• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phạm Tri Tri hết hy vọng.

Trịnh Tây Tây mở điện thoại của mình ra.

Lớp họ có một nhóm chat nhưng rất ít người nói chuyện trong đó, mọi người đều lập nhóm nhỏ riêng, thỉnh thoảng chỉ có chủ nhiệm lớp gửi thông báo.

Tuy cô có thể nhắn vào nhóm, nói không chừng có thể tìm được một người nhiệt tình trong lớp nhưng nếu không ai trả lời thì quá xấu hổ. Dù da mặt cô dày nhưng cô cũng cần thể diện.

Hơn nữa, nếu dùng cách này thì cả lớp sẽ biết mấy người bọn cô đến quán bar uống rượu.

Cách này không khả thi.

Một cách khác là mở nhóm lớp sau đó tìm bạn ở ký túc xá 503 rồi thêm bạn bè, nhờ họ đến đưa bạn cùng bàn về.

Dù sao thì đây cũng là một lựa chọn. Trịnh Tây Tây mở WeChat của hai người bạn, thêm bạn bè nhưng WeChat cũng không có động tĩnh gì.

Trịnh Tây Tây lại tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm thấy Chu Hoành.

Tuy mới biết nhau một thời gian nhưng cũng được coi là người quen.

Trịnh Tây Tây nhấp vào số của Chu Hoành sau đó nhấn gọi.

Lần đầu tiên không ai bắt máy nhưng đến lần thứ hai cũng có người trả lời.

“Anh Chu Hoành, em là Trịnh Tây Tây.”

“À, là Tây Tây, em có việc gì không? Xin lỗi, anh hơi bận, anh đang ở bệnh viện nên khi nãy không bắt máy được.”

“Không sao…” Trịnh Tây Tây lắc lắc tay, ý thức được phía đối diện không nhìn thấy gì mới nói “Không có việc gì, em chỉ hỏi thăm một chút.”

Hai người nói vài câu sau đó cúp điện thoại.

Cô và Phạm Tri Tri nhìn nhau, cả hai đều cười ngượng ngùng nhưng không mất lịch sự.

“Vậy thì.” Trịnh Tây Tây nói, “Tớ sẽ đưa Tằng Ngữ về trước, cậu cứ đợi ở đây, tớ đưa người về rồi quay lại.”

“Chỉ có thể như vậy.”

“Trịnh Tây Tây?” Đang không biết làm sao, Trịnh Tây Tây lại nghe thấy có người gọi tên mình.

Cô ngẩng đầu lên thấy Từ Hưng Châu và một đám người đang đứng cạnh quầy bar nhìn sang bên này.

Thấy cô ngẩng đầu, Từ Hưng Châu đi vài bước đã tới, sau khi thấy rõ tình huống trước mắt, hắn ta bật cười:

“Đây là… say rượu à?”

Trịnh Tây Tây gật đầu.

“Để anh đưa các em về, các em là con gái, ba người uống say, về như vậy không an toàn.”

Bây giờ mà trốn tránh thì lại hơi kiêu ngạo, Trịnh Tây Tây nói: “Vậy thì phiền anh rồi.”

Từ Hưng Châu đi đến chỗ đám người kia nói vài câu, sau đó giúp Trịnh Tây Tây và Phạm Tri Tri đỡ mọi người.

Bọn họ có sáu người nên phải cần đến hai chiếc xe, Trịnh Tây Tây thuê một chiếc xe, nhờ Phạm Tri Tri đưa Tằng Ngữ về trước, cô và Từ Hưng Châu đưa hai người còn lại về.

Cũng may nơi này nhiều người nên bắt xe rất tiện, chỉ trong chốc lát đã có một chiếc xe taxi chạy tới.

Sau khi lên xe, cuối cùng Trịnh Tây Tây cũng thở phào nhẹ nhõm.

Từ Hưng Châu hỏi: “ Đây đều là bạn học của em à?”

“Đúng vậy, lần này cảm ơn anh.”

“Không cần khách sáo.”

Một lát sau, anh tiếp tục nói: “Hai nhà chúng ta cũng coi như là thân thiết, Tây Tây em không biết à? Em không cần phải khách sáo như vậy đâu.”

Trịnh Tây Tây sửng sốt bởi hai tiếng “Tây Tây” đột ngột của anh.

Thật ra cũng có nhiều người gọi cô là Tây Tây, tên cô là từ láy, gọi như vậy cũng khá tiện, nhưng cô cũng không thân thiết với Từ Hưng Châu, gọi vậy làm cô cảm thấy kỳ quái.

Từ Hưng Châu lại hỏi: “Anh gọi em là Tây Tây được không? Vừa nãy anh nghe bạn học của em gọi em như vậy.”

“Đương nhiên là… được.”

“Anh không phiền là được.”

“…”

Từ Hưng Châu giúp cô đỡ người về cửa ký túc xá, nói với người quản lý ký túc một tiếng rồi đưa lên tầng 5.

Phạm Tri Tri và Tằng Ngữ cũng đã về đến.

Trịnh Tây Tây lại nói lời cảm ơn lần nữa, Từ Hưng Châu nói: “Thứ sáu là sinh nhật anh, trong nhà tổ chức tiệc sinh nhật cho anh nên đã gửi thiệp mời đến nhà em, mong em có thể tới.”

Nói xong hắn cũng không chờ Trịnh Tây Tây trả lời, hắn ta vẫy vẫy tay rồi đi xuống lầu.

Trước khi đi ngủ, Trịnh Tây Tây nhận được tin nhắn từ Trịnh Hoài: Thứ sáu là sinh nhật của Từ Hưng Châu, hắn ta có tổ chức một bữa tiệc tối, nếu tiện thì anh sẽ bảo tài xế đến đón em lúc 5 giờ.

Thứ sáu có ít tiết, buổi sáng và chiều chỉ có hai tiết. Sau giờ học, Trịnh Tây Tây trở về ký túc xá thay đồ, tới cổng phía Bắc.

Tài xế đã chờ sẵn ở cổng phía bắc, sau khi nhìn thấy Trịnh Tây Tây thì nhanh chóng xuống xe ở cửa cho cô.

“Cảm ơn.” Trịnh Tây Tây lên xe, tài xế đóng cửa xe, ngồi vào ghế lái.

Trên ghế sau có mấy cái túi, có quần áo, giày dép và một bộ trang sức, tài xế nói: “Những đồ này là chuẩn bị cho tiểu thư, thiếu gia chờ cô ở cửa.”

“Ừ.”

Tài xế lái xe, nhìn phía sau qua kính chiếu hậu.

Trịnh Tây Tây ngồi thẳng tắp, khuôn mặt cô rất đẹp, khi không cười thì có cảm giác lạnh lùng và quyến rũ, có phần giống với phu nhân khi còn trẻ.

Tài xế thở dài trong lòng, nếu Trịnh Tây Tây lớn lên ở Trịnh gia thì bây giờ cô cũng là một nàng công chúa, nhưng vị trí của cô đã bị Trịnh Nghi chiếm mất.

Họ nhìn Trịnh Nghi lớn lên từ nhỏ, từ một bánh bao nhỏ trở thành thiếu nữ duyên dáng yêu kiều, mỗi một giai đoạn đều có người của Trịnh gia tham dự, cho dù không có quan hệ huyết thống, thì tình cảm từ nhỏ đến lớn này cũng không thể xóa nhòa.

Ngay cả ông, nhìn thấy Trịnh Nghi cũng muốn xích lại gần, thậm chí ông còn từng bế Trịnh Nghi khi cô ta còn nhỏ, loại tình cảm này không liên quan tới huyết thống, nó in dấu theo thời gian, rất khó để quên đi.

Mà người Trịnh gia cũng không tham dự 18 năm quan trọng nhất của Trịnh Tây Tây, cho dù cô đã trở lại nhưng cũng không biết làm thế nào để thân thiết, huống hồ Trịnh Tây Tây cũng không nghĩ đến việc thiết lập mối quan hệ thân thiết với gia đình mình

Sinh nhật của Từ Hưng Châu được tổ chức ở khách sạn Tinh Hoa.

Trịnh Tây Tây cầm túi xách xuống xe, thấy Trịnh Nghi và Trịnh Hoài đang chờ ở bên ngoài.

Đài phun nước ở bên ngoài khách sạn vẫn không ngừng phun, hai người đứng dưới đài phun nước, không biết Trịnh Nghi nói gì đó, Trịnh Hoài cười một chút, mặt mày thả lỏng, còn thêm vài phần bất đắc dĩ, khi ngẩng đầu anh ấy mới thấy Trịnh Tây Tây.

Anh ấy sững người một lúc rồi bước về phía cô.

“Em không đến trễ phải không?.” Trịnh Tây Tây hỏi.

Anh ấy nhìn Trịnh Tây Tây một chút, thấy vẻ mặt tươi cười như thường của cô, “Không muộn, anh bảo Trịnh Nghi đưa em vào trong thay đồ.”

Trịnh Nghi đi tới, dẫn Trịnh Tây Tây tới phòng nghỉ: “Bên trong có phòng thay quần áo, tôi chờ chị ở ngoài.”

“Cảm ơn.” Trịnh Tây Tây cầm túi đi vào bên trong.

Trịnh Tây Tây thay lễ phục và giày cao gót, soi gương để đeo trang sức.

Cô gái trong gương có một đôi mắt hạnh xinh đẹp, đuôi mắt hơi hướng lên trên, đôi môi diễm lệ, lộ ra một phần bả vai và lưng trắng nõn không tì vết, giống như ngọc bội thượng đẳng.

Trịnh Tây Tây cởi dây chun trên đầu xuống, mái tóc như rong biển xõa xuống vai, che đi bờ vai trần của cô, lại thêm vài phần quyến rũ.

Trịnh Nghi chờ ở bên ngoài, khi thấy Trịnh Tây Tây ra ngoài thì ngẩn ngơ mất vài giây, ngay sau đó lại quay đầu đi.

Trịnh Tây Tây quá xinh đẹp, chỉ mới thay đồ, thậm chí còn không trang điểm, đã có thể khiến người khác choáng ngợp, điều này khiến cô ta nhận ra rằng sẽ có bao nhiêu lời nhận xét bất lợi với mình khi đứng cạnh Trịnh Tây Tây, cho nên cô ta không chờ Trịnh Tây Tây mà ra ngoài trước.

Trịnh Tây Tây không quan tâm mà nhún vai, cất quần áo ban đầu vào túi, cô bước ra ngoài với đôi giày cao gót đầu tiên trong đời với những bước đi không quen và không ổn định.

Lúc đến cửa, cô lảo đảo một chút, cũng may là Trịnh Hoài kịp thời đỡ cô: “Có sao không?”

“Không có việc gì.” Cô đứng vững: “Trịnh Nghi đi ra ngoài rồi.”

“Anh biết.” Trịnh Hoài nhìn đồng hồ: “Em ấy đi vào trước rồi, em đi với anh.”

Đây là lần đầu tiên Trịnh Tây Tây chính thức xuất hiện trong một bữa tiệc xã giao, cô khoác tay Trịnh Hoài đi vào, rõ ràng không có ánh đèn mà những ánh mắt trong hậu trường lại bất giác đổ dồn vào cô.

Hầu hết những người trong hội trường đều đã nghe tin đồn về Trịnh gia, khi Trịnh phu nhân sinh con thì ôm nhầm, thiên kim chân chính lớn lên ở nông thôn.

Tuy rằng gần đây có tin đồn rằng cô con gái này khá được, còn thi đậu Văn Đại, nhưng so sánh với Trịnh Nghi và Trịnh Hoài được giáo dục một cách tinh anh thì chênh lệnh rõ ràng, cả nhà cũng không trông chờ gì nhiều, đây cũng chỉ là một câu chuyện để tán gẫu.

Bởi vậy khi họ cười cho qua chuyện rồi lại nhìn thấy Trịnh Tây Tây, hai mắt cũng sắp rớt ra ngoài. Trịnh Tây Tây có mái tóc đen dày, lúc này xõa xuống như rong biển, da cô rất trắng, đánh mạnh vào thị giác của mọi người ở đây.

Các đường nét trên khuôn mặt của cô cũng rất đẹp, nước da cũng đẹp, đứng cạnh Trịnh Hoài cũng không thua kém chút nào, nếu không phải lông mày của cô và Trịnh phu nhân rất giống nhau thì mọi người cũng không nghĩ cô là Trịnh Tây Tây, mà nghĩ rằng đây là thiên kim của nhà nào đó đã đính hôn với Trịnh Hoài.

Từ Hưng Châu vốn đang nói chuyện với mọi người, nhưng khi nhìn thấy Trịnh Tây Tây thì cái ly trong tay run lên, suýt chút nữa làm đổ rượu trong tay ra ngoài.

Những người bạn xung quay thấy vậy thì trêu chọc hắn ta: “Từ thiếu gia đào hoa cũng có lúc mất bình tĩnh, nhưng Trịnh Tây Tây thật sự rất xinh đẹp.”

“Vẫn nên cá cược một chút chứ?” Có người hỏi.

“Tôi đánh cuộc một tháng, một tháng là Hưng Châu có thể cưa đổ được Trịnh Tây Tây.”

“Tôi cược một tuần.” Một chàng trai mặc tây trang xanh lam nói, “Mọi người đừng quên, cô bạn khó tính ở trung học số 8 mà Hưng Châu cũng chỉ mất năm ngày để cưa đổ, chúng ta hãy đợi xem Trịnh Tây Tây thì mất mấy ngày.”

Ánh mắt Từ Hưng Châu vẫn luôn theo sát Trịnh Tây Tây, nghe vậy rất có hứng thú mà cười “Tôi cược một ngày.”

Những người kia kinh ngạc nhìn hắn ta, Từ Hưng Châu đặt ly rượu trong tay xuống, chậm rãi chỉnh lại quần áo, đi đến một nơi.

Sau khi đi vào, Trịnh Tây Tây vô thức nhìn xung quanh nhưng không thấy Cố Duẫn đâu.

Đến khi cô nhận ra mình đang làm gì, Trịnh Tây Tây mới hơi sửng sốt một chút, mím môi dưới, thu hồi tầm mắt.

Mặc dù nói là tiệc sinh nhật nhưng trên thực tế đây là một bữa tiệc xã giao.

Từ Hưng Châu vừa tròn 19 tuổi, phần lớn những người tới đây đều là bạn bè đồng trang lứa với hắn

Trịnh Hoài dẫn cô vào bàn, nói với cô các biện pháp để tránh bị người khác kéo đi.

Trịnh Tây Tây nghe xong thì cũng đói meo, trong bụng rỗng tuếch, cô nhìn quanh hội trường tìm một góc để ăn.

Nhưng cô chưa ăn được mấy miếng đã có người bưng ly rượu đi tới: “Xin chào, em là Trịnh Tây Tây đúng không, anh tên là Chu Mạn.”

“Chào anh.”

“Quả nhiên nghe tiếng không bằng gặp mặt, em đã nhận hết gen tốt của Trịnh gia rồi sao, lớn lên rất xinh đẹp, mời em một ly.”

Chu Mạn nâng ly về phía cô, một hơi uống cạn rượu trong ly, uống xong còn dốc ly xuống dưới, ý muốn nói không còn giọt rượu nào.

Trịnh Tây Tây nhận lấy ly rượu, nhìn Trịnh Hoài cách đó không xa, uống rượu trong ly.

Chu Mạn rời đi, những người khác cũng lần lượt đến.

Tiệc sinh nhật bắt đầu một hồi lâu thì Trần Minh Viễn mới đến, cậu ta đi tặng quà cho Từ Hưng Châu trước, thấy Trịnh Hoài và Đỗ Phong thì hỏi: “Cố Duẫn đâu?”

“Cậu ta đi Giang Thành.”

“Không phải là cậu ấy đã về rồi sao? Hôm qua tôi gọi điện cho cậu ấy, cậu ấy nói hôm nay về.”

“Tôi cho rằng ngày mai cậu ấy mới về, cậu gọi điện hỏi một chút đi.”

Trần Minh Viễn đi gọi điện thoại. Cố Duẫn mới trở về từ sân bay, cả người không thoải mái, nhíu mày ngồi trên sô pha nghe điện thoại.

“Có chuyện gì thì nói nhanh lên, không có việc gì thì tôi cúp máy.”

“Từ từ, cậu biết hôm nay là sinh nhật em họ Đỗ Phong không?”

“Cũng không phải là em họ của tôi.”

Trần Minh Viễn vội vàng nói: “Mọi người đều tới hết, cậu ở nhà một mình làm gì, cậu đến đây chúng ta tụ họp.”

Cố Duẫn mới trở về từ sân bay, cũng chưa kịp tắm, đang muốn cúp điện thoại, lại nghe Trần Minh Viễn nói “Trịnh Tây Tây cũng tới.”

Trần Minh Viễn nhìn qua Trịnh Tây Tây, nhướng mày, “Chậc chậc, hình như em ấy cũng uống rượu, mặt đỏ bừng.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK