Mục lục
Sủng Phi Của Vương: Ái Phi Thiếu Quản Giáo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bút chữ lông, là Trung Hoa trên dưới 5000 năm có truyền thống vô cùng quan trọng.

Quân Lam Tuyết cũng muốn phát huy thật tốt một cái thư pháp vĩ đại.

Nhưng... Gọi nàng một người học nguyên tắc và phép tắc trong khoa học đi luyện bút chữ lông, này. . . . . .

Cho nên, nàng không biết viết.

Mà cố tình tại xã hội phong kiến này, đừng nói dùng máy vi tính viết chữ, dù là một cái bút bi cũng không tìm được một cây a.

Quân Lam Tuyết hốn độn rối rắm tính toán bảng cửu chương, rốt cuộc rút hai cây lông gà, hoàn chỉnh hoàn thành một hạng chức năng thật lớn.

Liễu Thành thở dài nói: "Lam Tử huynh đệ, ngươi viết nhìn chữ thật đặc biệt, mặc dù rất nhiều phương pháp sáng tác không là một kiểu, nhưng ta còn nhìn hiểu ."

Này nói là lời thật.

Nếu như nói trước nàng viết bút lông, nói chữ viết là xiêu xiêu vẹo vẹo, hiện tại ngược lại rất tương phản, tự thể khéo léo mà tuấn tú, tiết lộ ra một loại hương vị rõ ràng, để cho hắn không khỏi cảm thán, thần toán chính là thần toán, viết liền nhau như vậy không giống bình thường.

Quân Lam Tuyết nhíu mày: "Bớt nịnh hót, xem một chút có thể nhìn không hiểu không?"

Nịnh hót... Liễu Thành giựt giựt khóe miệng, nhìn chằm chằm chữ viết chằng chịt trên tờ giấy ở trong tay, nghi ngờ hỏi: "Đây là.... ?"

Tại sao giống như tất cả đều là con số?

"Bảng cửu chương." Quân Lam Tuyết giải thích, vì để cho Liễu Thành nhìn càng thêm nhẹ nhõm chút, nàng đều là viết lên con số kép, sau đó từng bước từng bước dạy hắn những con số đơn giản này, thật may là Liễu Thành là một người thông minh, một chút liền thông.

Thật vất vả đuổi xong Liễu Thành, đã qua canh ba, vì mau sớm lấy được cam kết vạn lượng hoàng kim trong tay Tô Lăng Trạch, nàng bắt đầu ôm sổ sách cẩn thận phân tích .

Ngoài cửa sổ bóng cây đung đưa điểm một cái bóng dáng khúc xạ ở trên cửa sổ, bên trong nhà dưới ánh nến.

"Đinh ——"

Đột nhiên, một âm thanh thật nhỏ vang lên, Quân Lam Tuyết liễu lông mày vừa nhíu, lặng lẽ mở mắt, còn chưa xem rõ ràng là chuyện gì xảy ra, một khối bóng đen liền đè lại, nặng nề đặt ở trên người của nàng.

"Người nào..." Quân Lam tuyết cả kinh, tính phản xạ kêu lên.

Đạo bóng đen kia lại trước một bước, bàn tay tràn đầy mùi máu tươi đậy môi của nàng, ép tới thanh âm cực thấp tràn đầy nguy hiểm cảnh cáo: "Đừng lên tiếng, nếu không..."

Một thanh kiếm ánh lạnh lóe lên quơ quơ ở trước mặt Quân Lam Tuyết, uy hiếp vô cùng nồng đậm.

Quân Lam Tuyết trừng mắt nhìn, không phải đâu, nàng chẳng lẽ lại gặp được truyền thuyết cẩu huyết kiều đoạn, sát thủ, hoặc là, thích khách?

Ta đi! Cứ như vậy xui xẻo gặp gỡ Tô Lăng Trạch còn chưa đủ, còn phải lại tới một? !

Người áo đen gặp Quân Lam Tuyết an tĩnh không có phản kháng, khẽ nghiêng nghiêng người, vừa cảnh giác nàng, bên kia trận địa sẵn sàng đón quân địch.

Quân Lam Tuyết nghe bên ngoài phòng truyền đến âm thanh sột sột soạt soạt thật nhỏ, thanh âm không lớn, nhưng lại vừa nghe hai chỗ, nhất thời liền hiểu được, người này phải là đang bị đuổi giết, mới có thể trốn được vào Lăng vương phủ, và vừa đúng xông đến nơi đây của nàng.

Nàng liếc mắt một cái nhìn trường kiếm của người nọ, bây giờ mặc dù không có giết nàng, nhưng là nàng không thể loại bỏ chờ những người bên ngoài đó sau khi đi, người này sẽ giết mình hay không để giữ bí mật.

Trong không khí lơ lửng nhàn nhạt mùi máu tươi, Quân Lam Tuyết phát hiện mới vừa rồi bị người này đụng phải thân thể, thế nhưng tất cả đều là máu.

Thì ra là đã đi đến dường cùng rồi à. . . . . .

Nghĩ tới đây, nàng hừ lạnh một tiếng, đột nhiên một tay nắm cổ tay bóng đen, một cái lật người đè lên.

"Ngươi!" Bóng đen tựa hồ không nghĩ tới lần này người lại vẫn dám phản kháng, hơn nữa người bị thương nặng, phản ứng chậm nửa nhịp, bị Quân Lam Tuyết áp vừa vặn, hơn nữa không không dời đang đè ở trên vết thương của hắn, không khỏi buồn bực một tiếng.

Quân Lam Tuyết nở nụ cười, nhỏ giọng mà nói ra: "Kém chút bị ngươi lừa, thì ra là đã không được."

Trong bóng tối, nàng nhìn thấy hé ra trên dung nhan cẩn một đôi tròng mắt thâm thúy như đẽo gọt, đôi mắt này giống như tụ tất cả cơn lạnh mùa đông, sắc bén mà lạnh lùng, làm cho người ta không rét mà run.

Nhưng khi nàng lại gần cự ly nhìn kỹ thì lại thấy đáy mắt hắn chỗ sâu xẹt qua một tia đề phòng cùng hốt hoảng.

Sự phát hiện này khiến Quân Lam Tuyết vui lên, giống như là phát hiện ra cái gì vùng đất mới .

Người đàn ông này, lại đang xấu hổ?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK