Mục lục
Hôm Nay Chưa Biến Thành Thú Bông
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Người phía sau tức khắc vỡ lẽ dụng ý của gã tóc vàng, tăng tốc độ nhanh hơn về phía điểm đích bên phải!

Còn ở đường chạy bên kia, người bị đẩy mạnh kia đã bị thủy triều thỏ bao phủ.

Trong đàn thỏ lại có thêm một con thỏ điên khùng.

Biết rõ cách làm như vậy ngang bằng với mưu sát, nhưng không ai đi khiển trách, không người oán trách, đám người may mắn còn tồn tại chỉ ngồi tại chỗ há mồm to thở dốc, nước mắt đồng thời chảy xuôi với mồ hôi, mỗi người đều ướt nhẹp giống như từ trong nước vớt ra.

Nơi xa, thủ lĩnh thỏ lại một lần nữa vẫy tay với mọi người:

“Mời tuyển thủ trở lại vị trí khởi điểm, bắt đầu vòng thi đấu thứ ba.”

Vòng thứ ba.

Vòng cuối cùng.


Chỉ cần chịu đựng một vòng cuối cùng, trò chơi đáng chết này có thể kết thúc!

Mọi người cố gắng chống đỡ tinh thần đứng dậy, chậm rãi đi đến phương hướng khởi điểm.

Thẩm Mặc cõng Bạch Ấu Vi trên lưng một lần nữa, đi cuối cùng đội ngũ. Bạch Ấu Vi có thể cảm giác được mồ hôi ướt đẫm trên người anh.

Có sự giáo huấn ở vòng thứ nhất, có thể nói đợt thứ hai mọi người dốc hết toàn lực, đa số đều vượt qua điểm đích, chỉ chết hai người, hiện tại còn bảy người. Nhưng điều này không tỏ vẻ vòng thứ ba kế tiếp sẽ giảm bớt thương vong.

Bởi vì sau hai lần liên tục đào vong sinh tử, thể lực của mọi người đều bị tiêu hao quá mức. Nói cách khác, chờ đến vòng thi đấu thứ ba, tốc độ những người này sẽ chậm lại một mảng lớn.

Đặc biệt người đàn ông trung niên kia, bây giờ khi đi đường cẳng chân ông ta run run, không thể chạy nổi.

Bạch Ấu Vi còn chú ý tới, ban nãy cô gái đeo kính bị túm lấy không chết nhưng đã bị thương, toàn bộ cánh tay bị chảy máu đỏ ối, giày cao gót trong tay đồng dạng cũng máu chảy đầm đìa, dòng máu đỏ rực kéo dài khiến người ta sởn tóc gáy.

Khả năng người đàn ông trung niên thẹn trong lòng, theo bản năng lảng tránh cô.

Dọc đường đi, không khí càng thêm áp lực so với ban nãy, luồng khí chết chóc nặng nề.

Không ai nói chuyện, có lẽ cảm thấy tuyệt vọng, có lẽ mỗi người đang tính toán sách lược của vòng thi đấu tiếp theo.

Thẩm Mặc và Bạch Ấu Vi dừng ở cuối cùng đội ngũ như cũ.

Anh hỏi cô: “Đây là phương pháp thắng thi đấu trăm phần trăm mà em nói à?”

“…… Đúng vậy.” Bạch Ấu Vi nhẹ nhàng gật đầu, “Con thỏ không thể tiến vào điểm đích chính xác, cho nên chỉ cần có một người chạy sai là có thể dự đoán điểm đích chính xác từ phản ứng của con thỏ.”


Thẩm Mặc cười lạnh một tiếng: “Đây là muốn bức chúng ta giết hại lẫn nhau?”

Bạch Ấu Vi im lặng.

Quả thật như thế…… Nhìn bề ngoài, cuộc thi đấu này so bì về mặt thể lực, nhưng trên thực tế, ai có thể đột phá điểm mấu chốt, xuống tay với đồng bạn là người có thể đạt được tỷ lệ tồn tại cao hơn.

Ví dụ người đàn ông trung niên kia, ví dụ như gã thanh niên tóc vàng……

“Thật ra em nhìn người khá chuẩn.” Thẩm Mặc có nhận thức mới về Bạch Ấu Vi, tò mò hỏi cô, “Tại sao em cảm thấy hai người kia sẽ động thủ?”

“Không có gì, chỉ là một loại cảm giác.” Bạch Ấu Vi trả lời.

“Cảm giác?” Thẩm Mặc bật cười, “Chẳng lẽ là trực giác của phụ nữ à?”

Bạch Ấu Vi bĩu môi, “Xin lỗi, là trực giác của người què. Khi rơi vào phe yếu hơn, người ta sẽ mẫn cảm với sự ác ý mà một bên còn lại biểu lộ ra.”

Thẩm Mặc nghe xong, như suy tư cái gì đó: “Có chút ý tứ.”


“Thật ra chính là ỷ mạnh hiếp yếu.” Bạch Ấu Vi lạnh nhạt giải thích, “Khi người ta ở chung với một người yếu thế hơn mình, một khi trong tim tồn tại ác niệm tự nhiên sẽ thể hiện ra tính công kích. Người chồng bạo hành vợ mình, cha mẹ đánh đập con cái, hộ lý bắt nạt người già. Trong sinh hoạt những người này cũng là người bình thường, vì sao cố tình thời điểm đối mặt với người vợ, người già, trẻ em, họ lại không thể kìm chế được tính tình? Là bởi vì sức mạnh chênh lệch cách xa, kẻ mạnh có thể phóng đại ác ý trong lòng không hề kiêng kị, tùy ý chiếm hữu, lăng nhục, thậm chí cướp đoạt sinh mệnh của kẻ yếu……”

Cô nói, không khỏi dừng lại, buồn bã nói: “Có lẽ anh rất khó cảm nhận điều này.”

Tuy rằng không quen thuộc, nhưng cô từng nghe mẹ nhắc tới, con trai của chú làm việc ở cục an ninh quốc gia, là sĩ quan trẻ tuổi nhất đầy hứa hẹn ở nơi đó. Có lẽ người như anh vĩnh viễn không cảm giác được tư vị ở phe yếu thế hơn.

“Bây giờ tôi đã cảm nhận được.” Thẩm Mặc trả lời.

Lúc này bọn họ đã về tới vạch xuất phát, thủ lĩnh thỏ lại lần nữa giơ lên cây súng lệnh kia ——

“Em xem.” Thẩm Mặc ngả người xuống, làm tư thế chuẩn bị, “Ở trước mặt nó, chúng ta đều là kẻ yếu.”

“Chuẩn bị! ——” Thủ lĩnh thỏ hô khẩu lệnh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK