Mục lục
Khi Pi Sà Thất Tình
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Còn Nguyệt Y từ lúc trở về từ Phụng cung thì không nói tiếng nào, chỉ lặng lẽ đi về Ngự Phòng một mình. Hoàng hậu có hỉ, thai tượng lại không ổn nên Hiên Đế phải ở lại Phụng cung. Con đường trước mắt dẫn về Ngự Phòng của Bạch Nguyệt Y bây giờ dường như càng ngày càng xa hơn. Một mình bước đôi chân nặng trĩu đi được vài bước thì đôi mắt của Nguyệt Y bắt đầu mờ đi chất độc trên mặt đã thấm vào xương ở đầu, ảnh hưởng đến thị giác là điều mà Nguyệt Y có thể đoán trước được.

Nàng ta một tay chống vào tường đầu nghiêng qua nghiêng lại cố gắng để đôi mắt trở lại bình thường. Nhưng chất độc hoành hành làm cho Nguyệt Y đứng không vững nữa, lưng tựa vào tường ngồi bệt xuống, đầu óc có phần mơ hồ rồi ngã ra đất ngất đi.

Cũng cùng lúc này tại một phòng giam của Mạc Chu. Chẳng biết xui khiến thế nào mà ngài ấy lại bị bắt giam kế bên khung giam của tên Phúc Đạt.

Phúc Đạt là người trầm tĩnh, có đầu óc hơn cha của hắn nhiều, gương mặt lúc nào cũng tỏ ra thân thiện, miệng mỉm cười đến nỗi hàm răng ố vàng của hắn cứ như trưng ra cho thiên hạ xem.

- Hi hi đại nhân người là kẻ đã giết phụ thân ta đó sao?

Mạc Chu nghe Phúc Đạt nói với giọng trầm tĩnh như vậy thì khá tò mò liền tiến gần lại Phúc Đạt nói:

- Phụ thân ngươi đáng chết, ta hận là không bằm lão ấy ra, để đòi lại công bằng cho hôn thê của ta đã bị lão đánh thừa sống thiếu chết như thế nào.

Phúc Đạt gật đầu rồi đáp lời:

- Giết hay lắm! Lão cũng hay đánh ta như vậy đấy.

Mạc Chu nhìn vẻ mặt thật thà của Phúc Đạt thì càng thấy có gì đó không ổn hơn, phụ thân hắn là người thương yêu hắn nhất vậy mà khi chết đi Phúc Đạt vẫn không có chút nào đau buồn.

- Ngươi hận phụ thân mình như vậy sao?

Phúc Đạt lúc này bậc cười rồi đứng lên đi về phía giường đá ngồi xuống.

- Hận chứ? Nhưng nếu là ta, ta không để cho lão chết như thế đâu. Để lão sống da thịt mới tươi ngon được, mới có ít được.

Lời của Phúc Đạt làm cho Mạc Chu cảm thấy như hiểu được điều gì. Nhớ lại lời Nguyệt Y nói nguyên nhân cái chết của Phúc đại phu nhân và đích nội là do ấu trùng màu trắng gây nên, trùng ăn máu thịt con người mà sống.

- Ngươi giết chết mẫu thân mình và cháu trai của mình sao?

Phúc Đạt nghe như vậy gương mặt hắn vẫn bình thản, ngồi tựa lưng vào tường lạnh lùng đáp lời:

- Ta không có giết họ là phụ thân ta giết. Ta cần người sống không cần người chết.

Mạc Chu đứng bật dậy tay chạm vào khung sắt nhìn Phúc Đạt nói:

- Là phụ thân ngươi giết thật sao?

Phúc Đạt mỉm cười rồi đáp lời:.

- Cũng vì tiện nhân kia. Ả để ta bắt lại được thì đừng hòng ta tha cho.

Mạc Chu nhanh trí dồn hỏi:

- Nếu ngươi bắt được Ngô Nhu Nhu ngươi sẽ làm gì nàng ta?

Phúc Đạt môi lại mỉm cười một cái, gương mặt ánh lên sự thỏa mãn, hài lòng nhưng lại im lặng không đáp lời của Mạc Chu, hai mắt nhắm lại giả vờ như ngủ đi, mặc kệ Mạc Chu.

Mạc Chu quan sát thấy thái độ Phúc Đạt thay đổi, lúc như người điên, lúc thì lại rất tỉnh táo khiến cho người ta không khỏi nghi ngờ Phúc Lâm vì muốn bảo vệ hung thủ là Phúc Đạt, bảo vệ huyết mạch duy nhất của nhà họ Phúc mà bao che cho hắn.

Nhưng bây giờ có hỏi gì thì Phúc Đạt cũng đã không chịu nói gì nữa, càng dồn ép sẽ càng phản tác dụng. Nên Mạc Chu hôm nay đánh dừng lại, ngày mai có cơ hội sẽ tiếp cận hắn hơn. Lấy được nhiều thông tin hơn.

Sáng hôm sau,

Nguyệt Y mơ màng tỉnh lại. Trước mắt nàng ta là hình dáng của Thức Vương, thấy ngài ấy như là thấy ma, Nguyệt Y giật mình bật dậy.

- Vương… Vương gia…

Thức Vương ánh mắt vẫn tràn đầy sự chán ghét với Nguyệt Y rồi nói:

- Ngươi tỉnh rồi à?

- Chất độc ngươi trúng xem ra trầm trọng hơn ta nghĩ. Ngươi sống được đến bây giờ y thuật cũng đã quá tài giỏi rồi.

Nguyệt Y đưa mắt nhìn xung quanh, thấy bản thân đang ở trong phòng giam của Nội Giam Hoàng cung liền ngồi dậy khỏi đống rơm đang nằm, giữ một khoảng cách với Thức Vương.

- Nguyệt… Nguyệt Y xin cáo lui.

Nguyệt Y đứng lên vội vã rời chân bước đi. Nhưng ra đến cửa phòng giam thì tiếng của Thức Vương lại vang lên sau lưng.

- Người mà đêm đó trên núi tuyết hủy dung của ngươi là ta. Chất độc ngươi trúng phải không phải là ta cố tình hạ dược, mà Thái hậu đã tẩm độc vào dao của ta. Lúc ta biết thì mọi chuyện quá muộn rồi.

Lời của Thức Vương nói làm cho Nguyệt Y đứng hình, nàng ta liền quay lại nhìn Thức Vương nói:

- Ngài nói sao?

- Đêm đó trên núi Tuyết là ngài…?

- Không… Không phải Minh Thượng?

Thức Vương đôi mắt buồn bã, đứng lên tiến lại gần Nguyệt Y rồi đáp lời:

- Là ta…

- Còn nữa… Đêm đó là ta không kìm chế được nên…

Bốp…

Nguyệt Y đến nước này không còn kìm được cơn tức giận, tay tát thẳng vào mặt của Thức Vương. Tiếng tát tai vang lên văng vẳng như muốn xé cả phủ Nội Giam ra. Nguyệt Y đôi mắt rưng rưng nước mắt nhìn Thức Vương nói:

- Ta là tẩu tẩu của ngài đó, là thê tử của Hàn Hiên đại huynh thân sinh của ngài. Sao ngài có thể làm như thế với ta?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK