• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giản Dịch quay mặt đi chỗ khác, lúc này hô hấp mới bình thường. Đôi mắt không biết nhìn về hướng nào, dù sao thì không nhìn Vân Hân là được, vừa mới khóc như vậy trong nháy mắt, chính nàng cũng không biết trong lòng đến tột cùng là nghĩ cái gì, như thế nào sẽ... Giản Dịch nỗ lực bình phục lại tâm tình của mình nhưng hơi thở đã rối loạn, hít vào, thở ra đều không biết làm sao.

Giản Dịch đỏ mặt, nhưng Vân Hân lại mang dáng vẻ bình tĩnh giống như chưa có cái gì phát sinh. Cô đứng thẳng thân mình, ngữ khí mang chút trách cứ, nhỏ giọng trách mắng Whisky nhưng khóe miệng lại mang theo ý cười

"Đừng nháo ~"

Bị Vân Hân giáo huấn như vậy, Whisky giống như chịu ủy khuất to lớn lắm liền yên lặng trốn phía sau Giản Dịch.

"Đi tắm rửa trước, chị sẽ lấy cho em khăn lông cùng áo ngủ."

Trong phòng cũng không có người khác, Giản Dịch đương nhiên biết cô đang nói với chính mình,...áo ngủ... Thật sự muốn nàng qua đêm ở nơi này sao? Mọi thứ nhất định là ảo giác, Giản Dịch cảm thấy chính mình sau khi uống rượu liền sinh ra ảo tưởng. Vân Hân rõ ràng giống như lúc bình thường, có lẽ chính mình suy nghĩ nhiều quá rồi... Nghĩ đến đây, Giản Dịch cảm thấy xấu hổ với Vân Hân.

Trong nháy mắt Giản Dịch cảm thấy vẫn nên dời đi một chút lực chú ý đi, không cần luôn rối rắm, càng nghĩ càng thẹn thùng:

"Chị... Cũng nên đi thay quần áo ướt đi."

"Ừ, chân em có còn đau hay không, một mình có thể tắm rửa chứ?"

Ý Vân Hân muốn nói là... Có cần cô đưa nàng đi vào phòng tắm nhưng nhìn đến Giản Dịch mặt đỏ giống như quả cà thì Vân Hân mới phát giác câu nói của chính mình còn có nghĩa khác, bất quá Giản Dịch như thế nào lại dễ thẹn thùng như vậy, làm cô nhịn không được mà trêu chọc nàng

"Muốn hay không chị giúp em một tay... "

"A? Không cần......"

Giản Dịch lúc này liền khẩn trương giống như gà mắc tóc.

Vân Hân cười, lúc này mới giải thích:

"Ý chị là để chị đỡ em vào phòng tắm?"

Giản Dịch cảm thấy lúc này Vân Hân cười có chút khác lạ, cảm giác có chút xấu xa mà không đúng, chị ấy rõ ràng là cười xấu xa. Thà rằng đừng bổ sung những lời này còn tốt, bổ sung vào còn không phải là lạy ông tôi ở bụi này sao. Vân Hân khẳng định biết chính mình vừa mới lý giải sai, mới cố ý nói như vậy. Giản Dịch càng ngượng ngùng, nàng phát hiện đêm nay chính mình đặc biệt dễ suy nghĩ nhiều, nhất định là do uống hai ly rượu đó. Nàng nhìn chằm chằm bức tường màu trắng kia, ấp a ấp úng:

"Không đau... Không đau, tự bản thân em... Có thể..."

Quá khẩn trương, nơi nào còn nhớ rõ đau đớn.

"Không đùa em nữa."

Vân Hân hơi ngồi xổm xuống, nhéo nhéo mắt cá chân mảnh khảnh của Giản Dịch

"Là nơi này sao?"

" A....." Giản Dịch phản ứng chậm nửa nhịp, còn đang suy nghĩ chuyện vừa rồi. Tuy rằng Vân Hân xoa bóp không nặng nhưng đột nhiên bị đau đớn nên nàng bị kích thích đến phát ra âm thanh.

Vân Hân cuống quít ngừng tay, không đụng vào nàng:

"Làm sao vậy, có phải chị làm đau em hay không?"

Giản Dịch lắc đầu, nàng không phải là người không thể chịu khổ. Vết thương nhỏ này không tính là gì, cũng không yếu ớt đến nỗi không đi được, kì thật nàng không cần Vân Hân đỡ nhưng lại không thể cự tuyệt

"Không phải, đi một chút, hẳn là không có đáng ngại."

"Em vẫn nên tự mình đi... "

Chưa nói dứt lời, Giản Dịch thấy Vân Hân đang cúi đầu cởi giày cao gót cho mình. Này cũng quá mức để ý đi, Giản Dịch là một người đặc biệt dễ cảm động, thấy một màn như vậy nước mắt ở hốc mắt rưng rưng

"Vân Hân, cảm ơn chị... "

"Không có việc gì, đi đường phải cẩn thận một chút."

Cởi bộ quần áo bị nước mưa cùng nước bùn làm dơ ra, Giản Dịch chân trần đi đến vòi hoa sen cúi đầu xuống, nói cho cùng thì cái chân bị thương hành động như vậy cũng không tiện. Nước ấm vừa vặn tốt, bụi bẩn được rửa đi, thân thể sạch sẽ trở lại làm tâm tình Giản Dịch tốt lên không ít.

Lần đầu tiên nàng qua đêm ở nhà người khác, phòng tắm rất lớn cũng thực xa lạ nhưng lại có loại hương vị quen thuộc. Giản Dịch đem dầu gội nhỏ đến lòng bàn tay, nhịn không được đưa đến chóp mũi mà ngửi, khó trách, hương vị trên người Vân Hân chính là như vậy nhưng lại không hoàn toàn giống. Mùi hương trên người cô càng nhạt mấy phần làm cho Giản Dịch cảm thấy hương thơm này so với bất kì loại nước hoa nào cũng dễ ngửi hơn.

"Tắm xong?"

"Dạ."

Khi Giản Dịch bước ra, Vân Hân đã sớm tắm xong. Cô thay váy ngủ, giống như lần trước Giản Dịch tới. Vân Hân tay cầm máy sấy tóc, tóc đã khô đến phân nửa. Cô nhìn mái tóc của Giản Dịch ướt sũng như cũ, đành kêu Giản Dịch sang đây ngồi:

"Tới đây, đem đầu đến sấy một chút."

Ở trước mặt Vân Hân, Giản Dịch cảm thấy bản thân hoàn toàn giống như một đứa trẻ, cái gì cũng được cô chiếu cố. Nàng ngoan ngoãn ngồi xuống trước mặt Vân Hân để cho Vân Hân giúp mình sấy tóc.

Trước đây ngoại trừ khi đến cửa hiệu cắt tóc thì chưa có người nào sấy tóc giúp nàng, Giản Dịch cảm thấy Vân Hân sấy tóc so với cửa hiệu cắt tóc còn muốn thoải mái hơn. Có thể là bởi vì cảnh đẹp ý vui, sau khi quen Vân Hân, Giản Dịch cảm giác chính mình muốn triệt triệt để để trở thành kẻ si mê cái đẹp, những người khác rất khó nhìn vào mắt, ngay cả chính mình cũng giống như Giản Kiệt đi theo sau kêu cô một tiếng "Nữ thần".

Vân Hân vừa nhìn gương mặt Giản Dịch trong gương, vừa thổi tóc vừa xem biểu tình của nàng phỏng chừng lại thất thần. Thấy vậy, Vân Hân cúi đầu cười.

Giản Dịch kì thật không hề ngẩn người, cô vẫn luôn nhìn Vân Hân, nhìn bộ dạng nàng cúi đầu cười thật làm cho nhiều người rung động. Giản Dịch nghĩ thầm Vân Hân như vậy nhất định có rất nhiều người theo đuổi đi?

"Được rồi."

Giản Dịch bị thanh âm của nàng kéo về hiện thực:

"Cảm ơn."

Nếu mỗi lần Vân Hân vì nàng làm một việc, nàng liền nói một tiếng cảm ơn thì nàng không rõ cả đời này sẽ hướng cô nói bao nhiêu tiếng cảm ơn.

11: 30 pm, lúc này Giản Dịch vừa mới tắm rửa xong đang ngồi ở trên sô pha. Đồng hồ sinh học của nàng có thể nói là hoàn toàn bị phá vỡ. Nàng tiếp nhận cốc nước ấm mà Vân Hân đưa cho, uống một ngụm rồi để lại trên bàn, sau đó cầm điện thoại đi sạc pin, rốt cuộc cũng có thể khởi động máy. Buổi tối hôm nay không về nhà, vẫn nên nói Giản Kiệt một tiếng.

Giản Dịch mở điện thoại lên, một cuộc gọi nhỡ, một tin nhắn chưa đọc đều không có, xem ra Giản Kiệt còn chưa trở về nhà. Nếu Giản Kiệt trở về mà phát hiện thời gian này chị của mình còn chưa ở nhà, khẳng định là sẽ lục tung cả thế giới này lên mà tìm.

Nàng gọi vào số điện thoại của Giản Kiệt một lúc lâu đối phương mới nhận máy.

"Đêm nay chị không về nhà."

Sau khi Giản Dịch thốt ra lời này, Giản Kiệt ở đầu bên kia trực tiếp bùng nổ. Đây chính là đi đêm không về ngủ a. Phải biết rằng việc này xảy ra trên người khác thì không trách nhưng đây là xảy ra trên người của chị mình, chuyện này ngàn năm mới có một lần:

"Chị... Chị đây là... Có chuyện gì?"

"Em nói bậy gì đó..."

Giản Dịch lười giải thích nhiều, dứt khoát liền nói dối:

"Chị đêm nay ở Tiểu Gia bên này ngủ."

"Oa.... Bà chị già, chị đây là thật sự có tình huống!"

Giản Kiệt nhìn nhìn Trì Gia bên cạnh, hắn và chị quả nhiên không giống nhau, hiện tại nói dối đều không thở dốc.

"Không thèm nghe em nói nữa."

Đối diện ngữ khí muốn bao nhiêu đê tiện liền có bấy nhiêu đê tiện:

"Còn thẹn thùng?"

"Em đang nhàm chán sao? Treo......"

"Chị rõ ràng đang chột dạ!"

"Chị ở Tiểu Gia bên này ngủ có cái gì mà chột dạ hử?"

Giản Dịch nói xong lại trở nên rất rối rắm, bởi vì lúc này Vân Hân vừa vặn từ phòng ngủ bước ra.

Vân Hân trong tay cầm thuốc mỡ, thấy Giản Dịch đang gọi điện thoại cũng không nói cái gì mà trực tiếp ngồi xuống cạnh nàng, sau đó duỗi tay nhẹ nhàng đem chân của Giản Dịch đặt lên đùi của chính mình.

Giản Dịch có chút kinh ngạc liền rụt chân lại, Vân Hân nhìn nàng cười, nhỏ giọng nói:

"Không có việc gì, bôi chút thuốc sẽ thoải mái."

Giản Kiệt cố ý nâng cao giọng làm Trì Gia cũng nghe đến việc Giản Dịch nói dối, nếu không phải đây là giọng của Giản Dịch, Trì Gia quả thật không tin đây là Giản Dịch nói. Đêm không về ngủ còn nói dối? Này rõ ràng là có chuyện.

"Được rồi, được rồi..."

Trì Gia không có phúc hắc như Giản Kiệt.

"Cậu đi trêu hoa ghẹo nguyệt, còn không cho chị cậu bay nhảy một chút?"

Giản Kiệt đem điện thoại đưa ra xa, sau đó quay đầu nói với Trì Gia:

"Tôi không phải sợ chị ấy bị khi dễ sao?"

Lần trước gặp phải chuyện của Trình Tân, hiện tại cậu vẫn còn nuốt không trôi đây.

Đều là chủ động nói dối, vừa thấy là biết ngươi tình ta nguyện, Trì Gia nhìn Giản Kiệt, ánh mắt toát ra sự khinh bỉ:

"Thôi bỏ đi, chị cậu cũng đã lớn rồi."

"Không được, muốn theo đuổi chị của tôi phải bước qua xác tôi!"

Giản Kiệt vẫn là không yên tâm về Giản Dịch, từ nhỏ đã hiền lành, dễ bị người khác khi dễ nên bảo vệ chị gái đã trở thành thói quen từ nhỏ của Giản Kiệt. Cậu lại đem điện thoại đến bên tai, nói thẳng:

"Chị, em hiện tại đang ở cùng với Trì Gia, chị đừng nói dối, chị đang ở đâu? Em đến đón chị về."

Lời nói dối bị vạch trần, bằng bản lĩnh nói dối của Giản Dịch thì cũng chỉ đến trình độ này.

Giản Dịch nhìn Vân Hân, thấy cô đang cúi đầu nhẹ nhàng xoa thuốc lên mắt cá chân của mình, thủ pháp của cô tuy không chuyên nghiệp, nhưng mềm mại nhẹ nhàng, làm cho Giản Dịch cảm thấy thực thoải mái. Tuyệt đối không thể nói với Giản Kiệt là chính mình đang ở nhà Vân Hân, Giản Dịch không muốn nghĩ tới việc em trai ở trước mặt mình lúc nào cũng nhắc tới Vân Hân vì mỗi lần nhắc tới thì tên nhóc kia liền bắt nàng đưa ra chủ ý giúp cậu ta theo đuổi Vân Hân.

"Chị... Chị đang ở nhà của bạn... Em cũng đừng lo lắng..."

"Bạn nào? Nam hay nữ?"

...... Giản Dịch tiếp tục khó xử.

Loáng thoáng nghe được tiếng nói bên trong điện thoại, Vân Hân cũng đoán được là Giản Dịch đang gọi điện thoại cho Giản Kiệt. Còn tưởng rằng Giản Kiệt không tin Giản Dịch đang ở cùng cô vì thế Vân Hân liền chủ động lấy điện thoại đi động của Giản Dịch qua:

"Giản Kiệt sao?"

Giọng nói của Vân Hân! Không đến một giây Giản Kiệt liền nhận ra, nháy mắt một cái liền lên tinh thần, sống lưng cũng thẳng lên không ít, Trì Gia nhìn còn tưởng rằng cậu ta bị động kinh.

"Tiểu Dịch đêm nay ngủ ở nhà chị, em không cần lo lắng, ngày mai chị đưa nàng trở về."

Lúc này đến phiên Giản Kiệt nghẹn lời, đến khi điện thoại bị treo hắn còn chưa hiểu rõ được vấn đề. Giản Dịch như thế nào lại qua đêm ở nhà Vân Hân? Rõ ràng là sự tình cậu muốn làm, chị cậu đã làm giùm hết luôn rồi.

OMG! Giản Dịch muốn hóa đá, ngày mai trở về nhất định sẽ bị Giản Kiệt tra khảo, nàng đem mặt vùi vào lòng bàn tay, bộ dạng khổ sở nói không nên lời.

"Làm sao vậy?"

Vân Hân thấy nàng đột nhiên làm ra biểu tình như vậy, cảm thấy vừa khó hiểu vừa buồn cười.

Lúc này Giản Dịch mới phát giác chính mình thất thố.

"Không có gì......"

"Vậy nghỉ ngơi sớm một chút đi."

Tổng cộng có ba gian phòng, một gian phòng ngủ chính, hai gian phòng ngủ phụ. Giản Dịch buổi tối ngủ cách vách phòng Vân Hân, Whisky ở tại gian phòng nhỏ kế bên phòng của Giản Dịch.

Tuy rằng đã hơn nửa đêm nhưng Giản Dịch lăn qua lăn lại cũng không ngủ được, không phải bởi vì lạ giường mà là bởi vì sự tình phát sinh buổi tối. Nàng ngày mai đi làm nên đối mặt như thế nào? Trực tiếp viết đơn xin từ chức sao?

Khi Giản Dịch xoay người đến lần thứ mười ba thì nghe được tiếng gõ cửa, không nhẹ không nặng

"Tiểu Dịch, ngủ rồi sao?"

Hôm nay xảy ra chuyện như vậy khẳng định nàng sẽ ngủ không được. Khi nghe thấy tiếng bước chân của Giản Dịch ra mở cửa, Vân Hân đã biết mình đoán đúng.

Giản Dịch mở cửa ra liền thấy Vân Hân đang đứng trước mặt.

"Ngày mai em đừng đến công ty, chị đến Runner một chuyến, chờ sự tình xử lý tốt em hẵng đi làm lại."

Giản Dịch không biết thân phận của Vân Hân, tự nhiên cảm thấy làm như vậy sẽ rất kỳ quái. Rốt cuộc Vân Hân chỉ là viên chức cũ của Runner, làm sao có thể quản nhiều sự tình như vậy đâu?

"Em muốn từ chức, chính mình vẫn nên tự đi một chuyến......"

"Từ chức cũng tốt, lưu lại cũng không vấn đề gì nhưng chuyện này cần phải cho em một cái công đạo. Tiểu Dịch, có một số việc tuyệt đối không thể chịu thua."

"Vân Hân......"

Đói một chút có thể ăn nhưng có một số việc lại không thể nén giận, Giản Dịch hiểu rõ đạo lí này chỉ là không biết làm thế nào để đi làm, trừ bỏ từ chức nàng không thể nghĩ ra cách giải quyết khác. Nghe Vân Hân nói như vậy cảm giác lo âu cũng vơi đi một chút.

"Yên tâm, chị rất quen thuộc với Runner, cũng có không ít người quen ở đó......"

Vân Hân bước tới gần Giản Dịch, vươn tay nhẹ nhàng đem nàng ôm lấy vào lòng

"Đừng nghĩ quá nhiều, đi ngủ sớm đi."

" Ừm."

Giản Dịch không có kháng cự cái ôm này, phải nói là nàng từ trước đến nay không kháng cự cái ôm của Vân Hân. Có người không nghĩ tới việc dựa vào người khác nhưng có thể dựa vào một người, chung quy vẫn là hạnh phúc.

Có thể gặp gỡ Vân Hân, có phải chính mình quả thật quá may mắn hay không...

Vào buổi tối, Tô Tịnh Nhiên bị một hồi chuông điện thoại đánh thức, bản thân định trực tiếp cúp máy, cho đến khi thấy rõ dãy số điện thoại:

"Vân Hân......"

"Chúng ta gặp mặt nói chuyện đi."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK