• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trịnh Tây Tây gật đầu, từ trong ra ngoài đều ngập trong ấm áp, ngay cả nhà ga đổ nát này cũng trở nên dễ nhìn hơn.

Cô vẫn còn một gia đình, Trịnh Tây Tây nghĩ thế tâm trạng cũng vui hẳn lên.

Cố Duẫn mở cửa xe, Trịnh Tây Tây khoác một chiếc áo khoác xuống xe.

Khi ra ngoài, cô không nghĩ mình sẽ ở bên ngoài lâu như vậy. Vì trong nhà rất ấm nên khi chọn đồ, cô chỉ để ý tới cái nào đẹp mà quên mất mình phải giữ ấm

Tuyết vừa mới rơi hôm qua, hôm nay tuyết đã tan dẫn tới nhiệt độ ngoài trời cũng lạnh hơn hôm qua. Lúc cô đứng đợi xe ở nhà ga, toàn thân cô gần như lạnh cóng.

Trong xe bật điều hòa, Cố Duẫn ngồi vào ghế lái, hỏi cô: "Còn lạnh không?"

Trịnh Tây Tây lắc đầu.

Cố Duẫn lấy điện thoại ra và gửi tin nhắn cho Trịnh Hoài: "Ngày mai gặp ở Võ viện."

Sau đó đặt điện thoại xuống và khởi động xe.

Trịnh Tây Tây âm thầm liếc nhìn Cố Duẫn, muốn nói điều gì đó nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu.

"Anh, không phải trưa nay anh có việc bận sao?" Cân nhắc một chút Trịnh Tây Tây mới mở miệng hỏi.

Cô biết trưa nay Cố Duẫn có chút việc phải đi gặp cậu của mình, cho nên cô nghĩ là trưa nay anh sẽ ăn cơm ở nhà cậu của mình.

"Cậu đi công tác." Cố Duẫn nói.

Lúc đó cậu của Cố Duẫn nhận được điện thoại, bảo có việc gấp phải đi công tác. Đàm phán không thuận lợi, nhưng mợ của anh lại bảo anh ăn cơm xong rồi về.

Vốn dĩ anh cũng không gấp về, nhưng sau khi chú Lâm gọi điện báo cáo với anh, anh có thể đoán được đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng mà anh không hỏi, anh muốn đợi Trịnh Tây Tây chủ động nói với mình.

"Em và cha em cãi nhau." Trịnh Tây Tây do dự cúi đầu, nói: “Sau này em sẽ không về nhà họ Trịnh nữa.”

Cô không phải là người vô tri, cô có thể cảm nhận được người khác có thích mình hay không.

Cô từng cho rằng mình không quan tâm nhiều đến như vậy, đôi khi sống dựa dẫm vào người khác lâu như vậy vô hình sẽ tạo ra một thói quen, nhưng hiện tại cô không muốn như vậy nữa.

Cô muốn yêu ghét rõ ràng hơn và càng muốn tự do hơn.

"Được, vậy thì không trở về nữa." Cố Duẫn nói, "Từ nay về sau anh sẽ bảo vệ em... Ừm, đổi họ đi, gọi là Cố Tây Tây được không?"

Trịnh Tây Tây dở khóc dở cười, "Không được, em vẫn muốn mang họ Trịnh."

Cha mẹ cô qua đời trong một vụ tai nạn xe cũng là họ Trịnh, tên của cô là do cha mẹ đặt, nên cô rất thích nó.

"Được rồi." Cố Duẫn nói trong tiếc nuối.

Cố Duẫn lái xe trở lại căn hộ của họ gần Đại Văn.

Trịnh Tây Tây rất thích ngôi nhà này, nên từ trong ra ngoài đều được cô dọn dẹp rất gọn gàng.

Cố Duẫn đến đây ở mấy lần, cảm thấy tuy đây chỉ là căn nhà nhỏ nhưng lại có sức sống hơn dinh thự Dục Minh rất nhiều, khi nào hai người rảnh rỗi đều sẽ ở lại đây.

Sau khi trở về phòng Trịnh Tây Tây lập tức thay giày ra, lúc này điện thoại của cô phát ra tiếng "ding dong", là của Lương Dụ, người vừa mới thêm WeChat cách đây không lâu: "Cậu đâu rồi? Sao không thấy người?"

Trịnh Tây Tây không muốn nói nhiều với hắn ta: "Tôi đã đi rồi."

Lương Dụ: "/tức giận/ sao cậu đi mà không gọi tôi? Thật không nghĩa khí gì cả."

Lương Dụ: "Vậy thì tôi cũng đi, cậu cũng đã đi rồi nếu tôi ở lại thì mất mặt nhường nào... /siết chặt tay/"

So với những tính toán nhỏ nhặt của người lớn, Lương Dụ thực sự rất thú vị, nói chuyện thẳng thắn, Trịnh Tây Tây lấy điện thoại để trả lời hắn ta.

Cố Duẫn cũng thay giày đi vào, thuận miệng hỏi: "Ai vậy?"

"Là Lương Dụ." Trịnh Tây Tây ngoan ngoãn giải thích, "Là người vừa gặp hôm nay."

Cố Duẫn ngay lập tức nghĩ tới đủ loại tin đồn thất thiệt về nhà họ Trịnh và nhà họ Lương. Gần đây nhà họ Trịnh và nhà họ Lương thường xuyên liên lạc với nhau, nghe nói hai nhà đang có ý định hợp tác, mà còn có tin hai nhà muốn liên hôn.

Trước đây Cố Duẫn không quá để tâm những điều này. Anh nghĩ rằng, cha Trịnh sẽ nể mặt mình mà không đặt sự chú ý lên người Trịnh Tây Tây. Không ngờ hôm nay nhà họ Trịnh gọi Trịnh Tây Tây về mà còn gọi thêm Lương Dụ.

Nói như vậy, hai người họ đã gặp mặt nhau, thậm chí còn trò chuyện cùng nhau.

Nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy sắc mặt Cố thiếu gia tối sầm lại, đồng thời trong lòng anh cũng ghi nợ với nhà họ Trịnh.

"Đừng tiếp xúc quá nhiều với người nhà họ Lương.” Cố Duẫn trầm giọng nói, "Ba người con trai của nhà họ Lương gia đều là công tử bột, người anh cả làm cho bên nữ có bầu, bên nữ đến nhà náo loạn một phen mới chịu cưới về. Người con thứ hai thậm chí còn phiền phức hơn, còn về phần Lương Dụ…"

Cố Duẫn "Hừ" một tiếng, "Nghe nói khi còn học cấp hai, còn dẫn bạn gái về nhà gặp cha mẹ, sau đó bị người nhà đánh một trận thì bỏ nhà đi, đi cả buổi chiều, đến tối thì tự mình quay về."

Cố Duẫn không phải là người thích để ý chuyện của người khác, mà ngay cả anh cũng biết những chuyện này, đủ thấy nhà họ Lương thị phi như thế nào.

Trịnh Tây Tây: "..."

Thì ra chuyện bỏ nhà đi suýt chút nữa là ngủ ở cầu Thiên Kiều, mà Lương Dụ nói là như thế sao.

Trịnh Tây Tây lập tức bày tỏ thái độ mình sẽ không cùng chung đội với kẻ ngốc như vậy, thấy như vậy, nên sắc mặt của Cố Duẫn mới đỡ hơn một chút.

Hôm nay là ngày nghỉ đầu tiên của tết nguyên đán, ngày hôm qua là ngày đầu tiên có tuyết rơi, nên bạn bè trên tường wechat của mọi đều rất tích cực tương tác.

Trên WeChat của Trịnh Tây Tây cũng nhận được một đống ảnh quảng cáo phim do Tằng Ngữ gửi đến.

Buổi sáng Tằng Ngữ cùng mấy nữ sinh phòng 503 đi xem phim, thì tình cờ bắt gặp một hoạt động trên trang web, chỉ cần quét mã QR và chia sẻ nó với tất cả bạn bè WeChat của mình sẽ nhận ngay một phiếu giảm giá phim trị giá 10 nhân dân tệ.

Vì để lấy phiếu giảm giá mà mọi người kiên quyết bán bạn bè của họ, Trịnh Tây Tây cũng liên tiếp nhận mấy tin nhắn tương tự.

Cô cũng có nghe qua phim mà nhóm Tằng Ngữ đi xem, hình như nó được cải biên dựa trên một cuốn tiểu thuyết. Cuốn tiểu thuyết này từng là tác phẩm bán chạy nhất khi cô còn học cấp hai. Trịnh Tây Tây chưa xem cuốn tiểu thuyết đó, nhưng cô hay nghe được bạn bè cùng lớp thảo luận về nó.

Cô lưu lại bức ảnh và liếc nhìn Cố Duẫn.

Cố Duẫn đang đứng bên cửa sổ nói chuyện điện thoại với Tề Thịnh, bình thường nhìn anh chẳng hề nghiêm túc chút nào, nhưng khi bắt tay vào công việc thì lại rất nghiêm túc, nói năng có logic, khiến người ta có cảm giác mọi việc đều nằm trong tầm kiểm soát của anh.

Hai người nói chuyện một lúc rồi cúp điện thoại, Trịnh Tây Tây nắm chặt điện thoại, đứng lên: "Anh, chiều nay đi xem phim không?"

“Có một trang web đang tổ chức sự kiện, còn có phiếu giảm giá vé xem phim…” Có vẻ như điều kiện này không thể khiến Cố Duẫn động tâm lắm, cô đang định giới thiệu một chút về bộ phim, thì Cố Duẫn lại hỏi trước: "Em muốn xem phim gì?"

Anh đi đến ngồi trên ghế sofa và nhấp vào trang web bán vé.

Trịnh Tây Tây ngồi xuống bên cạnh và nghiêng đầu qua.

Chỉ đến khi ngửi thấy mùi bạc hà trên quần áo anh, cô mới nhận ra rằng mình đang ngồi quá gần anh, suýt nữa thì chạm vào người anh rồi. Cô vô thức ngẩng đầu lên, đập vào trong tầm mắt của cô chính là chiếc cằm của anh.

"Em gái?" Cố Duẫn hỏi, khi nói chuyện yết hầu của anh chuyển động lên xuống.

Trịnh Tây Tây hồi thần lại, khuôn mặt bất giác đỏ bừng

"Cái này." Cô chỉ vào bộ phim thanh xuân mà Tằng Ngữ và những người khác đã đi xem.

"Được." Cố Duẫn đặt vé "Hai giờ đi được không?"

Rạp chiếu phim cũng ở gần đây, đi bộ đến đó khoảng mười phút.

"Được rồi."

Cố Duẫn chọn một chỗ ngồi, xuất ra hai tấm vé xem phim điện tử.

Trịnh Tây Tây chưa bao giờ đến rạp chiếu phim, còn Cố Duẫn thì rất hiếm khi đi, bởi vì anh có một rạp chiếu phim tại nhà.

Hai người đi bộ đến trung tâm mua sắm nơi có rạp chiếu phim. Trịnh Tây Tây đã mua một túi bỏng ngô và hai ly nước.

Hôm nay là ngày nghỉ nên rạp chiếu phim chật kín người, vì Cố Duẫn và Trịnh Tây Tây đều có ngoại hình rất đẹp, nên khi bước vào đã thu hút rất nhiều sự chú ý của mọi người.

Trịnh Tây Tây đặt bỏng ngô giữa chỗ ngồi của hai người họ, mỗi người một ly nước.

"Anh, anh muốn uống cái nào?" Trịnh Tây Tây cầm hai ly nước uống lên hỏi.

"Cái nào cũng được."

“Vậy cái này cho anh.” Trịnh Tây Tây đưa cho anh cái lý bên phải.

Ở phía bên trái của Trịnh Tây Tây có ba cô gái ngồi cạnh nhau, bọn họ là cùng nhau đến đây.

Cố Duẫn và Trịnh Tây Tây từ bên trái đi vào, phải đi qua ba người họ.

Trịnh Tây Tây uống một ngụm nước, cô gái bên cạnh đụng vào cô, nhỏ giọng hỏi: "Ngồi bên cạnh là anh trai của cậu hả?"

"Uhm." Trịnh Tây Tây nhẫn nại trả lời.

"Anh ấy có người yêu chưa?" Mắt cô gái sáng lên, "Cậu có thể cho tớ WeChat của các cậu được không?”

"Anh trai tôi không có WeChat." Trịnh Tây Tây nói không chớp mắt: "Tôi cũng vậy. Gia đình chúng tôi nghèo quá, chỉ có thể truy cập Internet bằng 2G."

Nói xong, cô quay đầu lại nhìn Cố Duẫn, cố tìm một lý do hợp lý cho hành vi của mình.

Cố Duẫn một mực không cho cô yêu đương, cho nên cô cũng sẽ cản trở anh yêu đương, như vậy mới công bằng.

Đèn trong rạp chiếu phim tối dần, đoạn mở đầu của bộ phim bắt đầu xuất hiện trên màn hình, thuyết phục Trịnh Tây Tây cứ ăn tâm mà xem phim.

Đây là một bộ phim thanh xuân. Nam nữ chính gặp nhau trong khuôn viên trường, cùng nhau trải qua nhiều chuyện, sau đó vì lý do gia đình mà chia xa, sau khi đi làm đã gặp lại nhau, cuối cùng tu thành chính quả.

Đoạn trước của phim rất đẹp. Những chàng trai, cô gái tuổi mới lớn vô âu vô lo, chỉ có những hormone tuổi trẻ đang dâng trào.

Nam chính bí mật viết một lá thư và kẹp nó vào cuốn sách bài tập của nữ chính.

Khi xem đến đây, Cố Duẫn đột nhiên nghĩ đến cha mẹ mình.

Anh từng cho rằng bố mẹ mình là cặp vợ chồng yêu nhau nhất trên đời này. Khi anh mới bắt đầu biết đọc, một lần anh đi vào phòng làm việc của cha mình và tìm thấy một bức thư, mà cha anh viết cho mẹ anh trong ngăn kéo trong phòng làm việc.

Khi đó, anh không thể đọc hết các chữ, nhưng những chữ mà cha anh viết trên bức thư khiến cho lúc đó anh vẫn còn nhỏ, cảm thấy đó là một điều rất lãng mạn.

Lúc đó, cha anh bước vào, ôm anh vào lòng, vừa cười vừa kể cho anh nghe những chuyện vui mà cha anh đã theo đuổi mẹ anh, sau khi mẹ anh biết chuyện này vừa cười vừa trách mắng ông ta.

Cậu bé Cố Duẫn cứ nghĩ rằng mình có một gia đình hạnh phúc nhất thế giới.

Cuối cùng, chính người cha yêu quý nhất của anh đã tự tay phá hủy gia đình đó và gián tiếp giết chết mẹ anh, chỉ vì không thể kiểm soát được cái thân dưới của mình.

Khi còn bé anh tin tưởng cha anh bao nhiêu, sau khi tai nạn xảy ra anh hận người cha đấy bấy bao nhiêu.

Người đàn ông đạo đức giả này, một chút cũng không ăn năn sau cái chết của mẹ anh, mà lại tìm vài người tình giống mẹ mình.

Cố Duẫn không quên được ngày hôm đó. Lúc đó, sức khỏe của ông nội sa sút, ông cảm thấy thời gian của mình không còn nhiều, muốn cố gắng hàn gắn mối quan hệ giữa anh và cha anh nên đã nhờ anh quay lại giúp ông lấy đồ.

Cố Duẫn biết ý định của ông nội, anh ghét Cố Chính Vĩ, nhưng anh không nhẫn tâm từ chối khi ông nội vẫn còn trên giường bệnh, vì vậy cho dù không vui nhưng anh vẫn quay về.

Sau đó, trong căn phòng lớn như một cái lồng đó, anh nhìn thấy hai cơ thể trắng nõn đan vào nhau. Ngũ quan của người phụ nữ có năm phần giống mẹ anh, thêm vào đó lại được trang điểm, thì lại giống bảy tám phần.

Cố Duẫn cảm thấy buồn nôn từ tận đáy lòng.

Anh lập tức chạy ra ngoài, dựa vào một cái cây bên đường để nôn, sau khi nôn hết mọi thứ trong bụng ra, thì lại nôn khan.

Quá kinh tởm.

Nó khiến anh từ sinh lý đến tâm lý đều cảm thấy quá buồn nôn.

Phim vẫn còn đang chiếu, Cố Duẫn đứng dậy, Trịnh Tây Tây lập tức nhìn sang.

"Anh đi toilet, em tiếp tục xem đi." Cố Duẫn nói.

Nói xong thì anh bước ra ngoài, vào đến toilet, một tay anh chống vào bồn rửa mặt để xua tan cảm giác khó chịu này.

Anh rửa tay một lần, sau đó nhìn vào gương rửa mặt, khi đỡ hơn thì anh mới đi trở về.

Trịnh Tây Tây luôn chú ý đến Cố Duẫn, nhìn thấy anh trở về cô mới thở phào nhẹ nhõm và tiếp tục xem phim.

Một lúc sau, Trịnh Tây Tây cảm thấy trên vai mình hơi nặng, Cố Duẫn nhắm mắt lại và dựa vào vai cô giống như đang ngủ.

Trịnh Tây Tây thấp hơn Cố Duẫn rất nhiều, cô ngồi thẳng dậy, sau đó nhẹ nhàng nâng vai phải lên để Cố Duẫn dựa vào thoải mái hơn.

Tình cờ phim chiếu đến cảnh nam nữ chính lần đầu tiên cãi nhau, khán giả trở nên xúc động, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng bàn tán.

Trịnh Tây Tây vô thức nhìn sang Cố Duẫn, sợ tiếng ồn làm anh tỉnh dậy, Cố Duẫn hơi cử động nhưng không tỉnh lại, nên Trịnh Tây Tây cũng yên tâm.

Bỗng nhiên cô có chút hối hận về lời đề nghị của mình, khó khăn lắm mới được nghỉ phép, anh nên nghỉ ngơi thật tốt.

Lúc Cố Duẫn tỉnh lại, trong rạp chiếu phim mọi người hầu như đã rời đi, chỉ có vài ba người bám đuôi vẫn chưa rời đi.

"Xin lỗi." Anh nhíu mày đứng dậy: "Là anh không tốt, vậy mà lại ngủ quên."

"Không sao, đều do bộ phim này nhàm chán quá." Bả vai của Trịnh Tây Tây có chút tê, cô bình tĩnh lắc lắc bả vai, cùng Cố Duẫn đi ra ngoài, nói những lời trái với lương tâm: "Phim này tình tiết quá nhạt nhẽo, nhạc phim thì cứ nhẹ nhẹ chậm chậm, không thể trách khán giả ngủ quên được."

Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Suýt chút nữa là em ngủ thiếp đi rồi."

Cô vừa nói xong không bao lâu, những người cuối cùng trong rạp chiếu phim cũng đi ra: "Hu hu hu, hay quá đi, là một kiệt tác của dòng phim thanh xuân, hèn chi bộ phim này có thể đạt 8 điểm."

"Đúng vậy, lúc nam nữ chính gặp lại nhau, nước mắt của tôi đều không có ý nghĩa gì, thực sự không dễ dàng..."

"Tiết tấu cũng rất hay, không hề bị trì hoãn hay sến sẩm chút nào, tôi có thể xem đến hai lần."

……

Giọng nói của mấy người này cũng không nhỏ, vừa đi vừa nói, đi theo sau lưng hai người bọn họ.

Trịnh Tây Tây có chút xấu hổ nói: "Trong mắt của một nghìn độc giả thì chỉ có một Hamlet, dù sao em cảm thấy, nó khá thôi miên."

Cố Duẫn đột nhiên cười, trước đó là cười nhỏ, sau đó chuyển sang cười thật lớn.

"Em gái à." Anh Nhìn cô cười, trong mắt chợt lóe lên một tia sáng.

"Kiếp trước anh cứu được dải Ngân Hà sao?" Anh nhìn cô nói: "Sao bây giờ em cứ luôn đứng ra bảo vệ anh thế?"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK