• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Khoảng hai tiếng sau, trên đường cao tốc ở thành phố trung gian để đi từ Kinh Long đến Điền Thành.

Một chiếc ô tô đen bóng và đắt đỏ chạy băng băng trên đường, phía trong có Viên Cẩn Ngọc đang ngồi ngắm nhìn bầu trời đêm, cạnh cô là Tử Lăng đang bận rộn đeo tai nghe nghe thư kí phân tích trước nội dung cuộc họp.

Thấy anh bận bịu như vậy, Cẩn Ngọc cũng không dám lên tiếng làm phiền.

Hết hai tiếng đi đường, cô chỉ im lặng và ngoan ngoãn ngắm cảnh bên ngoài.

“Hình như cô đã ngắm cảnh hết hai tiếng? Bên ngoài có gì thú vị lắm sao?”
“Sao anh biết tôi ngắm cảnh hai tiếng?” - Cẩn Ngọc giật nảy cả mình.

Tử Lăng phì cười, sự cẩn trọng này đúng là kì lạ: “Tôi cảm nhận được hơi gió không ngừng thổi, chứng tỏ từ nãy đến giờ cô vẫn luôn mở cửa sổ.

Khi đứng gió, tôi còn nghe rất rõ tiếng thở của cô, rõ ràng là đang thức.

Vậy suy cho cùng, chỉ có thể là cô đang ngắm cảnh thôi.”
Cẩn Ngọc tròn xoe mắt nhìn người đàn ông bên cạnh.

Cô không hiểu rõ “nguyên lí vận hành” của chuyện này, nhưng nếu anh có thể dựa vào cảm giác mà đoán được cô đang làm gì thì tài tình thật đấy! Quả nhiên trên đời này có đầy rẫy những người tàn nhưng không phế mà.


Cẩn Ngọc nuốt nước bọt, trả lời câu hỏi vừa rồi: “Bên ngoài cũng không có cảnh gì đẹp, chỉ là tôi ít khi ngồi trên ô tô kiểu này nên có chút mới lạ.”
“Vậy bình thường cô không đi đâu?”
“Không, tôi đi nhiều, nhưng…” - Cẩn Ngọc có chút e dè.

Một tai Tử Lăng vẫn còn nghe chuyện công việc, nhưng đồng thời cũng rất để tâm đến cảm xúc của cô: “Khó nói lắm sao? Nếu cô thấy ngại thì không cần nói cũng được.”
“À…”
Cẩn Ngọc vuốt vuốt tóc, sau đó mới liều lĩnh nói ra: “Thật ra… anh nghĩ sao về việc con gái biết… chạy mô tô? Ý tôi là mấy loại phân khối lớn, người ngoài nhìn vào sẽ cảm thấy có chút hư hỏng…”
“Vậy cô có hư hỏng không?”
“Với gia đình, tôi luôn là người hư hỏng.”
Tử Lăng khẽ gật đầu, dựa theo cảm giác giơ tay xoa xoa đầu Cẩn Ngọc: “Đó là chuyện ở gia đình cũ của cô.

Bây giờ tôi mới là gia đình mới.

Tôi thấy cô không hư hỏng tức là không hư hỏng.

Nếu có đam mê thì cứ làm, cần gì phải e dè người khác?”Cẩn Ngọc tròn mắt nhìn anh, trong phút chốc trái tim người con gái chưa từng rung động với ai bỗng có chút loạn nhịp.

Cô thở một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh, đồng thời cố tình nhích người ngồi xa đối phương một chút:
“Tôi… hiểu rồi.”
Tử Lăng cảm nhận được sự bối rối của Cẩn Ngọc, cũng vội thu tay lại.

Anh đưa mắt nhìn ra cửa, lời nói nhỏ nhẹ đủ nghe:
“Được.

Sẵn tiện… xin lỗi cô.”
Cẩn Ngọc đưa tay vuốt tóc: “Không có gì.”
Tử Lăng gật đầu, chỗ bàn tay vẫn còn vương lại cảm giác dễ chịu lúc chạm vào mái tóc mềm mại của Cẩn Ngọc.

Trong nhà họ Tư Không còn một cô con gái là con ruột của Tư Không Tình, Tử Lăng nhớ mình đã không biết bao nhiêu lần xoa đầu em gái, nhưng khi làm vậy với Cẩn Ngọc, cảm giác lại rất khác.

Quái lạ, vốn chỉ nghĩ là một động tác an ủi, nhưng lại khiến hai bên thành ra ngượng ngùng thế này.

—-----------

Trưa hôm sau, sau khi Tử Lăng kết thúc buổi họp xong, cũng là lúc anh trở về khách sạn, nơi đã hẹn trước với Cẩn Ngọc rằng sẽ cùng cô đi ăn trưa và mua sắm.

Dù sao Điền Thành cũng là một thành phố biển nổi tiếng, nếu đã cất công đến đây mà không vui chơi mua sắm hay thưởng thức hải sản thì đúng là uổng phí.

Ô tô của Tử Lăng dựng trước cửa lớn khách sạn, tài xế mở sẵn cửa.

Một người đàn ông mặc vest đen liền bước mau ra, dìu Tử Lăng ra sau.

Anh ta khá cao ráo, thân hình không tệ, nhưng vẫn còn thua Tử Lăng khoảng nửa cái đầu.

Gương mặt anh cũng được coi là khôi ngô tuấn tú.

“Thưa giám đốc, chúng ta đến khách sạn rồi, có cần tôi gọi điện cho thiếu phu nhân ra đây?” - Người đàn ông tận tụy hỏi.

Anh tên là Dương Thần, là trợ lý đặc biệt luôn kề cạnh Tử Lăng, cũng được coi là đôi mắt vô cùng nhạy bén thay cho anh quan sát và sắp xếp mọi thứ.

Tử Lăng giơ tay ra dấu: “Không cần, đã hẹn là tôi sẽ tìm cô ấy ở sảnh chờ.”
“Vâng.”
Nói rồi, Dương Thần liền cẩn thận từng bước dìu Tử Lăng vào bên trong.

Khi đi qua cửa lớn, Dương Thần liền đảo mắt một vòng, rất nhanh đã phát hiện ra Cẩn Ngọc xinh đẹp đang ngồi uống trà ở ghế chờ bên cạnh cửa sổ.

“Giám đốc, tôi thấy thiếu phu nhân rồi, tôi sẽ dìu anh sang đó.”
“Cậu biết vợ tôi?”“Vâng.


Tôi có xem qua ảnh của thiếu phu nhân trước khi đến đây.

Là phu nhân dặn dò tôi phải cho người điều tra lai lịch của thiếu phu nhân, vì có xem qua nên tôi nhớ.”
Tử Lăng hừ một tiếng đầy bất lực.

Anh còn chưa kịp ra tay, mẹ anh đã lo điều tra chân tơ kẽ tóc của Cẩn Ngọc? Đang theo dòng suy nghĩ, đột nhiên Tử Lăng chợt phát hiện điều gì:
“Đúng rồi, Thần, vậy cậu thấy cô ấy thế nào?”
“Lai lịch trong sạch ạ.”
“Ngoại hình?”
Dương Thần tỏ vẻ biết điều: “Là vợ của giám đốc, không thể tùy tiện bình phẩm.”
Tử Lăng nghe xong câu mát lòng mát dạ này, miệng liền nở nụ cười hết sức hài lòng.

Anh đưa tay vỗ vỗ vai Dương Thần: “Tốt, nên như vậy.”
Nói rồi, Tử Lăng tự xác định hướng đi rồi dò gậy đi đến chỗ Cẩn Ngọc đang ngồi.

Dương Thần đứng đằng sau đưa tay vuốt ngực, thở phào nhẹ nhõm.

Có phải vừa rồi nếu anh lên tiếng chê thì sẽ bị phạt, mà khen thì cũng không thoát không?.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK