• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 26: Trăng Tím

Beta: Hana

"Từ Dĩ Niên không phản kháng, duỗi tay ôm ngược lại anh"

-

Nghe thấy hai chữ đó, trong đám yêu quái không ngừng truyền ra những tiếng bàn tán.

"Ma tộc? Không phải tháng trước ma tộc chết hết rồi hả?"

"Còn một tên sống sót, con trai của Tuyên Đàn....Nghe nói gϊếŧ không ít trừ yêu sư đâu, cũng coi như có chút bản lĩnh."

"Cậu ta là vì trốn truy nã mới chạy tới Mai Cốt Tràng phải không? Đầu óc đúng là không dùng được, vào đây chỉ có chết nhanh hơn thôi!" Yêu quái vừa nói chuyện liếm liếm môi, "Chúng ta phải cảm ơn cậu ta, gϊếŧ cậu ta xong là có thứ tốt để ăn."

"Cho dù không phải vì cái này, đêm nay cậu ta cũng phải chết." Yêu quái hơi lớn tuổi nói sâu xa, "Nếu để một ma tộc sống sót ra khỏi Mai Cốt Tràng, đừng ai mong có một ngày yên bình."

Nghe thấy từ mấu chốt, Từ Dĩ Niên theo bản năng nhìn quanh bốn phía.

Mai Cốt Tràng....?

Đám yêu quái im lặng một lúc, tới tấp đồng ý quan điểm này.

Cả đội ngũ liên tục đi tới, hơn trăm yêu quái tụ tập khắp xung quanh. Cho dù trong lòng lo lắng, Từ Dĩ Niên cũng chỉ có thể cẩn thận theo sát phía sau. Lọt vào tầm mắt là cảnh tượng vô cùng đổ nát thê lương, không khí tràn ngập mùi máu tươi gay mũi. Trong lúc đám yêu quái vây quanh một chồng hài cốt xếp thành núi nhỏ, Từ Dĩ Niên cuối cùng đã khẳng định được suy đoán của mình.

Yêu quái dẫm lên đống hài cốt bê bết máu khắp người, tay phải da tróc thịt bong, lộ ra năm xương ngón tay trắng hếu. Lúc người nọ ngẩng đầu, Từ Dĩ Niên nhìn thấy đôi mắt màu tím quen thuộc, đầu óc ầm một tiếng nổ tung.

Cậu gần như không thể đứng vững được nữa, chỉ có thể ngơ ngác nhìn theo bóng dáng đó, mọi suy nghĩ đều tan biến hoàn toàn.

Đó là Úc Hòe sao?

Úc Hòe từng....Biến thành dáng vẻ như vậy?

Nhìn bộ xương trắng như tuyết dưới chân anh, trong đám yêu quái có kẻ nói thầm: "Chà, ăn cũng sạch thật đó."

"Nói nhảm, đổi lại thành cậu ba ngày không ăn không uống, cậu cũng gặm sạch như vậy thôi. Chỗ này đã bị dọn sạch một trận rồi, cậu ta căn bản không thể tìm ra đồ ăn thức uống đâu."

"Vậy chắc là bây giờ cậu ta yếu lắm rồi?"

"....."

"Mấy người nói xem, thịt ma tộc ăn có ngon không?"

"Thử đi rồi sẽ biết ngay." Yêu quái nói chuyện nhìn chằm chằm bóng dáng đạp trên hài cốt, mắt lóe lên tia dữ tợn, "Sau khi gϊếŧ chết cậu ta!"

Lời này giống như mở ra một cái chốt. Đám yêu quái lần lượt xông về phía núi hài cốt. Ánh điện lớn từ trên người Từ Dĩ Niên tràn ra, cậu dùng tốc độ cực nhanh nghiêng người đi tới, tiếng sấm phẫn nộ rít gào vang tận mây xanh, xé rách màn trời như thể mưa rền gió dữ.

Bởi vì tốc độ quá nhanh, lúc Từ Dĩ Niên ngừng chạy đã trượt cách mặt đất một khoảng, cả đầu bị nhồi đầy những cảm xúc tiêu cực bây giờ mới chậm chạp ý thức được không đúng.

Đám yêu quái không chút phản ứng, bọn chúng không ngừng bước chân nhắm về phía núi hài cốt, trên người không chỉ không có dấu vết bị lôi điện tấn công, ánh mắt cũng chẳng hề để ý. Nhìn thấy vài yêu quái xuyên qua người mình, Từ Dĩ Niên vươn tay, mới khẳng định mình không thể chạm vào bất cứ thứ gì.

Cậu như thể một bóng u linh, chỉ biết đứng trơ ra nhìn cảnh đánh gϊếŧ trước mắt.

Một kết giới nửa trong suốt chui lên từ mặt đất, kết giới khổng lồ thong thả khép lại thành hình cung tròn, bao vây toàn bộ cả khu vực này vào đó.

"Ai mở kết giới thế? Cẩn thận quá vậy! Còn có thể nghĩ đến đề phòng cậu ta chạy trốn nữa!"

"Thân cá chậu chim lồng*, chú ý!"

*Ý bảo không thể chạy thoát, gốc là Úng Trung Tróc Biết [ Ba ba trong vại ]

Bỗng nhiên, Úc Hòe dẫm trên hài cốt cử động.

Một linh thể màu tím ghé vào bả vai máu thịt lẫn lộn của anh, dáng vẻ của linh thể đó vô cùng quái dị, tứ chi tròn vo dần dần tan chảy như kem đặt dưới mặt trời. Mặt trăng treo sau lưng Úc Hòe biến thành màu tím đen không rõ, ánh trăng từng chút nhô lên phía trước, cho đến khi chiếu xuống tất cả gương mặt của yêu quái xung quanh.

"Thứ sau lưng cậu ta là cái gì?"

"Mặt trăng? Không đúng, mặt trăng còn trên đỉnh đầu mà! Sao lại hai cái?"

"Á! Đau quá! ____Đáng ghét! Ai tấn công tôi đó?!"

"Aaaaaaaaaa! ! Quái lạ! Sao lại thế này! !"

"Đây là cái gì? ! Aaaaaaa____"

Trong đám yêu quái truyền ra tiếng gào thảm thiết, ánh trăng đen tím chiếu đến đâu, da thịt của đám yêu quái lũ lượt tan chảy như thể bị ánh sáng ăn mòn đến đó. Từ Dĩ Niên nhìn chăm chú Úc Hòe đứng trên núi hài cốt, mặt trăng sau lưng anh càng lúc càng lớn, ánh sáng cũng càng lúc càng mạnh, vài yêu quái gần anh nhất đã trực tiếp bị hòa tan thành một bãi nước thịt.

"Tôi nhớ ra rồi! Năng lực này....Đây là năng lực Dạ Vịnh! Hà Yến bên khu Đông chính là một con Dạ Vịnh đó!" Yêu quái đau đến nhe răng nhếch miệng che mặt, "Tên đó nói tộc của bọn họ có thể thả ra quang cầu*, ánh sáng của quang cầu có tác dụng ăn mòn."

*Quang cầu là lớp vỏ ngoài của một ngôi sao mà từ đó ánh sáng được phát ra, copy wikipedia đó hí hí

"Tên thần kinh!" Mấy yêu quái bên cạnh đau đến lăn lộn đầy đất, vừa lăn vừa mắng, "Tuần trước ông vừa gặp tên họ Hà đó, quang cầu của hắn ta chỉ lớn bằng bàn tay, cầm đi tán gái dỗ đàn bà, con gái nhà người ta cũng không thích! Hắn ta đánh nhau còn chưa dùng đến cái này bao giờ!"

"Đó là bởi vì hắn ta cũng sẽ bị ăn mòn! Cậu không phát hiện hả, ánh trăng đen tím cách thằng nhóc ma tộc này gần nhất! Càng gần mặt trăng ánh sáng càng mạnh!"

Từ Dĩ Niên đã phát hiện ra từ lâu.

Chẳng những thế, cậu còn chú ý thấy Úc Hòe không chỉ triệu hồi ra một linh thể, ngoại trừ Dạ Vịnh, còn có một con linh thể mờ sương nấp trong đống hài cốt, quanh thân Úc Hòe lượn lờ sương mù trắng xóa, những nơi được sương mù đi qua, vết thương vốn đầm đìa máu tươi dần dần khép lại.

Từ Dĩ Niên không thể tin nổi nhìn chằm chằm hai linh thể kia, một suy nghĩ đáng sợ hiện lên trong đầu. Cậu biết vì sao Úc Hòe không sợ bị ánh trăng ăn mòn, bởi vì từng phút từng giây anh đều đang bị ăn mòn, lại từng phút từng giây dùng năng lực của Vụ yêu chữa trị cho mình, mỗi tấc da thịt của anh không ngừng bị ăn mòn, phục hồi như cũ, ăn mòn, phục hồi như cũ....

*Vụ: sương mù, nhưng mà mình vẫn giữ nguyên tên nha, tại vì edit thuần ra yêu quái Sương Mù nghe nó cứ kì kì thế nào ấy

Khả năng tự lành mạnh mẽ của ma tộc cộng thêm Vụ yêu hỗ trợ, cả hai thứ giúp anh có thể chống đỡ dưới mặt trăng chói mắt. Anh không rên một tiếng nhìn đám yêu quái gào khóc, nếu không phải nhìn thấy vùng da quanh cổ anh nhấp nhô như mặt hồ gợn sóng, Từ Dĩ Niên gần như cho là mặt trăng không hề ảnh hưởng tới anh.

Rốt cuộc Úc Hòe đã đau đến thế nào?

"Điên rồi....Thằng nhóc này điên rồi! Cậu ta căn bản không sợ đau!" Đám yêu quái vừa suy nghĩ cẩn thận xong run sợ trong lòng. Không ít người trong bọn họ chưa bao giờ bị nếm qua mùi vị khiếp đảm, sinh ra ở nơi như Mai Cốt Tràng, muốn sống sót nhất định phải vứt bỏ sợ hãi! Nhưng loại người tàn nhẫn đến mức tận cùng với cả bản thân mình như là Úc Hòe, khắp Mai Cốt Tràng cũng không tìm được mấy người, thật đúng là một tên điên......!

Mặt đất rải đầy tiếng kêu rên thảm thiết, đám yêu quái vừa rồi còn hung thần ác sát bây giờ sống không bằng chết lăn lộn trên đất, thậm chí có kẻ trốn dưới thi thể người khác tránh khỏi ánh trăng, nhưng dù vậy thì có ích gì; sau khi những thi thể này đã bị ăn mòn thành bùn, đám yêu quái có tránh cũng không thể tránh khỏi được nữa. Vài kẻ phản ứng lại lảo đảo nghiêng ngả chạy ra đường, bọn chúng muốn chạy đến khu vực không còn bị ánh trăng đen tím chiếu xuống, không có gì bất ngờ, đám yêu quái tràn đầy mong đợi ầm! ầm! ầm! Va vào kết giới đã được dựng lên từ trước.

Một con linh thể cuối cùng từ sau lưng Úc Hòe xông ra. Anh sử dụng đồng thời ba năng lực, ngoại trừ mặt trăng ăn mòn và sương mù chữa trị, vẫn còn một loại nữa.

Kết giới.

Thân cá chậu chim lồng, đáng tiếc kẻ thật sự bị vây khốn lại chính là đám yêu quái lòng đầy tự tin.

Bọn chúng giống như phát điên đấm đá kết giới, không ngừng dùng mọi cách tấn công: "Thả tôi ra! Thả tôi ra!"

Thấy kết giới vẫn không phá được, bọn chúng cùng nói năng khép nép cầu xin Úc Hòe tha thứ: "Van xin cậu! ! Xin cậu thả bọn tôi ra đi! Người thật sự muốn gϊếŧ cậu là thủ lĩnh khu Đông, bọn tôi chỉ là nhận làm thêm thôi!"

"Ngài rộng lòng bao dung, tha cho tôi lầm này đi! Tôi nhất định sẽ cảm ơn ngài, báo đáp ngài!" Yêu quái nói xong, quỳ xuống liên tục dập đầu.

Dù cho bọn chúng có van xin thế nào, bóng dáng đạp trên hài cốt từ đầu đến cuối vẫn không lay động. Thấy xin tha không có hiệu quả, đám yêu quái gần chết lại ác độc nguyền rủa anh, chửi bới anh: "Thằng nhóc thối! Đừng tưởng rằng mình có thể sống sót ra khỏi Mai Cốt Tràng, mày đắc tội khu Đông! Sớm muộn gì cũng bị xé thành tám mảnh, chết không toàn thây!"

"Không phải cả nhà mày đều chết sạch rồi sao? Ha ha ha ha ha ha ha, lẻ loi trơ trọi chờ đợi cái gì nữa? Còn không mau chạy xuống đi cùng với người nhà mày đi!"

"Phải đó phải đó! Nhìn dáng vẻ kinh tởm của mày mà xem, nói không chừng Tuyên Đàn đây là bị mày khắc chết!"

"Mày cũng không sống thêm được mấy ngày nữa đâu! Không được chết tử tế!"

Mùi máu tanh nồng bao trùm khắp xung quanh, ánh trăng đen tím toả sáng rực rỡ, bên trong kết giới thật như thể luyện ngục.

Khóe môi Úc Hòe cong lên, cao cao tại thượng nhìn đám yêu quái vùng vẫy tan chảy. Nhìn thấy ý cười bên khóe môi anh, Từ Dĩ Niên không khỏi cảm thấy sợ hãi.

Lúc này cậu mới ý thức được mình đang run rẩy không ngừng, cho dù đã quen nhìn cái chết, cảnh tượng trước mắt vẫn khiến cho người ta sởn cả tóc gáy. Cậu không nhịn được lùi về sau vài bước, bản năng tự bảo vệ điên cuồng kêu gào mau chạy đi.

Cậu hít một hơi thật sâu, cứ liên tục lẩm bẩm: "Không sợ không sợ...."

Từ Dĩ Niên hạ quyết tâm, cậu đi ngược với đám yêu quái đang chạy trốn khắp nơi, đón lấy áp lực cực lớn đến bên cạnh Úc Hòe.

Cách anh càng gần, ánh trăng sáng chói càng thêm mạnh mẽ. Vài con yêu quái muốn đọ sức lần cuối chưa kịp chạm vào Úc Hòe đã rít gào biến thành bãi máu. Từ Dĩ Niên dường như cảm nhận được cả nỗi đau bị ăn mòn, nhưng cậu không dừng lại, cứ như vậy lặng lẽ đi về phía trước. Yêu lực dồi dào ập đến trước mặt, Từ Dĩ Niên ngẩng đầu, mười ngón tay thon dài tái nhợt của Úc Hòe vươn tới, đôi tay đẫm máu làm động tác "rút ra".

Giống như quỷ thần, anh dễ dàng rút ra linh hồn người chết.

Mấy trăm linh thể từ đống xác chết chui ra, dáng vẻ bọn chúng khác nhau, đại diện cho những năng lực của các chủng tộc khác nhau, vô số linh thể lơ lửng trong bầu trời đêm đen kịt, tựa như bầy cá toả sáng giữa vùng biển sâu.

"Vẫn chưa đủ...." Úc Hòe nhìn chúng, tự lẩm bẩm, "Chưa đủ."

Từ Dĩ Niên cứng đờ tại chỗ.

Đau lòng, bi thương, phẫn nộ, chua xót....Đủ mọi cảm xúc như ngọn lửa thiêu đốt trong lòng. Cậu giận mình bất lực, giận mình không thể giúp anh chia sẻ một chút thống khổ nhỏ bé. Cậu như trở lại cái ngày cả đêm không ngủ năm năm trước, khi đêm nào cậu cũng thấp thỏm bất an, sợ ngày hôm sau tỉnh dậy sẽ nghe thấy tin người nào đó chết rồi.

....Thật xin lỗi, đều tại em.

Không có cách nào bảo vệ anh, để anh một mình tiến vào Mai Cốt Tràng, không thể không dùng cách này để sống sót.

Toàn bộ hơn trăm con yêu quái hóa thành vũng bùn, thậm chí không còn lại một thi thể nào. Úc Hòe nhìn kỹ một vòng, chắc chắn không còn sót người sống, anh rốt cuộc không chống đỡ được nữa, lập tức quỳ nửa người xuống đất. Vầng trăng tím phía sau anh cũng biến mất không còn thấy đâu, sau đó là kết giới khổng lồ, hơn trăm con linh thể, như là người thi thuật đã không còn chút sức lực nào nữa.

Từ Dĩ Niên leo lên đống hài cốt, chạy tới trước mặt anh.

"Úc Hòe, Úc Hòe...." Miệng cậu lặp lại tên anh, viền mắt ẩm ướt, không chút nghĩ ngợi duỗi tay chạm vào anh. Vốn tưởng rằng cứ thế xuyên qua giống như vừa nãy, không ngờ vậy mà có cảm giác chạm vào thật.

Nam sinh sửng sốt, đối diện với một đôi mắt khẽ lay động.

Úc Hòe mệt mỏi nhìn cậu, như là đang cố gắng phân biệt ra cậu là ai.

Từ Dĩ Niên vội vàng hỏi: "Anh có nhìn thấy em không?"

Nhìn thấy đôi môi nứt nẻ và hốc mắt trũng sâu của anh, nhớ tới vừa nãy đám yêu quái nói mấy ngày mấy đêm rồi anh chưa ăn uống gì, Từ Dĩ Niên không chút do dự cúi người ngồi xổm xuống, cậu duỗi tay quẹt mạnh vào chỗ xương sắc nhọn một cái, máu tươi ấm áp từ miệng vết thương chảy ra.

Cậu đặt miệng vết thương đến bên môi Úc Hòe, cũng học theo dáng vẻ của anh quỳ nửa người xuống, tiến lại gần anh.

"Uống đi." Đến gần, cậu mới nhìn thấy trên trán anh có một mảng da thịt lớn đã bị ăn mòn. Hô hấp Từ Dĩ Niên ngừng lại, nghẹn giọng hỏi: "....Anh có đau không?"

Mùi máu tươi dường như khơi dậy bản tính của yêu tộc, năm ngón tay chỉ còn xương trắng bắt lấy. Từ Dĩ Niên phối hợp không nhúc nhích. Úc Hòe nắm lấy cổ tay cậu, kéo thật mạnh vào trong lồng ngực, nhưng bởi vì chính anh cũng không còn sức, động tác lớn như vậy trực tiếp khiến chân anh mềm nhũn, cùng người trong lồng ngực song song ngã xuống đất.

Từ Dĩ Niên còn chưa kịp đứng lên đã bị đè chặt lên đống hài cốt lạnh thấu xương. Ma tộc đè lại cậu như muốn vây cậu vào trong một tấc vuông đó, hơi thở nồng mùi máu tanh bao trùm lên, đôi đồng tử tím sẫm từ trên cao nhìn xuống đánh giá cậu, là tư thế mang đậm du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu.

Lúc Úc Hòe sát lại gần, Từ Dĩ Niên bị đầu anh cọ hơi ngứa.

Một tay anh nắm chặt gáy cậu, ngón cái dùng sức đẩy mạnh hàm dưới. Cậu bị ép phải ngẩng đầu lên, cần cổ mềm như tuyết trắng bại lộ hoàn toàn dưới mí mắt kẻ săn mồi.

Bên cổ truyền tới từng cơn đau nhói, ý thức được Úc Hòe đang cắn rách cổ cậu, cổ họng Từ Dĩ Niên nghẹn ra một tiếng nức nở. Cậu không thể nhúc nhích, chỉ có thể nhận lấy đau đớn Úc Hòe mang tới.

Một tiếng này có lẽ bị hiểu thành giãy giụa, yêu tộc đè bên trên nắm thật chặt cổ tay cậu, sức lực lớn đến mức như muốn bóp nát xương cốt. Máu từ cổ chảy ra đều bị nuốt vào. Dưới cơn hoảng hốt, Từ Dĩ Niên cảm thấy anh sẽ chẳng ngại chút nào ăn tươi nuốt sống chính mình.

Cậu chỉ hơi chần chờ, không có phản kháng, còn duỗi tay ôm ngược lại lưng anh.

......

.....

"Từ Dĩ Niên! Tỉnh lại đi!"

.....

Sau khi tiến vào núi Dao, Úc Hòe đi được một đoạn mới phát hiện cả ngọn núi đều bị vây trong ảo thuật khổng lồ, bản lĩnh chế tạo ảo thuật của Hoa Hành Cảnh cực kì xuất sắc, ngay cả anh cũng không thể phát hiện ngay được, chờ đến khi anh tỉnh táo ra khỏi ảo cảnh ở Mai Cốt Tràng, Từ Dĩ Niên bên cạnh đã hai mắt mông lung, hãm sâu vào trong ảo cảnh.

Anh không biết Hoa Hành Cảnh đã cho Từ Dĩ Niên nhìn thấy cái gì, lại khiến cho cánh tay người này quanh quẩn dòng điện, còn giống như đang khóc.

Anh nén giận trong lòng, nhớ thật kỹ chuyện này, chuẩn bị tìm được Hoa Hành Cảnh sẽ bắt đầu tính sổ.

Anh lại gọi tên Từ Dĩ Niên thêm một lần, người vẫn hãm sâu trong ảo cảnh đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đào hoa nhiễm nước không chớp mắt nhìn chăm chú anh.

Giây tiếp theo, Từ Dĩ Niên tiến lên một bước.

Úc Hoè không biết cậu lại muốn chơi cái trò gì, đang suy nghĩ có nên đánh ngất cậu hay không, nam sinh vươn tay, thật cẩn thận, ôm chầm lấy anh nhẹ nhàng như thể đang ôm bảo bối.

"...." Phắc.

Tác giả có lời muốn nói: Ảo cảnh cũng biết đường gặm một miếng rồi, con thì sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK