Mục lục
Hợp Đồng Hôn Nhân Với Phù Thủy Hội Họa
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Ánh mắt của Lục Diệp Bằng trở nên bi thương nhìn người con gái đang mang dáng vẻ bật khóc như một đứa trẻ trước mặt của anh như vậy.

Trong lòng của anh liền quặn lên cơn đau,như đang có ai đó dùng một con dao đâm vào trái tim của anh vậy.

Lục Diệp Bằng đưa tay vuốt nước mắt trên gương mặt của Lam Lam,rồi sau đó khẽ cúi người xuống định hôn nhẹ vào bờ môi của cô.

Vậy mà Lam Lam lại quay mặt đi né tránh, giọng điệu của cô vô cùng ấm ức.

“Đừng có tỏ vẻ dịu dàng như vậy… Chẳng phải anh đã có bạn gái rồi sao? Làm như vậy không hay đâu”.

Nghe cô nói vậy,Lục Diệp Bằng đã hoàn toàn bất lực, anh chợt nhìn xuống bàn tay của mình,cong môi lên.

"Vậy anh có nên tháo chiếc nhẫn cưới trên tay của anh ra không? Có lẽ như lời em đã nói, bạn gái của anh sẽ không vui khi thấy anh vẫn còn vương vấn vợ cũ"Giọng điệu anh hết sức nhẹ nhàng,khi nói anh luôn nhìn vào ngón áp út của bàn tay mình vẫn còn đeo chiếc nhẫn cưới.

Lam Lam nghe xong liền giựt mình,bất chợt xoay đầu lại nhìn vào ngón tay của anh.

Cô tròn xoe đôi mắt không nghĩ anh vẫn còn đeo chiếc nhẫn cưới đến tận bây giờ.

Nhìn vào nét mặt của cô,Lục Diệp Bằng chỉ biết cô gái này trong lòng đang có hiểu lầm anh gì rồi.

Lam Lam nhất thời không biết phải nói gì với anh nữa.

Không lẽ mọi chuyện mà mẹ của cô nói về anh hoàn toàn không phải là sự thật.

Mẹ luôn nói với cô rằng,anh đã thay đổi.

Anh không hề nhắc về cô,những gì liên quan đến cô anh đều quăng bỏ hết, thậm chí mỗi lần ai nhắc về cô trước mặt của anh.

Thì anh đều rất giận dữ.

Lục Diệp Bằng vẫn nhìn về cô,anh đã quyết định rồi cho dù cô có đối xử với anh như thế nào,anh cũng cam chịu và sẽ không bao giờ buông tay cô ra thêm lần nào nữa.

Anh mỉm cười thật tươi, rồi sau đó đưa tay cởi trói cho cô.

Sau khi dây thừng được tháo ra,Lam Lam ngẩng người nhất thời chưa thể nào cử động được, cô vẫn dán chặt mắt nhìn về anh.

Một lúc sau,Lục Diệp Bằng nhớ đến điều gì đó,anh nhìn cô khẽ nói.

“Em có nhớ cái lần,mà sau khi buổi họp báo kết thúc, tất cả mọi chuyện của em đều bị Dương Tiểu Vy vu oan trước mặt giới báo chí.

Rồi sau đó,em về nhà đòi ly hôn với anh… Và em có nói với anh một câu, không biết em còn nhớ không?”
Bàn tay của Lam Lam khẽ run lên, nhìn anh lắc đầu.

Lục Diệp Bằng mỉm cười,anh đưa tay vén mấy lọn tóc của Lam Lam ra sau tai của cô, dịu dàng nhắc lại.

“Em nói với anh là…Sau này đừng có quỳ xuống chân tôi mà xin tha thứ”.

Dứt lời,Lục Diệp Bằng từ ở trên ghế bước xuống,quỳ xuống trước mặt của Lam Lam.


Lam Lam sững người, lập tức đứng lên liền kéo anh dậy.

“Anh làm gì vậy! Câu nói đó tôi đã quên rồi!”
"Nhưng anh vẫn còn nhớ…!"Lục Diệp Bằng kiên quyết quỳ dưới chân của cô.

Thấy vậy,Lam Lam cũng không nỡ để anh quỳ như vậy, cô liền cúi xuống quỳ cùng với anh.

Lục Diệp Bằng nhanh chóng đưa tay ra ôm chặt cô vào lòng.

Anh biết có người đã tác động vào cô nghĩ xấu về anh và anh còn biết người đó chính là mẹ của cô.

Nhưng anh cũng không trách gì bà,anh biết bà chỉ thương xót cho con gái của mình thôi!
Nếu đổi lại là anh,sau này nếu có ai tổn thương con gái của anh thì anh cũng sẽ làm như vậy.

Lam Lam ngẩng đầu lên nhìn anh, rồi sau đó cất tiếng lên hỏi anh một câu.

“Anh vẫn còn yêu em sao?”
Trái tim cô vẫn luôn tin rằng anh vẫn còn dành tình cảm cho cô, nhưng những lời nói của mẹ, cô phải cần xác minh.

Vì cô không muốn mình lại bị anh lợi dụng thêm một lần nào nữa.

Lần này cô trở về, mục đích cũng chỉ biết tương lai của hai người sẽ đi về đâu thôi!
Lục Diệp Bằng nhìn cô nhẹ nhàng mỉm cười.

"Em ngốc vừa vừa thôi! Trước khi em đi đã dặn dò và bắt anh giữ lời hứa mà ".

Lam Lam vẫn nhớ lời hứa trước khi cô ra đi.

"Nhưng…"Người đàn ông này vẫn làm cho cô cảm thấy nghi ngờ gì đó,rất bất an trong lòng.

Lục Diệp Bằng hiểu ánh mắt của cô.

Lam Lam vẫn còn nghi vấn rất nhiều về anh.

Thì cũng phải thôi,anh đã làm ra rất nhiều chuyện có lỗi với cô, tổn thương cô.

Nên bây giờ cô chưa thể hoàn toàn tin tưởng anh.

Lục Diệp Bằng này có thể hiểu và anh cũng không trách cứ gì cô đâu.

"Anh vẫn ở bên cạnh em…Cho dù em không tin tưởng anh.

"Lục Diệp Bằng khẽ cười ôm người cô đứng lên
"Không…Em…"Lam Lam sợ anh hiểu lầm, rất muốn giải thích với anh.

Lục Diệp Bằng phì cười khẽ lắc đầu.

“Nếu em vẫn không tin anh thì chúng ta chơi một trò chơi đi”

"Trò chơi…"Lam Lam nhíu mày.

“Ừ…”
Lục Diệp Bằng buông cô ra, rồi sau đó anh đi lấy cái gì đó rồi quay trở lại.

Anh đưa tay ra, trên tay của anh có hai lá thăm.

Lam Lam không hiểu liền nhìn anh.

Lục Diệp Bằng giơ hai lá thăm trước mặt của cô, khẽ nói.

“Trong đây là có hai sự lựa chọn.

Chúng ta bắt đầu mối quan hệ từ hợp đồng hôn nhân ba tháng thì cũng để cho ba tháng đó sẽ quyết định thay chúng ta”.

"Là sao…?"Lam Lam hoàn toàn không biết người đàn ông này định bày trò gì nữa.

Lục Diệp Bằng nhìn vào biểu hiện trên gương mặt của cô,anh liền nhịn không được đưa tay xoa nhẹ đầu cô, rồi nói.

“Đây là có hai sự lựa chọn… Nếu em bốc trúng lá thăm thứ nhất thì ý trời đã định là em bắt buộc phải quay về bên cạnh anh, còn lá thăm thứ hai là do em quyết định,em có muốn quay trở về bên cạnh anh không? Nếu như em muốn rời xa anh thì em phải ở bên cạnh trong vòng ba tháng rồi sau đó cho anh một lý do vì sao muốn rời xa anh…Rồi sau này,em đi đường em,anh đi đường anh.

Chúng ta chỉ còn trên danh nghĩa là ba mẹ của An Nhiên thôi!”
Lam Lam nghe xong liền lườm anh một cái,không thèm để ý đến câu cuối cùng của anh.

“Cái này chẳng khác nào anh lại cưỡng ép em”.

Lý do…Cô phải nói gì với anh bây giờ trong khi cô chưa từng bao giờ nghĩ sẽ rời xa anh.

Trong đầu cô chỉ để ý đến câu nói được trở về bên cạnh anh của anh mà thôi.

Lục Diệp Bằng mặc kệ cô,anh nhanh chóng đưa hai mảnh giấy cho cô chọn.

“Em chọn đi, nếu em bốc trúng tờ giấy thứ hai em muốn gì anh cũng sẽ bằng lòng”.

Nét mặt của Lục Diệp Bằng nghiêm túc đến nỗi khiến cho Lam Lam có chút lo lắng.

Một lát sau,cô cũng nghe lời anh chọn một trong hai của phiếu lá thăm.

Lam Lam định mở ra đọc thì Lục Diệp Bằng đã nhanh chóng giựt lấy.

Cô chợt nhíu mày.

“Làm gì vậy?”
Lục Diệp Bằng bật cười lớn, đưa phiếu thăm ra giấu ở sau lưng, nói lớn.

“Phòng hờ em sẽ chơi ăn gian để anh đọc cho”.


“Gì chứ…? Em mà chơi ăn gian,em thấy anh thì có…Mau trả cho em” Lam Lam điên cuồng bước đến cố gắng giựt lấy phiếu lá thăm của cô lại.

Người anh cao lớn hơn cô rất nhiều,làm thế nào cô có thể lấy lại trong khi anh không muốn trả.

Lục Diệp Bằng cười lớn, ánh mắt sáng rực nhìn cô.

Anh đưa phiếu để ở trên cao dõng dạc đọc lớn.

“Bà xã yêu dấu! Ý trời đã định em phải quay về làm bà Lục của anh rồi!”
"Sao…?” Lam Lam ngẩng người liền nhanh tay giựt lấy tờ giấy lên xem.

Hai mắt cô mở to hơn bao giờ hết.

Những vòng chữ bên trong không biết cô nên vui hay nên buồn đây nữa.

Còn phía bên này, trên tay của Lục Diệp Bằng không những là còn một phiếu lá thăm mà tận đến hai phiếu.

Khóe môi của anh cong lên nở một cười xảo quyệt.

Làm gì mà có phiếu lá tùy theo sự lựa chọn của cô,tất cả ba lá thăm đều ghi cùng một ý.

Là người con gái bướng bỉnh ấy sẽ trở về bên cạnh anh.

Lam Lam nhìn tờ giấy đến ngơ ngác.

Thấy vậy, Lục Diệp Bằng bắt đầu lén lút đi từng bước vòng ra sau lưng của cô, từ phía sau anh ôm chầm lấy cô, nói với giọng điệu đầy hứng khởi.

“Bà xã ơi! Chúng ta lại được về bên cạnh nhau nữa rồi!”
Vừa nói anh vừa hôn thật sâu vào sau gáy của cô,bàn tay của anh không siết chặt chiếc eo thon của cô.

Lam Lam rụt đầu lại, cô lập tức tránh né nụ hôn của anh.

“Hức… Cái này không tính, có phải anh giở trò không?”
Lục Diệp Bằng nghe xong liền lẩm bẩm trong lòng.

Sao vợ của anh lại thông minh quá vậy, chuyện như vậy mà cũng bị cô đoán ra.

Lục Diệp Bằng nhìn cô thật lâu, gương mặt tỏ vẻ buồn buồn khẽ hỏi.

“Vậy em chọn rời xa anh phải không? Nếu như em đã không muốn ở bên cạnh anh nữa thì anh cũng không ép em làm gì?”
Dứt lời,anh làm bộ quay người lại đưa tay lên trán tỏ vẻ như muốn khóc để xem người con gái sau lưng của anh có động lòng hay không.

Lam Lam nhìn anh, cô có chút giựt mình.

Người đàn ông này bị gì vậy? Tự nhiên lại khóc.

Từ bao giờ anh lại yếu đuối đến như vậy?
"Lục Diệp Bằng!!!Anh sao vậy,anh khóc thật hả?"Lam Lam bước đến nhìn vào ạnh
Lục Diệp Bằng vẫn để tay trên mặt rồi đi ra khỏi phòng.

Nét mặt của Lam Lam như bị đóng băng, cô không tin những gì đang xảy ra trước mắt của cô.

Người chồng luôn ức hiếp cô từ trước đến giờ, lại thay đổi dễ dàng hờn dỗi như vậy sao?
Lục Diệp Bằng vừa bước ra khỏi phòng liền tìm cách thủ tiêu hai bức thăm trong tay của anh.


Vì anh sợ cô sẽ phát hiện.

Khi nãy anh sợ cô đòi xem lá thăm còn lại nên anh mới tìm cách giả vờ đi ra ngoài thật nhanh để thủ tiêu chúng.

Lá thăm thứ ba xuất hiện cũng là do sự bất cẩn của anh.

Cũng là trong lúc chuẩn bị,anh sợ mình sẽ có sai sót nên đã chuẩn bị đến ba lá phiếu, nhưng khi nãy anh lo cô sẽ nảy sinh nghi ngờ nên anh chỉ lấy ra hai phiếu mà thôi.

Cùng lắm nếu như cô phát hiện anh cũng đỡ tốn thời gian để giải thích nhiều.

Lúc Lục Diệp Bằng trở lại phòng,một cảnh tượng trước mặt khiến anh có hơi bất ngờ giựt mình về người con gái của anh.

Anh không nghĩ,Lam Lam lại vô tư không màn quan tâm đến anh mà cô lại ngồi thẳng lên trên bàn, ăn những món ăn còn lại, cô đang bốc từng con tôm cho vào miệng với dáng vẻ sung sướng.

Thậm chí chai rượu vang anh để trên bàn, cô cũng ngang nhiên lấy uống.

Lam Lam ngước mắt lên nhìn anh, nở một nụ cười thật tươi.

"Em tưởng anh đi rồi chứ!Đồ ăn của anh mang đến ăn ngon lắm….

Ngon lắm luôn đấy!”Hai mắt cô sáng rực lên khi nhìn vào những con tôm lớn đang nằm trên tay của mình.

"Em …"Lục Diệp Bằng đưa tay lên dụi hai mắt của mình,anh không biết đây có phải sự thật không?
Người này là vợ của anh sao?
Mặc dù biết cô rất thích ăn uống, nhưng không nghĩ đến cô có thể bình tĩnh ngồi ăn vô tư như chuyện lúc nãy không hề liên quan đến cô vậy.

Lam Lam quả thật thay đổi rất nhiều.

Lục Diệp Bằng ngỡ ngàng bước đến nhìn cô, nhịn không được liền hỏi thẳng.

“Em không lo cho anh sao? Em có biết em làm cho anh buồn lắm không?”
“Mặc kệ anh” Lam Lam vừa nhắm mắt hưởng thụ đồ ăn vừa nhàn nhạt trả lời anh như có như không.

"Cái đồ đáng ghét này…!"Lục Diệp Bằng lẩm bẩm
Nói rồi,anh lại để ý đến dáng vẻ của cô trong lúc khi ăn.

Người con gái này,sao lại có thể ăn uống với bộ mặt đáng yêu dễ thương quá đáng như vậy, nhất là hai gò má của cô đang độn phòng đồ ăn bên trong, nhìn như vậy anh chỉ muốn cắn lên má của cô vài cái mà thôi.

Lúc này,nghe anh nói như vậy Lam Lam chợt mở mắt ra nhìn anh.

Lục Diệp Bằng vẫn nhìn cô chằm chằm, thấy cô đã mở mắt,anh điều chỉnh lại giọng nói.

"Em muốn gì? Nói thẳng ra đi"Cuối cùng anh cũng phải chịu thua cô gai này thôi!
Lam Lam cười lớn, đưa tay cau cổ anh lại.

“Chủ Tịch Lục! Đầu hàng sớm vậy sao?”
“Chứ sao nữa! Ai biểu em là mẹ của con anh”.

"Ha ha…Anh thật là biết điều đó… Ông xã yêu dấu của em à!"Lam Lam nhẹ nhàng hôn lên bờ má của anh.

Nhưng một nụ hôn của cô, lại khiến anh chưa cảm thấy ngứa ngáy,chưa bao giờ là đủ.

Anh nhanh chóng đưa tay vịnh lấy đầu cô, rồi không một chút do dự cúi đầu xuống cướp lấy đôi môi vẫn còn dính vài giọt rượu vang trên mép môi của cô, một nụ hôn cuồng nhiệt khiến anh đè thẳng cô xuống bàn.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK