• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 63

Trước khi đến gặp Tommy, Giản Dao đã từng hỏi Bạc Cận Ngôn: “Anh cho rằng ‘hắn’ là loại người như thế nào?”

Bạc Cận Ngôn trả lời: “Giảo hoạt, tàn nhẫn, điên cuồng, yêu thích chém giết, hơn nữa cách thức đa dạng.”

Giản Dao ngẫm nghĩ: “Có thể nào lý giải như thế này không? Tên biến thái ăn thịt người ‘hoa tươi’ số một tinh thông về ‘đạo’ giết người, còn tên số hai Tommy sở trường về ‘thuật’ giết người?”<>

Lúc đấy Bạc Cận Ngôn nhìn cô một cái, lạnh nhạt nói: “Tại sao em lại muốn đề cao bọn đó? Trên thực tế, chúng chỉ là một kẻ có chứng bệnh thần kinh vọng tưởng, và một kẻ có chứng bệnh thần kinh giống như chó điên.”

Dưới ánh đèn sáng chói của phòng thăm tù, Bạc Cận Ngôn quần áo chỉnh tề cùng với Tommy mặc áo tù nhân tay chân bị xích, yên lặng ngồi đối diện nhau.

Sau khi Tommy đề ra yêu cầu quá đáng đó, những người khác không tự chủ liếc nhìn sang Giản Dao. Giản Dao đang nhìn xuyên qua lớp kính thủy tinh, yên lặng nhìn chăm chú Bạc Cận Ngôn. Sự bình tĩnh của cô gái Trung Quốc nhỏ bé này, khiến những nhân viên người Mỹ có chút bất ngờ, dù sao cũng là đối mặt với một tên sát nhân nổi tiếng. Nhưng lý do Giản Dao vẫn bình tĩnh như thường rất đơn giản, có Bạc Cận Ngôn ở đây, anh sẽ đưa ra phán đoán hợp lý nhất.

Hơn nữa, cho dù phải đối diện trực tiếp với Tommy, thì có làm sao đâu?

Sau một khoảng trầm mặc ngắn ngủi, Bạc Cận Ngôn đẩy ghế đứng dậy, chỉnh lại áo vest, sắc mặt trong trẻo lạnh lùng như ngọc.

“Rất vui được nói chuyện với mày. Tạm biệt.”

Anh cũng không thèm nhìn Tommy thêm lần nào nữa, cầm lấy túi hồ sơ trên bàn, quay người đi về phía cửa sắt, bước chân anh vững vàng không chút chần chừ.

Phía bên kia cửa kính, mọi người đều trầm mặc không nói lời nào.

Ánh mắt Tommy nhìn chằm chằm vào bức tường phía trước, giống như không nhìn thấy anh đang rời đi.<>

‘Đinh’ một tiếng, cửa sắt mở ra, giám ngục đi vào: “Kết thúc rồi?”

Bạc Cận Ngôn: “Đương nhiên.” Nghiêng người không chút do dự bước ra…

“Ok, ok!”

Ở giây cuối cùng, Tommy đột nhiên quay đầu nhìn về phía anh, trên mặt hiện lên ý cười: “Simon, mày chẳng có giây phút nào dễ thương cả. Chỉ là nói giỡn thôi mà.”

Bạc Cận Ngôn dừng bước một chút, nghiêng đầu nhìn hắn: “Đừng có khiêu chiến sự nhẫn nại của tao. Lẽ nào mày quên là bản thân mày chưa bao giờ thành công sao?”

Tommy vẫn cười như cũ. Nhưng trong đôi mắt lam nhạt, lại dường như lộ ra mấy phần lạnh lẽo.

Lòng Giản Dao rung lên lần nữa.

Lại là quá khứ. Trong nửa năm của quá khứ đó, Bạc Cận Ngôn và Tommy, còn có ‘hắn’ đang ẩn náu trong bóng tối, rốt cuộc đã đấu đá sống chết đến mức nào?

Bạc Cận Ngôn đưa túi hồ sơ trong tay cho hắn, thong thả quay trở về bàn ngồi xuống.

Phía bên này cửa kính, mọi người đều thở phào một hơi. Một thám tử FBI nói: “Thực tế lúc trước, chúng tôi muốn thám thính tin tức từ Tommy. Nhưng hiện giờ xem ra, việc Tommy muốn biết tình trạng gần đây của số một, còn bức thiết hơn cả chúng ta. Simon rất táo bạo nắm bắt được tâm lý này của hắn.”

Giản Dao ngắm gương mặt thản nhiên như không của Bạc Cận Ngôn, cũng hơi mỉm cười.

Bất kể là nói về cứng rắn cuồng vọng, hay là tâm tư rộng mở, ai có thể so bì được với anh?

Thứ đầu tiên Bạc Cận Ngôn đưa cho Tommy xem, là tư liệu liên quan đến vụ án ‘Cỗ máy giết người’.<>

Tommy cầm lấy từng bức ảnh thi thể cắt rời, trên gương mặt trắng trẻo lại hiện lên nụ cười lần nữa.

“Thô thiển.” Hắn bình luận.

Bạc Cận Ngôn gật đầu: “Đúng vậy.”

Lúc nhìn thấy bức ảnh chụp mấy con số viết bằng máu, ánh mắt hắn hơi khựng lại, không lên tiếng.

Bạc Cận Ngôn thu hết mọi biểu cảm của hắn vào mắt, hỏi: “Đã từng thấy loại mật mã này chưa?”

Tommy mỉm cười, ánh mắt vẫn còn nhìn chằm chằm bức ảnh: “Người đó rất thích chơi với những con số, rất đa dạng, tao nhất thời không nhớ rõ.”

Hắn đáp rất hàm hồ, Bạc Cận Ngôn lại giải thích rõ ràng: “Đáp án là một tổ hợp chữ. Mà những con số này, lần lượt là các tổ hợp chữ của bình phương cộng, bình phương trừ, cộng các bình phương, trừ các bình phương. Đối chiếu những tổ hợp số này với các chữ cái tiếng Anh, kết quả dịch ra đơn giản là: Hi, Simon.”

Ý cười trong mắt Simon đột nhiên nở rộ: “Ồ, phương thức mật mã thật đơn giản và hoàn hảo làm sao.”

Bạc Cận Ngôn nhìn hắn chằm chằm, hỏi tiếp: “Tại sao ‘hắn’ lại tạo mật mã liên quan đến ‘bình phương’? Có ý nghĩa đặc biệt nào không?”

Phía bên này cửa kính, Giản Dao giật mình.

Từ trước tới nay, cô và những người khác đều coi đây là trò chơi với các con số cố làm ra vẻ huyền bí của ‘hắn’. Nhưng chưa bao giờ suy nghĩ sâu xa hơn, cũng không cách nào suy nghĩ sâu xa hơn, tại sao lại chọn dùng ‘bình phương’. Không ngờ Bạc Cận Ngôn vẫn luôn canh cánh trong lòng.

Dưới đôi mắt lam nhạt của Tommy là nụ cười trong suốt như hồ nước. Nếu không để ý đến thân phận của hắn, gương mặt trắng trẻo đó rõ ràng rất văn nhã thanh tú.

“Người đó vẫn luôn thích khái niệm bình phương. Bởi vì đó là đại biểu cho người đó và tao. Simon, đây là hai chúng tao đang chào hỏi mày đó.”

Tư liệu thứ hai Bạc Cận Ngôn cho hắn xem, là vụ án giết người trong tập đoàn của Doãn Tư Kỳ. Lần này trực tiếp hiện lên một câu tiếng Anh viết bằng máu ở trên tường chụp được lúc đó: ‘I miss U so much, buddy.’

Tommy nhìn thấy câu này, không có biểu cảm gì, sau đó từ từ cười rộ lên.

Cuối cùng là vụ án phóng hỏa liên hoàn, ‘hắn’ để lại hai tin tức: ‘Say hello to Jenny’ và ‘Now it begins’.

Trên gương mặt Tommy trước sau vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, trông giống một người thanh niên da trắng rất ôn hòa.

Đôi mắt Bạc Cận Ngôn vẫn luôn hờ hững nhìn chằm chằm hắn, không hề nói thêm lời nào.<>

Sau khi xem xong tư liệu, Tommy ngẩng đầu nhìn anh: “Mày muốn biết cái gì?”

“Mày có thể nói cho tao biết cái gì?”

Tommy đột nhiên giơ tay ấn lên chuông gọi cảnh vệ trên bàn, sau đó đứng dậy.

“Điều tao có thể nói với mày chính là: Mục đích của người đó là muốn giết mày, báo thù cho tao.”

Bạc Cận Ngôn trầm mặc không nói, sắc mặt mọi người đều biến đổi, lòng Giản Dao cũng khẩn trương.

Lần này giám ngục đã mở cửa đi vào, Tommy giơ tay cho anh ta, để anh ta đeo cái còng nặng nề lên tay mình, đồng thời mỉm cười nói: “Cám ơn mày đã mang tin tức của người đó đến cho tao. Coi như báo đáp, tao lại cho mày thêm một gợi ý nữa. Người đó và tao đều giống nhau, thích nhất là săn bắt những mục tiêu mạnh nhất. Đây là thủ đoạn người đó quen dùng, từ từ tra tấn, từ từ trêu chọc, sau khi đạt được, lại vui sướng xơi tái. Chúc mày may mắn, Simon, tao đã không thể chờ đợi đến lúc nhìn thấy bộ dạng mày bị nhét vào trong túi xác.”<>

***

Ở khúc sông gần thành phố Crescent, California, có một bến cảng. Lúc này hoàng hôn đang dần dần buông xuống, cả thành phố đèn đuốc sáng ngời, thấp thoáng ánh sáng.

Máy bay khứ hồi về Hồng Kông, còn hơn tám giờ nữa mới cất cánh. Sau khi rời khỏi nhà giam, Bạc Cận Ngôn và Giản Dao sánh vai nhau đi dọc theo con đường. Thành phố này đối với Giản Dao mà nói thì rất xa lạ, đối với người thường xuyên ra vào nhà giam Pelican Bay để thăm những tội phạm nghiêm trọng nhất như Bạc Cận Ngôn mà nói thì lại rất quen thuộc. Anh đưa cô đi thẳng đến bến tàu, mắt dõi về phía xa xăm, mặt nước mênh mông sóng dập dờn, còn có mấy con chim hải âu đậu trên mạn thuyền.

Giản Dao giữ chặt tay áo anh: “Ở đây ít người, chúng ta nên chú ý an toàn.”

Bạc Cận Ngôn lại bình thản nhìn cô một cái, dưới sắc trời hoàng hôn, đôi mắt hẹp dài đó hiện lên ý cười: “Sợ cái gì? Số một vẫn còn ở Hồng Kông.”

Tuy là nói như vậy, nhưng những lời dự báo lạnh lùng tàn nhẫn vừa rồi của Tommy, vẫn khiến lòng cô sợ hãi. Có điều Bạc Cận Ngôn đã nắm chặt lấy tay cô, đi về bến tàu phía trước.

Du thuyền màu trắng, từ từ lướt đi trên mặt nước. Bạc Cận Ngôn cởi áo vest nới lỏng cà vạt, chỉ mặc mỗi áo sơ mi đứng trước bánh lái, điều khiển bánh lái. Giản Dao ngồi sau lưng anh, ngắm thân hình cao ngất thanh tú của anh, bỗng cảm thấy mềm lòng.<>

Quả thực, cảnh sắc nơi này đẹp cực kỳ. Ở chân trời có ánh sao vầng trăng, trên mặt nước lấp loáng ánh sáng. Trong cơn gió nhẹ thổi chầm chậm, anh mang cô chạy ra khỏi bến sông. Nhưng cô thật sự không có chút tâm tình nào, còn vẻ mặt anh lại bình thản, bên tay còn đặt một ly rượu vang, thỉnh thoảng cầm lên nhấp một ngụm.

“Số một thật sự muốn giết anh sao?” Cô nhịn không được hỏi.

“No, ‘hắn’ không muốn giết anh.” Anh quay đầu nhìn cô, thản nhiên cười: “Em lại đi tin lời của Tommy? Bắt đầu từ câu thứ nhất của anh và hắn, hắn đã nói dối rồi.”

Giản Dao ngẩn ngơ một lúc.

Bạc Cận Ngôn dừng thuyền ở một nơi mặt nước phẳng lặng, ngồi xuống bên cạnh cô. Sắc trời xanh thẫm, hơi thở nam tính trong trẻo lành lạnh của anh tới gần trong nháy mắt, gương mặt anh càng lộ rõ vẻ đẹp trai chết người.

“Câu nói đầu tiên của hắn chính là?” Anh hỏi.

Giản Dao đáp: “Nếu như anh để em gặp hắn, hắn sẽ nói cho anh biết thân phận của số một.”

“Hắn xem số một như trụ cột tinh thần, tuyệt đối sẽ không bán đứng.” Giọng nói của Bạc Cận Ngôn lộ ra mấy phần lạnh lùng: “Hắn chỉ muốn mê hoặc anh.”

Giản Dao gật gật đầu, anh lại nói: “Đương nhiên, những câu tiếp theo đều là nói nhảm. Hắn căn bản chưa từng nhìn thấy phương thức mật mã bình phương của số một, mà cách nói bình phương là đại biểu cho hai người bọn họ…”

Giản Dao tiếp lời: “Anh đã từng nói, địa vị của số một cao hơn Tommy. ‘Hắn’ sẽ không bao giờ đặt mình và Tommy bằng vai phải lứa.”

Bạc Cận Ngôn khẽ gật đầu, lại nói tiếp: “Sau khi nhìn thấy những tin tức mà số một để lại, phản ứng của hắn cũng không vui vẻ gì. Rõ ràng đó là việc ngoài dự tính của hắn. Còn những lời cuối cùng hắn nói với anh…” Khóe môi anh hiện lên ý cười nhè nhẹ: “Nếu như hoàn toàn không để ý đến chuyện này, lấy tính cách giảo hoạt của hắn, đại khái sẽ bán ra một cái nút thắt, bàn điều kiện với anh, còn nói thêm mấy lời láo toét nhảm nhí. Nhưng hắn lại lập tức rời đi. Cho dù hắn cố gắng khống chế không biểu lộ ra ngoài, nhưng anh nghĩ cảm xúc của hắn dao động rất lớn.”

Giản Dao sững người.

“Tại sao? Nếu như số một thật sự muốn giết anh, hắn phải vui mừng mới đúng chứ.” Bạc Cận Ngôn nâng ly rượu lên, khẽ nhấp một ngụm: “Giải thích duy nhất chính là, hắn đang đố kỵ, hắn đang phẫn nộ, hắn sợ bị anh thay thế.”

“Ý của anh là…” Giản Dao cảm thấy không thể tin được: “Hắn cho rằng mục đích cuối cùng của số một, là khiến anh trở thành một người cộng tác phạm tội mới?”<>

Bạc Cận Ngôn lạnh nhạt gật đầu.

Giản Dao lại trầm mặc.

Tommy là người hiểu rõ số một nhất.

“Số một muốn đánh bại anh trước, khuất phục anh, rồi lại dùng kỹ thuật tâm lý khống chế anh?” Giản Dao hỏi.

Bạc Cận Ngôn nói không sai, số một quả nhiên bị chứng vọng tưởng. Cô tin chắc rằng, dù kỹ thuật khống chế tâm lý của ‘hắn’ có mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể khống chế được một người xuất thân từ tâm lý học chính thống như Bạc Cận Ngôn, lại còn là người có ý chí rất mạnh.

Nhưng mà Bạc Cận Ngôn không lập tức trả lời, ánh mắt hờ hững lướt qua mặt nước, anh trầm mặc mấy giây, mới mỉm cười đăm chiêu trào phúng: “Đương nhiên là ‘hắn’ không thể.”

Giản Dao bất đắc dĩ, tâm tình cũng không thoải mái như trước nữa. Kẻ điên, người bọn họ đối phó, quả thực đều là những kẻ điên. Sát thủ biến thái muốn có được một nhà tâm lý tội phạm nổi danh toàn cầu, làm một người cộng tác mới?

Quay đầu nhìn lại, Bạc Cận Ngôn vẫn còn đang chăm chú ngắm mặt nước, không biết đang suy nghĩ điều gì, gương mặt tuấn tú nổi bật trong bóng đêm, vừa mông lung vừa sinh động. Giống như cảm nhận được ánh nhìn nghi hoặc của cô, anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt trở nên thâm trầm.

“Đột nhiên nhớ ra, đã lâu rồi chưa hôn em.”

Sau khoảnh khắc quấn quýt si mê, cô đã bị Bạc Cận Ngôn ôm lên trên đùi, một cánh tay ôm lấy eo cô, một cánh tay giữ lấy sau đầu, hôn rất nồng nhiệt, mạnh mẽ và tao nhã. Trong sắc đêm mát lạnh, không khí lại trở trên ẩm ướt động lòng người. Bạc Cận Ngôn ôm ngang người cô, đi vào giường lớn trong khoang thuyền.

Rời khỏi du thuyền, lúc bước xuống bến tàu, dáng vẻ Bạc Cận Ngôn cao to thon dài, vẻ mặt như gió thoảng mây bay, ẩn chứa ý cười. Gò má Giản Dao vẫn còn đỏ ửng, kéo lấy cánh tay anh.

Rõ ràng cô và anh đều làm chuyện người lớn nồng nhiệt, tại sao hiện tại chỉ cô cảm thấy giống như đứa trẻ lén ăn vụng kẹo? Còn có vị ngọt ngào không thể để người ngoài biết được?

Thời gian cùng anh trộm lấy nửa ngày ở riêng cùng nhau, còn vượt qua rất nhiều sớm sớm chiều chiều.

Hai người nắm tay nhau trở về phố lớn, trước mặt lại thấy một nhân viên đi cùng phía Trung Quốc tiến tới, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng: “Bên phía Hồng Kông xảy ra chuyện rồi.”

Hai người đều ngẩn ra, nghe thấy anh ta nói tiếp: “Số một gửi tới một đoạn video. Một đoạn video vô cùng… tàn nhẫn biến thái.”

Hai ngày sau, trong phòng hội nghị của bộ hình sự Cục Cảnh sát Hồng Kông.

Trên bàn dài, nhân viên bên Trung Quốc và Hồng Kông đã ngồi xuống. Cửa sổ được che kín, ánh đèn hơi tối, màn trắng phía trước mặt sáng lên. Người thao tác máy tính là An Nham, một người cảnh sát Hồng Kông đứng trước màn chiếu, sắc mặt nghiêm túc giải thích cho mọi người: “Buổi trưa hai hôm trước, USB này được đặt trong một phong thư, do nhân viên chuyển phát nhanh đưa tới Cục Cảnh sát. Chúng tôi đã điều tra USB và nhân viên chuyển phát nhanh, hung thủ không hề để lại bất cứ manh mối nào.”

Giản Dao và Bạc Cận Ngôn ngồi ở hàng đầu tiên, yên lặng lắng nghe.

Đoạn video bắt đầu chiếu.

Một vùng tối đen.

Nhưng thấp thoáng âm thanh, dường như là tiếng khóc của phụ nữ, lại có tiếng bước chân.

Đột nhiên, ánh đèn sáng vụt lên, xuất hiện trước mặt bọn họ, là một căn… phòng giam!

Phía sau song sắt bằng kim loại, có một không gian khoảng chừng mười mét vuông. Một cô gái tay chân bị trói bởi sợi xích thật dài, ngồi ở trên giường, bên cạnh còn có một cái bô. Đột nhiên ánh đèn chiếu tới, khiến cô ngẩng đầu thật mạnh, lộ ra biểu tình kinh sợ tuyệt vọng: “Không! Đừng! Cầu xin anh thả tôi ra, đừng đánh nữa!”

Những người đang xem đều không lên tiếng. Lòng Giản Dao bồi hồi.

Cô gái này thanh tú trắng trẻo, khoảng hơn hai mươi tuổi, nhưng lúc này khắp người đều là vết thương. Trên người cô mặc quần áo giống như vải rách. Trừ gương mặt ra, chỗ nào cũng hồng tím, chằng chịt vết thương hẹp dài, có nhiều vết thương còn đang rỉ máu huyết mơ hồ.

Giản Dao cầm báo cáo phân tích phía Hồng Kông chuẩn bị từ trước, vết thương của cô gái là bị roi quất.

Chính vào lúc này, cửa nhà giam tự động mở ra. Cô gái sợ hãi, lảo đảo trốn ra phía sau, nhưng xa nhất thì cũng chỉ có thể trốn trong góc tường.

Không trông thấy người, chỉ thấy một cái roi dài từ phía sau ống kính, mạnh mẽ quất lên người cô gái đó.

Roi quất kéo dài liên tục khoảng mười phút, cô lại trầy da tróc thịt lần nữa, giống như con thú nhỏ gào thét, lăn lộn trên đất, run rẩy từng cơn giống như bị co giật.

Màn hình chợt tối đen.

Cách mấy giây, lại sáng lên lần nữa.

Phòng giam thứ hai.

Lần này là một ông lão lấm tấm tóc bạc, mặt mũi hiền lành, bộ dạng khoảng chừng hơn sáu mươi tuổi, cũng bị xiềng xích khóa lại. Nhưng ông không bị roi quất, quần áo vẫn còn lành lặn.

Chỉ là biểu tình của ông vô cùng hoảng sợ, hoảng sợ nhìn ngó bốn phía. Bởi vì trên một góc cao của vách tường, treo một cái máy phóng thanh, âm thanh truyền tới từ máy, là tiếng gào thét của cô gái lúc nãy.

Vẻ mặt ông lão trống rỗng, sau khi nghe một lát liền giơ tay che lấy lỗ tai mình, giọng nói khàn khàn hét lớn: “Rốt cuộc là ai? Thả tôi ra! Tôi cho, tôi sẽ cho cậu tất cả tiền để dành của tôi!”

Căn phòng thứ ba, màu sắc của màn ảnh đã khác trước, tràn ngập một màu đỏ sậm. Đây là cách quay phim trong bóng tối, màn hình cũng không rõ lắm.

Một người đàn ông khác hẳn với hai người trước, bị trói chặt trên một chiếc giường sắt ở trong phòng giam. Trên màn mình mơ hồ có thể nhìn thấy cả người anh ta đang vùng vẫy kịch liệt, nhưng hoàn toàn không động đậy. Trên miệng cũng bị băng keo dán kín, không thể phát ra tiếng nào.

Chính vào lúc này, một người đàn ông cao to mặc một bộ đồ y tế trắng toàn thân, đeo khẩu trang và kính hồng ngoại, hoàn toàn không nhìn thấy chút mặt mũi nào. Hắn từ phía sau camera, dần dần tiến vào trong màn ảnh.

Lòng Giản Dao giật thót, là hắn!

Cuối cùng, lần đầu tiên nhìn thấy bóng dáng của hắn, lại ở trong tình huống như thế này!

Trên tay hắn cầm một con dao giải phẫu, một cái khăn, lững thững đi đến bên giường sắt.

Tiếng hô hấp của người đàn ông đó trong nháy mắt trở nên nặng nề và đau khổ, thấp thoáng có thể nhìn thấy anh ta nghiêng đầu, gương mặt anh tuấn co rút cực độ. Con dao của hắn thong thả cắt qua làn da bên cánh tay phải của người đàn ông.

Trong giây lát, hắn cắt ra một miếng thịt cỡ quả trứng gà. Người đàn ông thở dốc từng cơn, nức nở như một con dã thú. Hắn lại cầm miếng thịt đó trong tay, thảy thảy, từ từ bước ra khỏi màn hình.

Phòng giam thứ tư, lòng Giản Dao càng siết chặt hơn.

Là một cậu bé khoảng bảy tám tuổi, gương mặt sáng sủa, nhưng sắc mặt tái nhợt vô cùng, vẫn còn mặc một bộ đồng phục tiểu học, run rẩy ở tít đầu giường. Sở dĩ cậu bé sợ hãi như vậy, là bởi vì trừ nó ra, vẫn còn một sinh vật cũng bị vòng cổ xích chặt trong không gian nhỏ hẹp đó giống nó.

Là một con chó lớn xương thịt bầy hầy. Con chó đó cao gần bằng nửa người, bộ lông bị cạo loan lỗ, toàn thân cũng chằng chịt vết thương, thè lưỡi ‘hừ hừ’.

Một người một thú, cứ giằng co như vậy.

Lúc này, phía dưới màn hình, một bàn tay đeo găng của người đàn ông đẩy một khay thịt sống vẫn còn ứa máu, thông qua song sắt đưa vào phòng giam.

Đôi mắt của cậu bé và con chó đen đều nhìn chằm chằm miếng thịt. Con chó đen mãnh liệt nhảy phốc qua! Cậu bé lộ ra biểu tình cực kỳ sợ hãi, nhắm mắt lại, cũng nhảy xuống giường tranh đoạt đồ ăn. Con chó đen ngẩng đầu cắn về phía bắp chân cậu bé…

Bốn loại tra tấn thể xác và tinh thần hoàn toàn khác nhau.

Màn hình tạm dừng tại chỗ này.

Rất nhiều người đều cảm thấy toát mồ hôi lạnh toàn thân. Trái tim Giản Dao cũng cảm thấy nghèn nghẹn. Còn Bạc Cận Ngôn ở bên cạnh cô, sắc mặt lạnh lẽo yên tĩnh, mặt mày cương quyết, ánh mắt anh không hề có chút độ ấm.

Nhân viên cảnh sát Hồng Kông giải thích: “Thân phận bốn người bị hại này đã được xác nhận, đều có trong báo cáo trên tay các vị.”

Giản Dao đã xem đại khái qua một lượt.

Hoa Du, nữ, hai mươi lăm tuổi, nhà ở Tây Cống, công việc là người bán hàng. Mất tích vào năm ngày trước, địa điểm là trên đường tan tầm về nhà.

Châu Lâm Phủ, nam, sáu mươi tư tuổi, nhà ở Aberdeen (Tiểu Hồng Kông), là viên chức nhà nước đã nghỉ hưu. Mất tích vào sáu ngày trước, địa điểm là trên đường đi đến nhà con gái.

Dương Vũ Triết, nam, hai mươi chín tuổi, nhà ở đảo Nam Á, kiến trúc sư. Mất tích vào bốn ngày trước, địa điểm là trên đường đến khu dã ngoại cuối tuần.

Lý Khải Hiên, nam, tám tuổi, nhà ở Đồn Môn, học sinh tiểu học. Mất tích vào bảy ngày trước, địa điểm là trên đường tan học về.

Bốn người bị hại hoàn toàn khác nhau, cho tới hôm nay thì về mặt ngoài vẫn chưa thấy có bất kỳ mối liên hệ nào.

Màn hình tiếp tục chiếu.

Đây là bốn bức ảnh nhỏ, đồng thời xuất hiện trên màn hình. Cũng là màn cuối cùng của đoạn video này.

Giản Dao nhìn những bức hình, lòng bàn tay bắt đầu thấm đẫm mồ hôi lạnh.

Bức đầu tiên, cô gái nằm sấp bất động, da dẻ toàn thân đã bị lột sạch;

Bức thứ hai, cổ họng ông lão bị cắt rời, nằm trên đất, vũng máu tràn lan khắp mặt đất; máu của ông cũng đã chảy cạn, toàn thân trắng bệch;

Bức thứ ba, người đàn ông nằm yên lặng trên giường sắt, toàn thân lồi lõm tứ phía, không có chỗ nào lành lặn; phía ngực trái có một lỗ lớn, trái tim đã bị móc ra.

Bức cuối cùng, cậu bé sắc mặt yên bình nằm trên giường, chỉ là dưới hai cổ tay đều đứt lìa, bàn tay đã bị cắt mất.

Bốn phương thức hành hạ đến chết hoàn toàn khác nhau.

Trong không khí yên tĩnh của hội trường, ngoài màn hình còn có một giọng nói khàn khàn âm điệu kỳ lạ, đột nhiên vang lên:

“Hi, Simon. Tao đến rồi đây.”

Đó là giọng nói đã được máy biến âm xử lý. Tất cả mọi người đồng loạt run lên, nhìn về phía Bạc Cận Ngôn. Trong lòng Giản Dao giống như bị một tảng đá lớn đè nặng, cũng đưa mắt nhìn về phía anh.

Bạc Cận Ngôn không chút biểu cảm, chỉ có đôi mắt lạnh băng nhìn chằm chằm màn chiếu.

Sau đó, hắn tuyên chiến.

“Simon, đến phiên mày rồi.” Hắn cười khẽ nói: “Có giỏi thì phác họa tao đi.”

 

Chương 64

Lúc Lý Huân Nhiên tỉnh lại lần nữa, đã thấy trên đỉnh đầu có một ngọn đèn trắng sáng rực, cực kỳ chói mắt. Anh vẫn còn nằm trên chiếc giường nhỏ sơ sài như cũ, cả người chằng chịt vết thương, tay chân bị trói bằng những sợi xích dài.

Anh khẽ ho mấy tiếng, huyết khí dồn nén trong lồng ngực dường như dễ chịu hơn mấy phần. Sau đó anh từ từ chống tay lên giường bò dậy, bước từng bước nặng trịch đi đến bên cái bồn rửa tay nho nhỏ ở góc tường, vặn mở vòi nước, cúi đầu uống vài hớp. Một tiếng ‘loảng xoảng’ vang lên, phía dưới cửa sắt kéo ra một ô cửa nhỏ, một khay cơm vịt quay nóng hổi được đẩy vào. Gương mặt Lý Huân Nhiên gầy hơn mấy ngày trước rất nhiều, dưới cằm đã mọc râu lún phún, nhưng đôi mắt vẫn nghiêm nghị như cũ. Anh liếc nhìn đồ ăn trên mặt đất, từ từ đi về phía giường ngồi xuống, không thèm nhúc nhích.

“Hừ…” Sau cánh cửa sắt đen xì, truyền đến một giọng đàn ông hơi chói tai: “Ngu xuẩn. Không ăn cơm, để xem mày làm sao có sức lực phản kháng tao?” Rõ ràng giọng nói này đã bị xử lý bởi máy biến âm, bén nhọn lại kỳ quái.

Lý Huân Nhiên không thèm đếm xỉa gì đến hắn, chỉ nhắm mắt lại, trầm ngâm yên lặng lắng nghe mấy phút, sau đó anh đột nhiên mở mắt ra: “Bốn người bị nhốt ở phòng bên cạnh thế nào rồi?” Giọng nói của anh khàn khàn giống như bị bánh xe nghiền qua. Người đàn ông cười nói: “Ờ, tao tiễn bọn chúng về nhà hết rồi.” Lý Huân Nhiên không lên tiếng.

Người đàn ông lại nói: “Đừng vội, qua mấy ngày nữa, mày sẽ có thêm bốn người hàng xóm mới. Bây giờ thì lo mà ngoan ngoãn ăn cơm đi, nếu không mày làm sao có sức khuyên bảo bọn chúng giống mấy hôm trước? Chậc chậc… Thật sự là tinh thần cảnh sát khiến người ta cảm động.” Lý Huân Nhiên vẫn không thèm đả động đến hắn như cũ.

Qua một lát, sự trầm mặc phản kháng của anh dường như cuối cùng cũng khiến người đàn ông kia mất đi kiên nhẫn: “Tại sao mày lại cố chấp như vậy?” Hắn thấp giọng rống lên: “Một chút lạc thú cũng không biết hưởng thụ! Hừ… Cũng nhờ ơn mày mật báo tin tức, nên tao mới bị giữ chân ở Hồng Kông này. Tao chẳng thích Hồng Kông chút nào!”

Hắn vừa dứt lời, chỉ nghe ‘xoảng’ một tiếng, khay cơm vịt quay trên đất đã bị người ta lấy đi, nện bồm bộp trên mặt đất. Người đàn ông dường như đã bình ổn lại hô hấp, sau đó tiếng bước chân dần xa. ‘Bụp’ một tiếng, ánh sáng của ngọn đèn trong phòng giam cũng vụt tắt. Lý Huân Nhiên ngồi trong bóng tối, từ từ mở mắt ra. Xung quanh lại chìm vào yên tĩnh lần nữa, trong không gian tối đen dường như vô cùng vô tận này, thỉnh thoảng chỉ có tiếng ho của anh, lặng lẽ truyền tới.

***

Ánh mặt trời lấp lánh, chiếu xuống thành phố huy hoàng xinh đẹp thời thượng. Vịnh Viễn Sơn khói sóng dập dền, tất cả yên bình như vậy, thật khó có thể liên hệ với những vụ án giết người tàn nhẫn đang phát sinh ở đây. Giản Dao đứng trước cửa sổ phòng khách sạn, ngẩn người. Tiếng nước tí tách truyền từ phòng tắm cách không xa sau lưng. Nghe thấy tiếng nước, lại khiến người ta vừa yên tâm vừa lo lắng.

Tổ chuyên án của Hồng Kông được cử đến lần này đều là những chuyên gia đứng đầu trong lĩnh vực hình sự trong cả nước. Sau khi xem xong đoạn video, bọn họ cùng với đội đặc nhiệm của Hồng Kông triển khai các công việc trinh thám cơ bản, điều tra người bị hại, giám định vết thương, thu thập chứng cứ… Bạc Cận Ngôn và Giản Dao sau khi xuống máy bay liền trực tiếp chạy tới Cục Cảnh sát, hiện giờ phải về khách sạn nghỉ ngơi hồi phục thể lực.

Rất nhanh, tiếng nước đã ngừng lại. Bạc Cận Ngôn mặc một chiếc áo tắm đi ra, cả người anh càng lộ vẻ đẹp trai trắng trẻo. Xem xét biểu hiện trên mặt, vẻ mặt anh không có gì khác thường, bộ dạng thản nhiên, đôi mắt sáng trong. Anh ngồi xuống bên cạnh giường, cầm lấy khăn lông lau tóc. Giản Dao bước qua, đứng giữa đôi chân thon dài của anh, cúi đầu ngắm anh.

Bạc Cận Ngôn nhìn cô chằm chằm: “Muốn sao?” Anh giơ tay khẽ vuốt gò má cô: “Bảo bối, xin lỗi hiện giờ anh không có dục vọng, đợi phá án xong sẽ thỏa mãn em gấp đôi, chịu không?”

Giản Dao hơi lúng túng: “Đương nhiên không phải!”

Vừa rồi lúc bọn họ đi ra khỏi Cục Cảnh sát, tất cả mọi người dường như đều ngẩng đầu dõi theo, giống như kim châm ở sau lưng. Tổ trưởng tổ chuyên án còn lặng lẽ nói với cô: “Cô phải khuyên bảo an ủi tiểu Bạc một chút, đừng có tư tưởng áp lực.”

Cô giơ tay nhận lấy khăn lông, nhẹ nhàng xoa lên mái tóc ngắn của anh: “Em đang muốn nói với anh, đừng có áp lực.”

Anh lại đột nhiên vươn tay, ôm lấy eo cô, để cô dựa vào lòng mình. Hơi thở của anh nhẹ nhàng phun lên gò má cô, đôi mắt u tối lại đạm mạc như nước: “Tại sao anh phải có áp lực chứ?”

Giản Dao ngẩn người trong giây lát, nói: “Số một công khai tuyên chiến với anh ở trước mặt mọi người.” Đừng nói là Bạc Cận Ngôn đứng mũi chịu sào, mà tất cả mọi người ở đó đều như gặp phải đại địch, bận rộn khẩn trương.

“Hắn đương nhiên phải tuyên chiến với anh rồi. Trừ anh ra, còn ai có thể bắt được hắn nữa chứ?”<>

Giản Dao cảm thấy, bản thân mình hình như lại đánh giá thấp Bạc Cận Ngôn một lần nữa. Sự tự tin và ngạo mạn của anh, thật sự đã đến mức độ vững như bàn thạch.

Cô còn tưởng rằng, anh sẽ có loại cảm xúc như là ‘áp lực tâm lý’ mà chỉ những người bình thường mới có. Có phải anh hoàn toàn chưa từng nghĩ đến việc bản thân sẽ thua?

Lúc này, Bạc Cận Ngôn lại giơ tay giữ lấy gáy cô, bờ môi ấn xuống, khẽ hôn lên môi cô: “Chào buổi chiều.” Anh thả cô ra rồi nằm xuống, kéo chăn đắp lên người.

Giản Dao kinh ngạc: “Chúng ta không phải sẽ lập tức trở về Cục Cảnh sát sao?” Bạc Cận Ngôn nằm duỗi thẳng tay chân, liếc nhìn cô: “Vội cái gì? Vội thì có thể bắt được hắn sao? Anh đương nhiên phải điều chỉnh bản thân đến trạng thái tốt nhất.” Anh lại với lấy cái chụp mắt ở đầu giường đeo lên.

Giản Dao ngắm gương mặt thanh tú trắng trẻo của anh, ngược lại cảm thấy trái tim mềm nhũn. Mấy ngày nay anh quả thực chưa được ngủ ngon: “Vậy anh ngủ trước đi, em đi tắm.” Nhưng cô vừa mới đi đến cửa phòng tắm, lại nghe thấy giọng anh truyền tới: “Gọi điện thoại đặt một bàn cá và hải sản đi, anh ngủ dậy sẽ ăn. Cám ơn.” Lần này Giản Dao bật cười. Cô thật sự cảm nhận được rồi, anh chắc chắn muốn dốc toàn lực, điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất để đối phó với tên sát nhân biến thái.

Lúc ánh hoàng hôn chiếu vào cửa sổ, Giản Dao tỉnh dậy. Bạc Cận Ngôn không thấy đâu cả. Cô ngẩng đầu nhìn, lại trông thấy anh đã thay áo vest chỉnh tề đứng thẳng trước gương lớn, đầu tóc rõ ràng được chỉnh sơ cho gọn gàng, giày da cũng được đánh xi sáng bóng. Anh đã chuẩn bị tốt để nghênh chiến rồi.

Giản Dao leo xuống giường, ôm lấy vòng eo thon gầy của anh từ phía sau, chúi đầu vào lưng anh: “Cần em làm gì không?” Anh yên lặng trong chốc lát, giọng nói trầm thấp từ phía trước truyền đến: “Mặc đẹp một chút.”

Giản Dao ngạc nhiên: “Tại sao?”

Anh đưa mắt nhìn cô: “Anh muốn giữ trạng thái tốt nhất, mỗi một tham số đều phải điều chỉnh cho tốt nhất. Căn cứ vào kinh nghiệm phán đoán, mỗi lần em tỉ mỉ trang điểm đều khiến anh cảm thấy vui vẻ hơn, tư duy cũng linh hoạt hơn.” Anh ra vẻ nghiêm túc ngạo mạn, khiến Giản Dao nhịn không được bật cười: “Vâng.”

Lúc trời chạng vạng, bên ngoài cửa sổ dòng người và xe như nước chảy vô cùng xa hoa. Trong văn phòng của Cục Cảnh sát, không khí lại vô cùng lạnh lẽo nghiêm trang. Tất cả nhân viên đã ngồi xuống, tổ trưởng tổ chuyên án mở lời: “Đem tất cả những manh mối trước mắt xem xét một lần.” Tiến triển hiện giờ như thế nào rồi?

Đầu tiên, đã tìm thấy toàn bộ các thi thể, bị vứt ở bốn khu vực núi rừng ở ngoại thành cách nhau khá xa trong lãnh địa Hồng Kông. Nhân viên kiểm định đồng thời phát hiện, số một còn lấy đi những vật kỷ niệm từ trên người bọn họ. Dễ dàng thấy được là cô gái bị lấy đi nguyên một lớp da sau lưng; bộ phận bị lấy đi của ông lão thì kín kẽ hơn, là một nhúm tóc bạc. Nhân viên kiểm định sau khi kiểm tra tỉ mỉ nang tóc của ông, rút ra được kết luận này. Người đàn ông thì bị lấy đi trái tim bị móc sống; cậu bé là đôi tay non nớt.

Được Bạc Cận Ngôn ra hiệu, Giản Dao đi đến trước bảng trắng, vẽ ra biểu đồ, viết xuống bốn vật kỷ niệm: da, tóc bạc, tim, đôi tay.

An Nham phối hợp với cảnh sát Hồng Kông, cũng có được một phát hiện quan trọng. Tuy đoạn đường những người chết mất tích đều rất hẻo lánh, nhưng cũng có ghi chép của bộ phận giám sát giao thông. Theo lời khai của những nhân chứng mục kích, đều cho thấy rằng vào ngày hôm xảy ra vụ án, có một chiếc xe Honda bảy chỗ chạy ngang qua. Phía cảnh sát liệt chiếc xe này vào diện tình nghi, chỉ là biển số xe do camera chụp được là biển số giả, cũng không có ai nhìn thấy mặt của người lái xe. Phía Hồng Kông đã lục soát toàn diện chiếc xe có biển số giả này, nhưng không có thu hoạch gì đúng như dự liệu. Số một khẳng định đã lại đổi biển số xe. Mà loại xe này ở Hồng Kông bán chạy vô cùng, muốn tìm ra nó, quả thực là mò kim đáy biển.

Một viên thanh tra của Hồng Kông nói: “Chúng tôi đã thẩm vấn người thân, bạn bè của bốn người chết, bọn họ đều không nhận ra, phán đoán bước đầu là số một tùy tiện chọn đối tượng để gây án. Ngoài ra, nạn nhân nữ trừ việc là người bán hàng, còn đang tham gia một lớp học ban đêm; nạn nhân nam không chỉ là một kiến trúc sư, mà còn là một nhà văn, đã đoạt mấy giải thưởng lớn. Trước mắt vẫn chưa phát hiện mối quan hệ giữa hai điểm này với vụ án.”

Một chuyên gia hình sự khác của tổ chuyên án nói: “Nhưng tôi cho rằng, hắn cũng không phải là hoàn toàn tùy tiện. Ghi chép giao thông khu vực xung quanh đoạn đường bốn người mất tích đều cho thấy, trong mấy ngày đó chiếc xe hiềm nghi đã ra vào, dừng đậu rất nhiều lần. Có thể thấy rằng số một đang quan sát, lựa chọn mục tiêu. Mà nạn nhân nữ, trẻ em, đều ở trên đường tan làm, tan học, bị hắn dụ dỗ. Nạn nhân nam, ông lão bình thường cũng không xuất hiện trên đoạn đường mất tích, chỉ bởi vì đi dạo chơi ngoại thành và thăm con gái, mới đi ngang qua.” Giản Dao tiếp lời: “Cho nên, rất có khả năng hai vụ là có lên kế hoạch, hai vụ là nhất thời nổi ý định…”

Hội nghị kết thúc, mọi người bận rộn suốt một ngày trời, đều giải tán đi ăn cơm và nghỉ ngơi. Sau khi có được kết quả điều tra của bọn họ làm nền tảng thì công việc của Bạc Cận Ngôn và Giản Dao mới bắt đầu. Hiện giờ trước mặt bọn họ là một biểu đồ như thế này:

An Nham và mấy người cảnh sát trẻ phía Hồng Kông vẫn còn ở lại trong phòng hội nghị. Một người trong đó thấy vậy lên tiếng: “Tôi thấy tên biến thái này cố ý làm đa dạng như vậy, để quấy nhiễu việc điều tra, khiến chúng ta không biết bắt đầu từ đâu.”

Một người khác nói: “Hay là hắn muốn ám thị cho chúng ta, hắn có bốn nhân cách?” Mọi người đều yên lặng. Nhưng cái thứ như là đa nhân cách, mọi người chỉ từng thấy trên phim và tiểu thuyết, có tồn tại thật sự hay không, vẫn còn nhiều người đặt nghi vấn. Lúc này An Nham thản nhiên mở lời: “Bốn người, có ba tổ hợp cách thức sắp xếp:<>

Nhìn từ trình độ tra tấn, đàn ông và phụ nữ là bị nặng nhất, trẻ em và ông lão thì lại nhẹ hơn rất nhiều;

Nhìn từ cách thức tử vong, cách chết của người đàn ông và ông lão rất tàn nhẫn, phụ nữ và trẻ em chỉ bị uống thuốc độc tử vong, sau khi chết mới bị lột da cắt tay;

Nhìn từ cách thức dụ dỗ, phụ nữ và trẻ em là có lên kết hoạch, đàn ông và ông lão có khả năng là tùy cơ hội.”

Bạc Cận Ngôn lúc này mới quay đầu nhíu mắt nhìn những người trẻ tuổi này, nói với An Nham: “Cậu có kết luận như thế nào?” An Nham cũng ngước mắt nhìn anh một cái: “Chưa có kết luận, tôi chỉ phụ trách phát hiện quy luật số liệu thôi.” Bạc Cận Ngôn không thèm để ý anh ta nữa, quay đầu tiếp tục nhìn chằm chằm bảng trắng.

Giản Dao nhẹ giọng hỏi: “Anh có suy nghĩ thế nào?”

Theo như những sát thủ biến thái bọn họ đã từng gặp, lựa chọn người bị hại đều là cùng một loại hình, có dấu ấn hành vi rõ ràng, nhất quán. Nhưng từ bốn loại thủ pháp gây án khau nhau trước mắt, muốn trực tiếp phác họa được chân dung tội phạm, cô cảm thấy không biết bắt đầu từ đâu.

Bạc Cận Ngôn giống như nhìn thấu tâm tư của cô, anh cười nhạt: “Em cảm thấy rất phức tạp sao?”

Giản Dao gật đầu.

“Vậy thì phải nhớ kỹ, vụ án tâm lý tội phạm có phức tạp đến đâu, cũng không thể thoát khỏi bản chất.”

Giản Dao và những người khác đều hơi ngây người, lại nghe thấy anh nói tiếp: “Về bản chất, hắn thủy chung vẫn là một kẻ tâm lý biến thái. Cho dù tất cả những thứ chúng ta nhìn thấy đều là những hiện tượng giả hắn cố ý tạo ra, sự đa dạng chỉ là muốn làm nhiễu đường lối suy nghĩ của chúng ta; bất kể hắn có tinh thông phạm tội đến mức nào, hay là hiểu biết về tâm lý tội phạm đi chăng nữa… Nhưng mà, đối với một kẻ có tâm lý khác thường mà nói, lúc tra tấn ngược đãi, lúc giết người xẻ thịt, trước sau vẫn có dục vọng không thể khống chế được, tiết lộ tình cảm chân thực của bản thân. Cho nên, những nhân tố phác họa mà chúng ta phải tìm, nhất định ẩn giấu trong vụ án.”

Mọi người đều yên lặng, anh lại nói tiếp với Giản Dao: “Lấy trình độ tự kỷ của hắn, lấy tâm tính ngu xuẩn tự cho rằng bản thân có thể thuần phục được anh của hắn. Em cho rằng, hắn sẽ nhịn không được muốn phơi bày cho anh cái gì?”

Trái tim Giản Dao mơ hồ xẹt qua một ý nghĩ, ậm ừ không nói. Bạc Cận Ngôn đã nhẹ giọng lạnh lùng nói ra đáp án: “Phơi bày cuộc đời của hắn.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK