• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Xe chạy một đường đi tới bệnh viện.

Đây là bệnh viện cao cấp nhất trên đảo Sicilia của Italia. Cảnh vật êm ả, bầu không khí yên tĩnh.

Bác sĩ, y tá mặc áo blouse trắng vội vã đi lại trên hành lang.

Trong không khí tràn ngập mùi thuốc.

Lâm Cẩm Sắt ngồi trên ghế ngoài hành lang, ánh mắt khóa chặt cánh cửa trắng của phòng VIP, ánh sáng quá mức nhìn lâu cho nên ánh mắt cũng trở nên đau nhức.

Đã hơn ba tiếng trôi qua .

Một lúc rất lâu sau, cô nghiêng mặt nhìn về phía Hàn Húc cách đó không xa, đang dựa vào vách tường, đứng yên bất động, vẻ mặt không chút thay đổi, có chút ngượng ngùng có chút nghi hoặc, suy nghĩ trong chốc lát, cô hơi hắng giọng, cuối cùng chậm chạp nói: “Hắn… Rốt cuộc làm sao vậy?” Trong đầu vẫn luôn nhắc đi nhắc lại câu nói có vẻ kì lạ của Đường Lưu Nhan khi trên xe “Đều do em làm hại”, một câu nói không hề rõ ràng như thế khiến cô hoảng sợ, trái tim không thể an ổn.

Hàn Húc xoay qua nhìn về phía cô, một đôi mắt băng hàn không hề có độ ấm, khóe miệng cong cong, hắn không nói gì, chỉ ném cho cô một ánh mắt hững hờ, sau đó lại quay đầu nhìn về phía cánh cửa luôn đóng chặt kia.

Lâm Cẩm Sắt trừng mắt nhìn khuôn mặt quay đi của hắn, tức giận, kẻ cơ bắp này, vẫn còn không tiến bộ như thế, không lịch sự gì hết, chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, không hề có phong độ gì cả …đúng là thuộc hạ của người nào đó!

Cô đem ngọn lửa tức giận đang lan tràn đặt trên người Đường Lưu Nhan ở trong phòng bệnh “Sống chết còn chưa rõ” kia.

Đúng vậy, sống chết còn chưa rõ.

Khi ở trên xe Lâm Cẩm Sắt luôn chú ý đến sắc mặt tái nhợt của hắn, loại tái nhợt này là do mất máu gây nên, hô hấp cũng dồn dập mà mỏng manh hơn, nghĩ đến tình trạng lúc đó, cô nghĩ nếu hắn không phải người có ý chí kinh người chưa chắc đã chịu đựng được mà tới bệnh viện ấy chứ.

… Hắn rốt cuộc có nguy hiểm gì không?

Tâm hoảng ý loạn, cô rốt cuộc không thể ngồi yên nữa, đứng lên khỏi ghế rồi thong thả bước đi, trong lòng có một loại bồn chồn rất khó hiểu, giống như ở nơi sâu nhất trong lồng ngực có một loại khát vọng nào đó sắp bị tan vỡ.

Khi cô không yên ổn mà đi đi lại lại, Hàn Húc cuối cùng cũng không thể chịu đựng được cô cứ ẩn ẩn hiện hiện trước mặt hắn, môi mím chặt, cau mày, nặng nề nói, “Lâm tiểu thư, cô còn nhớ rõ phát súng mà cô tặng đại ca khi đó chứ?”

Vừa nghe câu hỏi này, Lâm Cẩm Sắt nhanh chóng dừng bước chân, ngạc nhiên nhìn về phía Hàn Húc.

Hàn Húc thấy sắc mặt cô thay đổi, khuôn mặt lại trầm xuống, lạnh giọng nói: “Chỉ sợ rằng Lâm tiểu thư đã quên hết rồi phải không? Nhưng việc viên đạn kia đã xuyên qua trái tim đại ca, đây là sự thật.” Hắn không tiếp, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cô, còn nói thêm, “Đại ca không phải thần tiên, cơ thể cũng không phải làm bằng sắt … hơn nữa hôm nay vì cô…” hắn không cần nói thêm nữa, có một số việc, rõ ràng quá lại không tốt.

Lâm Cẩm Sắt không phải con ngốc, cô tất nhiên đã hiểu lời nói của Hàn Húc.

Không trách được Hàn Húc lại dùng ánh mắt chán ghét như vậy để nhìn cô. Có thể vì hận cô, trong lòng hắn đã rõ ràng, Đường Lưu Nhan bây giờ trở nên như vậy, đều là do cô làm hại.

… nhưng hình như không có ai nhớ năm đó cô đã bị lừa gạt và tổn thương bao nhiêu? Những thứ đó cô hao phí tâm lực bao năm mới có được, chỉ trong mấy tháng ngắn ngủn tất cả những thứ thuộc về cô đều bị hủy hết, bao gồm cả sự nghiệp, còn có cả tình yêu chưa kịp lại nẩy mầm đã chết đi nữa.

Hắn phải bồi thường cho cô thế nào đây?

Đường Lưu Nhan người đàn ông xảo quyệt này, luôn mơ hồ như thế, dễ dàng khiến cô từ ngây ngốc biến thành nạn nhân.

Cô căm giận nghĩ, nhưng từng thứ cảm giác lạ cứ xuất hiện trong đầu cô, vui có giận có, lại có cả chút buồn đau thẩm thấu vào lục phủ ngũ tạng, thổi quét tới mọi ngóc nghách trong cơ thể, không hề dối trá, nhưng cảm giác kia thực sự đang tồn tại trong cô .

Thật lâu sau, cô cúp mi mắt xuống, lầm bầm lầu bầu, lại thì thào thấp giọng nói với Hàn Húc: “Tôi không biết hắn rốt cuộc đang suy nghĩ gì.”

Hàn Húc lạnh lùng nhếch môi một cái, ánh mắt lạnh lùng cứng rắn sâu thẳm nhìn về phía cô, một lát sau, hắn thản nhiên mở miệng nói, “Lâm tiểu thư, đó là bởi vì cô không hề có trái tim.”

“Nói gì thế?” Cô nghĩ bản thân mình đang nghe nhầm , vì thế nhíu mày hỏi.

Trả lời cô là một tiếng hừ lạnh.

Cách trả lời khó hiệu, lại mang thêm một tội danh nữa, trong lòng Lâm Cẩm Sắt nghẹn ứ, nhìn thấy dáng vẻ Hàn Húc cô lại cảm thấy quẫn bách đến cực điểm, hơn nữa còn có khuôn mặt người đang ở đó không biết sống chết thế nào… trong lúc này lòng cô rất không thoải mái cũng không muốn nghĩ nhiều nữa, cho nên bước ra ngoài hít thở không khí.

Nhưng bàn chân vừa mới nhấc lên được có một nửa, chỉ đã thấy cánh cửa màu trắng luôn luôn đóng chặt kia bị mở ra , một người đàn ông mặc áo blouse trắng, đại khái khoảng gần bốn mươi tuổi, nho nhã thanh tú bước ra, giọng nói của anh ta rất ôn hòa, khiến lòng người yên ổn, “Lâm tiểu thư xin dừng bước.”

Anh ta mỉm cười nói với cô, “Nhan ở bên trong, anh ấy muốn gặp cô.”

Lâm Cẩm Sắt do dự vài giây, người đàn ông kia cũng cực kì kiên nhẫn chờ đợi cô, ánh mắt nhìn cô từ đầu đến cuối vẫn luôn nhu hòa thật khác biệt so với ánh mắt luôn gợn sóng mang theo khí phách muốn chiếm lấy của Đường Lưu Nhan, bởi vì ánh mắt của người bác sĩ này không hề có tính xâm lược .

Ánh mắt không hề có mưu kế, bình tĩnh như nước giống vậy đã lâu cô chưa nhìn thấy, cho nên nhất thời có chút giật mình. Một lát sau, cuối cùng cô cũng gật gật đầu, mím môi, đi theo người đó vào phòng bệnh.

Phòng bệnh rất rộng, xa xỉ hơn nhiều so với tưởng tượng của Lâm Cẩm Sắt.

Khắp nơi đều hoa lệ không chút giấu diếm, ngay cả sàn cũng được trải bằng thảm lông dê màu trắng đơn thuần nhập khẩu, khiến cho người ta sợ bẩn, ngay cả bước chân đi lên nó cũng phải cẩn thận hơn.

Còn có chiếc giường lớn có size bằng giường quốc vương kia…

Cô không khỏi bĩu môi, quả nhiên là phong cách của người nào đó, hoang phí đến cực điểm.

Vừa ngẩng đầu đã thấy người mà cô đang nghĩ tới tựa vào giường lớn, tấm chăn lụa trắng tùy ý trùm lên phần eo của hắn, nửa người trên để trần , trước ngực quấn một lớp băng gạc thật dày, có một chút màu đỏ hơi lộ ra, nhìn kĩ thì nó chỉ nhỏ bằng một ngón tay thôi.

Hắn chống cằm, cười dài nhìn cô, vươn tay, vẫy vẫy cô, “Lại đây.”

Người đàn ông nho nhã kia thấy thế, cười cười, thức thời rời khỏi phòng bệnh.

Lâm Cẩm Sắt nhíu mày nhưng vẫn cất bước qua đó. Tuy hắn đang cười, nhưng cô có thể nhìn ra được khí sắc cũng không tốt lắm. Hoặc là vì khí chất âm nhu của hắn, cho nên vẻ mặt kia càng có vẻ suy nhược.

Nhưng nhìn hắn như vậy cô lại cảm thấy không có chút xâm lược nào.

Cô ngồi xuống phía cuối giường, cách hắn khoảng hai thước. Người này lập tức mất hứng , giọng nói trầm hơn, “xa quá, ngồi lại gần đây một chút.”

Cô chán ghét cái loại mệnh lệnh này của hắn, nhưng dù sao từ đáy lòng vẫn sợ hãi hắn cho nên nhanh chóng chuyển gần lên một chút. Mới được mấy cm, đã bị người nào đó không kiên nhẫn một tay kéo đi.

Hắn rất nhẹ nhàng đem cô đặt vào trong lòng mình, Lâm Cẩm Sắt chỉ kịp a một tiếng, hơi thở ấm nóng của hắn đã vờn bên tai cô. Ấm áp , ngứa ngáy, lại khiến lòng người rối bời.

Lâm Cẩm Sắt rất thức thời không hề giãy dụa, chỉ là không tự nhiên nghiêng đầu sang một bên, sau khi tạo ra được khoảng cách nhất định mới nâng mắt lườm hắn, lạnh nhạt nói, “Ngài phải ép buộc tôi thì mới thấy vui vẻ sao?”

Khuôn mặt tuấn tú của hắn gần ngay trước mắt. Tên này thật đẹp trai, lông mi dày đen dài, nếu người phụ nữ khác nhìn thấy nhất định ghen tị tới mức đòi mạng đây .

Đôi môi bạc của hắn khẽ mở, nói, “Nếu thật sự ép buộc được, tôi thích lắm, nhưng quan trọng là ” khóe môi hắn lay động, dáng vẻ tựa tiếu phi tiếu , “Có thể ép buộc được em sao?”

Lâm Cẩm Sắt im lặng. Khẩu khí khi hắn nói chuyện là ôn nhuyễn như thế, mang theo chút bất đắc dĩ cùng sủng nịch, khiến cô không biết phản ứng thế nào.

Thấy cô không lên tiếng nữa, Đường Lưu Nhan càng ôm cô chặt hơn, cằm gác lên đỉnh đầu cô, vẻ rất thỏa mãn buông tiếng thở dài, sâu kín thầm oán nói, “Nghĩ là sẽ được ôm em mãi như vậy, nhưng cô bé này em cứ luôn trốn đi khiến tôi không tìm thấy nổi.”

Lâm Cẩm Sắt vờ như không nghe thấy, người này, nói dối cũng giống như ăn cơm vậy, chính là thiên hạ đệ nhất nói dối, nếu tin thì cô chính là ngốc nghếch rồi.

Im lặng một lúc, cô bị cánh tay hắn ôm chặt , rất không thoải mái, Lâm Cẩm Sắt nhắm mắt, nói, “Đường Lưu Nhan, ngài nói rõ ràng cho tôi nghe xem lần này lại muốn chơi trò chơi gì đây?” Thực ra cô không hề muốn gặp lại hắn lần nữa, nhưng sau đó lại có nhiều chuyện xảy ra như vậy, bây giờ cô lại ở trên tay hắn, nhưng có lẽ đây cũng là hậu quả mà tự bản thân cô chuốc lấy.

Một khi đã như vậy, cô cũng không cần nói nhiều làm gì nữa, có lẽ nên trực tiếp nói mọi chuyện với hắn cho rõ ràng, để cuộc sống cô trở về an ổn như trước đây.

Cô nghĩ vậy, buồn bực thở dài. Lúc này đôi mắt đột nhiên bị một bàn tay to nhẹ nhàng đặt lên, che đi ánh sáng, trong mắt nhất thời chỉ còn lại bóng tối, còn chưa chờ đầu óc cô phản ứng, một cái hôn đã nhanh chóng rơi xuống.

Đường Lưu Nhan một tay che lên mắt cô, một tay nắm lấy hai tay cô muốn đẩy ra, môi hắn rất lạnh nhưng lại mang theo một chút hơi ấm, như là cố ý, trằn trọc tinh tế nhưng lại không hề xâm nhập, cũng không hề muốn dừng lại.

Lâm Cẩm Sắt giãy dụa không được gì, cho nên ghì hai hàm răng thật chặt, khuôn mặt nghiêm nghị hung hăng lườm hắn, chính là để hắn không có cơ hội xâm nhập. Tên hỗn đản này, sắc dục huân thiên t*ng trùng nhập não! Còn dám đánh lén cô nữa!

… cô thậm chí còn cảm giác được ngón tay lạnh lẽo của hắn như con rắn nhỏ tà ác tham tiến vào trong vạt áo của cô!

Còn hắn chỉ cười khẽ một tiếng, tiếp theo thấp giọng dụ dỗ nói, “Cẩm Sắt, hé miệng ra…”

Cô chỉ biết nhắm mắt lại.

Lúc này hai tay bị hắn nắm lấy của cô đột nhiên đau nhức, cô bị đau không khỏi khẽ nhếch miệng, trong lúc đó đầu lưỡi điện quang hỏa thạch của hắn đã tham lam đi vào. Đầu óc Lâm Cẩm Sắt vài giây trống rỗng, máu dồn cả lên não , sau đó cô dùng sức cố gắng đẩy hắn ra, liều mạng giãy dụa trong lòng hắn, kêu ra tiếng.

Đôi mắt mị hoặc của Đường Lưu Nhan nhìn cô, dưới ánh đèn sáng rọi của phòng bệnh, sắc mặt cô tái mét trong sáng như ngọc, rõ ràng là tiếng nức nở vì bị áp chế, nhưng khi vào tai hắn lại biến thành tiếng ngâm nga câu hồn dụ hoặc người khác.

Tiếp theo hắn cảm thấy mùi máu tươi mạnh mẽ xông tới.

Đầu lưỡi vô cùng đau đớn.

Nâng mắt nhìn vào sâu thẳm trong mắt cô, chỉ thấy nơi đó từng tia sáng hiện lên từng ngọn lửa tức giận cứ thế mà bùng phát.

Cô không chút sợ hãi nào căm tức nhìn hắn, dáng vẻ vô cùng quật cường, nhưng khi vào mắt hắn lại cảm thấy giống một con thú nhỏ bất lực, không đường trốn thoát, nhưng lại xinh đẹp đáng yêu đến cực điểm.

Trong lòng có một loại xúc cảm xa lạ kéo đến, hốt hoảng, giống như một mầm cây mang khát vọng muốn nảy từ dưới đất lên, dùng sức thế nào cũng không thể ngăn được, nhưng từ tận đáy lòng hắn rất thích loại cảm giác này , vì thế cứ mặc kệ cho nó trào lên.

Hắn nghĩ thế cho nên nhẹ nhàng nở nụ cười, môi cũng cong lên.

Lâm Cẩm Sắt ánh mắt từ phẫn nộ chuyển sang kinh ngạc.

Lại nghe thấy hắn khoan thai nói, “Cẩm Sắt, tôi luôn suy nghĩ làm thế nào mới có thể giữ em lại bên cạnh được.” Cánh tay bị hắn giam cầm cũng được giải thoát, còn chưa để cô thở một hơi, cánh tay Đường Lưu Nhan lại thay đổi vị trí rất nhanh, chuyển tới trên vai cô, chỉ trong khoảnh khắc ấy, trời đất chuyển dời, cô bị hắn đẩy ngã xuống giường.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK