Mục lục
Phượng Tê Thần Cung
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nàng đến quán Thiên Uyển, vào phòng của Phạm Thống. Căn phòng đơn sơ, chỉ có một ngọn đèn dầu tỏa ánh sáng mờ nhạt ảm đạm.

Nam tử cao to hơi cuộn tròn người trên giường, sắc mặt ửng hồng, lấm tấm mồ hôi lạnh trên trán.

“Phạm huynh?” Lộ Ánh Tịch không câu nệ lễ tiết bước thẳng vào phòng, quả quyết nắm cổ tay hắn bắt mạch.

“Vâng...” Phạm Thống khẽ rên rỉ trong vô thức, đôi lông mày cau chặt lại.

Bắt mạch trong giây lát, Lộ Ánh Tịch mặt mày nhăn nhó, trong lòng nặng trĩu. Nàng vốn hy vọng hắn chỉ là bị cảm sốt, bây giờ xem ra e rằng...

“Lộ huynh?” Phạm Thống mơ màng mở mắt, đã thấy một hình bóng duyên dáng đứng trước giường, thần trí càng lúc càng lơ mơ.

“Phạm huynh vẫn ổn chứ?” Nhìn bờ môi khô nứt nẻ của hắn ta, Lộ Ánh Tịch đi tới bên cạnh bàn rót một chén nước, cầm chén đến đặt tận tay hắn ta.

Phạm Thống ngơ ngác đón nhận, cảm thấy bản thân như đang còn trong cơn mơ, giọng nói khàn khàn cất tiếng hỏi: “Sao ngươi lại ở trong phòng của ta?”

“Vừa rồi ngươi lên cơn sốt làm thủ hạ của ngươi sợ hết hồn.” Lộ Ánh Tịch khẽ mỉm cười, vẫn ung dung nói: “Vậy là tốt rồi, ngươi không cần chạy đôn chạy đáo nữa, ngày mai ta sẽ tống ngươi đến trọ ở Tế Nhân Đường.”

“Tế Nhân Đường? Trọ?” Phạm Thống hốt hoảng, hoàn toàn tỉnh táo, trợn trừng mắt nhìn nàng chằm chặp.

“Người đừng lo lắng, ta và sư phụ sẽ đến thăm ngươi mỗi ngày.” Lộ Ánh Tịch dùng lời nói dịu nhẹ nhất trấn an hắn, “Cho ngươi đến Tế Nhân Đường là vì ở đó có đầy đủ dược liệu. Ngươi đến đó tĩnh tâm nghỉ ngơi mấy ngày, sẽ sớm khỏe lại thôi.”

Phạm Thống nhất thời không nói gì, đôi mắt màu hổ phách đầy nỗi phức tạp mâu thuẫn.

Lộ Ánh Tịch yên lặng nhìn hắn, dần dần bắt đầu hoài nghi: “Có phải Phạm huynh có chuyện gì muốn nói?”

Phạm Thống nhắm mắt, chống hai tay đỡ thân thể ngồi dậy. Hắn cúi đầu nói: “Không cần phải đến Tế Nhân Đường, Phạm mỗ muốn ở lại đây giúp Lộ huynh và Nam Cung Uyên một tay.”

Lộ Ánh Tịch chớp mắt một cái, không tiếp tục nói. Phạm Thống không phải là một người không biết chừng mực như vậy, vì sao vẫn ngoan cố không chịu rời khỏi?

“Nam Cung Uyên nói...” Phạm Thống dừng lại, khẽ liếc mắt về phía nàng, rồi mới nói tiếp: “Y đang nghiên cứu một loại thuốc mới, may ra có thể trị khỏi các bệnh nhân mắc bệnh ở giai đoạn đầu.”

“Cho nên ngươi muốn ở lại để lấy thân thử nghiệm thuốc?” Lộ Ánh Tịch chấn động, đôi mắt trong sáng đã nhiễm vài phần tức giận.

“Vâng, Phạm mỗ tự nguyện dùng thử thuốc mới.” Phạm Thống thở dài, sau đó lại ngẩng đầu mỉm cười, “Lộ huynh đừng giận. Tuy rằng đến cách ly ở Tế Nhân Đường sẽ có ba phần khả năng được chữa hết bệnh, nhưng nếu thuốc mới có hiệu quả thì cơ hội tăng lên chín phần.”

Lộ Ánh Tịch mấp máy môi muốn nói, ngực ngập tràn một nghi vấn nhưng cố gắng đè nén, chỉ nói: “Ngươi cứ nghỉ ngơi trước đã. Ta đi hỏi sư phụ một chút.”

Phạm Thống gật đầu, không nhiều lời chi nữa, uể oải nhắm mắt rồi nằm xuống.

Lộ Ánh Tịch vừa bước ra khỏi phòng đã thấy một người đang đứng dưới mái hiên chỗ ngã rẽ, xem tình hình là đang chờ nàng.

“Sư phụ!” Nàng bước nhanh tới, chau mày hỏi: “Vì sao người lại khuyên Phạm Thống ở lại dùng thử thuốc? Phương thuốc ra sao? Có mạo hiểm quá không?”

Đối mặt với mấy vấn đề liên tiếp của nàng, Nam Cung Uyên phải trầm ngâm giây lát mới mở miệng nói: “Ánh Tịch, ngươi còn tin sư phụ không?”

Lộ Ánh Tịch giật mình, lúc này mới phát giác chính mình lại hung hăng đi chất vấn người. Bắt đầu từ khi nào, ngay cả sư phụ nàng cũng không dám tin tưởng hoàn toàn?

Nam Cung Uyên ngắm nhìn nàng, gương mặt anh tuấn như mặt nước hồ tĩnh lặng không gợn sóng, đều đều nói: “Thuốc mới đương nhiên sẽ có mạo hiểm. Phạm huynh đệ có lòng quyết tâm cao, nên có thể vượt qua được.”

“Sư phụ định lấy độc trị độc?” Lộ Ánh Tịch nhạy bén nghe được hàm ý sâu xa trong lời y nói, không khỏi cau mày chặt hơn, “Sư phụ nắm chắc mấy phần thành công?”

Nam Cung Uyên khẽ lắc đầu không trả lời.

“Sư phụ, đồ nhi không đồng ý để Phạm Thống mạo hiểm.” Lộ Ánh Tịch nói thẳng: “Bây giờ hắn ta chỉ là nhiễm bệnh ở giai đoạn đầu, khả năng trị khỏi rất cao. Nhưng nếu hắn ta ở lại thử nghiệm thuốc thì thập tử nhất sinh. Cho dù cuối cùng có thể trị hết bệnh của hắn ta thì cũng để lại di chứng, cũng có thể còn lưu lại độc tố trong cơ thể hắn ta.”

“Những vấn đề thiệt hơn này, ta cũng đã nói cho Phạm huynh đệ biết. Hắn ta vẫn kiên trì muốn thử thuốc.” Nam Cung Uyên bình tĩnh trả lời.

“Ngay từ đầu sư phụ không nên nhắc đến chuyện này với hắn ta!” Lộ Ánh Tịch buột miệng chê trách. Lúc nói xong, nàng sửng sốt, không thể tin mình lại nói ra những lời đó. Sao nàng có thể trách sư phụ? Sư phụ cũng là muốn cứu càng nhiều bách tính càng tốt.

Nam Cung Uyên không hé môi, bình thản nhìn thẳng vào nàng, không thể nhìn ra điều gì từ đôi mắt sâu hun hút đó.

“Sư phụ, Ánh Tịch nóng lòng, nhất thời hồ đồ nên buột miệng thôi. Ánh Tịch rất xin lỗi sư phụ, mong sư phụ tha thứ.” Nàng khom người chân thành tạ lỗi.

Nam Cung Uyên nhếch môi cười trừ, dịu dàng nói: “Không cần phải làm chuyện long trọng như vậy, ngươi nói cũng không phải là vô lý. Phạm huynh đệ nếu biết ngươi quan tâm hắn ta như thế, chắc chắn hắn ta sẽ vô cùng xúc động.”

Lộ Ánh Tịch nghe vậy liền cảm thấy có gì đó, liền quay đầu lại. Quả nhiên nàng thấy Phạm Thống đang đứng liêu xiêu cách đó không xa.

“Phạm huynh, sao ngươi không ở trong phòng nghỉ ngơi?” Nàng đang định đi đến chỗ hắn ta, ai ngờ hắn ta đột ngột quay đầu, không nói một lời đã phăng phăng đi về phòng.

Nàng ngỡ ngàng không hiểu, nhưng cũng không rảnh tìm hiểu. Hiện nay chuyện quan trọng nhất chính là cùng sư phụ nghiên cứu kỹ càng phương thuốc mới.

***

Suốt một đêm tham khảo, tra cứu sách y và phân biệt dược tính, sắc mặt Lộ Ánh Tịch càng thêm mệt mỏi, vành mắt thâm đen.

Phạm Thống uống thử thang thuốc đầu tiên, tình hình khá tốt, hiện tại vẫn chưa thấy tình trạng khó chịu. Lộ Ánh Tịch an tâm hơn một chút, liền đi doanh y.

Vào đúng giờ Thìn, ánh nắng ấm áp dịu nhẹ xuyên qua kẽ lá. Lộ Ánh Tịch ngửa đầu nhìn trời, chợt thấy trước mắt một mảng sáng chói lòa đau mắt.

Nàng lấy tay lên che mắt, đầu óc như có tiếng kêu ong ong, cuối cùng chóng mặt mà lảo đảo ngã xuống.

“Ánh Tịch!”

Một giọng nói quen thuộc lọt vào tai nàng. Nàng không rõ vì sao tiếng nói hiền hậu đó lại xen lẫn chút tình cảm lo lắng mơ hồ?

Mùi hương thảo dược dễ chịu nhè nhẹ xâm nhập vào mũi nàng. Nàng cảm thấy bản thân rơi vào vòng tay ấm áp của một người. Nhưng chẳng hiểu vì sao đầu nàng nặng trĩu, muốn mở mắt nhưng không được.

Đây hẳn là nàng đang mơ. Có người ôm nàng rất chặt, cánh tay gầy gò nhưng mạnh mẽ bế nàng lên lầu, tay hơi run rẩy. Là đang sợ sao? Nhưng mà sợ chuyện gì?

Trong mông lung hỗn loạn, những tiếng kêu gọi sốt ruột truyền đến bên tai nàng không ngừng.

“Ánh Tịch! Tỉnh dậy đi!”

“Ánh Tịch! Đừng làm ta sợ!”

Nàng chun mũi, đầu ngày càng đau nhức. Là sư phụ sao? Sư phụ cho đến bây giờ đều rất bình tĩnh nhã nhặn, sao có thể hốt hoảng như vậy?

“Ánh Tịch, ngươi sốt rồi. Ta sẽ không để ngươi xảy ra chuyện gì đâu.” Tiếng nói kia dần bình ổn hơn, những bước chân hối hả nhưng nhẹ nhàng.

Nàng lờ mờ biết mình được ẵm về phòng ở dịch quán, còn những chuyện sau đó nàng không còn rõ.

Nam Cung Uyên ngồi bên mép giường, ánh mắt trầm tĩnh, lặng nhìn thân người đang hôn mê bất tỉnh ở trên giường. Từ lúc nàng đến tuổi cập kê, y đã không còn nhìn nàng ở khoảng cách gần như vậy nữa. Lông mày cong vút cùng hàng mi đen giống như cánh bướm càng tôn lên khuôn mặt trắng ngần, vì bệnh mà mong manh yếu đuối hơn.

Y từ từ vươn tay, nhưng lại ngừng giữa không trung. Y thở dài một hơi, cuối cùng cũng xoa nhẹ lên má nàng.

“Ánh Tịch, việc gì phải đích thân đến dịch thành?” Y nỉ non tự nói, đầu ngón tay từ từ vẽ theo đường nét trên mặt nàng.

“Thân mang nhiều trách nhiệm như vậy, ngươi đã rất cực nhọc.” Y than thở, không dám lưu luyến mà rụt tay lại, “Đến ta cũng không muốn ngươi hồi cung, chung quy ta cũng có lòng ích kỷ.”

“Nếu như có thể, ta thật sự không muốn buông tay...” Y bậm môi, sau cùng cười khổ, ánh mắt ảm đạm, ưu sầu.

Y không nói nữa, chỉ im lặng ngắm nhìn nàng, rất lâu vẫn không dời mắt.

Cho đến khi có một âm thanh khác thường rất nhỏ đột nhiên truyền đến tai y.

Y thu lại nét mặt đau buồn, nhưng vẫn giữ vẻ bình thản như cũ. Y nhét chăn vào giúp người đang nằm trên giường, rồi mới ra khỏi phòng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK