ tay sờ thì tay dính dính nhão nhão, thiếu chút nữa ói ra.

Mặt vừa rồi bị mấy người Tạ Ninh trùm bao tải đánh bầm dập, Vương Lâm Diệp ghê tởm lau đi vỏ trái cây, nháy mắt giống như bị rất nhiều kim châm.

Thấp giọng chửi thề, "Đờ mờ, lão tử quá xui xẻo."

Nguyên bản cánh tay bị trật khớp giờ này băng vải cũng bị đứt. Vương Lâm Diệp chỉ có thể chịu đau, khập khiễng đi đến phòng khám.

Một chuyến này lại phải tiêu tiền, đem tiêu hết mấy trăm tệ còn lại trong túi.

Vương Lâm Diệp từ phòng khám đi ra, dùng tư thế buồn cười cầm di động gửi tin nhắn cho Hạ Dương.

[Vương Lâm Diệp]: Hạ Dương, cậu ở đâu?

[Vương Lâm Diệp]: Lấy lại được tiền không?

Theo sau chột dạ nhắn thêm một câu,

[Vương Lâm Diệp]: Không bị thương chứ?

Gửi vài câu, đợi vài phút không ai trả lời.

Vương Lâm Diệp chỉ có thể đi về nhà trước, vừa về tới tiểu khu đã không ít người nhìn hắn.

"Là hắn nhỉ?"

"Đó không phải là người vì gạt người mà đi làm vịt đi?"

"Hắn ở bên ngoài còn nợ rất nhiều tiền!"

Vương Lâm Diệp càng nghe càng thấy không đúng, chịu đựng đau đi nhanh hơn, về tới nhà thì thấy một tờ poster thiệt to dán trên đó, xung quanh kéo theo nhiều người xem.

[Nam sinh của Nam Cao Vương Lâm Diệp thiếu nợ không trả, còn vì tiền mà làm vịt.]

Bên cạnh còn treo cái loa to, vô cùng chuẩn xác phát ra âm thanh hắn nói hôm qua.

"Nếu không phải vì hắn nhiều tiền, ai nguyện ý xả thân làm vịt?"

Vương Lâm Diệp đứng có chút khó khăn, mắt tối sầm, hiện tại đã biết được rốt cuộc là ai làm.

Hạ Dương tên mập biết hắn lừa tiền liền tới trả thù.

Hắn liền nhớ lại lời nói của tên mập chết tiệt hôm nay có chút lãnh đạm, nguyên lai là cố tình hố hắn!

Vương Lâm Diệp cắn chặt hàm răng, nhìn tờ thông báo to, khập khiễng chen vào đám người xé xuống.

"Nhìn cái gì, nhìn cái gì mà nhìn?"

Nói rồi giơ tay hất cái loa khiến nó rớt xuống đất.

Nhưng mà cái loa đó rất dày, đã dùng nhiều năm nên rất rắn chắc, chất lượng có thể so sánh với Nokia. Quăng xuống không hư mà âm thanh ngược lại lớn hơn nữa.

"Nếu không phải vì hắn nhiều tiền, ai nguyện ý xả thân làm vịt?"

Vương Lâm Diệp lúc này bị chọc tức đến mức muốn hôn mê.

Đều là do tên mập chết tiệt!

Lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Hạ Dương, tin nhắn vừa gửi thì điện thoại thông báo đã bị đối phương kéo vào sổ đen.

Gọi điện cũng là báo bị chặn.

"Tiểu tử thúi, mày làm cái quỷ gì?"

Một cái tát đột nhiên đánh tới, Vương Lâm Diệp bụm mặt nhìn cha vội vàng trở về, nhất thời thành người câm.

"Tên khốn này, rốt cuộc có làm chuyện này hay không?"

Hàng xóm chung quanh đều nhìn, Vương Lâm Diệp tính toán không thừa nhận, "Không có, là người khác muốn chơi con..."

Lời nói chưa xong thì liền có một đám người vệ sĩ với tây trang đen đến.

"Là Vương Lâm Diệp nhỉ? Đến lúc trả tiền cậu thiếu cho tiểu thiếu gia nhà tôi rồi."

Vương Lâm Diệp nhất thời choáng váng đứng tại chỗ, "Mấy người nói gì, dựa vào cái gì nói tôi nợ tiền? Các người hãm hại tôi."

Vệ sĩ cũng không cùng hắn nói lời vô nghĩa, trực tiếp lấy giấy nợ mà Vương Lâm Diệp đã viết cho Hạ Dương, "Nhanh trả lại tiền!"

Vương phu nhân vừa tới đây cũng thấy, cũng không màng chung quanh có người nhìn, đi lên tát cho Vương Lâm Diệp hai cái, "Nhãi ranh, mày ở ngoài còn thiếu tiền?"

Hai cái tát này không nhẹ, trực tiếp đánh Vương Lâm Diệp choáng váng. Hiện tại hắn không ngừng nghĩ lại cách thức mà tên mập kia lừa chính mình.

Khi hàng xóm nhìn nhìn bắt đầu chỉ trỏ.

"Việc này là thật!"

"Sao lại có kiểu người như vậy?"

"Mới có bao lớn? Còn học cao trung nhỉ? Trong tương lai cũng chỉ trở thành tội phạm thôi!"

Vương Lâm Diệp hận thông thể đem hai lỗ tai cắt đi cùng lấp kín miệng người xung quanh.

Nhưng mà người xung quanh càng nhiều, đối phương đều chỉ trỏ cùng ngôn ngữ châm chọc.

Vệ sĩ cũng không quan tâm: "Một là trả tiền hoặc là lên toà án nói chuyện."

Nghe điều này, người còn muốn bao biện cuối cùng không nhịn được ngã xuống mặt đất, ngất đi.

Cha Vương nổi trận lôi đình, cũng không quan tâm hắn. Vợ chồng hai người đi làm thuê, lương cũng không cao, hiện tại phải dùng tận 10,000 một lúc, họ không có tiền, đành phải đi mượn.

Cuối cùng chắp vá lung tung mới trả đủ tiền, danh tiếng cả nhà liền bị huỷ.

Tạ Ninh ôm túi điểm tâm trở về, vừa vào nhà liền phát hiện ở chỗ huyền quan có đôi giày cao gót của nữ.

"Lý tiểu thư nào có không tốt. Cô ấy có gia giáo, lại không chê con từng ly hôn. Con đi xem mắt đi, cũng không mất miếng thịt nào."

Một giọng nữ từ phòng khách vang lên, Tạ Ninh đổi giày đi vào trong. Nhìn thấy Tạ Trường Hằng cũng một người phụ nữ lớn tuổi ngồi trên sofa.

Nữ nhân tóc uốn cong, một thân trang phục đính đá xa xỉ, cổ thon trắng mang theo vòng cổ, khuôn mặt u sầu nhìn Tạ Trường Hằng ở cách đó không xa.

"Lý tiểu thư lúc trước nghe nói gia đình cho xem mắt, cũng không từ chối. Vẫn là nghe nói con không muốn gặp."

Tạ Trường Hằng có chút không vui nói: "Con chưa từng nghe về việc xem mắt, cũng không muốn."

"Cái gì mà không muốn. Con nhìn xem, con một thân một mình đã bao nhiêu năm. Vì tìm người đồng hành cho con mà mấy năm nay ta nhọc lòng bao nhiêu."

Tạ phu nhân không cho Tạ Trường Hằng cơ hội phản bác, tiếp tục nói: "Hiện tại Tạ Ninh cũng thành niên, công ty cũng ổn định. Ta xem con còn muốn tìm lý do gì!"

Tạ Trường Hằng: "Con sẽ không đi xem mắt."

"Tính tình con sao mà cứng đầu vậy? Lý tiểu thư là cô gái trẻ tuổi còn xinh đẹp!"

"Mẹ, mẹ cũng biết là người ta trẻ, vậy càng không thích hợp."

Tạ phu nhân nói: "Có gì không thích hợp. Ta thấy khá tốt, môn đăng hộ đối."

Tạ Trường Hằng bất đắc dĩ nói, "Con đã 40 tuổi rồi còn hẹn hò với cô gái mới đầu 20?"

"Lý tiểu thư so với A Ninh còn không lớn hơn mấy tuổi."

"Tìm người nhỏ hơn còn không muốn!" Tạ phu nhân hận rèn sắt không thành thép nói: "Người ta không chê con có con cái, con còn kén chọn."

"Con sẽ không đi. Cô ấy còn nhỏ không hiểu chuyện, đừng chậm trễ người ta."

Tạ phu nhân: "Như thế nào chậm trễ?"

Lời còn chưa nói xong thì thấy Tạ Ninh xách theo đồ vật tiến vào.

Thông qua đoạn đối thoại giữa hai người, Tạ Ninh cũng biết nữ nhân trước mặt là mẹ của Tạ Trường Hằng, cùng là bà nội của Tạ Ninh.

Không phải cậu muốn quấy rầy hai người nói chuyện nhưng mà nếu đứng ở huyền quan quá lâu thì sẽ chậm trễ việc làm đề, muốn lên lầu nhanh chút.

Thấy Tạ phu nhân nhìn mình, Tạ Ninh mở miệng gọi, "Bà nội."

Tạ phu nhân thấy Tạ Ninh có chút kinh ngạc. Lần cuối cùng nhìn thấy Tạ Ninh là lúc ăn tết. Lúc đó cả người Tạ Ninh lôi thôi lếch thếch, cùng hiện tại quả là một trời một vực.

Tuy rằng Tạ phu nhân không thích hành vi cử chi thô lỗ cùng không hiểu quy cũ của Tạ Ninh nhưng rốt cuộc cũng là cháu trai, cũng không thể hiện sắc mặt khó coi.

Trả lời: "Ừm."

Thấy Tạ Ninh trở lại, Tạ Trường Hằng nhẹ nhàng thở ra.

Không biết tại sao Tạ Ninh dường như nhìn thấy một tia giải thoát trên mặt hắn.

Tạ phu nhân hiển nhiên đã hiểu suy nghĩ trong lòng Tạ Trường Hằng, nói với Tạ Ninh: "Con lên lầu trước, bà nội có chuyện muốn nói cùng ba con."

Tạ Ninh vốn không muốn tham gia vào, dự định bỏ của chạy lấy người đi lên lầu.

Nhưng nhìn Tạ Trường Hằng ánh mắt bất đắc dĩ, giống như cầu cứu.

Tạ Ninh rối rắm một lát, mở miệng: "Bà nội, ba không muốn đi xem mắt, không phải là do Lý tiểu thư không tốt, mà bởi vì ba không thích Lý tiểu thư."

Tạ phu nhân có chút ngạc nhiên, hiển nhiên không dự đoán được Tạ Ninh sẽ nói như vậy. Trong quá khứ, mỗi lần về nhà cũ, Tạ Ninh cũng chỉ cúi đầu không nói chuyện.

Tạ phu nhân nhìn Tạ Ninh: "Vậy ba con thích cái gì?"

Tạ Ninh nhìn về phía Tạ Trường Hằng, thấy người cũng nhìn mình. Có một chút lúng túng.

Cậu nói: "Ba thích người lớn tuổi hơn mình."

"..."

"..."

Trong sách, ba nhỏ Quý Niên của Tạ Ninh lớn hơn Tạ Trường Hằng hai tuổi, Tạ Ninh ngữ khí thập phần khẳng định nói ra.

Nhưng lời vừa nói, chỉ thấy sắc mặt Tạ phu nhân thay đổi nhìn Tạ Trường Hằng: "Tạ Ninh nói sự thật?"

Tạ Trường Hằng hiển nhiên cũng không nghĩ tới con trai nói vậy, chỉ có thể căng da đầu nói: "Vâng, A Ninh nói không sai."

Tạ phu nhân nghe xong giận dữ, "Tuổi trẻ không thích, lại thích người lớn tuổi hơn, con... con..."

Tạ phu nhân cầm túi lên, sợ ở lại thêm sẽ tức chết, nhưng không bỏ qua quyết định nói, "Cuộc xem mắt đã quyết định, cuối tuần dành thời gian đến, không có thời gian cũng phải đến."

Nói rồi liếc nhìn Tạ Ninh một cái, cầm túi đi ra cửa.

Thấy Tạ phu nhân rời đi, cha con hai người mới thở phào.

Tạ Trường Hằng nhìn Tạ Ninh rồi vẫy tay kêu cậu lại cạnh mình.

Tạ Ninh cũng không cự tuyệt, ngồi xuống một bên sofa.

"A Ninh cũng không muốn ba đi xem mắt đúng không?"

Tạ Ninh kỳ thật cũng không có ý kiến gì với việc đi xem mắt của Tạ Trờng Hằng nhưng lần trước nghe chú Mộ nói về người ba khác, Quý Niên, trong lòng có chút vi diệu.

Theo đó gật đầu.

Tạ Trường Hằng nhìn thấy nói, "Đừng lo lắng, ba sẽ không đi đâu."

Tiếp đó Tạ Trường Hằng lại tự nói chuyện với Tạ Ninh vài câu rồi mỗi người tự về phòng.

Trải qua sự kiện lần trước, Hạ Dương cuối cùng cũng không tuyệt thực giảm béo nữa.

Tạ Ninh vừa đến lớp liền nhìn thấy một màn quen thuộc. Hạ Dương đang cầm vài cái bánh bao nhân trứng sữa bỏ vào miệng.

Thấy Tạ Ninh đi qua thì đưa cậu một cái, Tạ Ninh thuần thục tiếp nhận, không ai nói đến sự tình của Vương Lâm Diệp.

Buổi sáng tiết thứ ba là vật lý, Lý lão sư đi giày cao gót tiến vào phòng học. Như thường lệ không dạy, chỉ mở công thức rồi học sinh tự chép.

Tạ Ninh đã từng đưa ra phản đối phương pháp dạy này nhưng Lý lão sư vẫn luôn theo ý mình.

Thành tích vật lý của Tạ Ninh là yếu nhất. Hôm qua lúc làm bài thi đọc đề cũng không biết cách giải.

Tuy rằng quan hệ với Lý lão sư không tốt nhưng học tập vẫn quan trọng hơn. Tạ Ninh cầm bài thi tới chỗ trước mặt Lý lão sư, "Lão sư, có thể giảng đề ngày hôm qua không? Học như thế này không có ý nghĩa gì."

Lý lão sư liếc cậu một cái nói, "Đề bài cậu còn không hiểu, nói cũng vô dụng."

Tạ Ninh phản bác, "Có vài câu hỏi đặc biệt trong bài kiểm tra, lão sư không nói thì chúng em không hiểu được."

Từ lần trước Tạ Ninh đi đến tổ vật lý khiến tổ trưởng bộ môn phát hiện cô không đi dạy, Lý lão sư liền không có hảo cảm với Tạ Ninh.

Hơn nữa lớp mười hai thuộc ban cơ sở, Lý lão sư càng không muốn giảng bài.

"Có nói thì thành tích lớp cũng không tiến bộ." Nói rồi liền ném bài thi sang một bên.

Có người trong lớp bất mãn nói: "Lý lão sư cô như vậy là không đúng, việc cô không dạy không liên quan gì với việc chúng em có học hay không!"

"Em lần đầu tiên thấy học sinh có vấn đề mà lão sư không muốn giải thích."

"Tạ Ninh khi thi vật lý đạt điểm cao vậy, cũng không phải do cô dạy."

Từ khi Tạ ninh đến lớp mười hai, có nhiều bạn học bị rủ rê học hành, hiện tại bầu không khí trong lớp so với quá khứ tốt hơn không ít. Ít nhất hiện tại không giống như trước kia học sinh ầm ĩ cãi nhau đánh nhau.

Lớp học hiện tại yên tĩnh, ai nghe giảng liền nghe giảng, ai không nghe thì nằm bò ra ngủ hoặc đeo tai nghe chơi game.

Tạ Ninh đã mang đến làn gió mới cho lớp mười hai. Nhân duyên không kém, Lý lão sư đem bài thi ném đi, nhiều người bất mãn.

Lý lão sư nghe thế liền đứng lên nói: "Những lời vừa rồi ai nói? Liền đứng lên cho tôi!"

Nhưng mà ở dưới không ai động, dường như không nghe thấy lời Lý lão sư.

Lý lão sư giận dữ: "Không hiểu học sinh kiểu gì, căn bản không thể dạy được, như thế còn dạy gì nữa?"

Nói rồi đem USB gỡ xuống, không đợi tan học liền giẫm lên giày cao gót thở phì phì đi.

Tạ Ninh nhặt bài thi trở về chỗ, Hạ Dương thò đầu qua nói:

"Tạ Ninh, nếu cô ta không giảng cho cậu, cậu liền đến tổ vật lý hỏi. Trường học cũng không thiếu một giáo viên như Lý lão sư!"

Trích đoạn chương sau:

Tạ Ninh đi đến phía đối diện Tô Á Phỉ ngồi, không ai nói lời nào chỉ nhìn đối phương.

Không biết vì sao nhìn đối phương, trong lòng Tạ Ninh cư nhiên có một cảm giác cạnh tranh dâng lên.

Bên tai truyền đến tiếng bước chân, Tạ Ninh cùng Tô Á Phỉ đều duỗi tai nghe.

Chờ Cố Hành Chu bước tới, cơ hồ là trong chớp nhoáng, Tạ Ninh cùng Tô Á Phỉ đồng thời kéo ghế trống bên người nhìn về phía Cố Hành Chu.

"Ngồi đi!"

"Ngồi đi!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK