Mục lục
Phòng Livestream Địa Ngục
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 134


“Chú ơi, chú, chú nhìn bên kia.” Cô bé lắc lắc tay tôi, chỉ vào tấm bảng trên tường “Phòng chứa xác?”


Chân tôi khựng lại tại chỗ ba giây: “Sao lại đi đến nơi này chứ?”


Trước đây, ở ngoài cũng nhìn thấy căn phòng này, cửa lớn bị khóa, lúc tôi đi qua còn có chút vui mừng, không cần sợ cô bé sẽ chạy vào, không nghĩ tới cuối cùng vẫn không tránh khỏi.


“Theo sát chú.”


Trước sau ba dãy bàn sắt, mỗi dãy ba bàn, trong u ám, chỉ có thể nhìn thấy trên bàn phủ vải trắng, về phần bên dưới vải trắng là thứ gì lại rất khó nhìn rõ.


“Chú ơi, chúng ta ra ngoài đi, cháu sợ.” Sợ hãi là phản ứng bình thường, đừng nói cô bé chỉ là một đứa trẻ, ngay cả một ngưởi lớn như tôi cũng cảm thấy trong lòng hoảng loạn.


“Đợi chút, vòng một vòng xem xem.” Tôi lấy can đảm, lật mở vải trắng trên bàn, bên dưới là mặt bàn sạch sẽ không có gì cả.


“Thật là tra tấn.” Mỗi lần lật mở vải trắng đều là một loại khiêu chiến đối với tôi, trong lòng vừa sợ hãi xuất hiện thứ gì khủng bố, lại hi vọng có thể có thu hoạch.


Trong tâm lý mâu thuẫn đó, tôi lật mở hết vải trắng của dãy bàn thứ nhất.


“Hú vía một phen.” Vải trắng phủ thẳng, nhìn lồi lõm, thực ra đa phần là trên bàn bày đủ thứ đồ: “Cũng đúng, nơi này lại không phải nhà xác bệnh viện, thi thể cách đêm sớm đã phân hủy rồi.”


Tự an ủi mình xong, đến dãy thứ hai. Tôi lật mở vải trắng trên chiếc bàn đầu tiên, bên dưới không có gì cả, đang muốn cầm lấy vải trắng trên bàn thứ hai, ngẩng đầu nhìn thấy Lưu bán tiên trong phòng livestream không ngừng gõ từng dãy bình luận trên màn hình.


“Đừng lật mở! Tuyệt đối không thể!”


“Mặt hướng bàn sắt, nhanh chóng rời khỏi căn phòng này!”


“Bạn trẻ, đừng trêu chọc tà ma này, cậu không ứng phó nổi, mau đi!”


Lưu bán tiên gõ bình luận liên tục, nhìn dáng vẻ, tình huống quả thực khẩn cấp.


“Tại sao? Vải trắng dãy đầu tiên đều lật rồi cũng không xảy ra chuyện gì cả?”


Lưu bán tiên dưới núi Thanh Thành: “Cậu thật không biết trời cao đất dày! Cậu ngẩng đầu xem xem, chính giữa phòng có phải vừa khéo có một cây xà ngang.”


Tôi ngẩng đầu nhìn, quả nhiên không sai.


“Thứ này về mặt phong thủy gọi là xà ngang áp đỉnh, nếu một người ở lâu dưới xà ngang, sẽ đầu óc choáng váng, đau đầu, thân thể không tốt, vận khí chịu tổn hại, là một nơi phá tài tổn thân.”


“Thân thể khiếm khuyết, vận khí chịu tổn hại cũng không phải chuyện gì lớn, cần gì căng thẳng chứ?”


“Nếu bị xà ngang đè, quả thực như cậu nói, nhưng cậu đừng quên đây là đâu?”


Tôi bị Lưu bán tiên nói cho sững sờ: “Phòng chứa xác nhà hỏa táng.”


Lưu bán tiên nhanh chóng gửi bình luận thứ hai: “Đúng vậy, thứ xà ngang phòng này áp không phải người, là thi thể!” Nghĩ thử xem, xà ngang áp thi, oán thi quấn quýt, giường còn vừa khéo đủ 9 cái, nơi này định sẵn cất giấu đại hung! Tôi không cách nào tự mình đến nơi dùng la bàn xem phong thủy, cho nên không thể giúp cậu phá giải tai nạn. Chuyện đến nước này, phương pháp an toàn nhất chính là khôi phục tất cả lại nguyên trạng, đến từ đâu thì về từ đó.”


“Chỉ vì đỉnh đầu có một cây xà ngang gỗ liền rời đi sao?” Nói thực, tôi thật sự muốn xem trên giường ở giữa có thứ gì dơ bẩn không, tay cũng sắp chạm tới rồi.


“Cổ có đạo nhân nhìn một chiếc lá liền biết mùa thu, bạn trẻ, thận trọng!”


“Được rồi, ông cũng đã nói vậy rồi, tôi nghe ông.” Quay người đi, tôi vừa muốn khôi phục những tấm vải trắng lộn xộn bên cạnh về nguyên trạng.


Y Y lại giữ chặt lấy tay tôi, vì căng thẳng, cô bé nói chuyện lắp ba lắp bắp: “Chú ơi, chú mau xem!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK