• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 10: Tiệc Dã Ngoại

Beta: Hana

"Cậu ấy vẫn luôn rất đẹp"

-

"Buổi chiều thi thực hành, hình phạt của năm nay kíƈɦ ŧɦíƈɦ như vậy, chắc tất cả các nam sinh đều cực kì liều mạng luôn."

"Các cậu có chú ý tới người đàn ông bên cạnh phó hiệu trưởng không? Đẹp trai thật."

"Thấy thấy! Lúc làm bài thi vô tình liếc mắt nhìn ra ngoài một cái, ảnh đẹp trai quá làm tôi chóng cả mặt."

"Suỵt, mấy cậu biết đó là ai không?"

"Ai vậy ai vậy?"

Tiếng người bên cạnh nói chuyện kéo Từ Dĩ Niên về hiện thực. Có người nói tên ra, các nữ sinh im lặng một lát, sau đó cùng trợn to mắt.

Một lúc lâu sau, giọng điệu mấy cô nói chuyện với nhau còn phấn khích hơn.

"Thật hay giả thế."

"Người thật ra là đẹp trai như vậy! Tôi vẫn nghĩ ảnh rất đáng sợ đó...."

Mặc dù ai cũng biết tên, nhưng qua năm năm, những học sinh biết dáng vẻ Úc Hòe trông thế nào cũng không nhiều. Từ Dĩ Niên nghe các cô ríu rít thảo luận mấy tin đồn nghe được, nhịn không được mỉm cười.

Hình phạt Nguyên Mộ đưa ra khơi dậy lên toàn bộ tính tích cực của học sinh, ngay cả loại cá mặn* như Hạ Tử Hành cũng không thể không xốc lên tinh thần nghênh đón bài thi thực hành. Để đảm bảo công bằng, học sinh các lớp chỉ có thể gặp được đối thủ cùng khoá với mình.

*Ý chỉ loại người không có chí tiến thủ, lười như sâu, không có ước mơ, mặc kệ tương lai.

Cạnh sân thi đấu của năm mười, đám học sinh đang đứng chờ bên sân run lẩy bẩy.

Nguyên nhân là do, nam sinh tóc đen mắt đen đứng trên sân thi đấu, trung bình ba phút giật ngất một đối thủ. Cả khóa có khoảng hơn một trăm người, trong đó có gần một phần ba bị cậu xử lý đi hết.

"Anh lớn đến đây là để gϊếŧ người mà...." Nam sinh đang nói chuyện nghẹn ngào, "Phó hiệu trưởng nên nghĩ lại xem, ngài ép người ta thành cái tình trạng gì rồi."

Người bên cạnh lộ vẻ tuyệt vọng: "Tôi có thể trực tiếp nhận thua luôn không?"

"Tuy rằng tôi cũng muốn nhận, nhưng mà mới có một giây đã thua thì có xấu hổ quá không?"

Trong lúc hai người bọn họ nói chuyện, Hạ Tử Hành đã đi lên sân thi đấu.

"Tiểu Từ ca," Hạ Tử Hành hiểu vô cùng rõ thực lực của mình, cậu ta không khó khăn nghênh đón như những người khác, mà bắt đầu chơi bài tình cảm, "Làm bạn bè đã lâu, nhường một tay được không?"

Ánh điện tụ trên đầu ngón tay Từ Dĩ Niên càng lớn hơn.

"Hiểu rồi, không cần cậu động thủ đâu," Hạ Tử Hành sảng khoái nói, "Tôi nhận thua."

Quần chúng đang vây xem trợn mắt ngoác mồm: "...Thật sự có người một giây đã thua thật kìa."

"Cơ hội tới rồi các anh em!" Nam sinh nói chuyện vỗ mạnh đùi, vui vẻ phấn chấn, "Có người đi đầu rồi, mọi người cùng nhau nhận thua đi!"

Mấy nam sinh tiếp theo lên sân sợ hãi nhìn tay Từ Dĩ Niên, vừa bước lên đã gọi kính trọng: "Tiểu Từ ca!"

Từ Dĩ Niên ngẩn người, còn chưa phản ứng lại người này là ai, nam sinh đã hô to một tiếng: "Đừng đánh tôi, tôi nhận thua!"

"...."

Mấy học sinh kế tiếp cũng y như khuôn mẫu, có người thích thêm việc lúc lên sân còn cúi mình chào một cái.

"Anh, đừng động thủ, nhận thua ngay đây."

"Đầu hàng! Tôi đầu hàng!"

"Anh Niên à, cậu rất giỏi, là người nhà cả, tôi chỉ đi ngang qua sân một cái thôi."

Nhà đầu tư đi thăm học viện thấy hình ảnh xã hội đen tụ tập nhận đại ca này, vô cùng kinh ngạc: "Vị học sinh này là....?"

Nguyên Mộ mặt không đổi sắc mỉm cười: "Là học sinh vĩ đại của học viện chúng tôi."

Nhà đầu tư ngạc nhiên, lập tức cười nói: "Úc tiên sinh cũng tốt nghiệp từ học viện Phong Kiều phải không? Quả nhiên nhân tài xuất hiện tầng tầng lớp lớp."

Nguyên Mộ nghĩ thầm ngài nói đúng rồi đây, vị học sinh này năm đó lên sân thi đấu cũng trực tiếp làm cho không ai dám bước lên.

"Là giáo viên dạy tốt." Úc Hòe khách sáo một câu. Anh nói xong chuyển tầm mắt nhìn về phía sân thi đấu, sau khi nhìn thấy đối thủ mới bước lên, Từ Dĩ Niên không dời mắt nhìn chăm chú người này, mặc dù vẻ mặt cậu không có biến hóa gì, nhưng người hiểu rõ cậu đều có thể nhìn ra ngay là cậu đang bắt đầu khẩn trương.

Thấy Diệp Tiễu đi lên, Từ Dĩ Niên tập trung tinh thần, hai tay yên tĩnh tụ lên dị năng.

Cậu vẫn nhìn không thấu thực lực của Diệp Tiễu. Phần lớn các trừ yêu sư ở học viện Phong Kiều từ nhỏ đến lúc lớn lên, học sinh chuyển trường như Diệp Tiễu chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Bốn năm trước, Từ Dĩ Niên có một bạn cùng phòng mới chuyển trường vào, hai người bị chia đến hai lớp khác nhau, hơn nữa Diệp Tiễu trầm mặc ít nói, ban đầu Từ Dĩ Niên cũng không phát hiện bạn cùng phòng của mình có gì đặc biệt. Mãi đến khi dần thân quen hơn, cậu mới phát hiện bất kể là bài tập trên lớp hay nhiệm vụ thực hành, Diệp Tiễu lúc nào cũng có thể duy trì trình độ giống như hầu hết những người khác, cứ như làm cái gì cũng thành thạo, năng lực bản thân luôn dừng được ở mức bình thường.

Cậu không biết vì sao Diệp Tiễu phải giấu tài, nhưng đối phương không nhắc tới nguyên nhân, cậu cũng sẽ không hỏi.

Diệp Tiễu nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Từ Dĩ Niên, nhớ tới thành tích lý thuyết luôn dừng ở một chữ số của cậu, thở dài nói: "Tôi nhận thua."

"?"

Nói xong Diệp Tiễu đã đi xuống dưới, bởi vì từ trước tới nay Diệp Tiễu vẫn luôn duy trì hình tượng này, cho nên không ai cảm thấy có gì không đúng.

Lên sân thi đấu tiếp theo là người quen, Từ Dĩ Niên cuối cùng mới hứng thú một chút: "Cậu sẽ không trực tiếp nhận thua chứ?"

"Cậu thấy sao?" Thần Nhiên hoạt động tay, khớp ngón tay vang lên tanh tách, "Vất vả lắm mới chờ được cơ hội, không đánh cậu một chút thì thật đáng tiếc, tôi chưa từng dẫn theo thành viên nào phiền phức hơn cậu đâu."

"Tôi cũng nghĩ như vậy." Từ Dĩ Niên nói xong, phóng ra một tia điện lớn vọt lên.

Ánh điện và ngọn lửa trên sân thi đấu va kịch liệt vào nhau. Lâu như vậy cuối cùng cũng có người dám động thủ với Từ Dĩ Niên, mọi người cùng ghé sát lại xem náo nhiệt. Đáng tiếc hai người này đánh nhau lan ra diện tích quá rộng, ầm một tiếng! Sân thi đấu trước mắt bao người bị nổ tung chia năm xẻ bảy, trong nháy mắt khói bụi mù mịt lên bốn phía, mấy học sinh đứng gần đều không ngừng ho khan.

Sau khi cát bay mù trời tản đi, trong đó có một người ngã xuống đất.

"Nhận thua." Thần Nhiên lau đi vệt máu bên môi, nói rõ ràng.

Từ Dĩ Niên đi qua phía hắn.

"Tuy rằng cậu làm nhóm trưởng hơi dong dài một chút," Từ Dĩ Niên vươn tay, "Nếu thi lại được chia cùng nhóm với cậu, cũng không phải không thể chấp nhận."

Thần Nhiên khẽ nhếch môi, ngoài cười nhưng trong không cười hừ một tiếng, nắm lấy bàn tay Từ Dĩ Niên vươn tới.

Đến chạng vạng, kết thúc toàn bộ bài thi thực hành. Giáo viên các khối lớp chịu trách nhiệm tổng hợp lại thành tích của mọi người. Do hình phạt năm nay qua phát rồ, tất cả mọi người đều thấp tha thấp thỏm đứng chờ ngoài sân thi đấu, cuối cùng, Từ Dĩ Niên thấy chủ nhiệm Tần cầm phiếu điểm đi tới, Hạ Tử Hành bên cạnh đã bắt đầu niệm kinh: "Không phải tôi, nhất định không phải tôi."

"Hạ Tử Hành." Chủ nhiệm Tần cao giọng tuyên bố.

"...." Mặt Hạ Tử Hành xám như tro tàn, "Má nó, xui."

"Trần Trì, Lục Bằng Phi...." Trong đám người liên tục phát ra những tiếng kêu rên. Theo một đống tên được công bố, Từ Dĩ Niên vô thức nắm chặt tay.

"Thành tích thực hành của vị bạn học cuối cùng này đứng đầu năm cuối chúng ta, nhưng lý thuyết thật sự rất...Dù sao em cũng phải nhiều thêm một hai điểm chứ?" Chủ nhiệm Tần lắc đầu, chỉ hận rèn sắt không thành thép, "Từ Dĩ Niên!"

Hạ Tử Hành như được sống lại, vui vẻ phấn chấn: "Tiểu Từ ca, anh em tốt!"

Từ Dĩ Niên xụ mặt không nói một lời, Hạ Tử Hành nghĩ cậu đã chấp nhận sự thật rồi, đang định khoác vai anh em tốt, mà ngón tay vừa động vào đã___

"Á!" Hạ Tử Hành hét thảm một tiếng.

Từ Dĩ Niên rò điện.

Dị năng tràn ra ngoài, xem ra đang tức giận không nhỏ.

-

Tiệc dã ngoại được tổ chức bên cạnh hồ phong. Từ trăm năm trước, tất cả những cây phong trong học viện đều đã được làm bùa phép, cho dù đang tiết xuân vẫn giữ được màu sắc diễm lệ như lửa. Từng hàng phong tầng tầng lớp lớp trải dài dọc theo bờ hồ, những cái bàn dài và ghế tựa được kê lên bãi cỏ dưới tán cây.

Học sinh đã sắp xếp xong hiện trường từ trước, mấy ngàn ngọn đèn lồng lơ lửng giữa không trung, chiếu xuống bào tử thực vật, rồi tản ra khắp nơi giống như những đốm vì sao.

Ngay chính giữa đặt hai cái bàn dài đặt đủ loại thức ăn, để cho các học sinh tới lui tự chọn món, hương thơm mê người của thực vật tan trong gió mát mùa xuân. Một đêm vốn nên thoải mái tốt đẹp như vậy, thế mà Từ Dĩ Niên chỉ muốn chui đầu vào thùng gỗ đựng đầy nước trái cây này cho xong.

Nhờ ơn Nguyên Mộ, hoạt động dã ngoại tối nay đã từ "Tiệc dã ngoại đáng mong chờ" biến thành "Tiệc hóa trang đáng chờ mong". Từ Dĩ Niên bưng một chén canh rau, mặt không cảm xúc đặt xuống trước mặt vị đàn em học năm tám: "Canh của ngài đây, mời từ từ dùng."

Cậu nói xong cũng không thèm nhìn thêm, đang định quay đầu bỏ của chạy lấy người, đàn em vội vàng gọi cậu lại: "Chờ một chút."

Từ Dĩ Niên dừng bước chân.

Đối diện với ánh mắt của cậu, vẻ mặt đàn em không được tự nhiên lắm. Mặc dù vị đàn anh này gánh theo số mệnh khiến cả giới trừ yêu kiêng kị, buổi chiều còn vừa đánh ngã cả một khoá, nhưng mà....

Dáng vẻ này của cậu, thật sự rất đáng ngạc nhiên.

Mái tóc dài đen thẳng hòa vào cùng với màu tóc ban đầu, tóc mái ngang che bớt đi đường nét góc cạnh vốn có của con trai. Cậu mặc cả bộ trang phục hầu gái, băng đô ren, váy đen, ngay cả tạp dề trắng quấn bên eo cũng được may viền lá sen.

Da Từ Dĩ Niên vô cùng trắng, ngũ quan lại đẹp đến mức không thể soi mói được, hơn nữa vừa cao vừa gầy, eo thon chân dài, mấy nam sinh khác mặc trang phục hầu gái gặp ai cũng bị ha ha ha ha ha ha ha ha, chỉ mình cậu đi qua chỗ nào là chỗ ấy như bị nhấn nút tạm dừng, mọi người liên tục dõi mắt theo nhìn cậu.

Mấy nữ sinh xung quanh kinh ngạc nói thầm.

"Không trang điểm thật hả?"

"Trời đất ơi, thật sự không luôn! Cả lông mi cũng là của cậu ấy thật đó!"

Từ Dĩ Niên mặc bộ đồ rách này chỉ cảm thấy cả người không tự nhiên, mỗi phút mỗi giây đều muốn tránh xa đám người, cố tình đàn em gọi cậu lại này còn ngơ ra không nói lời nào, cậu thấy hơi gấp, chủ động thúc giục: "Có việc gì cậu nói đi."

Đàn em kia ngượng ngùng sờ sờ mũi: "Em nghĩ, hay là thêm một bát mì hải sản nữa đi."

Câu 'cậu còn không nói nhanh lên' đến bên miệng Từ Dĩ Niên lâm thời quẹo ngoặt đi, vô cùng có tố chất trả lời: "Được, chờ chút."

Chờ đến khi cậu đi lấy món ăn về, lại đụng phải Hạ Tử Hành cũng mặc trang phục hầu gái, người này đã thản nhiên chấp nhận hình tượng của mình rồi: "Anh em tốt! Bây giờ tôi cảm thấy mặc đồ nữ cũng không tồi, lần đầu tiên có nhiều nữ sinh nhìn chăm chú tôi như vậy."

"Anh em tốt, đừng làm phiền tôi."

"...."

Từ Dĩ Niên đưa bát mì cho vị đàn em kia, đang suy nghĩ có nên đi tiểu hay không, lúc đi qua một cái bàn nhỏ quấn quanh dây hoa leo, một giọng nói mang ý cười gọi cậu lại.

Từ Dĩ Niên quay đầu, nhìn thấy Nguyên Mộ và Úc Hòe ngồi cạnh bàn, Nguyên Mộ gật gật đầu với cậu, ý bảo cậu qua đây đi.

Trong nháy mắt đó Từ Dĩ Niên không biết mình có quản lý được biểu cảm hay không. Rõ ràng lúc trước cậu đã quan sát một lúc lâu, chắc chắn Úc Hòe không ở khu vực này mới cố ý dừng lại đây.

Hai người kia rốt cuộc là tới từ lúc nào? Còn có....

Từ Dĩ Niên nhìn gương mặt tủm tỉm cười của Nguyên Mộ, rất muốn khen ngợi ngài đúng là cầu nối hai giới chung sống hòa bình, đi đến chỗ nào cũng không quên dẫn thần tượng quốc dân theo.

Dù cho Từ Dĩ Niên không tình nguyện, cũng chỉ có thể từng bước từng bước đi tới trước mặt hai người bọn họ.

Nguyên Mộ mở miệng trước. Phó hiệu trưởng đánh giá bộ trang phục này của cậu một phen, ý cười ở khóe mắt đuôi mày càng sâu hơn: "Làm nhân viên phục vụ vất vả không?"

"Không vất vả," Giọng điệu Từ Dĩ Niên cứng rắn, "Vì dân phục vụ."

Nguyên Mộ làm như không nghe ra oán giận trong lời nói của cậu: "Rèn luyện một chút, tích lũy kinh nghiệm."

Anh ta nói xong, như là thuận miệng hỏi người bên cạnh: "Cậu cảm thấy, có đẹp không?"

Từ Dĩ Niên thầm mắng Nguyên Mộ già mà thất đức. Ý thức được Úc Hòe thật sự nhìn sang, lưng cậu không tự chủ được căng cứng, hô hấp cũng trở nên vừa chậm vừa nhẹ.

Rất nhanh cậu lại cảm thấy phản ứng của mình thật không hiểu ra sao.

Tính tình Úc Hòe thay đổi nhiều như vậy, chắc chắn sẽ cười nhạo dáng vẻ này của cậu rất kỳ quái, nát đến không thể nhìn nổi giống như thành tích lý thuyết của cậu vậy....

Hơn ngàn ngọn đèn lồng chiếu quanh bốn phía sáng như ban ngày, gương mặt Từ Dĩ Niên được ánh đèn hắt xuống rõ nét. Úc Hòe nhớ rõ dưới mắt cậu có một nốt ruồi lệ chí, lúc nhìn về cậu, anh cố ý dành ra một phần chú ý cho nơi khóe mắt.

Quả nhiên giống hệt như trong ký ức.

"Cậu ấy vẫn rất đẹp." Úc Hòe nhẹ giọng trả lời.

Từ Dĩ Niên ngẩn ra, không thể tin mình vừa nghe thấy cái gì.

Đến khi cậu phục hồi tinh thần lại, độ nóng trên mặt đã như lửa rừng cháy lan đồng cỏ, từ bên tai xuống đến cổ, cả hai không chịu thua kém đỏ bừng cả lên.

Tác giả có lời muốn nói: Tim tiểu Từ còn khỏe không

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK