• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vu Khiết tỉnh lại trên giường bệnh. Cô mở to mắt kinh ngạc, cố nhớ lại mọi chuyện vừa xảy ra, thế nhưng ký ức chỉ dừng lại lúc cô đang trên đường về nhà bỗng thấy bụng thật đau, sau đó còn nghe thấy thanh âm mơ hồ quen thuộc của ai đó đang gọi tên cô.

Vu Khiết nhìn ngó xung quanh, tự hỏi đây chẳng phải là phòng y tế sao, thầm nghĩ chắc là có bạn học tốt bụng nào đó đã đưa cô tới đây.

Vu Khiết liếc mắt nhìn thấy bịch nước biển đang truyền vào tay cô thông qua kim tiêm, khẽ cắn răng thầm chịu đựng, tự hỏi vì sao từ khi vào cấp ba cô lại vô phòng y tế nhiều đến như vậy. Lúc này, chiếc rèm che giường bệnh bị bàn tay ai đó mạnh mẽ kéo ra, lại là Lục Phong.

Đúng là vào lúc Vu Khiết khó khăn chật vật nhất, không biết là vô tình hay cố ý, gã luôn luôn xuất hiện kịp thời.

Lục Phong nhìn thấy Vu Khiết đã tỉnh lại, khẽ cau mày hỏi, “Tỉnh rồi?”

Không hiểu sao Vu Khiết lại nghe ra được hàm ý tức giận của đối phương, sợ hãi theo bản năng co rụt cổ, “Cảm ơn, lại làm phiền anh rồi.”



Lục Phong lẳng lặng kéo ghế ngồi kế bên giường bệnh, gã dùng ánh mắt như đang trách móc cô rồi bảo, “Bác sĩ bảo vì cô quá lo lắng thêm việc không ăn uống điều độ dẫn đến đau bao tử, bác sĩ còn dặn từ nay cô không được bỏ bữa như vậy nữa.”

Vu Khiết ngoan ngoãn lắng nghe cũng không có ý định phản bác, quả thật mấy hôm nay vừa học vừa chuẩn bị phụ việc cho lễ hội làm cô bỏ quá nhiều bữa sáng, không ngờ lại dẫn đến bệnh đau bao tử này.

“Cảm ơn” Vu Khiết thỏ thẻ cảm ơn Lục Phong một lần nữa. Cô nợ gã quá nhiều lời cảm ơn, luôn là lúc cô gặp khó khăn nhất thì được gã ra tay giúp đỡ.

“Đừng nghĩ nhiều, đều là bạn học cả thôi.”

Nghe được ý tứ gã chỉ xem cô như bạn học, Vu Khiết không biết tâm tình lúc này của mình được gọi là gì. Vu Khiết cười khổ, cũng đúng, được nâng cấp lên từ người xa lạ trở thành bạn học là quá mãn nguyện rồi, cô không nên tham lam đòi hỏi thêm.

“Xin lỗi, vì tôi mà làm lỡ buổi hẹn hò của anh.”

“Gì mà buổi hẹn hò?” Lục Phong ngớ người, không hiểu cô đang nói cái gì.

“Lúc nãy tôi có vô tình nhìn thấy anh cùng Vu Mân hôn nhau. À, tôi… tôi thực sự không cố ý nhìn lén đâu, chỉ là vô tình đi ngang qua…”

Vu Khiết cảm thấy cô càng nói lại càng rối, vì quá xấu hổ đành im bặt miệng.

Vu Khiết không nói, Lục Phong cũng im lặng. Cứ như vậy hết năm phút nhanh chóng trôi qua, gã mới chầm chậm mở miệng giải thích, “Lúc nãy là tôi tỏ tình với Vu Mân nhưng cô ấy không đồng ý, cô ấy bảo bọn tôi vẫn nên làm bạn thì tốt hơn.”



Lục Phong chỉ tiết lộ chút thông tin ít ỏi, chuyện phát sinh còn lại cũng không hé răng lấy nửa lời. Nhìn thấy khuôn mặt buồn bã, ủ ê của gã, Vu Khiết cũng biết mình đã đụng phải nỗi đau không nên đụng.

Vu Khiết cảm thấy tức giận, đau lòng cho gã vô cùng. Cô tự hỏi tại sao Vu Mân lại có thể đối xử với gã như vậy, rõ ràng Lục Phong thích y cơ mà? Y có biết rằng được Lục Phong thích có bao nhiêu may mắn cùng hạnh phúc hay không? Huống hồ… huống hồ cô lại thích gã nhiều biết bao nhiêu.

Sau hôm đó, mỗi lần đụng mặt hai người như có như không mà chào hỏi nhau. Mỗi lần được Lục Phong chào hỏi, Vu Khiết đều lúng túng hoảng hốt gật gật đầu xem như đáp lại rồi bỏ chạy, để lại gã ngẩn ngơ chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Vu Khiết bởi vì quá xấu hổ khi được tiếp xúc ở cự ly gần với Lục Phong mà quên mất rằng cô cần phải trả ơn cho gã.

Lục Phong đã giúp đỡ rất nhiều trong những lúc Vu Khiết gặp rắc rối, vì vậy cô cảm thấy vô cùng biết ơn, càng muốn mời gã một bữa cơm để cảm tạ. Nhưng Vu Khiết phát hiện cô còn chẳng có số điện thoại của gã, xưa nay vốn dĩ hai người chỉ là người xa lạ không quen không biết thỉnh thoảng có chạm mặt nhau. Dù bấy giờ đã thân hơn một chút, nhưng Vu Khiết mỗi lần thấy gã đều trốn như trốn tà, vì vậy để có được số điện thoại của đối phương quả là một vấn đề khó giải quyết.

Vậy là sau nhiều lần đấu tranh tư tưởng, Vu Khiết quyết định lên sân thượng gặp gã một chuyến.

Giờ ra chơi hôm sau, Vu Khiết lấy hết can đảm để lên sân thượng. Cô vốn định mở cửa lại phát hiện hôm nay cửa chỉ khép hờ, thật không giống với tác phong kỹ lưỡng của gã luôn đề phòng bác bảo vệ lên kiểm tra bất chợt. Cô vừa định đẩy cửa vào liền nghe thấy giọng điệu lạnh nhạt của ai đó từ bên trong truyền ra.

Là Vu Mân, tại sao y lại ở đây?

“Mấy ngày nay anh cố ý tránh mặt em đúng không?” Vu Mân hỏi.

“Chúng ta không thể trở lại thành bạn như trước được nữa.” Lục Phong ảo não thở dài.

“Thật không? Hay là nói, dạo gần đây anh cảm thấy Vu Khiết lại càng thích hợp làm bạn với anh hơn?”

Tay Vu Khiết khẽ buông thõng khỏi nắm cửa, bàn tay siết chặt thành nắm đấm.

“Em để ý?” Lục Phong đùng ánh mắt thâm trầm dò xét trên gương mặt lạnh nhạt của đối phương.

“Ý anh là…” Vu Mân ngập ngừng nói lời tiếp theo, “Chỉ vì muốn em để ý nên anh mới quấn lấy cô ta?”

Lục Phong trầm mặc một hồi lâu không trả lời, gã nhướn mày lên nhìn Vu Mân, thái độ trêu chọc ý chỉ y đoán thử xem.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK