• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trời gần tối, Triệu Hoài vẫn tiếp tục đi dạo.

- DG, sao mí mắt ta cứ giật liên tục thế này. Có khi nào gặp phải tai họa hay không?

- Ngươi không gây họa đã là mai mắn lắm rồi. Sao tai họa dám tìm đến ngươi!

- Ngươi nói cũng đúng. Vậy chúng ta đi dạo vậy!

Ở một nơi vắng vẻ nào đó, hắn vô tình bắt gặp đám người hồi trưa. Đang bao vây lấy một cô gái xinh đẹp.

Ngô Dung, học viên năm 3. Dáng người mảnh khảnh, vòng eo con kiến. Thân hình quyến rũ, làn da căng mọng. Khuôn mặt đó, quả thật là không thua kém ai. Ở trên người cô, toả ra một chút chính khí.

Triệu Hoài thấy thế, định tiến lên dạy cho chúng một bài học thích đáng. Gặp ai mà cũng tán thế này thật sự là không ổn.

- Đám người này thật sự là thiếu đòn, phải dạy cho chúng một bài học nữa thôi!- Triệu Hoài tự tin.

Rất nhanh hắn đã đến gần, nhanh như cái cách mà Ngô Dung đánh bại tất cả bọn họ mà xuất hiện trước mặt Triệu Hoài. Hai người mặt đối mặt, bốn mắt nhìn nhau. Bỗng tên cầm đấu cất tiếng:

- Chạy đi!- sau đó ngã gục xuống.
( Tên khốn này, đã nằm xuống rồi thì im lặng đi. Ngươi còn muốn kéo ta xuống nước à!) Triệu Hoài mắng thầm.

- Chào!- hắn nở ra nụ cười thân thiện mà chào người con gái trước mặt.

Lời chào đó, khuôn mặt này. Không cần nghĩ nữa, nàng tin chắc rằng người trước mặt và đám người nằm dưới đất kia chắc chắn là chung một bọn. Mặt tiện như nhau.

Ngô Dung sẵn thế, dạy dỗ một lượt. Dẫu sao vì nữ sinh trường này, phải tiêu trừ cái ác, hướng đến cái thiện.

Triệu Hoài cũng cảm giác có gì đó không đúng, đánh bài chuồn mới là thượng sách. Mí mắt cứ giật lên liên hồi, biết chắc là có điều xui xẻo. Ở đây lâu, thật sự là sẽ gặp chuyện.

- Tạm biệt!- Hắn vội chuồn.

- Muốn chạy!

Ngô Dung từ phía sau tấn công, một cước đá tới. Mai là khoảng cách đủ xa hắn mới né được. Né được một đòn, quyền đã đến trước mặt. Triệu Hoài ngã về phía sau, vừa né vừa kéo dài khoảng cách.



Ngô Dung liền thế, cận thân áp chiến, một quyền tung ra, xước ngang bụng của Triệu Hoài mà đi xuống đất. Mặt đất lõm xuống một lỗ cũng thật lớn.

- Mai là không trúng quyền này, thật sự là tiêu đời mà!- Hắn nghĩ thầm.

Tình hình trước mắt không ổn, đánh không lại đối thủ thì tung tuyệt chiêu. Bảo toàn mạng sống mới là thượng sách, hắn liền tung bài chuồn.

- Tạm biệt người đẹp!

Nói rồi, Triệu Hoài ba chân bốn cẳng mà chạy trốn khỏi nơi đó. Dù sao ưu thế lớn nhất của hắn vẫn là tốc độ. Chạy để giữ mạng thì phải dùng tốc độ toàn thân.

- Muốn chạy!

Ngô Dung nào tha cho đám háo sắc này, phải dạy dỗ một bài học thì mới nên người được. Cô ta liền truy theo phía sau, một thân mà hướng tới. Thân thủ này, quả thật là không thua kém Triệu Hoài bây giờ.
Tại hẻm nhỏ, Triệu Hoài đang ẩn thân tại đây. Sau khi chạy thục mạng, hắn tưởng rằng bản thân đã trốn thoát được Ngô Dung.

Liền thở phào nhẹ nhõm, đợi hồi lâu. Phát hiện tình hình bên ngoài khá là yên ổn. Mới quyết định bước ra.

- Phù, cuối cùng cũng thoát khỏi tên điên đó!

- Thì ra là ngươi trốn ở đây!

Một giọng nói vang lên ngay sát bên tai, kèm theo đó là một quyền đi tới. Trúng đòn, Triệu Hoài lùi lại cả mét, miệng còn phun ra cả dãi.

- Khụ khụ!- xem ra là trúng đòn này khá nặng.

- Ngươi còn muốn trốn!- Ngô Dung.

- Mấy tên học viên mới vào như các ngươi. Gặp ai không phải cũng tán được đâu!- cô ta nói thêm.

- Chị gái này, giữa chúng ta chắc chắn là có hiểu lầm. Hay là hai người chúng ta ngồi xuống, tâm sự mỏng với nhau đi. Quân tử động khẩu không động thủ!- Triệu Hoài cố gắng giải thích.

- Đáng tiếc cho ngươi, ta không phải là quân tử. Nên sẽ động thủ!



Nói rồi, cô ta liền lao lên tấn công. Trước sức ép của Ngô Dung, Triệu Hoài vừa chống trả, vừa lùi sâu vào trong hẻm.

- Chị gái này, có thể nghe ta giải thích không hả? Ta thật sự là bị oan mà!- Triệu Hoài nói lại một lần nữa.

- Đợi ta đánh cho ngươi một trận, giải thích sau cũng không muộn!

- Đây là cô ép ta đấy, đừng trách ta không nương tay.

Ngô Dung lúc này, vẫn còn chưa dùng hết sức, cô ta vẫn mang tâm thế là dạy dỗ đàn em. Không cần quá nặng tay, chỉ cần đủ dạy cho bài học là được. Nếu mà đánh thật sự, Triệu Hoài có khi liệm luôn không chừng.

Triệu Hoài bên này, hắn thật sự là chống đỡ sắp không nổi nữa. Cách biệt thực lực giữa hai người thật sự là quá lớn. Dựa vào kĩ thuật của hắn, mới miễn cưỡng chống trả.

Trong lúc giao đấu, lợi dụng tình hình sơ hở của đối phương. Triệu Hoài liền luồn ra phía sau cô ta. Dùng hai tay, thực hiện động tác khóa cổ. Hai chân thì kẹp chặt phần bụng, liền dùng hết sức kéo ngã Ngô Dung xuống đất.

Đây là kĩ thuật mà hắn ta học được, dùng để đối phó với kẻ mạnh hơn mình. Nhằm câu kéo thời gian, cũng như lật kèo phút cuối.

Cả hai người giờ đây, đang nằm dưới đất. Ngô Dung đè lên mình Triệu Hoài. Còn hắn đang dùng đòn khoá cổ, tay phải kẹp cổ nắm chặt lấy tay trái.

Ngô Dung dùng sức lực của mình, kéo tay phải của hắn ra. Sức lực của Triệu Hoài, về căn bản lúc này vẫn là thua cô ta. Tay dần dần được nới lỏng, dường như là sắp thoát khỏi.

Lúc này, sự cố lại xảy ra. Phần tay sau khi được rời khỏi cổ, bàn tay của hắn lại đặt lên ngực của Ngô Dung. Lần này, thật sự là có chuyện thật rồi, Ngô Dung thét lớn:
- Ngươi... Tay ngươi đặt đâu đấy!

Ngay lúc Triệu Hoài sắp lấy tay mình ra. Thì cô ta điên cuồng thúc cù chỏ vào be sườn của hắn. Triệu Hoài đau đớn, liền thế mà bóp thật chặt.

- Ngươi... Đồ khốn!- Ngô Dung hét lên đầy giận dữ.

Một người cứ thế mà thúc cù chỏ, một người cứ thế mà bóp chặt trong lòng bàn tay. Hai bên chẳng bên nào nhường bên nào, đều có qua có lại. Triệu Hoài đang cố đấm ăn xôi, suy cho cùng đây là cách mà hắn làm được bây giờ.

- Cô cứ đánh đi, để xem ai mới là người chịu thiệt!- Triệu Hoài khí thế nói. Nhưng thật chất, hắn sắp trụ hết nổi rồi.

Nghe thấy lời này, Ngô Dung cũng dừng tay lại, còn tay hắn vẫn đặt đó, nhưng không còn bóp mạnh nữa.



- Ngươi còn chưa chịu lấy tay ra?

- Cô nói xem, ta thật sự lấy tay ra thì cô sẽ ngừng đánh, hay là đánh mạnh hơn?

- Ngươi lấy tay ra, ta sẽ không đánh ngươi!

Ngô Dung định dùng tay mình, kéo tay hắn ra. Nhưng chưa kịp hành động thì hắn đã phát giác.

- Đừng động, cô mà cứ động đậy. Ta thật sự là không biết bản thân mình sẽ làm chuyện gì đâu?

- Cái... Thứ gì... Chạm vào lưng ta thế?

- Cô nói thử xem, đó là thứ gì?

- Ngươi...

- Việc này thì không trách được ta, phải trách cô cứ động tới động lui. Cô xem, hai chúng ta nằm đây. Lỡ để người khác bắt gặp thì không hay lắm.

- Chi bằng, mỗi bên đều nhượng bộ. Hai người chúng ta bắt tay làm hòa. Chuyện này đến đây, coi như là kết thúc. Được không?- hắn cũng nói tiếp.

( Lời hắn ta nói không phải không có lí, chuyện quan trọng trước mắt là thoát khỏi tình cảnh này. Sau đó, mới xử lí hắn ta cũng không muộn. Để xem, ngươi chết theo kiểu nào là hợp lí nhất.) Ngô Dung nghĩ thầm.

- Được, chỉ cần ngươi thả ta ra. Ta liền xem như không có chuyện gì!- Ngô Dung khẳng định.

- Nói lời giữ lời!

Nói rồi, Triệu Hoài cũng thu tay lại. Hai người cùng nhau bật dậy. Nhưng từ đây cũng xuất hiện một bất ngờ khác. Có người giở trò.


May mắn là hắn đã giác tỉnh một cái hệ thống, càng nổi danh càng vô địch, càng cõng nồi càng cường đại."- Hắn là Sở Hi Thanh trong . Bật mí: Hắn sợ vợ :v

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK