Mục lục
Nữ Vương Thế Giới Ngầm Quá Kiêu Ngạo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mọi người lui ra, trong đại sảnh chỉ còn lại Phượng Chấn, Vân Ngạo Thiên, còn có Phượng Cửu Ca nàng.

Nếu không có người ngoài, bắt đầu trò chuyện thẳng thắn.

Lão gia tử còn chưa mở miệng, Phượng Cửu Ca đã dâng nội đan của Bá Vương Băng Long cấp mười một lên, hướng về phía Phượng Chấn vẻ mặt lấy lòng tươi cười: "Lão gia tử, đây là sính lễ của phu quân nhà ta.”

"Còn chưa thành thân đã gọi phu quân, không biết xấu hổ!" Phượng Chấn trừng Mắt Phượng Cửu Ca một cái, lúc này mới thật cẩn thận nâng nội đan ma thú lên tinh tế quan sát.

Thập nhất cấp ma thú nội đan, trong lịch sử từng xuất hiện một viên. Nghe nói lúc ấy mười mấy Tử Khí Tôn Giả hợp lực bắt được một con Thổ Long Độn Địa cấp mười một, cuối cùng tử thương hơn phân nửa mới có được một ma đan, hiện giờ lại dễ dàng xuất hiện trong tay tên này, thật giống như một giấc mộng a.



Bất quá người luyện đấu khí trời sinh đối với ma thú nội đan có một loại năng lực giám thức, chỉ nhìn khí tức liền biết là thật hay giả. Nội đan lợi hại như thế, nếu như vận dụng đúng cách, tuyệt đối tương đương với công lực trăm năm.

Từ khi Vân Ngạo Thiên vào cửa, Phượng Chấn liền tinh tế đánh giá nam nhân kia.

Diện mạo tuấn dật, đường cong môi mũi quả lệ.

Một đôi mắt sắc bén như ưng, giữa hai hàng lông mày nhiễm một tia khí phách mơ hồ.

Lúc này còn trực tiếp xuất ra đồ vật trân quý như vậy làm đồ cưới, nam nhân này, cũng không phải người thường.

Có một số thứ, sợ là có năng lực lấy, không có phúc khí hưởng thụ.



Phượng Chấn đem nội đan băng lam lam trả lại cho Phượng Cửu Ca, đi tới trước mặt Vân Ngạo Thiên, một đôi mắt nâu chống lại đôi mắt đen của Vân Ngạo Thiên: "Tiểu tử, muốn cưới cháu gái bảo bối của ta cũng không phải tùy tiện như vậy. Phụ mẫu ngươi là ai ta cần nói chuyện với họ.”

Vân Ngạo Thiên nhíu mày, giương mắt nhìn Phượng Cửu Ca.

Phượng Cửu Ca vỗ đầu một cái, vội vàng đi tới, chắn ngang giữa lão gia tử cùng Vân Ngạo Thiên: "Lão gia tử, Vân Ngạo Thiên là cô nhi, từ nhỏ đến lớn tứ hải làm nhà. Người muốn gặp phụ mẫu hắn, không phải làm khó hắn sao? ”

Phượng Chấn vừa muốn mở miệng, Phượng Cửu Ca lại vội vàng kéo hắn đến một góc, tránh đi Vân Ngạo Thiên nhỏ giọng nói: "Gia gia, sau này ta không gọi lão gia tử ngươi, đều gọi gia gia được không? Nam nhân của ta chính mình khẳng định bản thân, bất quá trước kia hắn bị thương sau khi mất đi trí nhớ, hiện tại cái gì cũng không nhớ rõ. Ta không muốn hắn nhớ tới quá khứ của hắn, cho nên gia gia người cũng mở một con mắt nhắm một con mắt, coi như Phượng gia có thêm một con rể không phải là được sao? ”

Nói xong còn đem nội đan ma thú màu lam băng kia nhét vào trong ngực Phượng Chấn, mua chuộc ông: "Gia gia người nhận đồ, ta coi như người đáp ứng.”

Phượng Chấn nhìn Vân Ngạo Thiên cách đó không xa, lại nhìn Phượng Cửu Ca hai tay chắp lại vẻ cầu xin nhìn hắn, lại đưa tay sờ nội đan Bá Vương Băng Long đã làm cho ngực hắn lạnh lẽo, chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu: "Ta có thể không đáp ứng sao? ”

Phượng Cửu Ca nhướng mày về phía Vân Ngạo Thiên, cười đến đắc ý vạn phần.

Phượng Vân đáng thương từ chỗ Phượng Khinh Ca biết được nữ nhi của mình mang theo nam nhân trở về, tức giận đến thất khiếu sinh khói, lập tức vội vàng chạy tới. Lại không nghĩ vừa đẩy cửa ra phát hiện gỗ đã đóng thuyền, lão gia tử đang cầm gia phả, chuẩn bị đem tên Vân Ngạo Thiên thêm lên.

"Chờ một chút!"

Phượng Vân một bước nhanh chạy tới, nhanh chóng đưa tay ngăn cản tay Phượng Chấn hạ bút.

Hắn ngẩng đầu nhìn Phượng Chấn, đau đớn vô cùng, "Cha, người không thể để nha đầu này tùy hứng nữa! Nàng có thể tùy tiện bắt một tên nam nhân bên ngoài về, người không thể tùy tiện đáp ứng nàng! Phải biết rằng, balabala..."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK