Mục lục
Đích Phi Sách
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bách Lý Vũ? Trò hay đã xong rồi, hắn còn đi theo nàng làm gì?

"Sao lại bày ra bộ dáng không thích bổn vương thế hả? Bổn vương vừa giúp ngươi, chẳng lẽ nhanh như vậy đã quên rồi sao?" Bách Lý Vũ tới gần An Cửu, tà khí bên trong tươi cười khiến người ta cảm thấy tê dại.

"Vương gia xem kịch, đương nhiên phải trả tiền thù lao, đâu ra giúp đỡ!"

Bách Lý Vũ ngây người, lại bật cười ha ha. Thù lao? Hay cho hai từ thù lao! .

||||| Truyện đề cử: Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi |||||

"Ta thật không ngờ, Đại tiểu thư của Tấn Quốc Công phủ xưa nay yếu đuối vậy mà hôm nay cũng đi bắt nạt kẻ khác, Bắc Tương kia chịu ba mươi đại bản, sợ là bị đánh đến tróc da bong thịt. Còn Nhan Trắc Phi... Chỉ sợ còn thảm hại hơn."

"Thảm? Bọn họ không thảm, vậy người thảm không phải ta sao? Hơn nữa, nếu đổi lại là Vũ vương gia, sợ rằng bọn họ đã không bị nhẹ như vậy!" An Cửu khẽ cười, lời nói vốn lạnh băng, nhưng nụ cười trên mặt lại ấm áp như có thể hóa tan bông tuyết.

Nhắc đến, ban đầu nguyên chủ thể xác này bị Nhan Trắc Phi hại đến mất mạng, hiện tại chỉ bồi thường như vậy, vẫn là quá tiện nghi cho ả!

Tay Bách Lý Vũ đang phe phẩy quạt lập tức cứng đờ, nghiền ngẫm một lát mới hoàn hồn, lại cười ha ha, đánh giá An Cửu: "Thú vị, thật sự thú vị. Đúng rồi, sao ngươi đột nhiên thay đổi tính tình thế?"



"Nếu ngài bị ép đến con đường cùng, xem ngài có thay đổi tính tình không!"

Đáy mắt Bách Lý Vũ đột nhiên ngưng tụ, An Cửu nhanh chóng bắt được điểm này, đang muốn cẩn thận tìm hiểu, trong nháy mắt Bách Lý Vũ lại trở về bộ dáng thích trêu người: "Bổn vương thích tính cách này của ngươi!"

An Cửu nhíu mày, ai cần hắn thích?

"Nếu vương gia không còn chuyện gì khác, An Cửu đi trước một bước." Nãy giờ An Cửu luôn cảm thấy Vũ vương gia này quá bí ẩn, hắn chủ động thân cận như vậy, chắc chắn có lý do, tóm lại mấy người trong hoàng thất, nàng nên cố gắng tránh xa. Nghĩ đến vị Thái Tử kia, An Cửu nhíu mày.

Bách Lý Vũ vốn định giữ An Cửu ở lại, cuối cùng vẫn từ bỏ, hắn nhìn theo bóng dáng nàng rời đi, rất lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.

Bị ép đến đường cùng? Nếu là như vậy, tính tình đột nhiên thay đổi đúng là có thể.

Oái Lan Uyển.

An Cửu nằm trên giường, điên cuồng tiêu hóa tất cả về thế giới này, đây là một quốc gia nàng chưa từng nghe nói, trên đại lục này, phía Bắc là Bắc Tần Quốc, phía Tây là Tây Lương Quốc, phía Nam hiện giờ quần hùng phân tranh, chưa thống nhất, đa phần thế lực đều nằm trong tay Vũ Văn gia tộc, mà Đông Sở Quốc nàng đang ở, lập quốc chưa đến bảy mươi năm, năm đó, là ngoại tổ phụ của nàng phò trợ tiên đế đánh hạ giang sơn, được phong vương, nhưng ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu nàng chỉ có một nữ nhi là mẫu thân, đường đường An Dương Vương phủ phú quý vinh quang, chuyện chiêu tế ở rể vô cùng dễ dàng, nhưng, thế mà rước tới một kẻ vong ân bội nghĩa, chặt đứt tất cả cả của An Dương Vương phủ.

"Thật là đáng thương!" An Cửu dựa vào đầu giường, nghĩ đến thể xác này ở quá khứ, nhịn không được mà thở dài. Vừa bảo Hồng Linh đi pha trà, ngoài cửa liền truyền đến động tĩnh.

"Cửu Nhi tỷ tỷ, tỷ có ở trong phòng không?"

Giọng nói dịu dàng như nước, trong đầu An Cửu liền hiện lên một người, ngước mắt nhìn người tới, quả nhiên là nàng ta, đích trưởng nữ của Bắc Vương phủ, Bắc Nhu quận chúa.

Bắc Nhu thấy An Cửu ở trong phòng, cười đi tới: "Nhu Nhi đến lúc này không quấy rầy tỷ tỷ chứ?"

Tới quấy rầy thì sao? Chẳng lẽ nàng ta sẽ lập tức rời đi?



"Bắc Nhu quận chúa có việc gì?" An Cửu nhíu mày, Bắc Nhu này một tiếng là tỷ tỷ, gọi cũng thật trôi chảy. Nghĩ đến chuyện vừa rồi, An Cửu không khỏi nhìn Bắc Nhu này thêm một cái, nàng xưa nay thích người thông minh, mà Bắc Nhu quận chúa này đương nhiên là người như vậy!

Từ trong tay áo Bắc Nhu lấy ra một cái hộp nhỏ xinh, đưa tới cho An Cửu, dịu dàng nói: "Muội thấy trán tỷ bị thương, đây là cao ngưng hương muội đặc biệt đi tìm thái y lấy, trị sẹo rất hữu dụng, chỉ cần bôi mấy ngày, miệng vết thương sẽ lành, cũng không để lại sẹo."

An Cửu ngẩn ra, nhận lấy, đặt cái hộp trên bàn, cười như không cười: "Bắc Nhu quận chúa có lòng, mời ngồi."

Bắc Nhu gật đầu, tìm một cái ghế ngồi xuống, đoan trang ưu nhã, phong phạm của một tiểu thư không hề bỏ sót. Thấy thái độ An Cửu lãnh đạm, nàng ta không khỏi xấu hổ, miễn cưỡng cười nói: "Vừa rồi trước khi tới đây, muội nghe nói thai nhi trong bụng Nhan Trắc Phi thiếu chút nữa không còn, thái y vất vả lắm mới bảo vệ được thai nhi, nhưng Nhan Trắc Phi ả..."

Lúc nói chuyện, ánh mắt Bắc Nhu như có như không đảo qua nhìn An Cửu, giống như muốn nhìn hết mỗi phản ứng của nàng, nhưng An Cửu chỉ cười hạt, cảm xúc không chút dao động, khiến người ta không đoán ra tâm tư. Bắc Nhu tiếp tục: "Nhan Trắc Phi muốn mượn hài nhi trong bụng thượng vị, tiếc rằng tự làm bậy không thể sống yên, cuối cùng rơi vào cảnh trơ mắt nhìn hài tử của mình gọi người khác là mẫu thân, vĩnh viễn không thể tương nhận, tất cả đều vì lòng tham, kết cục phải gặp báo ứng!"

"Ngươi nói với ta chuyện này để làm gì?" Khóe miệng An Cửu gợi lên ý cười châm chọc, Bắc Nhu muốn thử nàng sao?

Gương mặt Bắc Nhu cứng đờ: "Nhu Nhi vụng miệng, tỷ tỷ đừng để ý, hôm nay là muội không phải, không nên tin Nhan Trắc Phi và Tương Nhi, may là cuối cùng tra rõ chân tướng, bằng không, nếu tỷ tỷ bị Nhan Trắc Phi vu oan, muội đây sợ rằng cả đời sẽ sống trong tự trách."

An Cửu nhíu mày: "Nếu ta bị vu oan, vị trí thái tử phi sẽ bỏ trống, không phải sao?"

"Tỷ tỷ nói gì vậy? Vị trí thái tử phi vốn thuộc về tỷ, nếu kẻ khác mơ tưởng, đó chính là cướp đồ của tỷ, đồ còn chiếm được, ngược lại kết cục rất bi thảm Nhan Trắc Phi không phải ví dụ tốt nhất sao? Người thông minh đương nhiên sẽ không ném đá vào chân mình."

An Cửu khẽ cười, Bắc Nhu là muốn nói, nàng ta sẽ không ngu xuẩn như Nhan Trắc Phi sao? An Cửu nhịn không được mà nhìn Bắc Nhu thêm mấy lần, nữ nhân này, tiền đồ tương lai chắc chắn khá hơn Nhan Trắc Phi nhiều.

"Tỷ tỷ..."

Hai người trong phòng mỗi người một suy nghĩ, bên ngoài truyền tới tiếng gọi, tiếp theo, một thân ảnh chạy vào phòng, vừa đến liền quỳ gối trước mặt An Cửu. An Cửu và Bắc Nhu sửng sốt, đợi nhìn rõ người tới, đều nhịn không được mà nhíu mày.



"Tỷ tỷ, Liên Y sai rồi, Liên Y bị kẻ xấu mê hoặc, lúc ấy muội cho rằng tỷ mưu hại Nhan Trắc Phi nê mới nói như vậy, Liên Y vô tâm, muội là thân muội muội của tỷ, tỷ phải tin tưởng muội. Liên Y đặc biệt tới đây thỉnh tội với tỷ tỷ, nếu tỷ tỷ không tha thứ, Liên Y sẽ quỳ mãi không đứng dậy." Diệp Liên Y nhìn An Cửu, gương mặt mỹ lên tràn ngập chân thành.

Thân muội muội? À đúng rồi, nàng quên mất, Diệp Liên Y đúng là thân muội muội của nàng!

Mẫu thân nàng năm đó là quận chúa An Dương Vương phủ, vì khó sinh mà mất, sau đó phụ thân Diệp Hi liền đưa nữ nhân nuôi bên ngoài về vương phủ, nâng làm chính thất, người đó hiện tại là đương gia chủ mẫu Quốc Công phủ Mai phu nhân, cũng chính là mẫu thân của Diệp Liên Y.

Ánh mắt bình tĩnh của Bắc Nhu thoáng thay đổi, rất rõ mục đích của Diệp Lan Y, không khỏi thầm quan sát An Cửu, muốn xem nàng sẽ đối đãi với Diệp Lan Y thế nào.

"Vậy thì quỳ đi!" An Cửu nhàn nhạt bảo, giọng nói thanh lãnh không chút cảm tình.

Không chỉ Diệp Liên Y, ngay cả Bắc Nhu cũng giật mình, quỳ? Đây rõ ràng là không cho Diệp Liên Y mặt mũi!

Bắc Nhu nhíu mày, tính tình An Cửu đã thay đổi, như vậy xem ra, thái độ vừa rồi đối với nàng ta vẫn còn tốt.

Chỉ là, Diệp Liên Y này xưa nay được Tấn Quốc Công và Mai phu nhân nuông chiều, chịu đòn nhận tội lại bị sỉ nhục như vậy, trong lòng sao có thể nuốt trôi cục tức này?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK