• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 17

Nửa đêm, hành hang khu chung cư vô cùng yên tĩnh, chỉ có ánh đèn chiếu sáng.

Giản Dao đứng trước cánh cửa lớn màu đen nặng nề. Nhớ đến ám hiệu vừa đoán ra, trong lòng cô lạnh toát.

Giản Dao bấm chuông, nhưng bên trong mãi vẫn không có động tĩnh.

“Cộc cộc cộc”. Cô lại gõ cửa, âm thanh gấp gáp.

Điện thoại di động của Giản Dao đổ chuông. Là Bạc Cận Ngôn, giọng nói trầm thấp của anh hơi uể oải: “Em bị mộng du đấy à? Bây giờ là một giờ sáng.”

“Anh đang ở nhà? Mau mở cửa đi.”

Chưa đến một phút sau, cánh cửa mở toang. Bạc Cận Ngôn mặc áo choàng tắm, đầu tóc ướt rượt đứng sau cánh cửa. Cổ áo anh mở rộng, để lộ bộ ngực trắng trẻo, trên đó còn đọng mấy giọt nước.

Bạc Cận Ngôn liếc Giản Dao một cái, mỉm cười nói: “Em có thể thay đổi ý định, điều kiện là sáng mai chuẩn bị bữa sáng cho tôi.”

Giản Dao vội giải thích: “Tôi không phải…” Nhưng anh đã quay người đi vào nhà.

Giản Dao nhanh chóng đi theo anh.

Kể từ lần đi xem nhà, Giản Dao chưa từng đặt chân vào căn hộ này. Trong phòng vẫn là ánh sáng tối mờ, phía đối diện vẫn là tấm rèm cửa tầng tầng lớp lớp màu đen như lần trước. Chỉ có điều, bây giờ ở giữa phòng khách đặt một bồn tắm màu trắng cỡ lớn, trông rất nổi bật.

Bồn tắm đó lớn gấp đôi bồn tắm ở nhà cô, bên trong chứa đầy nước còn bốc khí nóng. Bạc Cận Ngôn rõ ràng vừa tắm ở đây. Trên chiếc ghế vuông nhỏ ở bên cạnh đặt một cái ly thủy tinh chân cao, bên trong đầy…nước trà màu vàng chanh óng ánh.

Bạc Cận Ngôn ngồi xuống ghế sofa, vắt chéo đôi chân dài, nhìn Giản Dao chăm chú: “Em nói đi. Xảy ra chuyện gì mà em nửa đêm mặc áo ngủ chạy xuống nhà tôi. Trông giống…” Ánh mắt anh lướt qua gương mặt cô: “Một con chim nhỏ hoảng hốt.”

Giản Dao ngồi đối diện Bạc Cận Ngôn: “Lý Huân Nhiên vừa gửi email về con số viết bằng máu cho anh.”

Bạc Cận Ngôn cầm chiếc laptop màu bạc trên bàn trà, đặt lên đùi anh. Mắt anh dán vào màn hình hai tay gõ bàn phím. Sắc mặt anh nhanh chóng tối sầm.

Chỉ vài giây sau, Bạc Cận Ngôn đóng màn hình, bỏ laptop sang một bên. Khi anh đứng dậy, Giản Dao chú ý thấy ánh mắt anh thờ ơ, thần sắc dường như tỏa khí lạnh.

Cô nói khẽ: “Nếu đổi thành chữ cái tiếng Anh…”

Bạc Cận Ngôn quay người đi vào căn phòng bên trong. Giản Dao không do dự, lập tức đi theo anh.

Đây là thư phòng của Bạc Cận Ngôn. Bên trong đặt một cái giá sách cực lớn, trên chứa đầy hộp đựng hồ sơ, cao gần đến trần nhà, trông rất hoành tráng.

Giản Dao đứng bên cạnh Bạc Cận Ngôn. Anh giơ tay lên tầng trên cùng, rút ra một hộp hồ sơ. Giản Dao để ý thấy hộp này lớn hơn các hộp khác. Một bên hộp viết hàng chữ tiếng Anh: “Tên biến thái ăn thịt người “hoa tươi” ở bang California, năm 2007-2011”.

Bạc Cận Ngôn rút một tập tài liệu, nhanh chóng mở ra xem. Giản Dao nhìn chăm chú gương mặt nghiêng của anh, hỏi: “Tại sao Tôn Dũng để lại thông tin đó?”

“Không phải hắn.” Bạc Cận Ngôn trả lời, anh nói rất nhanh: “Tổ hợp mật mã này tuy đơn giản nhưng đầu óc Tôn Dũng không thể nghĩ ra. Hơn nữa, dựa vào mô thức hoang tưởng của hắn, dù để lại tín hiệu, cũng là tín hiệu về vật tổ sát thủ, hay kỵ sĩ thánh đường gì đó.”

Giản Dao giật mình: “Lẽ nào Tôn Dũng chỉ là con rối, có kẻ đứng sau giật dây hắn phạm tội?” Cô đảo mắt qua đống ảnh xác chết trong tay Bạc Cận Ngôn: “Tội phạm của anh lúc ở Mỹ?”

Bạc Cận Ngôn lắc đầu, đáy mắt ẩn hiện ý cười chế giễu: “No, biến thái có thể là bẩm sinh nhưng không phải bộc phát trong ngày một ngày hai. Hành vi biến thái của Tôn Dũng phù hợp với quá trình trưởng thành hai mươi chín năm của hắn. Hơn nữa, hắn giết mấy nạn nhân đầu tiên trước khi tôi về nước. Tôi về Trung Quốc, về thành phố Đồng là quyết định tạm thời. Do đó, Tôn Dũng không phải bị kẻ khác chỉ đạo phạm tội để thách thức tôi.”

Giản Dao gật đầu, cô lại ngắm gương mặt nghiêng thanh lạnh của Bạc Cận Ngôn. Anh đột nhiên về nước, có lẽ liên quan đến việc anh mắc bệnh hiểm nghèo.

Bạc Cận Ngôn nói tiếp: “Tôn Dũng thuộc dạng giết người tự cao tự đại nội tâm khép kín. Loại này thường thích làm một mình. Quá trình hắn gây án cũng thể hiện rõ đặc điểm cá nhân, không có dấu vết tồn tại của đồng bọn.” Anh liếc Giản Dao: “Không thể có người bắt ép hắn gây án một thời gian dài như vậy.”

Giản Dao tiếp lời: “Nếu có người ép hắn, hắn chỉ cần đi báo cảnh sát là được rồi. Sự tự do của hắn đâu bị hạn chế, hơn nữa hắn chẳng có người thân, bản thân lại mắc bệnh hiểm nghèo, không gì có thể uy hiếp hắn. Nhưng thông tin ở hiện trường là thế nào?”

“Tôn Dũng chính là hung thủ của vụ án “cỗ máy giết người”, điều này chắc như đinh đóng cột.” Bạc Cận Ngôn cất giọng nhàn nhạt: “Tuy nhiên, đã có người xuất hiện ở hiện trường phạm tội, để lại lời nhắn cho tôi.”

Giản Dao giật mình. Cô thuận theo ánh mắt Bạc Cận Ngôn, nhìn tấm ảnh trên tay anh. Trên ảnh là một người đàn ông da trắng ngoài hai mươi tuổi. Hắn mặc áo t-shirt trắng, mũi cao mắt xanh trông rất đẹp trai.

Bạc Cận Ngôn đột ngột mở miệng:

“ Hi, Simon. I am so scared.

Hi, Simon. Catch me if you can.

Hi, Simon. Are you my dessert”

(Chào Simon, tao rất sợ hãi.

Chào Simon, đến bắt tao đi.

Chào Simon, mày sẽ là món tráng miệng của tao? )

Bạc Cận Ngôn phun một tràng tiếng Anh, ngữ điệu hưng phấn và có phần tà khí.

Giản Dao rùng mình. Anh đang mô phỏng giọng điệu của người khác.

Cô nhìn tấm ảnh: “Người này để lại lời nhắn? Hắn đã đến Trung Quốc? Hắn chính là tên biến thái ăn thịt người ở California?

Bạc Cận Ngôn ném tấm ảnh vào hộp hồ sơ: “Tommy đã bị tôi đưa vào nhà tù Pelican Bay, hắn bị giam giữ ở đó suốt đời. Đến một hơi thở của hắn cũng không thể bay khỏi nhà tù Pelican Bay. Không phải là hắn.”

Giản Dao hết sức nghi hoặc. Giọng nói Bạc Cận Ngôn vừa mô phỏng chắc là của Tommy, bởi sau khi giải mật mã, anh lập tức mở hồ sơ của hắn. Nhưng anh lại nói người để lại lời nhắn không phải là Tommy.

“Đó là ai?”

“Tôi không biết.”

Bạc Cận Ngôn đứng thẳng người, nhìn chằm chằm giá sách chất đầy hồ sơ. Từ đôi mắt sâu thẳm của anh, Giản Dao phát hiện ánh mắt anh đã trôi về một nơi rất xa.

Sau đó, khóe mắt Bạc Cận Ngôn ẩn hiện ý cười. Ý cười đó có phần lạnh lẽo nhưng rất thu hút, đồng thời mang lại cảm giác khiếp sợ.

Bạc Cận Ngôn đột nhiên quay người, giơ tay ôm vai Giản Dao, đưa cô đi về phía cửa ra vào.

Mùi hương thanh lạnh của người đàn ông bao trùm toàn thân Giản Dao, mang theo hơi nước mát mẻ. Cánh tay khoác vai cô mềm dẻo và mạnh mẽ.

“Bạc Cận Ngôn…” Giản Dao ngẩn người. Thần sắc Bạc Cận Ngôn vẫn rất bình tĩnh, ý cười lạnh lẽo trên khóe miệng anh vẫn chưa tan biến.

Giản Dao nhanh chóng bị Bạc Cận Ngôn kéo đến cửa ra vào. Anh giơ tay mở cửa, đẩy Giản Dao ra ngoài.

Giản Dao quay người nhìn anh.

Anh đứng ở nơi giao thoa sáng tối , giống một pho tượng cao lớn. Anh cũng nhìn cô chăm chú, đồng thời cất giọng trầm ấm rõ ràng: “Giản Dao, đừng sợ hãi, tạm biệt.”

Giản Dao vẫn chưa định thần, anh đã đóng cửa.

***

Giản Dao tỉnh dậy vào lúc trời sáng.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, vẫn có thể thấy một khoảng trời nhỏ ở sau tòa nhà cao chọc trời. Cô xuống giường rửa mặt mũi. Đầu óc tỉnh táo một chút, cô liền gọi điện cho Bạc Cận Ngôn.

Tối qua sau khi bị anh “đuổi” ra ngoài, cô không cố chấp tìm anh. Bởi vì cô biết với tính cách của Bạc Cận Ngôn, chắc chắn anh sẽ không mở cửa cho cô.

Bây giờ không biết tình hình thế nào.

“Xin lỗi, số điện thoại bạn vừa gọi đã tắt máy…” Đầu kia vang lên giọng nói ngọt ngào của cô nhân viên tổng đài lặp đi lặp lại.

Xem ra tình hình tương đối nghiêm trọng, bởi vì từ trước đến nay Bạc Cận Ngôn chưa bao giờ tắt điện thoại.

Giản Dao xuống tầng dưới, gõ cửa nhà Bạc Cận Ngôn. Tiếng gõ cửa vang vọng trên hành lang vắng lặng nhưng không có người trả lời.

Buổi sáng thứ hai là thời điểm bận rộn nhất trong tuần. Giản Dao vừa đến công ty liền đối mặt với công việc chất cao như núi. Do đó, cô tạm thời gác lại chuyện gọi điện cho Bạc Cận Ngôn.

Buổi trưa, Giản Dao mới bớt chút thời gian, ra cầu thang của tòa cao ốc, gọi điện cho Phó Tử Ngộ.

“Tử Ngộ, anh có biết Bạc Cận Ngôn…”

“Cậu ấy ngồi chuyến bay sớm nhất sáng nay về Mỹ.” Giọng Phó Tử Ngộ dường như không vui vẻ như thường lệ, mà rất nghiêm trang.

“Vụ tên biến thái ăn thịt người ở California là thế nào vậy?”

Phó Tử Ngộ im lặng vài giây, sau đó cất giọng dịu dàng: “Giản Dao, tôi đã đọc email liên quan đến con số bằng máu. Sự việc đại thể thế này, bây giờ Bạc Cận Ngôn không rõ ai giở trò ở đằng sau. Nhưng đây là vụ án của FBI nên cậu ấy phải về Mỹ. Bắt tên biến thái ăn thịt người ở California là vụ án thành công nhất của cậu ấy, cũng là vụ án khó nhất, bởi đối phương là tên tội phạm chỉ FBI mới có khả năng đối phó, em và tôi chẳng thể giúp được gì. Vì vậy em không cần lo lắng. Khi nào sự việc giải quyết xong, cậu ấy sẽ quay lại Trung Quốc.”

Buổi chiều, lúc làm những công việc vụn vặt, Giản Dao hơi thất thần.

Cô hiểu ý Phó Tử Ngộ. Thật ra việc cô tìm hiểu sâu về vụ án cũng chẳng có ý nghĩa. Vì vậy cô không hỏi nhiều, để tránh làm phiền đến Bạc Cận Ngôn.

Trước mặt cô là văn phòng làm việc trang trí tinh tế, các nhân viên nam nữ quần áo chỉnh tề, xung quanh là một dãy máy tính, từng tập tài liệu dày cộp…Cuộc sống của cô bây giờ bận rộn, yên ổn và bình thường. Trong khi đó vào thời khắc này, có lẽ Bạc Cận Ngôn đang truy lùng tên tội phạm nguy hiểm nhất, phải đối mặt với bạo lực và chết chóc.

Cô và anh, giống như sống ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Một tuần trôi qua trong bận rộn, mỗi tối về nhà, đi qua cửa nhà Bạc Cận Ngôn, Giản Dao đều vểnh tai lắng nghe, nhưng bên trong vẫn im lìm.

Đến tối chủ nhật, Giản Dao nhàn rỗi ngồi trước máy vi tính, cô lại mở email về con số mật mã ra xem.

Trong đầu vụt qua một ý nghĩ, cô liền gửi email cho Bạc Cận Ngôn. Nội dung rất ngắn gọn: “Mọi việc có thuận lợi không?”

Vài phút sau, màn hình máy tính báo hiệu có thư mới, Bạc Cận Ngôn trả lời: “Thuận lợi. Giúp tôi chăm sóc Trầm Mặc, chìa khóa ở dưới thảm lót chân ngoài cửa.”

Giản Dao cười tủm tỉm, lập tức xuống tầng dưới.

Cô quả nhiên tìm thấy chìa khóa nhà ở bên dưới tấm thành màu đen dày bình bịch. Không ngờ Bạc Cận Ngôn giấu chìa khóa ở đây. Tuy nơi này là khu chung cư cao cấp, an ninh rất tốt, nhưng dù sao Trung Quốc cũng không phải là nước Mỹ. Giản Dao quyết định giữ chìa khóa, đợi khi nào Bạc Cận Ngôn trở về sẽ trả lại anh.

Một tuần liền không có người ở, trong nhà thoang thoảng mùi khó chịu. Chất lượng không khí ở thành B nổi tiếng chẳng ra sao, trên cửa cổ xuất hiện lớp bụi mỏng. Giản Dao dọn dẹp qua loa, sau đó tìm thấy Trầm Mặc dưới đống hộp hồ sơ trong thư phòng. Cô ngồi xổm xuống, vỗ nhẹ lên cái mai của nó: “Anh ấy đã đi rất xa, mày hãy theo tao về nhà .”

Khoảng thời gian tiếp theo, cuộc sống của Giản Dao vô cùng yên bình và ổn định. Mỗi buổi sáng, cô cùng Trầm Mặc ăn sáng rồi đi làm. Bận rộn cả ngày, đến tối Giản Dao lại chơi với nó một lúc mới đi ngủ. Cuối tuần, cô hẹn bạn học cùng ăn cơm, đi dạo phố. Sau đó bỏ hai tiếng đồng hồ giúp Bạc Cận Ngôn quét dọn nhà cửa.

Hai tháng sau đó, Giản Dao sút hai cân, trong khi Trầm Mặc tăng thêm 20 gam. Cô lên mạng xem thông tin, mới biết rùa già tăng cỡ đó là nhiều. Đến bây giờ Giản Dao không thể không thừa nhận ý tưởng đề nghị cô sống chung của Bạc Cận Ngôn là sáng suốt. Bởi có cô ở bên cạnh, một người một rùa sẽ càng nhận được sự chăm sóc tốt hơn.

Có lúc quét dọn nhà Bạc Cận Ngôn, nhìn căn phòng lạnh lẽo, Giản Dao bất giác nhớ tới gương mặt tuấn tú của anh, nhớ đến cảm giác trống ngực đập thình thịch hôm đi mua đệm, khi anh quan sát cô từ trên cao.

Thời cấp ba, Giản Dao từng yêu thầm một nam sinh đẹp trai, ôn hòa và chững chạc ở lớp trên. Cho tới bây giờ, cô vẫn không quên cảm giác lúc đó. Mỗi khi gặp cậu ta, tim cô đều đập loạn xạ. Đó là cảm giác nóng ruột, ngọt ngào và kích thích. Một cuốn sách viết, nếu bạn nghe thấy tiếng hoa nở trong trái tim, thì đó chính là cảm giác thầm thương trộm nhớ.

Tuy nhiên, Bạc Cận Ngôn hoàn toàn khác biệt. Anh vô cùng sáng chói, người bình thường như cô khó có thể với tới. Dù anh độc mồm độc miệng khiến cô tức chết, nhưng mỗi khi ở bên cạnh anh, cô lại cảm thấy thoải mái và ấm áp. Có lúc, cô không nhịn được “đấu võ miệng” với anh. Có lúc, anh ấu trĩ đến mức khiến cô mềm lòng.

Cảm giác của Giản Dao đối với Bạc Cận Ngôn liệu có phải là “thích”? Bản thân cô cũng không xác định.

Nhưng có một điều cô biết rõ, cô không hy vọng thiếu vắng anh trong cuộc sống của cô.

Thời gian trôi qua như thoi đưa, loáng một cái đã đến tháng năm.

Vào ngày quốc tế lao động, Phó Tử Ngộ mời Giản Dao ăn cơm. Anh lấy lý do cám ơn Giản Dao quét dọn nhà cửa giúp Bạc Cận Ngôn và chăm sóc Trầm Mặc. Người lao động là vinh quang nhất.

“Em yên tâm đi, tôi sẽ thanh toán với Bạc Cận Ngôn tiền bữa cơm này.” Phó Tử Ngộ nói.

Giản Dao hỏi: “Bao giờ anh ấy mới về?”

“Tôi không biết. Cậu ấy luôn làm theo ý mình, đâu có báo cáo với ai bao giờ.”

***

Giản Dao tiếp tục cuộc sống có quy luật, cô đặt hết tinh lực vào công việc, nên hiếm khi nhớ tới Bạc Cận Ngôn.

Vào một ngày cuối tuần giữa tháng năm, Giản Dao xuống nhà Bạc Cận Ngôn dọn dẹp như thường lệ.

Vừa mới quét dọn một lúc, bữa trưa do cô gọi được đưa tới. Thế là Giản Dao bảo nhân viên mang thẳng lên nhà Bạc Cận Ngôn.

Có lẽ do ăn sáng muộn, Giản Dao ăn một nửa đã no bụng. Cô để đồ ăn trên bàn, tiếp tục lau chùi nhà cửa.

Cô đi găng tay cao su, đeo tai nghe ipod, thong thả lau giá sách trong thư phòng. Miệng cô còn hát ngâm nga khe khẽ.

Không biết bao lâu sau, ở một thời khắc nào đó, Giản Dao lờ mờ nghe thấy tiếng động từ cửa nhà vọng tới.

Cô nghi hoặc tháo tai nghe, chậm rãi đi về phía cửa thư phòng, quan sát bên ngoài. Cửa ra vào vẫn khép chặt, không có tiếng gõ cửa.

Giản Dao đoán âm thanh của nhà bên cạnh.

Lau chùi thư phòng xong xuôi, Giản Dao đi sang nhà vệ sinh giặt giẻ lau. Khi ngang qua nhà bếp, cô vô tình ngẩng đầu nhìn, đột nhiên phát hiện điều gì đó bất thường.

Bàn ghế vẫn bình thường, đồ nấu bếp vẫn ở nguyên vị trí.

Nhưng đồ ăn thừa của cô đâu rồi? Nửa ly trà “tiên thảo”, nửa miếng bánh mousse đỗ đỏ và hai miếng cánh gà đã biến mất?

Trống ngực Giản Dao đập thình thịch. Cô không nhớ nhầm, vừa rồi cô để đồ ăn trên mặt bàn. Giản Dao đảo mắt, phát hiện trong thùng rác có một cốc trà sữa, hộp đựng bánh ga tô và đĩa đựng cánh gà, tất cả đều trống không.

Có người ăn hết đồ ăn của cô.

Giản Dao ngoảnh đầu, dõi mắt về phía phòng ngủ. Nền đất sáng loáng ẩn hiện bóng người lay động.

Chẳng có tên trộm nào đột nhập vào nhà dân, việc đầu tiên là ăn hết thức ăn thừa của chủ nhà. Trừ khi người đó vừa đi chặng đường dài, đồng thời chê đồ ăn trên máy bay nên bị đói bụng.

Giản Dao không nhịn được cười.

 

Chương 18

Giản Dao đi tới cửa phòng, liền nhìn thấy Bạc Cận Ngôn đứng ngay dưới ánh nắng.

Ba tháng không gặp, Bạc Cận Ngôn đã bỏ bộ comple màu đen quen thuộc, anh chỉ mặc áo sơ mi trắng và quần âu. Trang phục đơn giản càng tôn thêm thân hình cao lớn và khí chất thanh tú của anh.

Bạc Cận Ngôn đang cúi đầu xem tài liệu. Nghe tiếng động, anh mới ngoảnh mặt nhìn Giản Dao.

Đuôi mắt dài hơi nheo nheo. Anh bỏ tài liệu trong tay, sải bước dài đi về phía Giản Dao.

Giản Dao còn đeo găng tay cao su, tóc túm sau gáy, gương mặt trắng trẻo lờ mờ vết bẩn. Tuy nhiên, đôi mắt cô đen nhánh và trong veo, dõi theo anh từ từ tiến lại gần.

Bạc Cận Ngôn dừng lại trước mặt Giản Dao. Ở khoảng cách rất gần, cô phảng phất có thể ngửi thấy mùi mồ hôi thoang thoảng trên áo anh.

Khóe mắt Bạc Cận Ngôn đột nhiên để lộ ý cười nhàn nhạt. Giọng nói trầm ấm như dòng nước vang lên bên tai Giản Dao: “Em đúng là cô gái nói một đằng nghĩ một nẻo.”

Tim Giản Dao phảng phất ngừng đập, hai má cô nóng ran. Nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Với EQ của Bạc Cận Ngôn, anh đột nhiên cầm tay cô chỉ vì muốn cô nằm xuống “cỗ máy giết người”. Do đó, anh không thể gợi ý điều gì mờ ám với phụ nữ.

“Tại sao anh nói vậy?” Cô hỏi.

Bạc Cận Ngôn liếc Giản Dao một cái, đi vòng qua người cô về phòng khách: “Rõ ràng em đã coi nơi này thành nhà của em.”

Giản Dao hiểu ý anh. Vừa trở về, anh liền bắt gặp cô quét dọn nhà cửa một cách thành thạo, còn ăn trưa ở đây. Bởi vậy, Bạc Cận Ngôn cho rằng cuối cùng cô cũng “cải tà quy chánh”, muốn dọn đến sống cùng anh. Dù sao trong suy nghĩ của anh, hai người sống chung mới là quyết định chuẩn xác và đạt hiệu suất cao nhất.

Cô có thể phát biểu, anh hơi…tự mình đa tình hay không?

Đang định giải thích chỉ là bạn bè giúp đỡ lẫn nhau, Giản Dao lại nghe Bạc Cận Ngôn nói tiếp: “Quà ở trên bàn.”

Quà ư?

Giản Dao đi đến bên bàn làm việc, quả nhiên nhìn thấy một cái hộp hình chữ nhật màu xanh lam lẫn trong đống tài liệu. Cô tháo găng tay, mở hộp, hoàn toàn sững sờ.

Giản Dao cầm cái hộp đi ra ngoài phòng khách. Bạc Cận Ngôn đang ngồi ở ghế sofa uống trà hoa, tư thế của anh rất thoải mái tùy ý.

Cô còn chưa mở miệng, Bạc Cận Ngôn đã lên tiếng trước: “Có thích không?”

Giản Dao thật thà trả lời: “Tôi thích, món quà rất đẹp.” Cô lại cúi xuống cái hộp, bên trong có một sợi dây chuyền bạch kim, mặt hình trái tim đính vô số hạt kim cương vụn lấp lánh dưới ánh đèn.

“Tuy nhiên…” Không đợi Giản Dao nói hết câu, Bạc Cận Ngôn đột nhiên cầm máy di động gọi điện thoại.

“Susan, cô ấy rất thích món quà. Tạm biệt.” Bạc Cận Ngôn chỉ nói hai câu ngắn gọn rồi ném điện thoại sang một bên.

Giản Dao hiếu kỳ: “Anh gọi điện cho ai thế?”

Bạc Cận Ngôn trả lời lãnh đạm: “Trợ lý của bộ phận phân tích hành vi FBI. Quà là do cô ta chọn. Cô ta nhất định muốn biết phản ứng của em.”

Giản Dao chợt hiểu ra vấn đề. Đồ anh mang về tặng cô, là do cô trợ lý này mua. Đối phương hiểu nhầm quan hệ giữa cô và anh nên mới chọn sợi dây chuyền kim cương mặt trái tim đắt tiền.

Giản Dao đưa sợi dây chuyền cho anh: “Cám ơn anh, nhưng món quà này quá quý giá. Anh không cần thiết làm vậy.”

Bạc Cận Ngôn nhướng mắt nhìn cô: “Tôi tặng quà cho em, lẽ nào còn phải chịu trách nhiệm trả lại?”

Giản Dao câm nín. Logic của anh đúng là không ai có thể theo kịp.

Bạc Cận Ngôn đứng dậy: “Có vấn đề gì em hãy tự liên lạc với Susan. Bây giờ chúng ta đi ăn cơm cùng Phó Tử Ngộ.”

Buổi chiều, Bạc Cận Ngôn lái xe đưa Giản Dao tới một quán ăn trên đường Nhị Hoàn. Giữa những tòa nhà cao tầng xuất hiện một tòa kiến trúc ngói xanh cổ xưa tĩnh mịch. Phó Tử Ngộ đứng hút thuốc trước cánh cổng sơn đỏ. Thấy bọn họ xuống xe, khóe mắt anh ẩn hiện ý cười.

Giản Dao và Bạc Cận Ngôn tiến lại gần, Phó Tử Ngộ tắt điếu thuốc, mỉm cười giang rộng hai tay. Bạc Cận Ngôn cũng cười, giơ tay ôm bạn.

“Hoan nghênh cậu trở về.” Phó Tử Ngộ nói.

Hai người nhanh chóng buông tay. Phó Tử Ngộ quay người đi vào trong nhà hàng. GIản Dao vừa định đi theo anh, vô tình bắt gặp Bạc Cận Ngôn quay đầu nhìn cô, ánh mắt anh mang hàm ý nào đó.

Tiếp theo, Bạc Cận Ngôn đột nhiên sải bước dài đi đến trước mặt Giản Dao. Không đợi cô có phản ứng, anh đã cúi thấp đầu, giơ hai tay ôm chặt cô vào lòng.

“Thình thịch, thình thịch…” Giản Dao nghe thấy nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực của cô.

Trái ngược với Bạc Cận Ngôn, thân hình Giản Dao mảnh mai và nhỏ bé, gần như bị anh bao phủ. Trước mắt cô chỉ có vòm ngực với áo sơ mi trắng của anh, bên tai là nhịp tim trầm ổn của anh.

“Sao thế?” Giản Dao hỏi nhỏ. Phó Tử Ngộ cũng dừng bước quay đầu về bên này.

Bạc Cận Ngôn bỗng dưng buông người Giản Dao, trả lời lãnh đạm: “Buổi trưa gặp lại, tôi vẫn chưa ôm em.”

Giản Dao: “…Cám ơn anh.”

Hóa ra sau khi ôm Phó Tử Ngộ, người đàn ông này mới chợt nhớ ra, anh vẫn chưa ôm cô, nên bây giờ anh ôm bù?

Lúc này, Bạc Cận Ngôn đã sải bước đi vào trong nhà hàng. Giản Dao ngẩng đầu, bắt gặp Phó Tử Ngộ hết nhìn Bạc Cận Ngôn lại nhìn cô. Vẻ mặt anh xuất hiện ý tứ sâu xa.

Giản Dao hơi đỏ mặt. Nhưng cô bình tĩnh nhìn lại Phó Tử Ngộ bằng ánh mắt thản nhiên, như thể nhắc nhở anh khỏi cần nghĩ ngợi lung tung.

Ba người ngồi ở phòng ăn trong cùng. Phó Tử Ngộ gọi món tương đối phong phú, có cá có thịt, không hề kiêng dè Bạc Cận Ngôn. Bạc Cận Ngôn cũng chọn đồ ăn anh thích một cách tự nhiên. Hai người đàn ông tỏ ra ăn ý.

Cành tượng này khiến Giản Dao cảm thấy ấm áp. Cô thầm nghĩ, lần sau ăn cơm cùng Bạc Cận Ngôn, cô cũng có thể làm vậy.

Giản Dao không định hỏi thăm vụ tên biến thái giết người. Không ngờ Phó Tử Ngộ chủ động đề cập trước: “Bắt được tội phạm chưa?”

Bạc Cận Ngôn lắc đầu.

Giản Dao uống từng ngụm canh nhỏ, yên lặng lắng nghe.

Phó Tử Ngộ hỏi tiếp: “Vậy cậu vẫn phải quay về Mỹ tham gia điều tra? Hoặc ở lại Trung Quốc tìm kiếm tên đó?”

Giản Dao dừng thìa canh, ngẩng đầu nhìn Bạc Cận Ngôn. Anh cất giọng chế nhạo: “Rất đáng tiếc, tôi sẽ không tham gia cuộc điều tra của vụ án này.”

Giản Dao và Phó Tử Ngộ đều sửng sốt.

Phó Tử Ngộ im lặng vài giây, hỏi tiếp: “Bởi vì thân phận của cậu?”

Bạc Cận Ngôn “ừm” một tiếng.

Giản Dao không hiểu. Phó Tử Ngộ nhìn ra sự ngờ vực của cô, nhưng cô lại đặc biệt ngoan ngoãn không mở miệng thắc mắc. Anh mỉm cười, giải thích một lượt với Giản Dao.

Trước đây, Bạc Cận Ngôn giúp FBI điều tra vụ án với tư cách phó giáo sư đại học. Nhưng bây giờ anh đã chấm dứt hợp đồng với đại học của Mỹ, trở về nước giảng dạy tại một đại học nào đó, đồng thời làm việc ở bộ công an với tư cách chuyên gia.

“Lúc Bạc Cận Ngôn ra đi, bên Mỹ rất không bằng lòng. Bây giờ họ càng không cho một giáo sư của Trung Quốc tham gia điều tra vụ án. Dù sao FBI cũng là một tổ chức liên quan đến bí mật và an toàn của quốc gia.” Phó Tử Ngộ cho biết: “Xét cho cùng, bọn họ không tin Cận Ngôn, sợ cậu ấy giở trò gì đó, dù sao cậu ấy cũng là chuyên gia trong ngành.”

Giản Dao chau mày nhìn Bạc Cận Ngôn: “Nhưng tội phạm nhằm vào anh, hơn nữa hắn có khả năng ở Trung Quốc. Sao bọn họ có thể gạt anh ra ngoài, không cho anh tham gia điều tra vụ án?”

Bạc Cận Ngôn liếc cô một cái, ý mỉa mai càng nồng đậm hơn: “Bọn họ không gạt tôi ra ngoài. Đại diện chủ nghĩa quan liêu của hai nước trải qua một tháng đàm phán, cuối cùng đạt được thỏa thuận: Bạc Cận Ngôn sẽ phối hợp điều tra với tư cách người bị hại. Trong mấy tháng ở Mỹ, FBI kêu tôi làm nhiều nhất là lấy khẩu cung.”

Giản Dao ngẩn người, Phó Tử Ngộ bị sặc nước, nhưng anh vẫn cười rất vô tư. Có lẽ, anh hiếm khi chứng kiến bộ mặt bất lực của Bạc Cận Ngôn.

Một lúc sau, Phó Tử Ngộ mới hỏi: “Vậy bọn họ định điều tra vụ án kiểu gì?”

Bạc Cận Ngôn đáp: “FBI đã cử một nhóm điều tra viên tới Trung Quốc. Bọn họ được phép tiến hành điều tra độc lập, đương nhiên dưới sự giám sát của cảnh sát Trung Quốc. Lúc cần thiết, cảnh sát Trung Quốc sẽ phối hợp truy bắt tội phạm. Còn tôi là người bị hại, có khả năng là mục tiêu phạm tội, cục công an thành phố sẽ âm thầm bảo vệ sự an toàn của tôi. Đợi khi nào đối phương liên lạc với tôi, phía Trung Quốc sẽ kịp thời phối hợp FBI.”

Ba người nhất thời im lặng. Giản Dao nghĩ thầm: “Nhân vật thần bí thách thức Bạc Cận Ngôn rõ ràng nhằm vào anh, vậy mà anh bị cách ly với việc điều tra vụ án. Với tính cách của anh, chắc chắn sẽ khó chịu đến cực điểm.”

Lúc này, Phó Tử Ngộ đột nhiên nhớ ra một vấn đề: “Thế thì điện thoại, email và nơi ở của cậu đều bị giám sát?”

Giản Dao lập tức nghĩ đến vấn đề khác. Như vậy, việc cô và anh ở bên nhau, hành động tặng dây chuyền, ăn đồ thừa vào buổi chiều hôm nay sẽ bị công an hoặc FBI nhìn thấy?

Bạc Cận Ngôn cất giọng kiêu ngạo: “Cậu cho rằng tôi sẽ đồng ý?”

Giản Dao âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Ngắm gương mặt nghiêng của Bạc Cận Ngôn, cô đột nhiên có linh cảm, anh sẽ không chịu để yên.

***

Giản Dao và Bạc Cận Ngôn quay về khu chung cư, đã hơn tám giờ tối.

Bầu trời đêm trong vắt, các vì sao xán lạn. Tâm trạng con người dường như cũng trở nên nhẹ nhõm vui vẻ hơn. Giản Dao và Bạc Cận Ngôn kẻ trước người sau. Đến cửa nhà anh, Giản Dao hỏi: “Anh có lên nhà tôi xem Trầm Mặc không?”

Bạc Cận Ngôn gật đầu, để lộ ý cười ôn hòa: “Nó vẫn chưa chết à?”

Giản Dao: “…Nó rất khỏe.”

Vừa vào nhà, bọn họ liền thấy Trầm Mặc từ tấm sàn gỗ chậm rãi bò lại gần. Bạc Cận Ngôn đi đến, xách nó lên đặt trên lòng bàn tay anh. Anh ước lượng, sau đó quay sang Giản Dao: “Nặng hơn rồi.”

Cân nặng của con rùa chỉ có cách biệt rất ít nhưng anh vẫn nhận ra? Giản Dao đi đến bên Bạc Cận Ngôn. Đúng lúc này, Bạc Cận Ngôn tùy ý quẳng Trầm Mặc xuống ghế sofa, quay đầu nhìn cô: “Chúng ta đi thôi.”

“Đi đâu?” Giản Dao cất giọng nghi hoặc.

Bạc Cận Ngôn nhíu mày: “Xuống nhà dưới, đi ngủ.” Thấy cô không nhúc nhích, anh nói tiếp: “Lẽ nào em không định dọn xuống sống cùng tôi? Nơi này nhường lại cho Trầm Mặc. Xem ra nó rất thích hợp với hoàn cảnh ở đây. Mười năm nay trọng lượng cơ thể của nó không hề xê dịch, mới sống với em mấy tháng đã tăng cân rồi.”

Hóa ra…anh vẫn còn nhớ đến vụ “nói một đằng nghĩ một nẻo” của cô.

Giản Dao im lặng trong giây lát, sau đó cô bất chợt cầm tay Bạc Cận Ngôn.

Bạc Cận Ngôn ngây người. Từ cổ tay truyền đến xúc cảm mềm mại, ấm áp…và hơi ngưa ngứa.

Giản Dao dắt tay anh đi về phía cửa ra vào. Cô mở cửa, đi vòng ra sau lưng Bạc Cận Ngôn, dùng hai tay đẩy mạnh người anh, giống hành động đêm hôm đó anh đã làm với cô.

Bạc Cận Ngôn quay người, lặng lẽ nhìn Giản Dao.

“Bạc Cận Ngôn, tạm biệt. Anh đừng nghĩ ngợi lung tung.”

Giản Dao mỉm cười, đóng sập cửa ngay trước mặt anh.

Giản Dao đi vào trong nhà, nhưng cô lập tức quay lại, đứng sát cánh cửa nhìn ra bên ngoài qua lỗ “mắt mèo”. Bạc Cận Ngôn vẫn đứng nguyên một chỗ. Anh suy tư một lúc, sau đó khôi phục vẻ lãnh đạm, từ tốn đi về phía thang máy.

Giản Dao đi đến bên giường, thả mình nằm xuống. Cô lấy sợi dây chuyền khỏi túi xách, giơ lên ngắm nghía dưới ánh đèn, miệng cười tủm tỉm.

***

Sự đời đúng là vô thường, Giản Dao vui vẻ vì sự trở về của Bạc Cận Ngôn chưa được bao lâu, cô đột nhiên nhận được thông báo của giám đốc bộ phận, nói công ty điều cô đến phòng 3 khách hàng lớn.

So với bộ phận nhỏ Giản Dao đang làm việc, nghiệp vụ của phòng 3 khách hàng lớn không biết gấp bao nhiêu lần. Tuy nhiên, việc thuyên chuyển công tác lần này của Giản Dao bề ngoài thăng chức nhưng trên thực thế giáng chức. Bởi vì cô vốn làm “trợ lý nghiệp vụ”, chuyên phụ trách nghiệp vụ. Trong khi chức vụ mới là “trợ lý bộ phận”, nói trắng ra là làm việc vặt. Tuy nhiên, công việc hành chính hậu cần và thư ký, bình thường chỉ cần học lực chuyên ngành là đủ, không hiểu tại sao bọn họ lại chọn cô?

Giản Dao thắc mắc lý do với giám đốc bộ phận. Giám đốc nở nụ cười áy náy: “Giản Dao, phòng 3 khách hàng lớn hiện tại thiếu một trợ lý, nhất thời tìm không ra người thích hợp. Trong số sinh viên tốt nghiệp năm nay, cô có biểu hiện xuất sắc nhất. Vì vậy cấp trên quyết định điều cô đi. Cô hãy làm cho tốt, đó là bộ phận nòng cốt của công ty. Cô sang bên đó cũng có thể học hỏi nhiều điều.

Giản Dao không tiếp tục hỏi han.

Cô đã sớm nghe nói phòng 3 có mấy giám đốc tiêu thụ rất giỏi giang. Làm việc dưới trướng bọn họ đúng là có tính thử thách lớn. Hơn nữa, trợ lý bộ phận cũ của phòng 3 đột ngột phát bệnh và qua đời vào tháng trước, chả trách bọn họ cần người gấp.

Buổi trưa, các đồng nghiệp ở bộ phận cũ cùng Giản Dao đi khách sạn ăn cơm, coi như chia tay cô.

Bởi vì giám đốc bộ phận không có mặt nên không khí thoải mái hơn bình thường. Ăn uống một lúc, mọi người bắt đầu nhiệt tình tán gẫu.

Một cô gái trẻ tỏ ra thần bí: “Nghe nói phòng 3 sắp có một tổng giám sát mới. Mọi người có biết không? Hôm qua tôi đi văn phòng tổng giám đốc, tình cờ gặp vị tổng giám đó. Chủ tịch hội đồng quản trị đích thân đưa anh ta xuống dưới, chứng tỏ rất coi trọng anh ta.”

Mọi người đều nghe qua tin đồn, chỉ là không biết “bộ mặt thật của Lô Sơn”. Các đồng nghiệp bàn tán xôn xao, hỏi tổng giám sát mới có lai lịch như thế nào. Giản Dao tập trung tinh thần lắng nghe, cô biết tin tức kiểu này rất hữu dụng ở chốn công sở. (“Không biết bộ mặt thật của Lô Sơn” có nghĩa không rõ mặt trái của sự việc)

Cô gái trẻ lắc đầu: “Làm sao tôi biết được. Tuy nhiên…” Cô ta mỉm cười: “Tổng giám sát mới đến vô cùng đẹp trai. Vừa cao lớn vừa tuấn tú.”

Mọi người đều cười, một đồng nghiệp nói đùa: “So với vị hôn phu của chủ tịch thì thế nào?”

Giản Dao đã xem ảnh của chủ tịch Doãn Tư Kỳ trong tài liệu tuyên truyền của công ty. Doãn Tư Kỳ là thiên kim của chủ tịch nhiệm kỳ trước, năm nay chưa đến ba mươi tuổi. Vị hôn phu của chị ta hình như là công tử của một tập đoàn nào đó.

Cô gái trẻ ngẫm nghĩ rồi trả lời: “Hai người không cùng một loại hình. Đồng chí phò mã là công tử phóng khoáng, còn vị tổng giám này mang lại cảm giác…cường thế, phúc hắc cao quý.”

Có người nói đùa: “Cô định dọa Giản Dao đấy à? Cô ấy và tổng giám sát mới cùng nhậm chức một lúc, sau này lại là trợ lý của bộ phận anh ta. Cô nhắc đến cường thế phúc hắc làm gì chứ.”

Buổi chiều, Giản Dao thu dọn đồ, đi tới bộ phận mới báo danh.

Đặt chân vào tòa nhà phòng 3, cô lập tức cảm thấy sự khác biệt giữa bộ phận chủ chốt và phòng ban bên lề. Khu làm việc rộng lớn chỉ đặt khoảng mười cái bàn, mỗi cá nhân chiếm cứ một diện tích bằng cả phòng làm việc của giám đốc bộ phận trước đó.

Phần lớn bàn làm việc đều không có người, chỉ có một nam một nữ ngồi ở vị trí của mình.

Giản Dao tiến lại gần: “Xin chào, tôi là Giản Dao, trợ lý bộ phận mới đến.”

Hai người đều ngẩng đầu nhìn cô. Đồng nghiệp nữ khoảng hai bảy hai tám tuổi, tóc dài uốn lượn, gương mặt trắng trẻo gầy guộc, đôi mắt rất to. Chị ta trang điểm nhã nhặn, mặc đồ thoải mái. Bên ngoài bộ váy dài theo phong cách Bohemia là áo véc màu đen. Toàn thân chị ta toát ra vẻ lãnh đạm uể oải.

Chị ta gật đầu với Giản Dao: “Chào cô, tôi là Thẩm Đan Vi, giám đốc tiêu thụ.” Sau đó, chị ta quay sang người đàn ông trẻ ngồi bên cạnh: “Bùi Trạch, cậu hướng dẫn cô ấy đi.” Nói xong, chị ta tiếp tục dán mắt vào màn hình máy tính.

Bùi Trạch trẻ hơn Thẩm Đan Vi tầm một hai tuổi. Anh ta rất cao, ngũ quan thanh tú, mặc bộ comple đen. Anh ta cười cười nhìn Giản Dao, đồng thời đứng dậy bắt tay cô: “Chào em, tôi là Bùi Trạch, cũng là giám đốc tiêu thụ. Em đừng để ý đến Thẩm Đan Vi, con người chị ấy ngoài lạnh trong nóng.”

Thẩm Đan Vi không ngẩng đầu, chỉ mở miệng nói một câu: “Cậu biến đi.”

Giản Dao lập tức có ấn tượng tốt về hai người này. Bùi Trạch lại nói: “Mọi người đều đi họp để đón tổng giám sát mới. Khách hàng của hai chúng tôi đúng lúc có việc gấp, nên chúng tôi không thể tham gia cuộc họp. Lát nữa em có thể gặp tất cả mọi người.”

Giản Dao gật đầu.

Hết chương 17

Câu chuyện nhỏ số bốn

Trong thời gian Bạc Cận Ngôn ở Mỹ, một ngày, Phó Tử Ngộ gọi điện cho anh, vô tình nhắc đến Giản Dao: “Tuần nào cô ấy cũng quét dọn nhà cửa cho cậu, ngoan cực. Tôi cũng muốn sống chung với cô ấy.”

Sau khi cúp điện thoại, tâm trạng của Bạc Cận Ngôn trở nên vui vẻ. Anh bỗng nhớ đến vụ Giản Dao giúp anh câu cá, Phó Tử Ngộ dặn phải cảm ơn người ta.

Vậy lần này anh cũng nên mua quà cám ơn cô?

Tuy bây giờ Bạc Cận Ngôn bị FBI gạt ra ngoài, nhưng tầm ảnh hưởng vẫn còn. Thế là anh gọi cô thư ký bộ phận: “Giúp tôi mua một món quà.”

Susan: “Được ạ, anh mua cho ai?”

“Một người phụ nữ.”

Susan lập tức nâng cao tinh thần gấp trăm lần. Ai mà không biết giáo sư Bạc Cận Ngôn chưa bao giờ mua quà tặng phụ nữ.

Cô dè dặt hỏi: “Là phụ nữ trẻ tuổi đúng không ạ?”

“Ừ.”

Oh my god! Giáo sư Bạc có bạn gái thật sao? Thấy giáo sư Bạc vẫn chăm chú đọc sách, Susan hỏi một câu mang tính chất thăm dò: “Giáo sư, hai người phát triển đến bước nào rồi?”

Bạc Cận Ngôn ngẩng đầu ngẫm nghĩ, trả lời hết sức nghiêm túc: “Cô ấy là trợ lý của tôi. Chúng tôi sắp sống chung.”

Susan vô cùng kích động. Nên biết Bạc Cận Ngôn là trai tân lạnh lùng có tiếng. Không ngờ anh đã nhanh chóng sống chung với bạn gái.

Susan hồi phục tâm trạng, hỏi nhỏ: “Món quà quan trọng như vậy, giáo sư tự mình lựa chọn có phải hay hơn không?”

Bạc Cận Ngôn nhướng mắt liếc cô một cái: “Cô cho rằng tôi có thời gian hay sao? Cô cứ chọn đại một thứ là được.”

Susan: “…Ok!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK