• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đến khi Cảnh Nhuế quay lại chỉ còn thấy một mình Vân Hân:

"Em ấy đâu rồi?"

"Có việc nên đi rồi."

"Cậu không tiễn người ta à?"

Cảnh Nhuế không tin vào mắt mình, bởi vì cô ấy thấy phong cách xử sự như vậy hoàn toàn không giống với Vân Hân.

Vân Hân ngẩng đầu cho Cảnh Nhuế một lý do không thể phản bác:

"Bạn trai tới đón em ấy."

Chuyện này khiến cho Cảnh Nhuế không biết nên tiếp lời như thế nào. Nhìn vào biểu tình trên mặt Vân Hân thì khẳng định cô không biết đối phương đã có bạn trai, nếu không hôm nay cũng sẽ không hứng thú bừng bừng dẫn cô bé tới nơi này ăn cơm

"Vân Hân...... Kỳ thật thứ cảm giác này không nhất định sẽ chuẩn xác."

"Ừm, chắc vậy......" -Vân Hân chỉ tùy ý tiếp lời rồi đứng dậy chuẩn bị rời đi.

"Không ở lại uống hai ly à?"

"Hôm nào lại đến."

Tuy rằng đường phố vào ban đêm sẽ lên đèn hoa rực rỡ vào lúc 8g làm cho không khí nơi đây trở nên nhộn nhịp vui vẻ hẳn lên, nhưng một trận nhiệt khí từ đâu thổi tới lại khiến cho bầu không khí trở nên ảm đạm buồn bã hơn.

Sau khi rời khỏi Cửu Hào một khoảng khá xa, Giản Dịch cùng Trình Tân sóng vai đi bên nhau. Suốt cả đoạn đường họ chỉ trầm mặc, dường như bây giờ giữa họ đã không còn đề tài chung gì để nói với nhau nữa.

"Ăn cơm chưa?"

Giản Dịch vẫn mở lời trước như mọi khi, giữa hai người cần có một người đứng ra phá vỡ sự trầm mặc này.

"Không phải anh nói...... Tháng này phải tăng ca sao?"

Lời còn chưa dứt, Giản Dịch đã phát hiện ra hình như cả tháng nay hai người bọn họ ngoại trừ gặp nhau hai lần vào cuối tuần ra còn lại phần lớn thời gian dường như đều chẳng nhìn thấy bóng dáng đối phương đâu, ngay cả điện thoại cũng không thường xuyên liên lạc.

Trình Tân cúi đầu, thành thật trả lời:

"Ăn ở công ty rồi. Hôm nay...... tan tầm sớm......"



"Ừm."

Cứ như vậy mà đề tài chấm dứt.

Đèn đỏ sáng lên ở làn đường dành cho người đi bộ. Hai người cùng dừng bước.

Giản Dịch ngẩng đầu nhìn bóng dáng các đôi tình nhân ở phía trước mười ngón tay đan vào nhau rồi quay đầu nhìn lại bản thân mình và Trình Tân. Không khỏi quá buồn cười đi, một trái một phải khoảng cách giữa hai người còn khoảng một gang tay tựa như hai con người xa lạ.

"Hay là... Chúng ta ngồi xuống uống nước nói chuyện đi."

Trình Tân chỉ vào một cửa hàng bánh ngọt đối diện đường cái.

Giản Dịch nhìn ra được, anh ta vẫn luôn quanh co lòng vòng.

"Có gì... anh cứ nói thẳng ra đi."

Giản Dịch nhìn chằm chằm vào đèn đỏ đang đếm giây. Từng giây từng giây thời gian lẳng lặng trôi qua giống như sự đếm ngược của lời tuyên án. Kỳ thật lúc này trong lòng Giản Dịch đã biết anh ta muốn nói gì. Bọn họ ở bên nhau cũng đã hơn một năm nên có một số việc...... Không thể ngay cả một chút dự cảm cũng không có.

Đèn đỏ nhấp nháy, tiếp theo là 30 giây đèn xanh.

Trình Tân hắng giọng một cái rồi nói:

"Anh tranh thủ được một suất tới tổng công ty ở Mỹ, có thể phải một hai năm mới có thể...... Tiểu Dịch......"

Anh ta ấp úng nói xong câu đó phải mất hơn 15 giây. Giản Dịch trầm mặc 10 giây. Trong 1 giây cuối cùng của đèn xanh, bọn họ đi tới lằn đường cuối cùng.

Thật kỳ lạ, khi con người đặt ra một vấn đề hình như có thể làm thời gian trôi đi chậm thật chậm. Chỉ trong ba mươi giây ngắn ngủi này, khoảng cách không quá một trăm bước này, Giản Dịch đã có một đáp án đầy tiêu chuẩn.

"...Chúng ta chia tay đi."

Giản Dịch rất hiếu thắng. Trong lòng nàng rất rõ ràng đêm nay ai mới là người bị chia tay nhưng nàng nhất định phải là người nói trước, xem như cho nàng giữ lại một chút tự tôn sau cùng cho mình cũng tốt.

" Tiểu Dịch......"

Trình Tân không ngờ nàng sẽ chủ động nói ra mà còn nói đến đạm nhiên như vậy.

"Hay là chia tay đi, kỳ thật em cũng cảm thấy... Chúng ta nên chia tay."

Giản Dịch cơ hồ là cắn răng nói lại lần nữa. Nàng cũng muốn bản thân bày ra một bộ tư thái tiêu sái nhưng nàng thật sự làm không được. Tình cảm... liền dễ dàng như vậy bị thời gian hòa tan sao.

"Ừm......" -Trình Tân trả lời rất dứt khoát.

"Vậy cũng tốt, hợp rồi lại tan."

Giản Dịch cũng không biết chính mình như thế nào lại bật cười mà lại cười đến rất khó xem. Khi nói lời chia tay thì không có cảm thấy khổ sở, điều làm cho Giản Dịch thấy khổ sở chính là sau khi nói chia tay thì đối phương lại không có một chút ý nghĩ nào muốn giữ nàng lại.

Giản Dịch cự tuyệt lời chúc phúc của Trình Tân cùng với thỉnh cầu đưa mình về nhà vì nguyên nhân rất đơn giản, nàng sợ bản thân ngoài mặt kiên cường nhưng sự kiên trì trong lòng từ nãy giờ sẽ không giữ được nữa.

Cái gọi là chia tay trong hoà bình, Giản Dịch không có đau khổ đi hỏi hắn để tìm một lý do hay một lời giải thích nào khác, tất cả thật giống như đều ở trong dự kiến, đương nhiên trong lòng chua xót rơi lệ nhưng tất cả cũng nằm trong dự kiến mà rơi vào trong lòng. Khi yêu, nàng bị tình yêu cuồng nhiệt làm choáng váng đầu óc, cảm thấy trân quý nhất chính là tình cảm. Kết quả là thứ không đáng một đồng vẫn lại là tình cảm. Ba mươi giây đi qua khoảng cách một đoạn vạch kẻ trên đường cũng có thể kết thúc một mối quan hệ.

Chia tay không khổ sở như trong tưởng tượng nhưng cũng không thoải mái, chỉ là ngẫm lại một năm tình cảm này, trong lòng rốt cuộc vẫn có chút không cam lòng.

Giản Dịch vùi đầu, nhấc chân lên đá vào cây cột điện bên đường cái. Do dự mãi vẫn là lấy di động ra bấm số điện thoại của Trì Gia. Đô đô đô, rất nhanh đối phương bắt máy. Lọt vào tai chính là một trận ồn ào rock 'n roll......

Trì Gia ở quán bar đang chơi rất phấn khích, cảm giác di động rung lên mới phát hiện là điện thoại Giản Dịch gọi tới vì thế liền chen chúc đám người tìm nơi hơi yên tĩnh một chút nghe điện thoại

"Alô?"

"Tiểu Gia......"



Giản Dịch xoa cái mũi của mình, nàng liền xem Trì Gia như một bằng hữu để thổ lộ tình cảm. Lúc này vừa nghe thanh âm của Trì Gia liền khóc lên. Có chút ủy khuất, càng suy nghĩ liền càng cảm thấy ủy khuất:

"...... Mình chia tay rồi."

Nghe giọng Giản Dịch mang theo tiếng khóc nức nở lại nói nàng chưa bao giờ lấy loại chuyện này ra nói đùa. Trong nháy mắt Trì Gia bạo tính liền nổi lên:

"Cậu nói cái gì? Tên khốn đó dám vứt bỏ cậu! "

Lúc trước Giản Dịch nhẹ dạ, khi nàng mờ mịt tiếp thu đoạn tình cảm này Trì Gia liền cảm thấy nàng sẽ chịu thiệt thòi. Giản Dịch quá thành thật, làm cái gì đều quy quy củ củ. Trình Tân lại quá xảo quyệt, Giản Dịch khẳng định quản không được hắn.

"Cậu ở đâu? Mình đến tìm cậu ngay bây giờ!"

Trì Gia là một điển hình nguyện ý vì bằng hữu, giúp bạn không tiếc cả mạng sống. Chính mình bị ủy khuất không đáng ngại nhưng không thể để người khác khi dễ bằng hữu của nàng ấy. Nàng che chở Giản Dịch đặc biệt nghiêm túc bởi vì Giản Dịch tính cách yếu đuối, bị ủy khuất gì cũng đều cất giấu vào trong lòng. Khi nàng ấy nghe được Giản Dịch khóc nức nở nói chính mình bị người yêu chia tay, Trì Gia thật đúng là muốn đâm Trình Tân hai nhát dao.

Vốn dĩ Trì Gia lái xe nhưng buổi tối kẹt xe nhiều quá, hai chân chạy tới còn nhanh hơn. Đến khi Trì Gia tìm được Giản Dịch thì đã mệt muốn đứt hơi, chỉ nhìn thấy Giản Dịch bất động thanh sắc mà dựa cột điện.

"Tiểu Dịch, chuyện này cuối cùng là sao?...... Có phải tên khốn kiếp kia lại khi dễ cậu?"

Chờ Trì Gia chạy tới, Giản Dịch đã bình tĩnh được một lúc lâu. Nàng thở phào nhẹ nhõm mới nói:

"Không hợp nhau thì chia tay thôi."

"Cái quái gì mà không hợp, thay lòng thì cứ nói là thay lòng đi!"

Trì Gia vừa vội vừa tức, Giản Dịch vì cái gì bị chia tay còn không muốn nỗ lực đi tìm tên nam nhân cặn bã kia hỏi cho ra lẽ

"Tại sao cậu lại phải cố gắng nhân nhượng hắn? Vì muốn ở lại bên cạnh hắn mà từ bỏ cơ hội được cử đi học. Cậu nói xem hắn đã vì cậu mà làm cái gì hay chưa? Cứ chia tay như vậy, thật là tiện nghi cho tên hỗn đản kia..."

"Thôi bỏ đi Tiểu Gia, cũng đã chia tay rồi. Bây giờ nói cái gì cũng không còn ý nghĩa..."

Lúc này, Giản Dịch càng bình tĩnh càng khiến Trì Gia lo lắng vì loại người giống như nàng... Nếu không phải bùng nổ trong trầm lặng thì chính là lặng lẽ diệt vong

"Cậu cũng không cần đi tìm hắn, phiền phức lắm..."

"Cậu có ngốc không vậy, mau nín đi đừng khóc nữa......"

Trì Gia nhẹ nhàng ôm lấy Giản Dịch, vỗ lưng nàng: "Không đáng."

Giản Dịch cũng là đầu tiên trong lòng nghẹn muốn chết, lại nói lúc trước nàng từ bỏ cơ hội đi học cũng không phải hoàn toàn bởi vì Trình Tân. Tình cảm phai nhạt, muốn cưỡng cầu cũng không được. Nàng luôn luôn thuận theo tự nhiên. Cũng có lẽ Trình Tân kia một tiếng đồng ý dứt khoát lưu loát, tựa như một chậu nước lạnh đã tưới xuyên qua tâm nàng.

"Tiểu Gia...... Chuyện này, tạm thời cậu đừng nói cho Tiểu Kiệt."

Giản Dịch lo lắng Giản Kiệt biết chuyện này sẽ đi tìm Trình Tân tính sổ.

"Đến bây giờ mà cậu còn nói giúp hắn?"

Trì Gia hoàn toàn không thể lý giải được tâm tư Giản Dịch, chẳng lẽ hiện tại không thể cùng nhau uống bia mắng tên đàn ông cặn bã kia sao? N+1 vị cố nhân của Trì tiểu thư đã sớm bị nàng ấy mắng đến thương tích đầy mình.

"Mình không muốn tiểu Kiệt gây chuyện, dù sao cậu tạm thời đừng nói."

"Được được được, nghe cậu nghe cậu!"

Trì Gia ôm lấy vai nàng, thay nàng lau nước mắt:

"Mình nói cậu nghe này, nhiều năm như vậy mình cũng nhận ra độc thân vẫn là tốt nhất, sẽ không có nhiều chuyện đau lòng như thế này."

"Cậu uống rượu phải không?" -Giản Dịch ngửi được mùi rượu trên người nàng ấy.



Mới từ quán bar tới đây có thể không có mùi rượu sao. Trì Gia trực tiếp kéo tay nàng lại:

"Đừng nghĩ tới đàn ông nữa, mình dẫn cậu đi chơi."

Ngày hôm sau, khi Giản Dịch tỉnh lại đã là buổi sáng 10 giờ. Đây chính là lần đầu tiên trong 22 năm qua nàng ngủ nhiều đến như vậy. Đều do tối hôm qua Trì Gia hung hăng chuốc rượu, nàng vốn là người không uống rượu làm sao chịu đựng được. Tối hôm qua hơn ba giờ Trì Gia mới đem nàng đưa về nhà. Sau khi đưa nàng trở về, Trì Gia lại tiếp tục đi chơi.

Đi chơi cùng Trì Gia, chính mình quả nhiên vẫn là chịu không nổi. Giản Dịch hiện tại chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt ra, xoa đầu, lục lọi rót một ly nước sôi để nguội.

"Chị ở nhà à?"

Giản Kiệt còn tưởng rằng Giản Dịch đến nhà Trì Gia ngủ, đang lúc chuẩn bị đi ra ngoài lại thấy Giản Dịch mơ mơ màng màng từ phòng ngủ đi ra lại còn mặc áo ngủ.

"Em đi đâu vậy?" -Giản Dịch đỡ cái trán hỏi hắn.

"Hẹn bạn chơi bóng."

Giản Kiệt đổi xong giày, lúc này mới nhớ tới một sự kiện:

"Đúng rồi, trên bàn trà có hai vé đi tham dự Festival âm nhạc, chị cùng anh... Trình Tân đi xem."

Giản Dịch ôm cánh tay, suy nghĩ một chút:

"... Chị không muốn đi, hay là em đi đi."

"Em không đi......"

Giản Kiệt tìm hai tấm vé này nguyên bản là muốn hẹn Vân Hân cùng đi. Bất quá chính mình cái miệng nhỏ da mặt cũng mỏng ước chừng không mời được người ta đành phải từ bỏ. Buổi diễn âm nhạc này khẳng định là buổi biểu diễn dành riêng cho các cặp tình nhân, muốn cho hắn một mình đi xem chắc chắn là không vui.

Giản Dịch cả người mệt mỏi ngả người nằm trên sô pha, nhắm mắt trong chốc lát, thuận tay lấy trên bàn trà hai tấm vé vào cửa "Festival âm nhạc dân gian......"

Thời gian là buổi chiều cuối tuần cũng chính là ngày mai, dường như là khách mời đặc biệt. Thật ra ngày thường thỉnh thoảng nàng cũng nghe ca sĩ dân ca hát. Giản Dịch miễn cưỡng xốc lên tinh thần, ngồi dậy. Trì Gia nói không sai, sống là phải nhìn về phía trước hà tất phải làm khổ chính mình. Có đôi khi Giản Dịch rất hâm mộ sự tiêu sái này của Trì Gia.

Hai tấm vé vào cửa...... Giản Dịch mở di động lên quay số trong danh bạ điện thoại. Cô vốn dĩ muốn nhắn tin cho Trì Gia nhưng khi tay chạm vào màn hình, nàng lại rụt tay về. Trì Gia thật sự thật sự làm quá ầm ĩ, nàng chỉ muốn một buổi cuối tuần thoải mái an tĩnh.

Giản Dịch không ngừng lướt trên danh bạ điện thoại. Cơ hồ khi kéo xuống gần cuối, nhìn thấy thông tin ở mục chữ V đã có thêm một cái tên mới. Ngón tay nàng đang hoạt động chợt ngừng lại......

"Lưu số của chị lại, có thời gian thì cứ liên hệ chị......"

Trong tâm tình thấp thỏm, Giản Dịch đã câu thông dãy số ấy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK