• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 53

Bầu trời hửng sáng nhuộm một màu xanh thẫm. Mặt đất được phủ lớp sương mờ mờ, đặc biệt yên tĩnh.

Bạc Cận Ngôn và Giản Dao đứng bên cạnh một ngôi nhà nhỏ, xung quanh đều là rừng cây. Đối tượng tình nghi Chương Thành cũng coi như sống tách biệt với thế giới.

Vị trí này tương đối hẻo lánh, Bạc Cận Ngôn lái xe rất nhanh nên đến trước đội hình sự. Do không gian vô cùng tĩnh mịch nên anh và Giản Dao có thể lờ mờ nghe thấy tiếng còi hụ xe cảnh sát ở phía xa xa.

“Chúng ta đợi cảnh sát đến rồi cùng vào nhà?”

“No.” Bạc Cận Ngôn đeo găng tay, khóe mắt anh vụt qua ý cười vui vẻ: “Người đông sẽ không còn nguyên vị nữa.”

Giản Dao cũng không cảm thấy bất ngờ trước thái độ của Bạc Cận Ngôn. Anh chàng này tuy chính trực và thông minh, nhưng gặp vụ án giết người, anh thường không che giấu sự hưng phấn xuất phát từ bản năng.

Vẫn là câu nói cũ, sao anh có thể vừa mạnh mẽ vừa ấu trĩ đến vậy?

“Ok, chúng ta vào trong đi.” Giản Dao mỉm cười. Cô đương nhiên sẽ đi cùng anh.

May mắn là cánh cửa gỗ mỏng màu vàng không khóa, đẩy nhẹ liền mở toang. Một mùi hôi thối khó diễn tả xộc vào mũi bọn họ, làm Giản Dao suýt nôn ọe.

Bạc Cận Ngôn giơ tay bịt mũi, anh không đổi sắc mặt đi thẳng vào nhà. Giản Dao lấy lại tinh thần, cô cũng bịt mũi đi theo anh.

Ánh sáng bên ngoài ngôi nhà mờ mờ, trong nhà gần như tối đen. Cửa sổ đóng chặt, Giản Dao mơ hồ nhìn thấy trong gian nhà nhỏ đặt một chiếc giường và một cái bàn. Mặt đất vất đồ bừa bãi, cô không nhìn rõ thứ gì.

Đây là lần đầu tiên Giản Dao đặt chân vào nhà tên biến thái giết người, còn trong tình trạng tối om. Chân cô đạp phải một vật gồ ghề. Giản Dao thở hắt ra, không phải là miếng thịt người đấy chứ?

Cô vô ý thứ giơ tay túm áo comple sau lưng Bạc Cận Ngôn.

Bạc Cận Ngôn đang lần mò trong bóng tối tìm kiếm, anh đột nhiên dừng bước, quay đầu về phía Giản Dao. Tất nhiên cô vẫn nắm chặt áo anh không rời.

“Wow.” Bạc Cận Ngôn tựa hồ than khẽ một tiếng.

Giản Dao: “Anh sao thế?”

Cô lờ mờ thấy anh quay đầu nhìn bàn tay đặt trên lưng anh.

“So cute.” Giọng nói trầm ấm đầy từ tính vang lên. (So cute: đáng yêu quá)

Giản Dao hơi đỏ mặt. Anh chàng này…

Dù không thấy rõ mặt anh nhưng cô cũng có thể tưởng tượng anh đang nhìn cô chằm chằm.

Vài giây sau, một tiếng tách vang lên, tầm mắt đột nhiên bừng sáng. Ngọn đèn vàng trên đỉnh đầu chiếu sáng cả ngôi nhà trong giây lát.

Giản Dao hơi ngây ra. Bạc Cận Ngôn quả nhiên đang nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm, trong khi một tay anh đặt lên tường. Anh vừa mò thấy công tắc bật đèn.

Bạc Cận Ngôn quay người, tiếp tục xem xét ngôi nhà.

Giản Dao im lặng. Giáo sư Bạc đúng là… phá án và yêu đương đều không bỏ lỡ.

Cảnh tượng trước mặt Giản Dao giống một bãi rác.

Trên ga trải giường màu xanh nhạt đầy vết bẩn, chăn vất bừa một bên. Trên bàn đầy bát ăn bẩn thỉu, mặt đất đâu đâu cũng xuất hiện hộp cơm bằng nhựa, túi rác, còn có quần áo, giày dép hôi mù. Ruồi nhặng bay vù vù, không khí thoang thoảng mùi nước tiểu.

“Đúng là một kẻ tâm thần chẳng có phong cách gì cả.” Bạc Cận Ngôn lẩm nhẩm một câu rồi bắt đầu bới lộn đống rác trên mặt đất. Là phụ nữ, Giản Dao tự động đảm nhiệm công việc “sạch sẽ” hơn. Cô kiểm tra từng ngăn kéo của chiếc bàn.

Giản Dao nhanh chóng phát hiện ra manh mối. Đầu tiên là một tập phong bì màu vàng cất trong ngăn kéo. Cô đưa cho Bạc Cận Ngôn, phong bì trống không, bên ngoài viết ngày tháng bằng bút bi: “Tháng 1 năm 2003, tháng 2 năm 2003…” đến “tháng 6 năm 2003”. Nét chữ ngay ngắn rõ ràng do cùng một người viết.

Bạc Cận Ngôn cầm tập phong bì giũ mạnh. Sau đó, anh lấy một cái phong bì, rút tờ một trăm nhân dân tệ đỏ chót.

“Đây là sinh hoạt phí hàng tháng.” Bạc Cận Ngôn lên tiếng: “Có người cho Chương Thành.”

Giản Dao gật đầu. Trước đó Bạc Cận Ngôn từng suy đoán, Chương Thành do tinh thần rối loạn nên không thể làm việc nuôi sống bản thân, phải dựa vào sự cứu tế của người nhà. Những phong bì đựng tiền có thứ tự ngày tháng mà Giản Dao vừa phát hiện càng chứng thực lập luận của anh.

Một lúc sau, Giản Dao lại tìm thấy hai tờ giấy trắng bị xé rách trong ngăn kéo. Tuy không còn nguyên vẹn nhưng cô vẫn có thể đọc hàng chữ mực đen lớn trên tờ giấy:

“Đến giờ ăn cơm rồi.”

“Trời tối thì đi tắm rồi đi ngủ.”

Nét chữ trên tờ giấy giống hệt ở phong thư. Giản Dao không nghi ngờ, chắc chắn cùng một người viết.

Lúc này, Bạc Cận Ngôn cũng tìm thấy mấy tờ giấy trắng bẩn thỉu từ đống rác đưa cho Giản Dao. Giản Dao cầm đọc, cũng có nét chữ tương tự, đều là những lời nhắc nhở như rửa tay ở nhà vệ sinh, đừng rời khỏi thị trấn… Hai tờ giấy có băng dính, chứng tỏ được dán ở đâu đó trong nhà.

“Đàn ông, học hành tử tế, điều kiện kinh tế bình thường, tuổi trung niên.” Bạc Cận Ngôn nhìn chằm chằm hàng chữ viết trên tờ giấy, đồng thời từ tốn mở miệng.

Khi hai người lục soát gần hết căn hộ, xe cảnh sát cũng đến nơi, vô số ánh đèn pha chiếu vào nhà.

Mấy người cảnh sát nhanh chóng đi vào nhà. Thấy Giản Dao và Bạc Cận Ngôn, bọn họ hơi ngạc nhiên, nhưng mở miệng hỏi ngay: “Giáo sư Bạc, anh có phát hiện gì không?” Giản Dao quay sang Bạc Cận Ngôn, anh ra hiệu cô đưa phong bì và tờ giấy cho cảnh sát, đồng thời lên tiếng: “Có người chăm sóc đối tượng tình nghi, hơn nữa rất chu đáo. Nhưng người này đã một thời gian không tới đây, bằng không ngôi nhà cũng chẳng biến thành bãi rác như thế này.” Ngừng vài giây, anh nói tiếp: “Hắn đã bị bỏ rơi.”

Mọi người đều im lặng.

Đây chính là nguyên nhân khiến Chương Thành suy sụp tinh thần?

Những người cảnh sát tản ra tìm kiếm chứng cứ khác. Giản Dao đứng bên cạnh Bạc Cận Ngôn, hỏi anh: “Chúng ta làm thế nào để xác định thân phận của người đó?” Trực giác báo cho cô biết, đích đến của Chương Thành rất có khả năng liên quan đến người chăm sóc hắn, thậm chí có khả năng… Nhưng trong ngôi nhà này không hề có manh mối khác về người đó.

Bạc Cận Ngôn liếc cô, gương mặt tuấn tú ẩn hiện ý cười cao ngạo: “Đương nhiên anh có cách.”

Giọng nói trầm thấp tự tin của anh khiến trái tim Giản Dao rung lên một nhịp. Lúc nào anh cũng có cách.

Bây giờ, liệu anh có phải “bóc từng lớp” của ngôi nhà bừa bộn này để tìm ra chân tướng sự việc?

Giản Dao nhìn Bạc Cận Ngôn bằng ánh mắt mong chờ và khâm phục. Anh mỉm cười, nhưng không mở miệng đưa ra suy đoán như thường lệ, mà đi đến trước cái bàn, giơ tay gạt đống rác trên mặt bàn. Một chiếc điện thoại bàn màu đỏ cũ kỹ hiện ra trước mặt Giản Dao.

“Anh từng nói, anh thích đi đường tắt trong lúc điều tra vụ án.” Bạc Cận Ngôn mở loa ngoài, tiếng “tút tút” vang lên. Anh lại bấm vào nút “replay”.

Giản Dao yên lặng dõi theo cử chỉ của anh. Phương pháp này đúng là đơn giản hiệu quả hơn suy đoán nhiều.

Anh quả nhiên… rất biết chọn “đường tắt”.

Những người cảnh sát thấy vậy cũng đứng vây quanh, nín thở chờ đợi. Không ngờ sau khi Bạc Cận Ngôn ấn nút gọi lại, điện thoại vang lên tiếng phụ nữ máy móc: “Thuê bao của quý khách ngừng hoạt động vì nợ tiền cước…”

Đây là điện thoại kiểu cũ, không có màn hình hiện số gọi đến và gọi đi. Một người cảnh sát lập tức rút máy di động: “Để tôi gọi điện về Cục, kiểm tra số máy này.” Mọi người đều gật đầu tán thành.

Bạc Cận Ngôn: “Làm vậy chậm quá.”

Mọi người ngây ra, anh cầm ống nghe, liếc qua rồi đưa cho Giản Dao.

Giản Dao nhận lấy ống nghe, trên đó có miếng băng dính nhỏ dán số điện thoại bàn. Cô nhanh chóng dùng máy di động lên mạng đóng 100 nhân dân tệ cho số máy bàn này.

Giản Dao thầm nghĩ, không ngờ trong cuộc đời cũng có lúc cô phải thanh toán cước phí điện thoại cho tên giết người hàng loạt.

Phương pháp điều tra vụ án của Bạc Cận Ngôn đúng là không ai bì kịp.

Cuối cùng điện thoại cũng hoạt động. Sau vài hồi chuông, một người đàn ông bắt máy. Ông ta nói rất khẽ, ngữ điệu tựa hồ chưa tỉnh ngủ: “A Thành, chẳng phải tôi đã nói với chú đừng gọi điện cho tôi, tôi sẽ gọi cho chú rồi hay sao? Cả nhà tôi đi ngủ rồi.”

Bạc Cận Ngôn mở miệng: “Xin chào! Anh là anh trai của Chương Thành?”

Người đàn ông ở đầu kia điện thoại sửng sốt: “Phải, anh là ai? Tại sao lại dùng điện thoại của chú ấy?” Giọng nói ông ta đột nhiên trở nên căng thẳng: “Có phải A Thành đã xảy ra chuyện?”

Bạc Cận Ngôn nhanh chóng đáp: “Một lời khó nói hết. Anh hãy đóng chặt cửa sổ và cửa ra vào, đừng ra khỏi nhà. Em trai anh đang trên đường đến giết anh.”

Người đàn ông thở hắt ra: “Anh nói gì vậy?”

Đám cảnh sát ở bên cạnh cũng vô cùng kinh ngạc.

Bạc Cận Ngôn quay sang một người cảnh sát: “Lấy địa chỉ của anh ta rồi gửi cho tôi ngay.” Nói xong, anh nhìn Giản Dao: “Chúng ta đi thôi.”

Giản Dao đi theo Bạc Cận Ngôn. Đến cửa ra vào, cô bất giác quay đầu, thấy một người cảnh sát đang giải thích với anh trai của Chương Thành qua điện thoại. Những người khác lại tiếp tục công việc.

Lưới trời lồng lộng đã bắt đầu được giăng để tóm Chương Thành. Nếu nhà của người anh trai đúng là điểm cuối cùng trong cuộc hành trình hoang tưởng của hắn.

***

Buổi sáng sớm, đường ở khu vực ngoại ô đặc biệt thông thuận. Ánh mắt trời ẩn hiện sau tầng mây. Giản Dao ngủ gà ngủ gật ở ghế lái phụ. Lúc cô tỉnh lại, xe ô tô đã tiến vào khu vực nội thành.

Bạc Cận Ngôn vẫn tập trung lái xe, gương mặt anh trắng trẻo sạch sẽ dưới ánh ban mai, ngón tay dài gõ gõ lên vô lăng. Tâm trạng của anh có vẻ rất tốt, bởi vì anh đang tiếp cận chân tướng cuối cùng.

“Không có điện thoại gọi đến à?” Mặc dù không nghe thấy tiếng điện thoại nhưng Giản Dao vẫn hỏi một câu.

“Không.” Bạc Cận Ngôn đáp.

Giản Dao hơi yên tâm. Điều này có nghĩa xác suất Chương Thành tiếp tục gây án rất nhỏ.

“Rõ ràng hắn đã đến khu vực phụ cận.” Bạc Cận Ngôn nói tiếp: “Khoảng thời gian từlúc hắn lên xe buýt đến giờ đủ để hắn đi ba vòng quanh thành phố B.”

Nghĩ đến tên giết người tàn nhẫn tinh thần hỗn loạn đang ở nơi nào đó gần nhà anh trai hắn, Giản Dao lạnh toát sống lưng. Biển người mênh mông nên cho tới thời điểm này, cảnh sát vẫn chưa bắt được hắn.

“Phía cảnh sát đã tìm thấy bệnh án của Chương Thành.” Giản Dao lên tiếng: “Anh trai hắn từng quan tâm đến hắn như vậy, tại sao không đưa hắn vào bệnh viện điều trị?”

Sau khi bọn họ rời đi không bao lâu, cảnh sát đã tìm thấy bệnh án trong đống rác ở nhà Chương Thành. Thời gian khám bệnh là đầu năm nay.

Bạc Cận Ngôn: “Anh không biết. Tuy nhiên căn cứ vào số liệu thống kê của cơ quan chức năng, ở thành phố B mỗi năm có ít nhất một nửa số bệnh nhân tâm thần mức độ nặng không nhập viện điều trị.”

Giản Dao hết sức kinh ngạc: “Tại sao chứ?”

Khóe miệng Bạc Cận Ngôn ẩn hiện ý cười chế nhạo: “Bởi vì không đủ giường bệnh.”

Bình thường, những câu mỉa mai châm biếm của Bạc Cận Ngôn luôn khiến Giản Dao cảm thấy buồn cười, nhưng hôm nay cô không cười nổi.

***

Trên đường đi, bọn họ nhanh chóng gặp tình trạng thứ hai mà Bạc Cận Ngôn vô cùng khinh bỉ, đó là tắc đường.

Lúc này, bọn họ đã ở trên đường hơn hai tiếng đồng hồ, gần tiếp cận mục tiêu, chính là tòa kiến trúc ở ngã rẽ phía trước. Hai người thậm chí nhìn thấy xe cảnh sát phóng vụt qua. Trên vỉa hè thỉnh thoảng có thể bắt gặp một hai người cảnh sát tuần tra. Ai cũng cảm thấy, không khí trên đường phố buổi sáng sớm đột nhiên trở nên căng thẳng và nghiêm túc.

Nhưng tắc đường vẫn cứ là tắc đường. Chỉ còn lại hai cây số cuối cùng, Bạc Cận Ngôn lái xe mất mười mấy phút đồng hồ.

Giản Dao cúp điện thoại, nói với Bạc Cận Ngôn: “Bọn họ sẽ lập tức thực thi kiểm soát giao thông, để giải phóng một con đường cho xe cảnh sát.”

Bạc Cận Ngôn cất giọng nhàn nhạt: “Tuyệt quá, vậy những người khác ở trên con đường này sẽ bị chết gí một chỗ.”

Biết anh chỉ chế giễu theo thói quen nên Giản Dao cũng không để ý. Dòng xe di chuyển chậm chạp, Giản Dao ngoảnh đầu dõi mắt ra ngoài cửa sổ.

Cô đờ người trong giây lát.

Cách năm sáu mươi mét ở phía trước xuất hiện một người đàn ông đang cúi đầu ngồi bên mép bồn hoa trên vỉa hè. Hắn mặc áo khoác đen và quần đen, đầu tóc rối bù bẩn thỉu. Người đi bộ thấy hắn liền tránh sang một bên. Hắn đi đôi giày màu xám cũ kỹ, bên trên có nhiều vết thẫm màu. Hai bàn tay hắn nhuộm màu đỏ mờ mờ.

Đối tượng tình nghi đến đây từ lúc nào? Vừa rồi rõ ràng bên bồn hoa không có người.

Tim Giản Dao như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực: “Cận Ngôn, người đó…”

“Anh thấy rồi.” Âm thanh vô cùng lạnh lẽo vang lên bên tai cô.

Tiếp theo, Bạc Cận Ngôn đánh tay lái, rời khỏi lòng đường, phóng sang làn dành cho xe thô sơ. Anh thắng gấp, ô tô dừng lại.

“Good Boy.” Bạc Cận Ngôn lẩm bẩm một tiếng, dõi mắt về phía trước.

Tâm trạng của Giản Dao trở nên căng thẳng trong giây lát.

Đúng lúc này, đối tượng tình nghi ở phía trước bất chợt đứng dậy, đi vào ngõ nhỏ ở bên cạnh.

Không thể để mất dấu vết của hắn. Giản Dao lập tức gọi điện thoại cho đội hình sự.

“Em hãy ở nguyên trên ô tô.”

Giản Dao vội ngoảnh đầu, Bạc Cận Ngôn đã đẩy cửa xuống xe. Thân hình cao lớn của anh nhanh chóng hòa vào dòng người đi bộ trên hè phố.

Tim Giản Dao đập thình thịch.

Hai người đã thỏa thuận khi điều tra vụ án, cô ở bên cạnh anh 24 tiếng đồng hồ không rời xa. Bây giờ đối tượng tình nghi có dao, giết người không chớp mắt. Vậy mà anh bảo cô ở lại ô tô, tự mình chạy theo hung thủ.

Giản Dao vội vàng cúp điện thoại, vừa vặn nhìn thấy Bạc Cận Ngôn cũng chạy vào ngõ nhỏ đó.

 

Chương 54

Đường phố ngập tràn ánh nắng rực rỡ, dòng xe cộ huyên náo, người đi lại tấp nập.

Giản Dao dõi mắt về lối vào ngõ nhỏ. Cô chỉ yên lặng trong giây lát rồi xuống xe ô tô, đuổi theo Bạc Cận Ngôn.

Tất nhiên tình cảnh trước mắt rất nguy hiểm, chỉ cần cô cẩn thận là được. Để người đàn ông chuyên về học thuật như Bạc Cận Ngôn đi đối phó một kẻ tâm thần giết người, làm sao cô có thể yên tâm?

Trong lúc chạy xuyên qua đám đông, đầu óc Giản Dao vụt qua một ý nghĩ.

Lần nào Bạc Cận Ngôn cũng kiêu ngạo tuyên bố, anh chỉ làm công việc trí óc IQ cao, còn hoạt động thể lực nhường lại cho cảnh sát. Nhưng mỗi lúc bọn họ đối diện với tội phạm hoặc có người gặp nguy hiểm, anh đều ra mặt mà không hề đắn đo. Ở vụ “Cỗ máy giết người” anh cầm cây gậy gỗ đánh ngất Tôn Dũng. Trong vụ Hoắc Tiểu Lộ, thấy cậu nam sinh bị giam cầm, anh không lưỡng lự, lập tức lao lên nhà hung thủ. Lần này cũng vậy.

Anh đúng là người đàn ông ngạo mạn nhưng cũng chính trực và kiên định.

Cận Ngôn, anh đừng xảy ra chuyện nhé.

Sắp đến lối vào ngõ nhỏ, Giản Dao nhìn thấy mấy người cảnh sát ở phía chính diện chạy tới. Cô thở phào nhẹ nhõm. Một người cảnh sát trẻ tuổi cao lớn ngăn cô ở sau lưng anh ta: “Cô hãy ở lại đây.” Nói xong, anh ta cùng ba người khác chạy vào bên trong.

Giản Dao sốt ruột ngó nghiêng, nhưng tầm mắt của cô bị mấy người cảnh sát che khuất. Cô chỉ nhìn thấy bóng người di chuyển trong ngõ nhỏ và tiếng vật nặng rơi xuống đất.

“Không được động đậy!” “Mau bỏ dao xuống!” Một người cảnh sát hét lớn tiếng.

Giản Dao căng thẳng vô cùng. Cô chợt bắt gặp gương mặt Bạc Cận Ngôn vụt qua. Nhưng ngay sau đó, rất nhiều cảnh sát từ sau lưng Giản Dao ùa vào trong ngõ, hoàn toàn che khuất tầm nhìn của cô.

“Bắt được rồi! Bắt được rồi!” Một tiếng hét vọng ra ngoài.

“Nằm xuống! Ngoan ngoãn một chút!”

“Có người bị thương nặng, mau gọi xe cấp cứu đến đây đi.” Lại có người cất cao giọng nói.

Giản Dao lập tức chạy vào ngõ, chen lên trên: “Tránh ra, tôi là trợ lý của giáo sư Bạc.”

“Giáo sư cũng bị thương rồi.” Có tiếng trả lời.

Đây chắc chắn không phải tin tức tốt lành, Giản Dao bước đi nhanh hơn. Đám đông ở đằng trước đứng tránh sang một bên. Lúc này Giản Dao mới nhìn rõ, bốn năm người cảnh sát đè một người đàn ông gầy guộc có thần sắc hung dữ đang giãy giụa dữ dội. Sau đó, bọn họ giải hắn đi ra ngoài.

Giản Dao vội né tránh. Người đàn ông có đôi mắt đờ đẫn đỏ ngầu chính là Chương Thành.

Nhiều cảnh sát cũng đi khỏi ngõ nhỏ. Giản Dao quay đầu liền bắt gặp một cảnh sát nằm trên mặt đất, bụng anh ta chảy máu lênh láng, nhưng anh ta vẫn mở mắt, sắc mặt trắng bệch. Bạc Cận Ngôn đứng bên cạnh anh ta, ánh mắt anh vô cùng lạnh lẽo, một bên má dính máu. Áo comple của anh nhuộm thành màu thẫm hơn. Mấy người cảnh sát đứng vây quanh bọn họ.

Tim Giản Dao nhói đau, bởi cô nhìn thấy một bàn tay buông thõng bên thân Bạc Cận Ngôn, máu đang nhỏ từng giọt xuống đất.

“Anh thế nào rồi?” Giản Dao hỏi. Cô muốn nắm tay Bạc Cận Ngôn nhưng sợ chạm phải vết thương của anh nên chỉ đảo mắt một vòng kiểm tra thân thể anh. Lúc này cô mới phát hiện, áo comple của anh bị dao cắt một đường từ vai phải xuống ngực, có thể lờ mờ thấy máu đỏ bên trong. Giản Dao lại quay đầu về phía người cảnh sát đang nằm dưới đất, vết thương của anh ta càng nghiêm trọng hơn.

“Anh không sao, chỉ bị sượt ngoài da thôi.” Bạc Cận Ngôn đáp.

Hóa ra lúc Bạc Cận Ngôn chạy vào ngõ, phía đối diện cũng có một người cảnh sát chú ý đến bộ dạng bất thường của Chương Thành nên chặn ở đầu kia. Hai người cùng ngăn Chương Thành không cho hắn chạy thoát. Người cảnh sát tương đối xui xẻo, bị Chương Thành đâm một nhát, còn Bạc Cận Ngôn bị chém vào người. May mà viện binh kịp thời có mặt.

Xe cấp cứu nhanh chóng tới nơi. Bạc Cận Ngôn và Giản Dao cùng dõi theo người cảnh sát được đưa lên cáng và chuyển ra ngoài. Một nhân viên y tế hỏi anh: “Anh có cần nằm cáng không?”

“Đương nhiên không cần.” Bạc Cận Ngôn đáp.

Mặc dù không tận mắt chứng kiến, nhưng Giản Dao có thể tưởng tượng tình hình vô cùng nguy hiểm. Cô lại quan sát vết thương của Bạc Cận Ngôn, cất giọng hết sức dịu dàng: “Có đau không anh?”

Bạc Cận Ngôn liếc qua gương mặt tái nhợt của cô, anh bình thản quay người đi ra ngoài: “Anh chẳng có cảm giác gì cả. Em còn không đi sao?”

Giản Dao hồ nghi đi theo Bạc Cận Ngôn. Mu bàn tay anh vẫn nhỏ máu, chứng tỏ tuy anh đi lại bình thường nhưng vết thương chắc chắn không nhẹ.

Cô nhẹ nhàng đỡ cánh tay anh, nói nhỏ: “Anh có biểu hiện rất tốt.”

“Đương nhiên.” Bạc Cận Ngôn đáp.

Giản Dao không nhịn được cười, nói khẽ vào tai anh: “Rốt cuộc anh có đau không?”

Bạc Cận Ngôn lặng thinh.

Lúc này, hai nhân viên y tế đi tới đón Bạc Cận Ngôn, một chiếc xe cấp cứu đậu sau lưng bọn họ. Bạc Cận Ngôn theo nhân viên y tế đến bên xe, anh đột nhiên quay đầu nói với Giản Dao: “Em không cần đi theo anh.”

Giản Dao ngây ra: “Tại sao?”

Bạc Cận Ngôn cất giọng thản nhiên: “Còn phải hỏi nữa? Chương Thành là kẻ giết người hàng loạt không có năng lực tổ chức đầu tiên ở trong nước mà chúng ta bắt được. Hơn nữa hắn vẫn còn sống, vô cùng kinh điển. Anh muốn em tiếp tục theo sát vụ án để phân tích tâm lý hắn.”

Giản Dao đứng bên lề đường, nhìn chiếc xe cấp cứu mỗi lúc một xa. Người cảnh sát ở bên cạnh mở cửa xe cho cô: “Lên xe đi.”

Giản Dao gật đầu. Sau khi lên xe, cô ngẫm nghĩ rồi gọi điện cho Phó Tử Ngộ: “Tử Ngộ, Cận Ngôn vừa bị thương. Đúng, anh ấy đã được đưa đi bệnh viện. Vâng, khi nào xong công việc em sẽ đi tìm các anh.”

Có mặt Phó Tử Ngộ, cô không phải lo ngại điều gì.

***

Trên xe cấp cứu. Bạc Cận Ngôn nằm trên cáng, ánh mắt anh hơi u tối.

Nhìn thấy vết thương cũ của anh, Giản Dao đã rơi nước mắt. Bây giờ anh làm sao có thể để cô cùng đi bệnh viện? Nếu cô đi chắc sẽ dìm chết anh bằng nước mắt của cô mất.

Bạc Cận Ngôn đang chìm trong suy tư, nhân viên y tế ngồi bên cạnh đã nhẹ nhàng cởi áo khoác comple của anh.

“Vết thương không nhẹ.” Nhân viên y tế kinh ngạc: “Vừa rồi anh còn nói không cần nằm cáng.”

Bạc Cận Ngôn im lặng đảo mắt qua bọn họ.

“Anh phải nằm thẳng người, không được động đậy.” Nhân viên y tế dặn dò, đồng thời cởi cúc áo sơ mi của anh. Áo sơ mi đầy máu dính chặt vào da. Lúc nhân viên y tế kéo áo, Bạc Cận Ngôn bất giác chau mày.

Wow… Đúng là đau thật đấy, Giản Dao.

***

Trong phòng thẩm vấn bật đèn sáng trưng, Chương Thành bị xích tay vào ghế ngồi. Sắc mặt hắn vẫn hung ác và đờ đẫn không thay đổi.

Hai điều tra viên ngồi ở phía đối diện. Giản Dao và những người khác, gồm cả bác sỹ của bệnh viện tâm thần, quan sát qua tấm kính thẫm màu.

“Tại sao anh lại giết người?” Một điều tra viên hỏi.

Chương Thành mơ hồ ngẩng đầu: “Tại sao tôi giết người ư? Tôi muốn trả thù.”

Hai điều tra viên đưa mắt nhìn nhau: “Trả thù gì chứ?”

Chương Thành nói nhỏ: “Trả thù cho anh trai tôi. Anh ấy đã bị ám sát.”

“Bị ai ám sát?”

“Đặc công. Những kẻ đó đều là đặc công Mỹ, đóng giả làm người Trung Quốc. Bọn chúng bật mật mã ở trong nhà, âm thanh rất to, nên bị tôi phát hiện.”

Hai điều tra viên nghiêm mặt, hỏi tiếp: “Tại sao anh lại gây tổn thương cơ quan sinh dục của phụ nữ?”

Chương Thành ngây ra, im lặng nhìn bọn họ.

Sau đó, sắc mặt hắn từ từ đỏ bừng. Hắn hét lên một tiếng: “A…” đồng thời vùng vẫy kịch liệt. Hai điều tra viên giật mình, lập tức lên tiếng ngăn cản. Nhưng Chương Thành trợn trừng mắt, ra sức giãy giụa nhằm thoát khỏi còng tay, lao về phía bọn họ…

Lúc rời khỏi phòng thẩm vấn, Giản Dao nhìn thấy một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi ngồi cúi đầu trong căn phòng ở phía đối diện. Anh ta trông rất ủ rũ, hai tay túm tóc trên đầu.

Bên cạnh anh ta là một người phụ nữ ngoài ba mươi, sắc mặt chị ta rất khó coi, miệng không ngừng lải nhải: “Cuối cùng cũng gây chuyện, giết người cơ đấy! Tôi đã sớm biết thằng em trai nhà anh là mầm mống gây họa. Anh còn quan tâm đến nó làm gì? Để nhà nước chăm lo cho nó, tại sao anh phải quan tâm đến nó?”

Người đàn ông ngẩng đầu, cất cao giọng: “Cô câm miệng ngay cho tôi. Nếu không phải mấy tháng gần đây nghe lời cô, bệnh tình của chú ấy đâu đến nỗi nghiêm trọng như vậy.”

“Anh còn mắng tôi à.” Người phụ nữ vung tay cho anh ta một bạt tai.

***

Chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng Giản Dao rất khó chịu.

Câu chuyện của Chương Thành thật ra tương đối đơn giản. Một gia đình bình thường có đứa con mắc bệnh tâm thần, kinh tế dần trở nên khó khăn. Nhưng mấy năm trước vẫn còn tạm ổn. Bố mẹ và người anh trai đều tận tâm tận lực chăm sóc hắn.

Sau khi bố mẹ qua đời, chăm sóc Chương Thành trở thành trách nhiệm của một mình anh trai. Người đàn ông ngoài ba mươi tuổi bỏ hết số tiền kiếm được vào em trai, do đó anh ta khó có thể tìm bạn gái.

Vài năm sau cuối cùng anh ta cũng kết hôn. Nhưng đối phương đưa ra điều kiện duy nhất là không cho em trai sống chung. Người anh trai vất vả bao nhiêu năm, cuối cùng cũng phải suy nghĩ đến bản thân một lần.

Nhưng làm thế nào bây giờ? Bệnh viện tâm thần tư nhân tiền viện phí quá cao, bệnh viện nhà nước không đến lượt. Hơn nữa, bản thân người anh cũng không nỡ để em trai vào viện, sợ hắn chịu thiệt thòi. Bản thân chị dâu càng không muốn cho Chương Thành vào viện. Vào viện không biết chừng lại phải mất tiền, đó là phiền toái cả cuộc đời chứ chẳng giỡn chơi.

Thế là tình trạng này cứ kéo dài mãi. Trước đây người anh trai mỗi tháng lén lút đi thăm Chương Thành mấy lần. Nhưng thời gian này vợ anh ta sắp sinh con, sống chết bám lấy anh ta. Anh ta đã hơn hai tháng không đi thăm Chương Thành. Chị dâu cũng có sự ích kỷ riêng, chị ta chỉ mong người chồng bỏ mặc em trai, để thằng điên đó muốn đi đâu thì đi. Tốt nhất biến mất hoàn toàn, không bao giờ liên hệ…

Người em sống một mình trong ngôi nhà nhỏ đợi anh trai hết ngày này qua ngày khác. Bệnh tình của hắn vốn trở nên nghiêm trọng từ đầu năm nay nhưng không ai hay biết. Một mình hắn ở trong thế giới của riêng mình, thần kinh tiếp tục căng lên như dây đàn, cho đến khi suy sụp hoàn toàn.

Anh trai chết rồi, hắn nghĩ, mình phải đi trả thù.

***

Lúc Giản Dao rời khỏi Cục cảnh sát đã là sáu bảy giờ tối.

Ánh chiều tà bao phủ cả thành phố phồn hoa huyên náo. Các tòa nhà cao tầng chìm trong ánh nắng vàng rực rỡ. Giản Dao cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Có lẽ do nguyên nhân thức thông đêm không ngủ, cũng có thể do xuất phát từ vụ án.

Về đến khu chung cư, ngước nhìn lên ban công và phòng khách sáng đèn của ngôi nhà quen thuộc, tâm trạng cô mới dần lấy lại bình tĩnh.

Buổi chiều, cô nhận được điện thoại của Phó Tử Ngộ.

“Bác sỹ yêu cầu cậu ấy nằm viện một tuần.” Phó Tử Ngộ nói: “Nhưng cậu ấy chẳng thèm bận tâm, không ai có thể ngăn cản nên anh đành đưa cậu ấy về nhà.”

Trước khi lấy chìa khóa mở cửa, Giản Dao gọi điện thoại cho đội trưởng hình sự: “Đội trưởng, hai hiện trường gây án và nhà của Chương Thành có xuất hiện điều gì bất thường không?”

Đội trưởng hình sự trả lời: “Không. Chữ viết bằng máu, tiếng Anh mà cô nhắc tới hay dấu hiệu bất thường khác đều không xảy ra. Cô yên tâm đi!”

Sau khi cúp điện thoại, Giản Dao thở phào nhẹ nhõm. Hai vụ án đã trôi qua, “Hắn” vẫn không xuất hiện. Có lẽ hắn đã chết thật rồi.

Tốt quá!

Giản Dao đẩy cửa vào nhà, phòng khách không một bóng người. Bên phòng ngủ vọng ra tiếng nói chuyện.

Giản Dao cởi giày đi vào trong. Đến cửa phòng ngủ, cô thấy hai người đàn ông đồng thời quay đầu về phía cô.

Bạc Cận Ngôn đã thay áo ngủ màu đen, nằm thẳng trên giường. Dưới đầu anh kê mấy cái gối, cao hơn ngày thường. Sắc mặt anh nhợt nhạt, đôi mắt đen nhìn Giản Dao chăm chú.

Phó Tử Ngộ đứng bên cạnh giường, miệng nở nụ cười nhàn nhạt. Anh hỏi: “Công việc tiếp theo của vụ án có thuận lợi không?”

Giản Dao mỉm cười gật đầu: “Thuận lợi ạ.” Cô đi đến bên giường quan sát Bạc Cận Ngôn, đồng thời hỏi Phó Tử Ngộ: “Anh ấy thế nào rồi?”

“Vết thương không đáng kể.” Phó Tử Ngộ trả lời dứt khoát: “Khâu hơn hai mươi mũi thôi.”

Giản Dao chau mày, Bạc Cận Ngôn cũng chau mày.

“Cám ơn cậu đã lắm lời, cậu có thể đi được rồi.” Bạc Cận Ngôn lên tiếng: “Nhớ đóng cửa, đừng quấy rầy chúng tôi. Cám ơn cậu.”

Giản Dao liếc anh rồi quay sang Phó Tử Ngộ: “Anh đừng nghe anh ấy, ở lại ăn tối với tụi em.”

Tuy bị bạn “ruồng bỏ” nhưng Phó Tử Ngộ không hề thất vọng, ngược lại anh mỉm cười: “Tất nhiên tôi sẽ đi. Lẽ nào tôi còn ở lại đây làm kỳ đà cản mũi? Tôi không có hứng thú xem hai người hôn nhau. Có điều…”

Anh nửa cười nửa không nhìn Bạc Cận Ngôn: “Cậu nhớ đừng đi lung tung, tránh làm vết thương nặng thêm. Bây giờ mời cậu phải tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn dò của bác sỹ. Giản Dao, em đừng rời mắt khỏi cậu ấy.”

Bạc Cận Ngôn lạnh lùng liếc Phó Tử Ngộ. Giản Dao lập tức đáp: “Vâng ạ. Đó là lẽ dĩ nhiên.”

Phó Tử Ngộ ung dung ra về. Giản Dao hỏi Bạc Cận Ngôn: “Bác sỹ dặn gì thế?”

Bạc Cận Ngôn trầm mặc vài giây, trả lời: “Ngoài ăn ít cá còn gì nữa chứ?”

Giản Dao phì cười: “Vất vả cho anh quá.”

Cô biết cá là thức ăn dễ gây dị ứng, hàm lượng dinh dưỡng cao. Có quan điểm cho rằng người bị thương có thể ăn cá, nhưng có quan điểm khẳng định không nên ăn. Phó Tử Ngộ không biết chừng cố ý chọc Bạc Cận Ngôn mà thôi.

Bạc Cận Ngôn tựa hồ không muốn tiếp tục đề tài này. Anh nhìn cô chăm chú: “Ngồi lại gần đây.”

Giản Dao lắc đầu: “Không được, em đi tắm đã, toàn thân bẩn chết đi được.” Hôm nay lục lọi đống rác nhà Chương Thành, sao cô có thể ngồi lên giường của anh.

Bạc Cận Ngôn: “Thế thì hôn anh một cái.”

Khóe miệng Giản Dao cong lên: “Cũng không được. Anh nằm yên, đừng cử động đấy nhé.”

Đôi lông mày của Bạc Cận Ngôn lại một nữa chau lại.

Hành động bất tiện, không thể hôn cô tùy thích thì chẳng nói làm gì. Anh còn phải tuân thủ lời dặn dò của bác sỹ?

Nằm trên giường một tuần, không thể vận động kịch liệt… Shit!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK