• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Vâng, Cháu biết rồi."

Trí nhớ Vân Hân rất tốt, lần trước đi tới chung cư của nàng một lần bây giờ vẫn nhớ rõ địa chỉ, hiện tại cùng lắm cũng chưa đến 22h, cuộc sống về đêm mới chỉ bắt đầu thôi. Khu này rất dễ bắt xe, chưa đầy một phút, Vân Hân liền bắt được một chiếc taxi.

Để Giản Dịch ngồi vào trước, cô mới lên xe ngồi. Hơi lạnh trong xe làm Giản Dịch tỉnh táo không ít, nhưng lúc nói chuyện vẫn có chút hàm hồ. Giản Dịch híp híp mắt nói địa chỉ cho tài xế, Vân Hân mới biết được nàng còn tỉnh.

Muốn tìm một nơi để dựa vào, giống như buổi hòa nhạc hôm ấy. Nhưng lần này Giản Dịch chỉ đem đầu dựa vào vai Vân Hân, cơ thể mệt mỏi, nhưng trong lòng còn mệt hơn. Vân Hân cúi đầu nhìn thấy nàng hô hấp đều đều dường như đã ngủ.

Vừa mới bắt đầu vẫn còn tốt, nhưng năm phút sau trong xe bắt đầu vang lên tiếng khóc nức nở. Vân Hân cảm thấy cơ thể nhỏ bé trên vai run nhè nhẹ. Nàng khóc rất nhỏ, nhưng tiếng khóc lại như xoáy sâu vào lòng người.

Sau ngày hôm đó, có những đêm Giản Dịch cũng khóc vài lần. Mỗi một người vào thời điểm cô đơn thường hay suy nghĩ miên man, cảm xúc đều bị phóng đại lên nhiều lần. Cho đến giờ khóc vì cái gì nàng cũng không biết. Có lẽ do tác dụng của rượu, cảm xúc che giấu tận đáy lòng như vỡ òa ra.

Trong xe cực kỳ yên tĩnh, tài xế không bật nhạc hay quảng cáo gì. Chỉ có tiếng khóc nức nở của Giản Dịch. Vân Hân quay đầu, vươn tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt của nàng, khẽ vuốt tóc nàng, yên lặng an ủi.

Giản Dịch thích cái cảm giác yên tĩnh này. Nàng khổ sở, nhưng không cần một người thay nàng ra mặt mà chửi bới ầm ĩ. Cái nàng muốn chỉ là một người ở bên cạnh, làm nàng không cảm thấy cô đơn là được rồi. Tru𝒚ện‎ ha𝒚?‎ Tì𝓂‎ nga𝒚‎ trang‎ chính‎ ==‎ T‎ r‎ U‎ 𝓂‎ T‎ r‎ u‎ 𝒚‎ ệ‎ n.𝗩n‎ ‎ ==

Lần trước Vân Hân cũng ôn nhu mà an ủi mình như vậy, ôn nhu đến mức chính mình có chút trầm mê. Giản Dịch mặt không đổi sắc, một tay ôm chầm lấy vai, tay còn lại vẫn nắm chặt áo cô.

"Đừng suy nghĩ nhiều quá..."

Vân Hân ôm lấy nửa thân người nàng, lòng bàn tay vỗ về nàng. Giản Dịch điềm nhiên kể chuyện qua tin nhắn. Thực ra nàng cũng không có lạc quan như vậy. Có những chuyện không phải nói buông là buông đượ

"Đều đã qua".

An ủi người khác thì rất dễ, nói nghe rất nhẹ nhàng. Buồn cười là đến lượt mình thì khó mà làm được. Giống như bản thân mình thì yếu đuối, nhưng lại dạy cho người khác phải kiên cường.

"Ừm..."

Những lời này Giản Dịch đã quá quen rồi. Nàng cũng từng dùng những câu như vậy để an ủi người khác đấy thôi.

Có thể mạn phép hỏi một câu, sao cô lại từ bỏ tranh sơn dầu?

Có phải trải qua việc gì đó mà bây giờ không còn động lực?

Nhưng tất cả đều đã thành là quá khứ rồi



Cho nên mọi thứ đều đã qua

Mặc cho Giản Dịch nói thế nào, cô ấy cũng không muốn vẽ lại. Y.S không nói cho nàng biết chuyện gì đã xảy ra và cũng không có ý định giải thích tại sao lại làm như vậy. Ai mà chẳng có nỗi lòng riêng. Nếu đã như vậy, Giản Dịch cũng không hỏi thêm nữa. Dần dần nàng phát hiện, nội dung cuộc trò chuyện giữa nàng với Y.S chủ yếu là về sinh hoạt thường ngày. Giản Dịch cảm thấy cô ấy giống như một người bạn qua mạng hơn là một họa sĩ trong tưởng tượng của mình.

Đúng vậy, quá khứ đã qua đi... Giản Dịch tự lấy cho mình một tô canh gà. Nàng ngồi thẳng lên, giả vờ tự nhiên lấy tay xoa xoa nước mắt:

"Hình như em hơi say, tửu lượng của em không tốt lắm".

Ở một khía cạnh nào đó, người uống say cũng là người tỉnh táo nhất, bởi vì khi đó họ không có giả bộ, họ mới có thể thoải mái mà để lộ con người thật của chính mình cho người khác biết.

"Đến chỗ Cảnh Nhuế ngồi nhiều chút, tửu lượng sẽ tốt lên thôi"

Vân Hân vừa sửa lại đầu tóc rối bù của nàng, vừa nửa đùa nửa thật nói. Nhưng nhìn thấy khuôn mặt thanh thuần, ánh mắt trong suốt của nàng, lại sửa miệng:

"Chị đùa thôi, không uống rượu càng tốt, uống nhiều có hại cho sức khỏe".

Đưa nàng đến dưới khu chung cư, Vân Hân vẫn không yên tâm liền đỡ nàng đi tới thang máy. Nàng nghĩ nếu Vân Hân đưa nàng lên lầu, nàng sẽ mời Vân Hân vô nhà uống nước. Chẳng hiểu sao mỗi lần nàng hẹn cô, lại toàn gây ra rắc rối cho cô. Giản Dịch càng nghĩ càng băn khoăn.

"Chị, sao bây giờ mới về.."

Mười rưỡi tối, Giản Kiệt vừa mới tắm xong, đầu tóc ướt sũng quàng khăn trắng trước ngực. Một tay mở cửa, cửa hé ra, đứng hình hai giây mới xác định được người gõ cửa là Vân Hân.

"Chị Vân.. Vân Hân? Sao chị lại ở đây, mau vào trong nhà ngồi đi".

Giản Kiệt ngay lập tức mở cửa, quăng cái khăn lông đi rồi lấy tay cào cào đầu tạo kiểu tóc. Vội vàng xum xoe với Vân Hân, làm sao còn để ý thấy Giản Dịch đang đứng bên cạnh.

"Không cần đâu, chăm sóc tốt cho chị của em đi, cô ấy có uống chút rượu"

Cô đỡ Giản Dịch tới cửa nhưng không đi vào.

"Uống rượu? Chị làm cái gì vậy, mai lại đau đầu cho xem.."

Giản Kiệt cảm thấy lần trước mình ra tay đánh Trình Tân còn quá nhẹ, biết vậy đã đánh hắn thành thương binh hạng 3 luôn rồi. Từ trước đến giờ Giản Dịch có bao giờ uống rượu.

"Uống chút xíu à, không sao đâu"

Dù gì thì Vân Hân vẫn là khách. Cứ đứng ở cửa mãi nàng cũng thấy hơi ngượng, Giản Dịch nhẹ giọng nói:

"Vân Hân, vào đi...".

"Đúng vậy đúng vậy, chị Vân Hân, đừng đứng mãi ở cửa thế".

Không thể nghi ngờ người hưng phấn nhất ở đây là cậu ta. Giản Kiệt buồn bực, từ khi nào mà chị cậu lại thân với Vân Hân vậy chứ, lại còn đi uống rượu cùng nhau nữa? Cơ hội tốt vậy mà không gọi hắn.

"Không cần.." -Vân Hân nghiêng người cười với Giản Dịch nói:

" Buổi tối ngủ sớm một chút, nghỉ ngơi cho khỏe".

Cái gì gọi là đối đãi khác biệt, đây chính là đối đãi khác biệt một trời một vực.

Giản Dịch nhìn đồng hồ đã sắp 23h. Vân Hân không lái xe, tiểu khu buổi tối đèn đường lại không tốt lắm. Để cho người ta đi một mình về làm cho Giản Dịch không yên tâm. Đặc biệt là Vân Hân... càng khiến người ta không yên lòng, ban ngày nhiều người qua lại thì không sao, đằng này ban đêm để cô về một mình hơi nguy hiểm.



"Hay... Hay là để Giản Kiệt đưa chị về đi? Muộn quá rồi..".

"Đúng đúng đúng, em đưa chị về! Buổi tối về một mình không an toàn!"

Giản Kiệt nhìn Giản Dịch một cái, nghĩ chị gái xinh đẹp ngốc nghếch của hắn, rốt cuộc cũng có một ngày thông minh ra.

Giản Dịch không thèm để ý ánh mắt của Giản Kiệt. Nàng chỉ đơn giản là lo cho Vân Hân, nào có giống như Giản Kiệt nhiều tâm tư đến như vậy. Giản Dịch lặng lẽ nhéo cánh tay hắn, ngầm nói

"Ngoan ngoãn một chút đi em trai".

Vân Hân vẫn cự tuyệt, không ai lay chuyển được ai. Cuối cùng Giản Dịch cùng với Giản Kiệt hai người đưa Vân Hân xuống lầu, gọi cho nàng một chiếc taxi.

"Vân Hân, về đến nhà thì gọi cho em, hoặc nhắn tin cũng được".

Nói vậy thấy hơi kỳ kỳ, dù sao Vân Hân cũng lớn hơn nàng. Nhưng Giản Dịch là người như vậy. Tuy tuổi không lớn, nhưng làm việc cẩn thận, để tâm, lại rất tinh tế. Nói dễ nghe thì là thế. Nhưng Trì Gia thì suốt ngày sỉ vả nàng, chưa làm mẹ đã tràn đầy mẫu tính. Ngày nào cũng lải nhải, không phải ai cũng chịu được đâu.

Quy hoạch cây xanh trong tiểu khu khá tốt, cho nên muỗi cũng nhiều. Giản Dịch từ nhỏ đã hay bị muỗi cắn, vừa đi được chút xíu đã bị muỗi đốt, trên mặt bị đốt hai nốt to đùng.

Vân Hân lên xe xong lại duỗi tay nhẹ nhàng xoa má nàng:

"Mau về đi, bị muỗi cắn rồi nè, nhớ về thoa thuốc lên".

Thấy Giản Kiệt định chui lên ghế trước cạnh tài xế, Giản Dịch vội túm hắn lại:

"Em làm cái gì đó, đi ra ngay".

Suốt dọc đường đi, Giản Dịch vốn đã nhức đầu, tiếng lải nhải than vãn như ruồi muỗi của Giản Kiệt còn làm nàng thấy choáng váng hơn.

"Chị, chị có số điện thoại di động của cô ấy, mà lại không cho em".

"Chị muốn nhìn em chị cô đơn hết đời hả?"

"...Tóm lại là em theo đuổi cô ấy hay chị theo đuổi vậy?"

"Mà sao chị lại cùng cô ấy đi uống rượu..."

"Chị phải gọi em chứ, lần sau nhất định phải gọi em đấy"

"...Em thấy quan hệ hai người rất tốt, hay chị tạo cơ hội cho em hẹn với cô ấy đi".

"..."

Mãi cho đến khi vào thang máy, Giản Kiệt vẫn lải nhải không ngừng, Giản Dịch vịn vào tường thang máy, nàng cho rằng Giản Kiệt nghỉ việc ở LEFT là đã bỏ cuộc rồi. Ai ngờ vẫn còn...

"Em đúng là, không khá lên được"

"Nhưng em thật sự thích cô ấy"

"Nhưng người ta không thích em" -Giản Dịch vô lương tâm nói.



Vô lương tâm thì nên vô lương tâm đúng thời điểm, Giản Dịch nghĩ mình cần phải nói rõ ràng với Giản Kiệt. Ở phương diện tình cảm, cứ cố chấp đơn phương theo đuổi chính là quấy rầy người ta

"Cô ấy nói với chị là sau này em đừng làm phiền cô ấy nữa".

Tuy Vân Hân không nói thẳng với nàng như vậy, nhưng với năng lực suy đoán của Giản Dịch thì đây chính là ý của Vân Hân. Giản Kiệt mặt dày, chứ mặt nàng thì mỏng lắm.

"...Chị có phải chị gái em không vậy?" -Hắn ôm ngực, nghe Giản Dịch nói mà trái tim hắn như quặn thắt.

Không chiếm được nên không cam lòng, đây là tâm lý điển hình của những người theo đuổi như Giản Kiệt. Nếu không phải chị của hắn thì làm sao hiểu được hắn cơ chứ. Cứ nói tiếp thì không biết bao giờ mới xong. Giản Dịch nói hai câu lập tức về phòng.

Giản Dịch thấy đã hơn 23h, qua giờ buồn ngủ rồi. Nàng nằm trên giường nghịch điện thoại, thầm nghĩ đồng hồ sinh học của mình dạo này hơi loạn rồi.

23h20' điện thoại chợt rung lên, chưa rung xong hồi thứ nhất Giản Dịch đã vội bắt máy, nhưng bắt máy xong lại không nói câu nào.

"Tiểu Dịch, chị về đến nhà rồi".

Đầu dây bên kia vang lên âm thanh ngao ngao. Không cần nói cũng biết là cô đã về đến nhà.

"Ừm, em nghe thấy rồi".

Vân Hân một tay xoa đầu chú chó, vừa nói:

"Khi nào rảnh đến nhà chị chơi đi, Whisky rất thích em".

"Được.."

Ý thức được đã muộn, Giản Dịch nói:

"Chị nghỉ ngơi sớm đi".

"Em ngủ ngon".

"Ngủ ngon".

Chúc ngủ ngon xong, Giản Dịch mới cảm thấy giải quyết xong một ngày, nàng nằm lăn trên giường ngủ lúc nào không hay.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK