Mục lục
Hợp Đồng Hôn Nhân Với Phù Thủy Hội Họa
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


*"Mọi chuyện đã được sắp xếp, buổi ra mắt sản phẩm lần này có thể Được ăn cả ngã về không….*Thưa Tổng Giám Đốc, anh chắc chắn làm chứ! "
Trong văn phòng Á Hiên nôm nớp lo sợ vì một kế hoạch to lớn mà Lục Diệp Bằng bắt anh phải làm.
Lục Diệp Bằng đang quay lưng lại với Á Hiên.

Ánh mắt đăm chiêu nhìn hết toàn cảnh tòa nhà bên ngoài.
"Thà để Thái Tứ Kiệt đánh chúng ta một lần, còn hơn để cho hắn ta cứ mãi đánh lén.”Giọng nói anh rất dùng lực.

Dường như trong đầu anh đã hiện lên được kết quả ngày hôm đó.
Á Hiên có chút lo lắng.
" Nhưng có cần thiết lấy phu nhân ra đầu ngọn sóng,gánh chịu hết tất cả không? Tôi e sợ, cô ấy sẽ hận anh… "
Lục Diệp Bằng bất ngờ quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào gương mặt có phần da trắng hồng của Á Hiên lập tức lên tiếng.
“Hận… Đương nhiên tôi biết cô ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi.

Nhưng vì cô ấy, tôi bắt phải làm vậy”.
" Vậy anh có sợ cô ấy vì hận anh mà trả thù chuyển qua giúp Thái Tứ Kiệt không?"Á Hiên trước khi ra ngoài cũng nhanh chóng buông thêm một câu.
Bờ vai Lục Diệp Bằng khẽ run lên,gương mặt chợt tối lại.

Rất lâu sau anh cất lên,giọng nói nhưng chứa đựng đầy nội tâm.
“Nếu cô ấy muốn, tôi đều chấp nhận”.
Phải… Anh đồng ý dung túng cho cô trả thù anh.

Nếu đó làm cho cô hả dạ thì anh chấp nhận chịu mọi hình phạt mà cô đem đến cho anh.

Nhưng anh chỉ cầu mong, cô đừng biến mất mà không hề cho anh biết một chút tin tức nào về cô.

Hãy cho anh được nhìn thấy cô, biết được cô đang ở đâu và làm gì…
Á Hiên bước đi ra,khi đi tới cửa anh chợt quay đầu lại nhìn Lục Diệp Bằng khẽ thở dài.

Anh không nghĩ có một ngày Tổng Giám Đốc của mình lại vì một người con gái mà làm nhiều chuyện như thế.

Anh không biết mọi chuyện sẽ đi về đâu,nhưng anh tin chắc rằng sẽ có một ngày Tổng Giám Đốc cũng sẽ sống hạnh phúc cùng với phu nhân và con của hai người.

Một ngày sẽ không xa nữa đâu.
******
Lam Lam đang ở trong bếp làm món bánh cho hai đứa cháu thì A Vĩ đang chơi trong phòng bất chợt nghe mùi hương liền chạy ra.
"Thơm quá! "

Gia Bảo và Gia Gia thấy Á Vĩ liền chau mày lại lên tiếng đuổi khéo.
“Mày mau đi về phòng mau lên!” Tiếng nói Gia Bảo rất uy nghiêm rất giống tác phong của người chủ nhà.
A Vĩ lắc đầu
"Mày có quyền gì mà đuổi tao đi! " Nói rồi cậu bé liền ngồi xuống bàn đối diện với Gia Gia.
Gia Bảo và A Vĩ bằng tuổi nhau đều cùng học một lớp,nhưng hai đứa lại không ưa nhau còn rất nhiều lần đánh nhau trong lớp khiến lúc nào Gia Bảo nhìn Á Vĩ luôn chướng mắt,đã vậy còn phải sống cùng một nhà với một đứa mình ghét nữa chứ.
Gia Gia nhỏ tuổi hơn nhưng cũng rất giống anh trai rất ghét A Vĩ cộng thêm A Vĩ luôn ức hiếp An Nhiên cậu bé càng căm ghét hơn.
“Không có phần của mày đâu, mau biến đi”.Gia Gia hắng giọng muốn nạt thẳng vào mặt A Vĩ.
A Vĩ hống hách không chịu đi cứ ngồi chờ.
" Tao đói bụng, tao muốn ăn ".
" Mày đói thì kêu mẹ của mày làm hoặc kêu người làm họ có thể làm cho mày ăn… Nếu họ rảnh….Còn dì út của tao sẽ không làm bánh cho mày ăn đâu".Gia Bảo lên tiếng.
Lúc này, Lam Lam đã làm xong bánh và đang mang ra.

Nhìn thấy ba đứa với nét mặt cau có thì cô biết ba đứa lại đang cãi nhau nữa rồi.
"Dì làm xong cho hai tiểu bảo bối rồi nè! "
Gia Bảo và Gia Gia vui mừng nhảy cẩn lên vỗ tay, rồi nhanh chóng ngồi vào bàn.
“Con cảm ơn Dì út!” Cả hai anh em đều đồng thanh lên tiếng, rồi ăn một cách say mê.
Á Vĩ nhìn thấy hai anh em ăn mà trong lòng thèm chảy nước miếng.

Thấy vậy cậu bé không nhịn nổi liền đưa tay ra định lấy một cái bánh thì ngay lập tức đã bị Gia Bảo hất tay ra, khó chịu phun ra một câu.
“Ai cho mày ăn,đi ra mau!”
Lam Lam bật cười khẽ xoa đầu Gia Bảo, nhỏ giọng khuyên bảo.
"Cho A Vĩ ăn đi, dì còn làm nhiều cho hai đứa nữa mà!”
" Thật không ạ!”Hai mắt Gia Bảo liền sáng rực lên.
Lam Lam mỉm cười gật đầu, nhìn vào trong bếp khẽ nói
"Chị Trần! Mau đem ra đi! "
Một câu ra lệnh của cô, ngay lập tức người làm liền mang ra những số bánh còn lại và hai ly sữa nóng.
"Dạ thưa mợ hai, nhưng sữa còn rất nóng … "
"Tôi biết rồi! Cảm ơn chị! "
Lam Lam nhìn hai đứa cháu của mình dịu dàng ra lệnh.
“Ăn xong, hai đứa phải uống hết hai ly sữa này cho dì… Không uống là sau này, dì sẽ không làm bánh cho hai đứa ăn nữa đâu”.Cô luôn nghe Thi Thi luôn phàn nàn vì việc không uống sữa của hai đứa nhóc con này.

Lúc nào tới giờ uống sữa đều viện cớ tránh né không bao giờ chịu nghe lời người lớn.

Khiến ai ai cũng mệt mỏi đau đầu, sợ hai đứa nhóc này sẽ ốm yếu không có sức khỏe.
A Vĩ ranh ma có phần lươn lẹo khi thấy món sữa mà mình yêu thích thì làm sao bỏ qua.

A Vĩ nhanh tay giựt lấy một ly sữa vừa nói.

“Tụi bây không uống thì để tao”.
" Còn nóng… "Lam Lam hốt hoảng chưa kịp nói hết thì A Vĩ đã cầm ly sữa trên tay đưa lên miệng uống.
" A… Nóng quá"Có thể vì ly sữa chưa nguội mà A Vĩ đã cho vào miệng khiến cậu bé bị bỏng liền quăng ly sữa ra.
“Beng”
“A”
Một tiếng hét liền vang lên cùng với đó là tiếng âm thanh của chiếc ly vỡ vụng.
"Dì út! Dì có sao không? " Gia Bảo và Gia Gia cùng đồng thang lên tiếng, bước nhanh xuống ghế chạy đến bên cạnh Lam Lam.
Không ngờ khi A Vĩ quăng ly sữa ra, lại rơi xuống ngay chân của Lam Lam khiến chân cô bây giờ vừa bỏng vừa bị miễng ly đâm trúng.
Lúc này mọi người cũng nghe được tiếng hét của Lam Lam cùng với tiếng nói của bọn trẻ liền đi xuống.
“Lam Lam! Em sao vậy?” Thi Thi bước lên nhìn thấy vậy lập tức hỏi ngay.

Nhưng ánh mắt cô chợt nhìn xuống bàn chân Lam Lam cùng với chiếc ly bên cạnh thì đã hiểu chuyện gì đang xảy ra ở đây.
Cô nhanh chóng xoay đầu nhìn Lục Diệp Văn, rồi nói.
"Ông xã! Mau đưa Lam Lam lên phòng, con bé bị bỏng rồi! "
Dương Tiểu Vy cũng đi ra và nhìn thấy, khóe môi liền cong lên một nụ cười chế giễu.
A Vĩ thì lại sợ hãi chạy rất nhanh vào trong phòng lẫn trốn.

Cậu bé thật sự không cố ý, mọi chuyện đều không muốn xảy ra với cô.
Trong căn nhà này ngoài Lục Diệp Phong và bà nội ra thì không còn ai lo lắng cho vết thương của Lam Lam.

Hai người cùng với hai vợ chồng Lục Diệp Văn và Thi Thi đã ở trong phòng Lục Diệp Bằng hơn một tiếng đồng hồ xem vết thương cho cô.

Mọi người ai nấy đều lo lắng, sợ Lục Diệp Bằng về nhìn thấy vợ mình lại bị thương thì sẽ nóng giận trách cứ cả nhà cho xem.Dạo gần đây, không hiểu sao Lục Diệp Bằng lại xem Lam Lam như là cả thế giới, cưng chiều yêu thương cô trước mặt rất nhiều người.

Ai cũng nhìn thấy tình cảm của Lục Diệp Bằng dành cho Lam Lam nhiều đến cỡ nào.

Nên khó trách mọi người cũng hơi lo lắng.
*****
Đến chiều tối, Lục Diệp Bằng cùng với vợ chồng Lục Diệp Minh quay trở về nhà.
Khi Lục Diệp Bằng bước lên phòng thì ngay từ cầu thang anh đã nghe mùi thuốc khử trùng nồng nặc khiến anh có chút hơi khó hiểu.
Ai bị thương sao?
Anh mở cửa phòng ra thì cả căn phòng liền ngập tràn bóng tối.

Anh nhìn thấy người con gái của mình đang nằm lên trên giường.
Không lẽ giờ này cô đang ngủ.

Lục Diệp Bằng giơ tay xem đồng hồ, giờ này chỉ mới sáu giờ chiều thôi mà!
Suy nghĩ một hồi, anh nhanh chóng cất bước chân lại trèo lên trên giường.
"Bà xã! Em ngủ rồi à! " Anh khẽ xoay mặt cô qua.
Từ khi anh bước vào đây thì Lam Lam đã biết là anh.

Mùi hương thơm có vị cỏ xanh của thảo nguyên luôn bay lơ lửng mỗi khi anh xuất hiện thì cô đã biết anh.

Lam Lam nhanh chóng che đi vết thương khẽ mở mắt nhìn anh.
Lục Diệp Bằng nhìn cô không đã liền nhịn không được nhanh chóng cúi đầu xuống hôn lên đôi môi của cô.

Một nụ hôn đầy thâm tình mang theo sự nhớ nhung nguyên ngày nay.

Anh không dám tưởng tượng được nếu sau này một ngày nào đó không có cô bên cạnh, anh sẽ sống như thế nào nữa đây.
Lam Lam cũng đưa ta lên ôm chặt cổ anh, nghênh đón nụ hôn của anh.
Thứ bên dưới lại rụt rịt khiến ánh mắt anh nhìn cô đày cháy bỏng.
"Anh chưa ăn tối nữa đấy bà xã! " Giọng nói khàn đặc của Lục Diệp Bằng thả vào tai cô với hơi thở nóng hổi.
“Vậy anh đi ăn đi!” Lam Lam ngại ngùng kéo anh ra.

Cô lại tiếp tục nằm xoay lưng lại với anh.
Nhưng lúc này, Lục Diệp Bằng đã cho bàn tay của mình vào trong chăn sờ soạng lung tung trên thân thể của cô.
"Đi đâu ăn được em! Chẳng phải đồ ăn đang ở trước mặt anh sao? " Tay anh đã luồng vào trong váy ngủ xoa nắn vòng một luôn căn đầy, gợi cảm của cô.
"Ăn em trước rồi tính… "Anh cắn nhẹ tai cô khẽ âu yếm.
"Này… " Lam Lam trừng mắt, bắt lấy bàn tay đang làm càn của anh.

"Suốt ngày anh chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi sao! Mau đi tắm rửa, rồi xuống nhà ăn đi lão dê sòm”.
Lục Diệp Bằng cong môi lên cười nham nhở khẽ nháy mắt với cô.
“Vậy để lão dê sòm ăn cơm thật nhiều để có sức phục vụ phu nhân của lão dê sòm nha!”
Gương mặt Lam Lam lập tức đỏ ửng lên.

Cô tự nói thầm trong lòng không biết ai sẽ phục vụ ai nữa.
Nhưng chân cô bị như thế đành lấy lý do trốn tránh anh thôi!
“Hôm nay em đã ăn rồi! Anh xuống ăn đi, đừng để mọi người đợi”.
Lục Diệp Bằng không để ý đến câu nói của cô, trong đầu anh chỉ biết hôm nay nhìn cô không biết sao lại thấy cô xinh đẹp đến lạ thường.

Trên người lại đầy hương thơm khiến anh chỉ muốn lao vào chiếm hữu cô ngay vào lúc này thôi.
" Ừm… Anh ăn tối xong lên liền!"Trước khi vào phòng tắm, anh lại nhẹ nhàng đặt lên bờ má cô một nụ hôn.
Trong lòng Lam Lam dâng lên một niềm hạnh phúc khó tả.

Người đàn ông này càng ngày càng ấm áp, cô có thể hình dung ra được ánh mắt anh dành cho cô là sự chân thành.

Anh không nói yêu cô nhưng cô cảm nhận anh đã có tình cảm với cô.

Một ngày nào đó cô tin anh sẽ nói ra ba chữ " Anh yêu em" cho cô nghe, cô tin là như vậy.

******
Ngồi vào bàn ăn, bà nội liếc mắt không thấy Lam Lam liền hỏi ngay.
"Diệp Bằng! Vợ con đâu? "
Hôm nay không có Lam Lam, nên Dương Tiểu Vy không biết liêm sỉ ngồi kế bên Lục Diệp Bằng khiến ai ai cũng thấy rất khó chịu.
Lục Diệp Bằng chỉ mỉm cười nhẹ nhìn bà nội đáp.
“Cô ấy nói ăn rồi, nên tối nay cô ấy không muốn ăn nữa… " Anh nói được một nữa liền nhìn qua mọi người hỏi " Mà cô ấy đã ăn gì???”
Ánh mắt của mọi người có phần dè chừng nhìn về nhau.

Cho đến một lúc sau, Gia Bảo ngồi bên cạnh Thi Thi bỗng nhiên lên tiếng, nhưng cậu bé không trả lời câu hỏi của Lục Diệp Bằng mà lại nhìn qua mẹ mình hỏi.
"Mẹ ơi! Có phải vết thương của dì út nặng lắm không? Nên dì mới không muốn ăn cơm… "
Thi Thi dường như muốn cho Lục Diệp Bằng nghe, nên cô càng cố ý không ngăn cản con trai của mình cho thằng bé nói ra hết.

Cô còn trả lời với con trai với một ánh mắt nhìn qua A Vĩ đang ngồi đối diện.
“Vừa bị bỏng vừa bị đứt chân nên sẽ đau rồi con trai”.
" Cái gì??? Cô ấy bị bỏng sao?? "Nghe xong,Lục Diệp Bằng sững người,hỏi với một giọng điệu không vui
Lần này tới lượt Gia Gia lên tiếng trả lời và chỉ tay thẳng về A Vĩ kể tội.
" Hôm nay A Vĩ rất quậy phá.

Đã vào phòng của dì út quậy phá còn quăng đồ quan trọng của dì trong bồn cầu.

A Vĩ còn lấy bánh của dì làm cho con, rồi còn hất ly sữa lên chân của dì khiến dì vừa bị bỏng vừa bị miểng ly đâm trúng ".
" Có chuyện như vậy nữa sao? "Lục Diệp Bằng nghiến răng, ánh mắt trở nên cực kỳ giá lạnh
Lục Diệp Bằng quăng đôi đũa xuống bàn liếc mắt qua nhìn Dương Tiểu Vy.
"Có phải chính cô dạy nó không? "
“Em” Dương Tiểu Vy cứng họng không nói lên chữ nào.

Cô ta không nghĩ hai thằng nhóc đó lại ma lanh kể lể lại hết mọi chuyện trước mặt mọi người như thế.
Lục Diệp Bằng nghiêm túc nhìn Lục Diệp Phong buông ra một câu đầy lạnh lùng.
"Có lẽ sắp tới con phải đưa vợ con về lại biệt thự thôi ba! "
"Sao?? " Lục Diệp Phong khó xử.
Trong nhà không ai là không biết Lục Diệp Bằng có một căn biệt thự riêng của mình nhưng từ khi anh lấy vợ đến giờ đã không còn đến đó và nhắc tới,nhưng cho đến hôm nay anh nói ra như vậy, mọi người đã biết anh đã có quyết định của riêng mình.
Dương Tiểu Vy khó hiểu bất chợt hỏi.
"Anh có biệt thự sao? Tại sao anh không nói cho em biết? "
"Nói cô biết để làm gì? " Lục Diệp Bằng lạnh lùng trả lời, rồi anh không thèm ăn cơm liền đứng lên rời khỏi nhà ăn
Thấy vậy,Diệp Ngôn không ngừng cười chọc tức Dương Tiểu Vy trước mặt.
"Chị mà thấy căn biệt thự của anh trai tôi, chắc chắn sẽ chảy nước miếng cho xem… Lúc trước anh ấy từng nói sau này, sẽ cho người con gái anh yêu nhất đến đó ở.

Hôm nay, anh ấy nói như vậy thì đương nhiên chủ sở hữu căn biệt thự đó chính là sư phụ tôi rồi! " Diệp Ngôn suy nghĩ gì đó liền chọc thêm một câu " Mà nghe nói mấy hôm trước, anh ấy dẫn sư phụ đến xem biệt thự rồi đó,không chừng lời anh Diệp Bằng nói là thật ".
Trong bàn ăn không ai ngăn cản Diệp Ngôn, cứ mặc cho cô nói thỏa thích.

Dường như mọi người càng thích sự chọc giận này của cô đối với một người mặt dày như Dương Tiểu Vy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK