• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit + Beta: Khang Vy



Quá trình quay MV rất thuận lợi, đã đến giai đoạn thủy trong kim mộc thủy hỏa thổ.



Phim trường ở hội quán suối nước nóng, hội quán này có hai bể tắm tiêu chuẩn lớn, một nóng một lạnh, độ ấm vừa phải.



Thẩm Uyển Hề vẫn ở bên Thẩm Vi Lê như cũ, còn có một vị khách chưa bao giờ bỏ cuộc, Đường Phái.



Đường Phái có lý do rất chính đáng, hội quán suối nước nóng này thuộc tài sản của nhà họ Đường.



Lần này thật sự không phải sản nghiệp của nhà Chu Yến Hỗn, đúng là của Đường gia.



Đường Phái nói sợ Thẩm Vi Lê quay MV gặp vấn đề, ví dụ như nước không nóng, bể nước quá lạnh hoặc là dọn dẹp chưa sạch, có vấn đề về an toàn, cứ vậy mà ở lại.



Thẩm Vi Lê biết đây là một cách Chu Yến Hỗn dùng để "ủng hộ sự nghiệp" của cô, cô có thể thẳng thừng đuổi Chu Yến Hỗn đi nhưng lại không thể đuổi Đường Phái được, vì vậy tạm coi Đường Phái như nhân viên quản lý, xem nhẹ không muốn để ý.



Sau khi Đường Phái đọc kịch bản quay MV ngày hôm nay, lo lắng gửi tin nhắn cho Chu Yến Hỗn.



Đường Phái: [Thiếu gia, hôm nay có cảnh quay dưới nước, đồ của chị Lê là lụa trắng mỏng! Ướt người! Còn có cảnh hôn nữa! Cậu có muốn vào xem không!]



Chu Yến Hỗn vẫn đang chờ ở ngoài nhắn lại hai chữ: [Không xem.]



Tất nhiên Chu Yến Hỗn không muốn nhìn Thẩm Vi Lê và Phó Tranh diễn cảnh thân mật, đặc biệt là dưới nước, cậu sẽ không khống chế được mà đập máy quay, bồi thường tiền vi phạm hợp đồng rồi khiêng Thẩm Vi Lê đi.



Bởi vậy, mấy ngày nay Thẩm Vi Lê quay MV, đều là Đường Phái vào trong xem, còn cậu chờ ở ngoài xe.



Tính Chu Yến Hỗn cố chấp, dù đợi trong xe không được gặp cô, cậu cũng đồng ý.



Cả đời này cậu sẽ bảo vệ cô, chăm sóc cô, yêu thương cô như vậy.



Trên bể nước, đạo diễn Trần đang mô tả cảnh quay cho Thẩm Vi Lê, "Lê Tử, bởi vì có cảnh hôn trong nước nên có lẽ cô và Phó Tranh phải ở trong nước cả ngày hôm nay, quay đi quay lại rất nhiều. Nếu cô không thoải mái hoặc chân bị chuột rút thì phải nói ngay để chúng tôi dừng lại."



Thẩm Vi Lê đưa tay làm động tác ra hiệu rồi nói, "Được rồi, như thế này là dừng lại, không thành vấn đề."



Thẩm Uyển Hề cũng sợ Thẩm Vi Lê bị chuột rút, bắt cô khởi động bên trên trước khi xuống nước.



Kết quả rất tốt, quay rất thuận lợi, hơn nữa dưới nước cũng có nhân viên nên không xuất hiện vấn đề gì.



Cuối cùng cũng quay xong, Thẩm Uyển Hề cầm khăn tắm lớn ôm lấy Thẩm Vi Lê, cùng Thẩm Vi Lê và Phó Tranh xem lại cảnh vừa rồi.



Thẩm Vi Lê mặc đồ trắng phiêu sa trong nước, dáng người yểu điệu, tóc dài xinh đẹp như nàng tiên cá.



Cảnh hôn quay cùng Phó Tranh, Thẩm Vi Lê khẽ nhắm mắt, khóe miệng nhếch lên lộ ra má lúm đồng tiền một bên. Ánh sáng từ mặt nước chiều vào hai má cô, lấp lánh nhiều màu sắc.



Phó Tranh nhìn khoảnh khắc này của Thẩm Vi Lê, ánh mắt vô thức bị thu hút.



Công ty không cho cậu yêu đương vì ảnh hưởng tới sự nghiệp, mà bản thân cậu cũng luôn coi sự nghiệp làm đầu, mấy ngày nay quay MV, thực sự là có chút rung động với Thẩm Vi Lê.



Phó Tranh là minh tinh, dáng người rất đẹp, cơ bắp nửa trên lúc ẩn lúc hiện, khi ghé sát khuôn mặt chuẩn bị hôn Thẩm Vi Lê, hai mắt khép hờ, góc cạnh rõ ràng.



Người phụ nữ dịu dàng như nước, người đàn ông cường tráng mạnh mẽ, hình ảnh trong nước thật sự rất đẹp.



Trợ lý của Phó Tranh, Giang Sa nhìn cũng sửng sốt, cảm thán nói, "Trời ạ, mới nhìn hình ảnh hai người thôi đã thấy xứng đôi rồi."



Đạo diễn Trần vừa lòng cười nói, "Xem như đã chọn đúng nữ chính rồi."



Phó Tranh ngẩng đầu cười với Thẩm Vi Lê, cô cũng theo bản năng cười lại.



Đường Phái ngẩng đầu thấy hai người cười với nhau, trong lòng kêu to, cảm giác không thích hợp lắm, gửi đoạn video vừa quay trộm được cho Chu Yến Hỗn xem, thuận tiện nói chuyện Phó Tranh và Thẩm Vi Lê nhìn nhau cười.



Chu Yến Hỗn ngồi trong xe xem video Đường Phái gửi tới, vừa nhìn đã biết là cảnh hôn của Thẩm Vi Lê và Phó Tranh.



Cai thuốc không thành công, Chu Yến Hỗn mở cửa sổ xe, đốt điếu thuốc, híp mắt nhìn giao diện nói chuyện.



Ngón tay dừng trên video nhích tới nhích lui mãi không ấn vào.



Ảnh của video là cảnh Thẩm Vi Lê mặc đồ lụa trắng ở trong nước, mơ hồ có thể nhìn thấy bóng dáng Phó Tranh bên cạnh đưa tay qua.



Chu Yến Hỗn nhìn cảnh này vài lần, trong xe đã tràn ngập khói thuốc.



Ngón tay giữ yên một lúc, xóa đoạn video đi.



Không mở ra xem.



Cậu nhắn lại cho Đường Phái: [Đừng gửi video của hai người họ cho tôi, không xem, xóa.]



Năm phần MV, phân cảnh của nữ chính cũng không nhiều lắm, hôm nay coi như đã diễn xong, Thẩm Vi Lê đi tắm rửa rồi thay quần áo.



Trên người Phó Tranh luôn có cảm giác lễ phép của thực tập sinh từ Hàn Quốc trở về, cậu tới trước mặt Thẩm Vi Lê, khom lưng bắt tay nói cô vất vả rồi.



Thẩm Vi Lê cũng khom lưng hào phóng cười nói, "Không vất vả, tôi có tiền lương mà."



Phó Tranh lại khom lưng với Thẩm Uyển Hề, "Cô Quy Gia cũng vất vả rồi."



Thẩm Uyển Hề nhướng mày, "Cậu đừng khách khí với tôi thế, cứ làm như hai chúng ta không quen không vậy."



Thẩm Uyển Hề và Phó Tranh rất thân thiết, lần trước gọi video, Thẩm Uyển Hề còn tức giận với Phó Tranh.



Phó Tranh cười nói đùa hai câu với Thẩm Uyển Hề.



Hôm nay công việc kết thúc sớm, ngoài trời còn chưa tối, cuối cùng Phó Tranh cũng có cơ hội nói nốt lời hôm trước, "Chị Lê này, tôi nghe anh Chu nói chị muốn học thiết kế, tôi có một người bạn vừa hay ở Kinh Thị, hôm nay xong việc sớm, chị có hứng thú nói chuyện với cô ấy không? Buổi tối cùng nhau đi ăn một bữa? Cô ấy là du học sinh từ Mỹ về, tính cách rất phóng khoáng."



Thẩm Vi Lê kinh hỉ, "Thế sao?"



Phó Tranh gật đầu, dịu dàng nói, "Ừm, gần đây cô ấy vừa hoàn thành một dự án, trong nhóm cũng toàn người trẻ tuổi, có lẽ chị có thể gia nhập, học tập với họ."



Trong mắt Thẩm Vi Lê là dáng vẻ hứng thú, quay đầu nhìn về phía chị mình.



Nhiệm vụ chủ yếu của Thẩm Uyển Hề là phụ trách không cho ai bắt nạt Thẩm Vi Lê trong công việc, cũng không muốn quản lý chuyện em mình kết bạn với ai.



Thẩm Uyển Hề nghiêng đầu nhỏ giọng nói với Thẩm Vi Lê, "Buổi tối không có việc gì cả, em cứ đi đi. Quen biết nhiều người, làm việc mình thích cũng rất tốt."



Thẩm Vi Lê gật đầu, lại nhìn Phó Tranh, đang định đồng ý, "Là nhà thiết kế nội thất sao? Kiến thức chuyên môn của tôi chưa nhiều lắm, có lẽ..."



Còn chưa nói xong, điện thoại đã vang lên, là Giang Nhiễm Giai gọi tới.



Dạo gần đây, tối nào cô cũng dạy tiếng Anh cho Giang Nhiễm Giai như cũ, đoán cô ấy gọi tới có việc nên xin lỗi Phó Tranh rồi tới một bên nghe máy.



Giọng nói vui vẻ của Giang Nhiễm Giai từ bên kia truyền tới, "Cô giáo Lê Lê! Đoạn nói tiếng Anh bắt chước Hepburn của tôi lên hot search rồi, không phải mua đâu!"



Thẩm Vi Lê cười, "Chúc mừng cô nha."



Giang Nhiễm Giai nói, "Bây giờ cô đang ở Kinh Thị đúng không? Tôi cũng đang ở đây, bây giờ có thời gian không, tôi mời cô đi ăn! Mau lên mau lên!"



Không đợi Thẩm Vi Lê từ chối, Giang Nhiễm Giai đã tắt máy, một lát sau gửi địa chỉ ăn cho cô.



Thẩm Vi Lê bất đắc dĩ lắc đầu, đành nói với Phó Tranh, "Ngại quá, tối nay tôi có hẹn rồi, bạn tôi rất bận, hôm nay mới có thời gian rảnh đi ăn tối xem phim, chúng ta hẹn hôm khác được không?"



Phó Tranh thấy vậy cũng biết đối phương là nữ, cười nói, "Không sao, chị cứ đi đi, ngày khác hẹn gặp bạn tôi sau."



Thẩm Vi Lê nói với Thẩm Uyển Hề là Giang Nhiễm Giai hẹn mình đi ăn, vừa nghe thấy cái tên này, Thẩm Uyển Hề lập tức nghĩ đến Thẩm Tùng Chu.



Giang Nhiễm Giai và Thẩm Tùng Chu chung một công ty.



Hai người mở hot search weibo ra xem, quả nhiên thấy hai hot search #GiangNhiễmGiaiHepburn# và #TiếngAnhcủaGiangNhiễmGiaitiếngAnh# lần lượt đứng hạng một hạng hai.



Thẩm Uyển Hề còn đang nghĩ xem không biết có nên đi cùng Thẩm Vi Lê hay không, nhưng thấy cô đã giúp Giang Nhiễm Giai lên hotsearch nên cũng không lo lắng nữa.



Bạn bè của em gái, Thẩm Uyển Hề cũng không thấy cần thiết phải đi theo, đưa khóa xe cho Thẩm Vi Lê nói, "Em lái xe đi đi, chị bảo Phó Tranh đưa chị và Tiểu Hủy về."



Thẩm Vi Lê đang định nói vậy thì phiền Phó Tranh quá, Thẩm Uyển Hề lại xua tay, "Chị và Phó Tranh là bạn bè, không sao cả, em đi đi."



Đường Phái thấy tình huống này, quay đầu nói chuyện Thẩm Vi Lê sắp đi ăn với bạn và Thẩm Vi Lê muốn gặp nhà thiết kế nội thất cho Chu Yến Hỗn biết.



Trong lòng Chu Yến Hỗn vẫn nhớ chuyện Thẩm Vi Lê bị Liễu Nhất Văn bắt nạt, sợ cô gặp phải Liễu Nhất Văn thứ hai, dừng xe xa một chút.



Sau khi cô xuống tầng lái xe đi cậu cũng đuổi kịp cô.



Thẩm Vi Lê lái bảy tám vòng mới tìm được địa chỉ Giang Nhiễm Giai gửi, cuối cùng chạy xe tới một vị trí kín đáo.



Xuống xe vào thang máy, thang máy đi thẳng tới nhà hàng chứ không dừng ở lầu nào khác, Thẩm Vi Lê chợt nhận ra có lẽ đây là nơi tụ tập của các minh tinh nổi tiếng, sẽ không có ai chụp được ảnh.



Vừa ra khỏi thang máy, cô đã bị phục vụ ngăn lại, lễ phép hỏi đã đặt trước hay chưa, lúc này người đại diện của Giang Nhiễm Giai, Vương Kiện đã vội vàng chạy tới, vẫy tay, "Cô Thẩm, tôi ở đây."



Vương Kiện nói với người phục vụ, "Chúng tôi đi cùng nhau."



Lúc này người phục vụ mới cho đi.



Thẩm Vi Lê nghi ngờ nhưng cũng không hỏi, nhớ lại chuyện từng đoạt máy ảnh với Giang Nhiễm Giai và Vương Kiện, trêu ghẹo cười nói, "Anh Vương gọi tôi là Lê Lê được rồi, sao, hôm nay không sợ bị tôi chụp hình nữa à?"



Vương Kiện cười nói, "Trời ạ, cũng đừng nhắc tới trước đây nữa, chẳng phải là không đánh không quen sao, bây giờ tôi cũng không dám làm bậy với cô đâu."



Thẩm Vi Lê có thể nhìn ra xu hướng giới tính của Vương Kiện, ở giới giải trí cũng dễ thấy, vui đùa nói, "Sao hôm nay anh Vương đẹp trai thế."



Ban đầu Vương Kiện còn không thích cô gái này lắm, bây giờ thì sao, thích chứ, "Vẫn là cô đẹp, cô đẹp nhất."



Thẩm Vi Lê nhìn quanh đại sảnh, thấy rất nhiều tuấn nam mỹ nữ, còn có kha khá minh tinh.



Thẩm Vi Lê hỏi, "Anh Vương, hôm nay sao vậy, nhà hàng minh tinh à?"



Vương Kiện nói, "Không phải, chủ yếu là do đồ ăn ở đây ngon, đến thì phải hẹn trước, không phải doanh nhân thì cũng là người nổi tiếng, vậy nên họ đều ở đây cả."



"Giai Giai đã đặt trước ở đây lâu rồi sao?"



"Thật ra là không, chủ yếu do hôm nay Giai Giai lên hot search, công ty vui mừng, cô ấy nói muốn mời cô tới đây ăn cơm nên công ty giúp đặt trước. Cho nên mới nói có tiền là có quyền."



Thẩm Vi Lê hiểu rõ, trước khi thu hồi tầm mắt, cô bắt gặp Doãn Hàm.



Doãn Hàm cũng thấy cô, sau khi thấy Vương Kiện, có lẽ cũng biết anh ta là người đại diện của Giang Nhiễm Giai, cô ta híp mắt, trong đầu như đang suy tính chuyện gì đó, nhướng mày nhìn Thẩm Vi Lê, ánh mắt không tốt chút nào.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK