Mục lục
Nữ Vương Thế Giới Ngầm Quá Kiêu Ngạo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phượng Chấn mặt không chút thay đổi nhìn Phượng Vân, thẳng đến khi hắn ầm ĩ xong, ông mới chậm rãi mở miệng: "Vân nhi, tính tình Cửu nhi ngươi so với ai là rõ ràng nhất. Dù sao cũng là con gái ruột của ngươi, dù có náo loạn thế nào, ngươi cũng hy vọng nàng tìm được nhà chồng tốt. Nhưng ngươi có nghĩ tới, Minh Nguyệt vương triều sớm đã không còn là một vương triều, bốn gia tộc phân biệt mà thống trị, mỗi người quản lãnh địa của mình. Mà Lâm Uyên đại lục cũng không chỉ có Minh Nguyệt, còn có Thánh Dực vương triều cùng Vô Thượng Đế Phong. Nếu như tứ đại gia tộc chính mình đều loạn lên, bọn họ muốn thôn tính Minh Nguyệt, bất quá chuyện sớm muộn.”

Những năm gần đây tứ đại gia tộc cố gắng thông qua liên hôn phức tạp là vì cái gì?

Để củng cố tình hình chung sống hòa bình của bốn gia tộc lớn.

Một khi phá vỡ loại hình thức này, Minh Nguyệt vương triều sẽ bị hủy hoại.

Minh Nguyệt vương triều bị hủy, Phượng gia như vậy, cũng sẽ bị hủy.

Trong đó liên lụy quan hệ lợi hại, quá làm cho người ta kiêng kỵ. Cho nên chỉ có thể dốc hết toàn lực duy trì nguyên trạng, không cho phép bất luận kẻ nào đụng vào điểm mấu chốt này.



Nếu thật sự gả Phượng Cửu Ca qua, dựa theo tính tình của nàng, tuyệt đối có bản lĩnh đem Lăng gia nháo gà bay chó chạy, đến lúc đó liên lụy, cũng không chỉ có một hôn ước nho nhỏ này.

Trong mắt Phượng Vân cũng khó có được hiện ra một tia nghiêm túc. Trầm mặc một hồi lâu, chỉ có thể làm cũng chỉ có thể đi theo Phượng Chấn thở dài: "Con bé này, thật làm cho người ta muốn lột da nàng.”

Trong Giáng Các của Ngọc Dương lâu, Phượng Cửu Ca đang thảnh thơi chợp mắt trên xích đu, đột nhiên nàng hắt hơi mạnh một cái, làm cho nàng cả kinh.

Ai đang nói xấu cô ấy sau lưng nàng?

"Hắc Phong, Hắc Vũ, Hắc Kim! "

Nàng gọi ba tiếng, ba nam tử áo đen tung người nhảy vào trong phòng, tựa hồ không khí trong phòng đều mang theo một trận gió.

Phượng Cửu Ca hai mắt híp lại, ánh mắt thoang qua trên mặt ba người.

"Không tệ, không tệ, Hắc Phong thanh sắc đấu khí đều đạt tới đỉnh phong, lam sắc đấu khí chỉ cũng không tệ. Tiểu khả ái Hắc Vũ cũng không tệ, thân thể nhỏ bé càng ngày càng cường tráng, càng nhìn càng đẹp. Còn có Hắc Kim thân yêu của ta, quả nhiên đủ đen a, vừa rồi nhìn một chút sổ sách, thật sự là ngày tiến bộ vào vô số đấu kim a. Bất quá thế lực luôn ở Minh Nguyệt vương triều cũng không có ý nghĩa, cần nắm lấy cơ hội, đem thế lụuc thẩm thấu vào Thánh Dực vương triều cùng Vô Thượng Đế Phong là tốt nhất."



Sau khi lẩm bẩm một người một lúc lâu, ba hắc y nhân trước mặt nàng vẫn không nhúc nhích, người nhìn không biết còn tưởng rằng phía trước đang đứng chính là ba cái đầu gỗ.

Phượng Cửu Ca "khụ khụ" hai tiếng, lúc này mới tiến vào chủ đề chính: "Nam nhân kia, các ngươi rốt cuộc có tra được một chút dấu vết nào chưa? ”

Mạng lưới tình báo nàng tốn nhiều năm phát triển như vậy, đừng nói ngay cả một người đàn ông bị thương cũng không tìm được, trừ phi nàng thật sự gặp quỷ.

Trên mặt Hắc Phong hiện ra một tia khó xử: "Người đàn ông kia, đột nhiên biến mất trong sương mỏng.”

Biến mất trong sương mỏng!

Giọng điệu tươi cười của Phượng Cửu Ca trong nháy mắt im bặt. Nàng khẽ khép mi, môi đỏ mím chặt. Trên mặt biểu tình u ám, không rõ ràng là vui hay buồn.

"Vậy các ngươi phải hảo hảo bảo vệ ta, không chừng ngay cả mặt trời ngày mai ta cũng không thấy được.”

Nam nhân kia nếu đã có bản lĩnh biến mất trong khu vực nghiêm mật của nàng, như vậy tuyệt đối có bản lĩnh tiến vào trong phòng này dưới sự khống chế tầng tầng lớp lớp của bọn họ, lấy mạng nhỏ của nàng.

Cây roi màu lam kia giống như lôi điện, cũng không phải ăn chay.

"Chủ tử, nam nhân kia rốt cuộc là ai? "

Hắc Phong cuối cùng vẫn nhịn không được mở miệng. Nhưng mà chỉ đổi lấy cái lắc đầu.

Nếu nàng biết thì tốt rồi, đánh chết nàng cũng không muốn đi chọc nhân vật nguy hiểm như vậy a.

Sờ chiếc nhẫn bảo lam trên tay, trong mắt Phượng Cửu Ca hiện lên một tia thần sắc phức tạp, sau đó hai mắt nhắm lại, trực tiếp ngã xuống ghế đu: "Vừa rồi nhất định là hắn nói xấu ta, thật sự là nam nhân đáng ghét. Tất cả các ngươi đi ra ngoài, ta ngủ mà các ngươi cũng muốn xem ah! ”

Ba nam nhân sắc mặt mờ mịt, sau đó nhanh chóng lướt người đi ra.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK