• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 57

Mùa thu ở thành phố B, bầu trời trong xanh không một gợn mây.

Buổi sáng ánh nắng rực rỡ, Giản Dao đứng trước giá sách, vừa sắp xếp hồ sơ vừa hát lẩm nhẩm. Bạc Cận Ngôn ngồi ở ghế sofa sau lưng cô, chăm chú dõi mắt vào màn hình chiếc laptop đặt trên đùi, không biết anh đang xem gì.

“Vừa đến ngày nghỉ là không có ai tới nhà tìm.” Giản Dao buột miệng nói.

Đối tượng cô nhắc tới là những người cảnh sát đến nhà nhờ giải quyết vụ án cũ. Hôm qua cô còn phải tiếp hai đợt khách, hôm nay là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ Quốc khánh, nhưng cửa ra vào từ sáng đến giờ im lìm.

Bạc Cận Ngôn nhướng mắt liếc Giản Dao: “Ai mà chẳng nghỉ lễ.”

Giản Dao mỉm cười. Câu nói này thốt ra từ miệng anh quả thật hơi kỳ lạ.

“Chẳng phải từ trước đến nay anh không bao giờ bận tâm đến lễ tết hay sao?” Đêm giao thừa năm ngoái, hoạt động duy nhất của Bạc Cận Ngôn là cuộn chăn ở nhà đọc sách. Sau đó cô đến tận cửa kéo anh ra ngoài bắn pháo hoa, anh mới miễn cưỡng trải qua không khí ngày Tết. Có lẽ anh cũng chẳng cảm nhận thấy điều đó.

Trước câu chất vấn của Giản Dao, Bạc Cận Ngôn chỉ nở nụ cười nhàn nhạt. Ánh mắt anh thâm trầm khó diễn tả.

“Tất nhiên anh chẳng để ý mấy trò này.” Bạc Cận Ngôn mở miệng: “Nhưng hôm nay là ngày lễ của anh.”

Giản Dao hơi ngẩn người. Bạc Cận Ngôn đã cúi đầu, tiếp tục dán mắt vào laptop.

Cô ngẫm nghĩ, chợt hiểu ra vấn đề. Hôm nay là Quốc khánh, không ngờ Bạc Cận Ngôn xem trọng ngày này, còn gọi là “ngày lễ của anh”.

Người đàn ông của cô yêu nước thật đấy.

Sắp xếp xong hồ sơ, Giản Dao về phòng, thay độ đồ đi ra ngoài. Hôm nay, cô hẹn mấy người bạn thời đại học đi dạo phố. Bạc Cận Ngôn đương nhiên không tham gia mấy hoạt động kiểu này.

“Em đi đây.” Giản Dao cầm túi xách đi ra cửa.

“Ờ.” Bạc Cận Ngôn không ngẩng đầu: “Bao giờ em mới về?”

Giản Dao đáp: “Em sẽ đi nhanh về nhanh.” Cô ngẫm nghĩ, bổ sung thêm một câu: “Em sẽ không để anh ở nhà một mình trong ngày lễ.”

Bạc Cận Ngôn vẫn ngồi bất động trên ghế sofa, khóe miệng anh nhếch lên: “Anh biết.”

Giọng nói trầm thấp lười nhác của anh khiến Giản Dao hơi ngây ra, cô liền cười tủm tỉm. Người đang yêu say đắm thường có tâm trạng, vừa mới rời xa đã bắt đầu nhớ nhung.

Giản Dao ngồi vào xe taxi. Những tòa nhà cao tầng bên ngoài cửa sổ vùn vụt trôi qua. Nhớ đến dáng vẻ bình thản và tuần tú của Bạc Cận Ngôn, trong lòng cô tràn đầy mật ngọt.

Những ngày trước anh còn kiên trì muốn cùng cô tiến thêm một bước. Dù nằm bất động trên giường, anh cũng không ngại biểu đạt ý đồ một cách trắng trợn.

Nhưng mấy ngày qua, nhiều người đến nhà nhờ giải quyết vụ án, anh bận rộn từ sáng đến tối, dường như quên mất chuyện đó. Hôm nay được nghỉ cũng không thấy anh nhắc tới.

Giản Dao không nhịn được cười tủm tỉm. Tuy Bạc Cận Ngôn nhiều lúc thẳng thắng đến mức lộn ruột nhưng bản chất của anh vẫn đơn thuần đáng yêu.

Có điều… Anh chắc chắn sẽ nhớ ra chuyện đó, và dốc toàn lực. Ừm, cô thật sự muốn tìm một nơi chôn thân.

Giản Dao đã nghĩ sai một điều, ở Bạc Cận Ngôn không hề tồn tại việc “quên mất” hay “nhớ ra”. Anh luôn ghi nhớ chuyện này trong lòng. Bởi vì cơ thể vẫn chưa hoàn thành bình phục, nên một người theo chủ nghĩa hoàn hảo như anh mới tạm gác vụ đó sang một bên, bận rộn giải quyết vụ án trước.

Giản Dao vừa ra khỏi nhà, anh liền bỏ laptop đứng dậy, đi một vòng quanh nhà, trầm tư suy nghĩ.

Cuối cùng cũng đến đêm đầu tiên mong đợi bấy lâu. Không còn nghi ngờ gì nữa, hôm nay là ngày lễ của riêng anh và Giản Dao. Anh đã chuẩn bị chu đáo mọi mặt, cô nhất định sẽ hài lòng.

Người ngoài quấy rầy ư? Bạc Cận Ngôn đã sớm thông báo với Cục công an thành phố, mấy ngày nghỉ lễ không cho bất cứ ai làm phiền. Rõ ràng Giản Dao đã chú ý đến sự thay đổi, cô sẽ nhanh chóng nhận ra, anh vì cô tạo một thế giới lãng mạn của hai người.

Sức khỏe ư? Anh đã hoàn toàn bình phục theo đúng kế hoạch. Thậm chí nằm trên giường một thời gian dài, anh còn hơi thừa tinh lực.

Kiến thức kỹ năng ư? Hừm… Anh đã học thuộc lòng mấy thứ đơn giản ở trên mạng. Không phải khoác lác, anh bây giờ đã nắm vững tri thức lý luận phong thú theo cấp bậc học thuật. Bất kể cô thích tư thế và động tác nào, anh đều có thể thỏa mãn.

Hôm nay cũng không phải là kỳ sinh lý hàng tháng của cô. Theo sự phán đoán chu kỳ bài tiết kích tố của phụ nữ, hôm nay còn là một trong những ngày cô có ham muốn dữ dội nhất của tháng.

Rất tốt, rất hoàn hảo.

Bạc Cận Ngôn đi đến bên cửa sổ, gõ gõ ngón tay dài lên thành cửa sổ. Anh muốn lần đầu tiên của hai người phải đạt đến mức tuyệt vời nhất, còn điều gì anh chưa tính đến nhỉ?

Trầm mặc vài giây, Bạc Cận Ngôn rút điện thoại gọi cho Phó Tử Ngộ.

Ở đầu kia điện thoại, Phó Tử Ngộ đang cầm cốc cà phê, nhàn nhã ngồi ở ban công nhà mình, hưởng thụ kỳ nghỉ dài ngày. Nhìn thấy số điện thoại của Bạc Cận Ngôn, anh uống một ngụm cà phê rồi mở miệng: “Thiếu gia, lại có việc gì cần dặn dò đây?”

Bạc Cận Ngôn cất giọng bình thản: “Tối nay tôi và Giản Dao sẽ lần đầu phát sinh quan hệ. Do cậu có kinh nghiệm phong phú về phương diện giường chiếu, tôi có thể bớt chút thời gian nghe xem cậu có kiến nghị gì hay ho.”

Phó Tử Ngộ: “Khụ khụ…”

***

Lúc Giản Dao xách một túi đồ lớn về nhà, cô hơi bất ngờ khi phát hiện ngôi nhà trống không. Bạc Cận Ngôn đã biến mất, chìa khóa xe cũng chẳng thấy đâu.

Hôm nay là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ lễ, trên đường toàn người là người. Với tính cách “trạch nam” ngàn năm như anh lại chọn đúng thời điểm này ra đường. Giản Dao không thể không kinh ngạc.

Điện thoại của Giản Dao bỗng đổ chuông, là Bạc Cận Ngôn gọi tới.

“Em về đến nhà chưa?” Đầu kia truyền đến tiếng nhạc du dương, giọng nói của anh trầm ấm rõ ràng.

“Rồi, em vừa vào nhà.” Giản Dao hiếu kỳ: “Anh đang ở đâu thế?”

“Dừng lại đã.” Bạc Cận Ngôn dường như nói với ai đó rồi mới trả lời cô: “Em tạm thời không cần quan tâm anh đang ở đâu. Bây giờ xin em hãy lập tức chuẩn bị một chút, lát nữa sẽ có người đến đón em.”

Giản Dao không hiểu: “Đón em làm gì?”

Bạc Cận Ngôn cười khẽ: “Đương nhiên cùng anh tham gia một hoạt động quan trọng.”

Cúp điện thoại, Giản Dao nghĩ, chắc Bạc Cận Ngôn đưa cô đi tham dự hoạt động mừng Quốc khánh, lẽ nào là tiệc tối của Bộ công an?

Bất kể là gì, hiếm có kỳ nghỉ thoải mái, tối nay cô chỉ muốn vui vẻ ở bên cạnh anh.

Khi xuống cổng khu chung cư, Giản Dao hoàn toàn sững sờ.

Lúc này ánh chiều tà bao phủ khắp không gian, đèn đường trong khu chung cư vừa mới bật sáng. Một chiếc xe con dài màu đen sang trọng lặng lẽ đỗ dưới tòa nhà. Trên kính chiếu hậu ở hai bên xen còn thắt hai nhành hoa hồng đỏ thắm.

Một tài xế trẻ tuổi mặc đồng phục cúi thấp người mở cửa xe cho Giản Dao.

Giản Dao trở thành tâm điểm của những người xung quanh trong giây lát.

Sau khi ngồi lên xe, cô lập tức gọi điện cho Bạc Cận Ngôn: “Anh đang làm gì thế? Tại sao lại thuê xe ô tô hoành tráng đến đón em?” Việc anh gióng trống khua chiêng tương đối kỳ quái.

Bạc Cận Ngôn im lặng trong giây lát.

“Còn phải hỏi sao?” Anh đáp: “Anh đang hẹn hò với em.”

Kinh nghiệm quý báu đầu tiên mà Phó Tử Ngộ cung cấp là: “Cậu định đợi cô ấy về nhà rồi bế thẳng cô ấy vào phòng ngủ? Cậu có biết thế nào gọi là tạo không khí? Không khí của lần đầu tiên rất quan trọng. Cậu hãy tạo ra một buổi hò hẹn lãng mạn, khiến cô ấy cả đời khó quên. Sau đó, hai người sẽ lên giường một cách tự nhiên.”

***

Nghe Bạc Cận Ngôn nói vậy, Giản Dao hơi ngẩn người. Thì ra đây là hoạt động quan trọng mà anh đề cập.

Nhắc đến mới nhớ, cô và anh chưa chính thức hẹn hò một lần nào.

“Em xin lỗi, vừa rồi em không biết.” Giản Dao mỉm cười: “Cám ơn anh.”

Bạc Cận Ngôn cũng rất vui vẻ, anh nhếch miệng hỏi: “Có lãng mạn không?”

Giản Dao không thể kiềm chế, bật cười thành tiếng.

Thật ra cô hơi bị shock bởi “chiếc xe sang trọng thắt hoa hồng”, nhưng anh có lòng, đáng được biểu dương.

“Lãng mạn, vô cùng lãng mạn.”

***

Xe ô tô dừng lại ở cửa khách sạn rực rỡ ánh đèn. Giám đốc đại sảnh dẫn Giản Dao đi thẳng vào thang máy lên tầng trên cùng: “Giản tiểu thư, Bạc tiên sinh đã đợi cô lâu rồi.”

Giản Dao mỉm cười: “Cám ơn chị.” Cô hiếu kỳ hỏi tiếp: “Anh ấy ở trên đó làm gì vậy?”

Giám đốc cười: “Bạc tiên sinh đã thuê căn phòng sang trọng ở tầng trên cùng. Giản tiểu thư, căn phòng đó rất tuyệt, xung quanh là tường kính 270 độ có thể nhìn ra bên ngoài, đồng thời ngắm cảnh đêm của một nửa thành phố. Ban công còn có bể bơi lộ thiên. Chúng tôi có thể tự tin khẳng định, đây căn phòng tốt nhất của thành phố B, tất nhiên cũng đắt nhất. Chúc cô có một buổi tối vui vẻ.”

Giản Dao đờ người.

Cuối cùng cô cũng nhận ra, rốt cuộc Bạc Cận Ngôn đang làm gì?

Giản Dao vốn tưởng anh chỉ đưa cô đến nơi này ăn cơm, không ngờ anh thuê cả một căn phòng sang trọng.

Anh chàng này… rõ ràng đã bắt đầu “dốc toàn lực”.

Giản Dao đỏ mặt, đi ra ngoài thang máy.

Đập vào mắt cô đầu tiên là phòng khách rộng lớn, đèn trần pha lê rực rỡ, ghế sofa da thật hình cung kiểu Âu. Cảnh đêm bên ngoài cửa sổ ở phía đối diện xán lạn, trong phòng không một bóng người.

Một bên là hành lang trải thảm nhung đỏ thông sang một căn phòng khác. Tiếng nhạc du dương vọng ra ngoài, bên đó phảng phất có tiếng bước chân đi lại nhẹ nhàng.

Giản Dao đi chầm chậm qua căn phòng bên kia. Khi đi qua một tấm bình phong kim loại chạm rỗng, Giản Dao đứng sững lại.

Đây là một phòng ăn vô cùng trang nhã. Chiếc bàn tròn nhỏ màu nâu thẫm bóng loáng đặt ở giữa phòng. Bên trên đặt một cây nến trắng rất dài, ngọn lửa dịu dàng đung đưa. Trên bàn còn xuất hiện một bó lan hồ điệp màu hồng tím rất đẹp.

Một cô gái trẻ tuổi đứng bên cạnh đang kéo đàn violon. Tiếng đàn êm tai như tiếng nước suối chảy.

Bạc Cận Ngôn đang đứng ở một đầu tấm thảm. Anh mặc áo sơ mi và quần âu là thẳng nếp. Ánh sáng mông lung ở bên ngoài cửa số chiếu vào mặt anh, trông như bức họa. Đôi mắt đen trầm tĩnh của anh nhìn cô chăm chú.

“Hi!” Giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc vang lên.

Giản Dao: “…Hi”

Anh đứng trong ánh nến và tiếng nhạc, từ từ tiến lại gần cô. Dáng người anh cao lớn sừng sững, khóe mắt ẩn hiện ý cười như có như không: “Tối nay em rất đẹp.”

Giản Dao tưởng hôm nay tham gia buổi tiệc nên đã chọn bộ váy đẹp nhất, đồng thời vấn tóc lên cao, để lộ cần cổ và bờ vai trắng ngần. Cô còn đeo sợi dây chuyền kim cương Bạc Cận Ngôn tặng trước đó.

“Cám ơn anh.” Giản Dao đáp khẽ. Nụ cười mang hàm ý sâu xa của anh khiến tim cô đập thình thịch. Bởi vì cô biết rõ “hàm ý” của anh là gì. Hơn nữa, cách ăn mặc của cô tựa hồ rất hợp khẩu vị của anh.

Bạc Cận Ngôn cầm tay Giản Dao, đưa cô đi đến bàn ăn ngồi xuống.

Tiếng đàn violon càng réo rắt, sấc đêm ngoài cửa sổ càng lung linh huyền ảo.

Các món ăn tinh tế hấp dẫn. Trong suốt bữa ăn, Bạc Cận Ngôn không nhiều lời. Nhưng khóe miệng anh luôn nở nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt nhìn cô cũng sâu thẳm và vui vẻ. Chỉ có vậy cũng đủ khiến Giản Dao đỏ mặt ngượng ngùng.

Hai người nhanh chóng kết thúc bữa ăn.

Bàn ăn được dọn sạch, cô gái chơi violon cũng đi ra ngoài thuận tay khép cửa. Căn phòng rộng lớn chỉ còn lại hai người ngồi đối diện nhau trong ánh nến huyền ảo.

Giản Dao cầm bó hoa lan hồ điệp trên bàn cho đỡ thẹn thùng: “Đẹp quá.”

Bạc Cận Ngôn đột nhiên đứng dậy, đi vòng qua bàn ăn về phía Giản Dao. Cảm nhận được mùi hương của anh mỗi lúc một gần, toàn thân cô cứng đờ. Sau đó, một bàn tay lớn đột nhiên đoạt bó hoa trong tay cô ném xuống bàn.

“Đừng quan tâm đến hoa nữa, chúng ta đi phòng ngủ.”

Mặt Giản Dao nóng ran. Cô không lên tiếng cũng không ngẩng đầu, để mặc Bạc Cận Ngôn kéo cô đứng dậy.

Bạc Cận Ngôn đương nhiên phát hiện sự ngượng ngùng của Giản Dao, anh cất giọng trầm ấm, pha lẫn ý cười: “Em căng thẳng gì chứ?” Ngừng vài giây, anh nói tiếp: “Tuy anh không có kinh nghiệm, nhưng tư chất và năng lực lĩnh hội của anh xuất sắc hơn người thường. Ngoài ra, khả năng quan sát của anh cũng rất mạnh, anh sẽ làm tốt mọi chuyện.”

Giản Dao ngượng đến mức không có lời nào đáp lại.

Vừa đi vào phòng ngủ, Giản Dao liền sửng sốt bởi cảnh tượng trước mắt.

Dưới ngọn đèn chùm vuông trông rất nghệ thuật và nhiều màu sắc, một chiếc giường lớn màu trắng đặt giữa phòng. Ba mặt của căn phòng đều là tường kính, kết nối thành cảnh khung cảnh 270 độ lộng lẫy giữa không trung. Trên đầu là trăng sao lấp lánh, dưới chân là phong cảnh toàn thành phố.

Cô và Bạc Cận Ngôn sẽ thân mật trên chiếc giường này?

Đúng là ngạo mạn đến mức khó có thể tưởng tượng. Quả nhiên là phong cách của anh.

Do tâm trạng căng thẳng, lòng bàn tay Giản Dao rịn mồ hôi. Tiếp theo, cô và anh sẽ lên giường hay sao?

Ai ngờ Bạc Cận Ngôn liếc qua Giản Dao rồi cầm tay cô. Anh không dẫn cô đi về phía chiếc giường ngủ mà đi đến bên cửa sổ.

Một tay anh chống lên tấm kính, một tay vuốt ve gáy Giản Dao: “Em nhắm mắt lại đi.”

Giản Dao: “… Anh định làm gì?” Do anh thường có những hành động không đoán nổi nên cô thấy hơi căng thẳng.

Giản Dao vừa dứt lời, một bàn tay mát lạnh che đôi mắt của cô. Bạc Cận Ngôn cúi đầu, hôn lên vành tai cô, đồng thời nói thì thầm: “Khi nào anh bảo em mở mắt em thì hãy mở.”

Giản Dao cứng đờ người trước nụ hôn của anh. Bạc Cận Ngôn dường như rất hưng phấn, bờ môi anh từ tai Giản Dao di chuyển xuống dưới, dừng lại ở cần cổ nõn nà của cô. Giản Dao run rẩy trong lòng anh, hai mắt bị tay anh che mất, cô chỉ còn cách túm lấy áo sơ mi của anh.

“Còn phải đợi bao lâu nữa?” Giản Dao hỏi nhỏ.

“Sắp rồi.” Bạc Cận Ngôn bắt đầu cắn mút trên cổ cô.

Phản ứng đầu tiên của Giản Dao là, chắc chắn anh đã học được chiêu mới. Mấy ngày trước anh hôn cô cuồng nhiệt nhưng động tác tương đối đơn giản. Còn bây giờ, rõ ràng chỉ là sự đụng chạm nhẹ nhàng, vậy mà toàn thân Giản Dao tê liệt, thậm chí đến hơi thở cũng biến thành dồn dập.

Ý nghĩ thứ hai của Giản Dao là, cô biết Bạc Cận Ngôn muốn cho cô xem thứ gì. Từ chiếc xe hơi sang trọng, khách sạn xa hoa và bữa tối trong ánh nến, cô gần như có thể đoán ra, tiếp theo anh chắc chắn bảo nhân viên của khách sạn từ tầng dưới thả một chùm bóng bay treo tấm băng rôn viết lời tỏ tình, để bóng bay bay ngang qua mặt cô.

Trời ạ, hy vọng anh đừng viết: “Làm tình với anh đi, Giản Dao!”

Giản Dao đang chìm trong suy tư, Bạc Cận Ngôn đột nhiên buông tay, môi lưỡi anh cũng tạm thời rời khỏi làn da cô. Giản Dao từ từ mở mắt, liền nhìn thấy vô số luồng khói trắng màu bạc bay vút lên không trung như từng đợt sóng nước. Đến nơi cao nhất, nó bất thình lình nở rộ thành bông hoa khổng lồ. Cả bầu trời rực sáng trong giây lát.

Giản Dao hết sức kinh ngạc. Không ngờ Bạc Cận Ngôn chuẩn bị màn pháo hoa cho cô xem. Không phải cô chưa từng nghĩ đến khả năng này nhưng thành phố B không cho phép bắn pháo hoa bừa bãi, trừ khi…

“Pháo hoa mừng Quốc khánh.” Bạc Cận Ngôn cất giọng kiêu ngạo: “Bây giờ em đang đứng ở điểm ngắm pháo hoa tốt nhất trong thành phố.”

Chỉ vài giây sau, vô số pháo hoa bay vút trên trời. Cả bầu trời sáng rực với những bông hoa đủ loại màu sắc. Bên ngoài tường kính chỉ còn lại những bông hoa lửa nở rộ trước mặt cô.

Giản Dao say mê ngắm nhìn. Bạc Cận Ngôn đứng bên cạnh tất nhiên không xem màn pháo hoa vô vị, mà chăm chú ngắm Giản Dao.

Kiến nghị thứ hai của Phó Tử Ngộ: Đưa Giản Dao đi thưởng thức phong cảnh đẹp nhất, lãng mạn nhất trong thành phố.

Bạc Cận Ngôn ngẫm nghĩ một hồi, đột nhiên nhớ ra hồi Tết Giản Dao thích xem bắn pháo hoa. Khi anh nói với Phó Tử Ngộ, Phó Tử Ngộ gật đầu: “Rất tuyệt, chẳng có người phụ nữ nào không thích pháo hoa. Cô ấy nhất định sẽ chủ động hôn cậu, sau đó tiếp nhận thân thể của cậu một cách tự nhiên.”

Ừm… Anh đang chờ đợi đây. Nếu cô không chủ động hôn anh, anh sẽ hôn cô.

Giản Dao quả nhiên quay người về phía Bạc Cận Ngôn trong ánh sáng pháo hoa lung linh. Gương mặt thanh tú của cô ửng hồng, đôi mắt đen lấp lánh.

“Cám ơn anh, Cận Ngôn.” Cô cất giọng dịu dàng.

“Không có gì.” Bạc Cận Ngôn mỉm cười: “Chỉ cần em cảm thấy lãng mạn là được.”

Bởi vì không khí lãng mạnh là chất xúc tác tuyệt vời nhất của cuộc ái ân.

Giản Dao cười tủm tỉm. Cô không tiếp tục ngắm pháo hoa mà thẹn thùng nhìn Bạc Cận Ngôn. Sau đó, cô tiến lên một bước, nhẹ nhàng ôm cổ anh, nhắm mắt đặt nụ hôn lên môi anh.

Nụ hôn này khác những lần trước đó. Cả người Giản Dao tựa vào lòng Bạc Cận Ngôn, phảng phất tự nguyện giao bản thân cho anh. Môi lưỡi của cô mô phỏng động tác của anh, khiêu khích, cuốn lấy đầu lưỡi của anh.

Trái tim Bạc Cận Ngôn xao động trong giây lát.

Anh vốn còn chuẩn bị hai tiết mục lãng mạn nữa, nhưng trực giác báo cho anh biết, chúng không cần dùng đến. Bạc Cận Ngôn bế ngang người Giản Dao, đi về chiếc giường ngủ.

Giản Dao tựa vào lồng ngực anh, được anh nhẹ nhàng đặt xuống giữa chiếc giường. Pháo hoa bên ngoài bức tường kính vẫn xán lạn trên bầu trời. Ánh sáng trên đỉnh đầu hai người mông lung như một giấc mộng. Bạc Cận Ngôn cúi xuống nhìn cô, gương mặt anh lại một lần nữa ẩn hiện ý cười cao ngạo, có phần đắc ý.

Anh rất vui vẻ.

Cận Ngôn, em cũng vậy. Tuy em căng thẳng nhưng cũng hạnh phúc biết bao.

“Giúp anh cởi quần áo.” Giọng nói của Bạc Cận Ngôn thầm thấp như dòng nước, anh nhìn sâu vào mắt cô.

Giản Dao đỏ bừng mặt, giơ tay cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của anh. Một cúc, hai cúc, ba cúc… Trong lúc tâm tình chao đảo, cô đột nhiên cảm thấy đùi nong nóng, Bạc Cận không biết thò tay vào váy cô từ lúc nào.

“Đừng dừng lại, tiếp tục cởi.” Bạc Cận Ngôn đột nhiên mở miệng, cắt ngang mạch suy nghĩ của Giản Dao: “Trừ khi em thích anh mặc quần áo làm chuyện đó.”

Giản Dao càng xấu hổ. Cô tập trung toàn bộ sự chú ý vào bàn tay không an phận của anh, trong khi hai tay tiếp tục cởi áo sơ mi của anh. Bạc Cận Ngôn mỉm cười hài lòng, lập tức đè xuống người cô. Giản Dao đặt một tay chắn ngực anh theo phản xạ có điều kiện.

Chết mất thôi, anh đừng nhìn cô bằng ánh mắt sắc bén như xẹt điện đó. Bàn tay đang ở trong váy cô ngày càng bạo dạn…

Ngón tay dài linh loạt vuốt ve bên ngoài lớp vải mỏng, khiến Giản Dao rùng mình. Nhưng đây mới chỉ là sự bắt đầu. Cảm nhận thấy khu vườn bí ẩn sau lớp vải mỏng trở nên ướt át, Bạc Cận Ngôn nhếch miệng: “Em có phản ứng rồi, còn nhanh hơn anh tưởng.”

Giản Dao sắp phát điên. Cô vùi đầu vào ngực Bạc Cận Ngôn, nghẹn ngào kháng nghị: “Anh đừng nói nữa có được không?”

Bạc Cận Ngôn nhìn cô, ý cười trong khóe mắt anh càng sâu hơn.

“Không được.” Anh từ tốn đáp: “Chúng ta phải giao lưu bất cứ lúc nào. Bởi vì hoạt động giao lưu giúp cho cuộc ái ân càng hoàn hảo hơn.”

Vừa dứt lời, Bạc Cận Ngôn liền vạch lớp vải mỏng, ngón tay tiến vào bên trong. Toàn thân Giản Dao run rẩy, cô thở hắt ra, mỗi tế bào trên cơ thể dường như đều bị ngón tay của anh chi phối.

Đầu tiên, ngón cái của anh day day ở một điểm mềm mại nào đó, làm hai chân Giản Dao mềm nhũn. Sau đó, cả ngón trỏ cũng tiến vào nơi bí ẩn. Bạc Cận Ngôn chau mày, động tác tay không dừng lại, rõ ràng anh đang tìm kiếm điều gì đó.

“Ở đây phải không?” Anh ngoáy đầu ngón tay, Giản Dao thở dốc. Gương mặt Bạc Cận Ngôn giãn ra, anh cảm thán: “Xem anh tìm chuẩn chưa kìa.”

Mặt Giản Dao gần như nhỏ ra máu. Cô chỉ có thể túm chặt cánh tay anh. Phát hiện ra phản ứng kịch liệt của cô, Bạc Cận Ngôn mỉm cười: “Đừng căng thẳng quá, em cứ hưởng thụ là được.” Anh cúi xuống hôn cô, thân hình cao lớn nằm đè trên người cô, khiến cô không thể nhúc nhích. Trong khi đó, bàn tay ấm nóng ngày càng thành thạo, như cá gặp nước.

Bạc Cận Ngôn không ngừng vuốt ve, đùa nghịch. Động tác của anh lúc nhanh và mạnh, lúc lại chậm rãi xoay một vòng… vô cùng dứt khoát và trôi chảy, không cho Giản Dao cơ hội thở hắt ra. Cả người cô cong lên như con tôm bị luộc chín dưới thân anh.

“Anh… Anh học được ở đâu thế?” Giản Dao vừa thở hổn hển vừa hỏi.

Bạc Cận Ngôn nhướng mắt nhìn cô, miệng mỉm cười: “Em nói thủ pháp này?”

Giản Dao càng đỏ mặt: “Ừ.”

“Một cuốn sách của Pháp.” Ạnh đáp: “Cẩm nang về chuyện phòng the tuyệt vời nhất”. Có thời gian em cũng nên đọc thử.”

“Em không đọc…” Nửa câu sau của Giản Dao tắc nghẽn ở cổ họng, bởi vì động tác của anh lại tăng nhanh. Ngón tay của Bạc Cận Ngôn lúc nhanh lúc chậm, lúc nặng lúc nhẹ, khiến toàn thân cô dần nóng như lò lửa. Một cảm giác cầu mà không được vô cùng xa lạ và mãnh liệt nhấn chìm cô.

“Wow… Cảm giác ngày càng kịch liệt đúng không em?” Bạc Cận Ngôn cất giọng khàn khàn.

Giản Dao đã không chịu nổi. Dưới đầu ngón tay của anh, ở nơi sâu thẳm trong thân thể cô xuất hiện một sự run rẩy kỳ lạ, như từng đợt sóng dâng tràn. Nhịp tim của cô đã trở nên không ổn định. Thân hình cao lớn của Bạc Cận Ngôn vẫn ở trên người cô, đôi mắt tối sẫm của anh nhìn cô chăm chú, động tác tay ngày càng linh hoạt thành thục…

Không công bằng… Rõ ràng cả cô và anh đều là lần đầu tiên, tại sao cô nhanh chóng bị giày vò đến mức gần như chỉ còn lại hơi thở yếu ớt, còn anh cứ ung dung chẳng khác nào một cao thủ tình trường lão luyện, tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của anh?

Nhưng Giản Dao đã không còn sức lực kháng nghị. Cảm giác sắc bén rõ ràng đó phảng phất như dòng điện màu trắng nhấn chìm cơ thể cô trong giây lát.

“A…” Giản Dao bật ra tiếng kêu khẽ, toàn thân run rẩy kịch liệt. Cô ra sức đẩy tay Bạc Cận Ngôn: “Đừng, đừng mà… em không chịu nổi nữa.”

Bạc Cận Ngôn cúi đầu ngắm người phụ nữ dưới thân. Theo chỉ dẫn trong “Cẩm nang chuyện phòng the”, ngón tay anh không tiếp tục cho cô sự kích thích mãnh liệt mà nhẹ nhàng vuốt ve bên ngoài nơi mềm mại, để cô từ từ bình ổn.

Tuy nhiên, nội tâm của Bạc Cận Ngôn không bình tĩnh như Giản Dao tưởng. Từng dòng khí nóng cuộn trào trong thân thể anh.

Cô quá gợi cảm, người phụ nữ của anh vô cùng cuốn hút. Lúc đạt đến cao trào, hai chân cô hơi co lại, chống vào bắp chân anh. Làn da trắng nõn của cô ánh lên sắc hồng rực rỡ. Sách vở không hề đề cập đến điều này.

Có trời mới biết anh muốn lập tức chiếm hữu cô đến nhường nào. Wow… nhất định sẽ là một cảm giác tuyệt diệu không gì sánh bằng. Ngắm nơi mềm mại đã hoàn toàn ướt át của cô, bụng dưới Bạc Cận Ngôn co thắt, bộ phận nào đó cương cứng nóng bỏng đến mức sắp nổ tung. Thân thể cô là thứ duy nhất có thể vỗ về xoa dịu.

Không, anh cần đợi thêm lát nữa, còn một chuyện anh muốn cô làm với anh.

“Giản Dao, sờ anh đi.” Bạc Cận Ngôn cúi đầu ngậm lấy nụ hoa trên ngực cô. Anh túm tay cô đưa xuống dưới. Thân thể anh sôi sục, cuối cùng cô cũng sắp chạm vào bộ phận đàn ông kiêu ngạo của anh.

Toàn thân Giản Dao mềm nhũn, bắp chân tê liệt, nơi sâu thẳm trong thân thể ướt át khó diễn tả. Đầu óc cô mê man. Khi cô ngẩng đầu đối mắt Bạc Cận Ngôn, tay cô đã bị anh đặt vào bộ phận đặc biệt của anh.

Giản Dao lại một lần nữa đỏ mặt. Trời ơi, cứ tiếp tục như vậy chắc chắn cô sẽ bị rút hết dưỡng khí mất.

Nhưng đã đến nước này, dù vô cùng xấu hổ, Giản Dao vẫn nắm lấy nơi đó, từ từ đưa tay ra vào.

Chỉ trong mấy giây, cổ họng Bạc Cận Ngôn trở nên khô rát, bộ phận nhạy cảm ngày càng cương cứng. Tuy động tác của cô không thành thạo, cũng không theo quy luật hay tốc độ, mà chỉ giống đang sờ mó… một động vật nhỏ, nhưng cũng đủ khiến máu nóng trong cơ thể anh kêu gào được giải phóng.

“Em tuyệt quá…” Bạc Cận Ngôn cảm thán một câu.

Giản Dao xấu hổ chết đi được: “Thật chứ?” Cảm nhận vật đàn ông trong tay, cô hơi hiếu kỳ, không nhịn được mở miệng nói: “Thật ra nơi này của anh… chẳng giống ngoại hình của anh chút nào.”

Anh có diện mạo trắng trẻo tuấn tú như vậy, nhưng thứ đó hoàn toàn ngược lại…

Bạc Cận Ngôn hiểu ý Giản Dao. Câu nói của cô lọt vào tai đàn ông, giống một lời tán dương. Bạc Cận Ngôn không thể tiếp tục nhẫn nhịn, anh nắm tay cô ấn xuống giường. Sau đó anh nhấn người, tiến vào thân thể cô.

Nơi bí ẩn của người phụ nữ đã tiết đầy chất dịch nhưng vẫn khít chặt như cũ. Bạc Cận Ngôn mới chỉ tiến vào một chút đã bị mắc kẹt. Tuy nhiên, anh vẫn thấy vô cùng sảng khoái. Anh nhìn Giản Dao chăm chú, đôi mắt tối thẫm, gương mặt đỏ bừng.

“Wow…” Bạc Cận Ngôn thở dài một tiếng.

Giản Dao thở hắt ra, cô cảm thấy bên dưới rất đau.

Bạc Cận Ngôn đỡ eo cô, lại đâm mạnh vào trong. Lần này, Giản Dao đau không chịu nổi, cô mở miệng kháng nghị: “Đau quá! Chẳng phải anh nghiên cứu sách vở rồi? Sao còn làm đau em?”

Vào thời khắc này, Bạc Cận Ngôn lần đầu tiên không muốn nói chuyện, chỉ muốn nhanh chóng chiếm trọn nơi tiêu hồn của cô. Ừm… nơi mềm mại ấm áp đó bao quanh bộ phận đàn ông của anh, chẳng khác nào dùng thuốc mê dụ dỗ anh. Anh không thể đè nén ham muốn xuyên qua người cô. Cảm giác của anh bây giờ vừa khó chịu vừa khoan khoái.

Nhưng cô kêu đau.

Bạc Cận Ngôn thở một hơi dài, cố gắng hết sức kiềm chế ham muốn mãnh liệt. Anh giữ nguyên tư thế bất động, ngón tay lại một lần nữa vuốt ve khu vườn bí ẩn của Giản Dao.

“Em hãy thả lỏng cơ thể.” Anh dỗ dành: “Em sẽ rất sung sướng. Kỹ thuật của anh không gì sánh bằng.”

Nghe anh nói vậy, Giản Dao phì cười.

Nhưng cô lập tức không cười nổi, bởi Bạc Cận Ngôn vừa cử động ngón tay, vừa từ từ nhích người sâu vào bên trong. Dưới hai tầng kích thích, toàn thân Giản Dao lại bắt đầu run rẩy. Anh đúng là cao thủ… quả nhiên cô không còn thấy đau như trước.

Lúc Bạc Cận Ngôn hoàn toàn chôn sâu trong người Giản Dao, cả hai đều im lặng. Cảm giác này vừa xa lạ vừa kích thích. Hai thân thể nối liền, không khí xung quanh mùi hương của họ. Hai trái tim đập nhanh như trống trận, bởi vì tiếp theo sẽ là cuộc ái ân cuồng nhiệt nhất.

“Bây giờ em đã có cảm giác chân thực chưa?” Bạc Cận Ngôn hỏi nhỏ bên tai Giản Dao.

Giản Dao mơ màng nhìn anh: “Rồi.”

Liệu còn tồn tại điều gì chân thực hơn lúc này? Trong đêm tối đẹp đẽ như mộng ảo, anh ở bên cạnh em, chôn trong thân thể của em. Là một người đàn ông kiêu ngạo, nhưng anh nồng nhiệt với em và yêu thương em như vậy. Anh khiến em chìm đắm, cũng khiến em điên cuồng. Cuối cùng chúng ta cũng trở thành hai người thân mật nhất trên thế giới này, quyến luyến quấn quýt, gắn bó như môi với răng.

Em vô cùng ước ao, thời khắc này là mãi mãi. Em có thể ngày đêm ở bên anh, đi cùng anh đến hết cuộc đời. Chúng ta luôn yêu thương nhau, vĩnh viễn không xa rời…

 

Chương 58

Ánh mặt trời từ ba phía chiếu rọi vào phòng, khiến cả căn phòng sáng rực hẳn lên. Giản Dao đang nằm ngay trung tâm phát sáng trên chiếc giường lớn hỗn loạn. Còn Bạc Cận Ngôn đang chìm trong ánh sáng huyễn hoặc đó, tại nơi bí mật ẩn giấu bảo vật, không ngừng tìm kiếm đòi hỏi.

Ngôn ngữ không đủ để biểu đạt cảm xúc của anh lúc này. Mỗi một giọt mồ hôi, mỗi một giọt mật ngọt của cô chảy ra, còn có mỗi một tấc da thịt đang run lên của cô, dường như đều bị anh nắm giữ, đều nhảy múa cùng anh.

Mỹ nhân yêu kiều non nớt như lan, chỉ vì quân tử mà cúi mình. Niềm vui thích nguyên thủy nhất của nam nữ, thì ra là chuyện đẹp đẽ diệu kỳ đến thế. Những lời giải thích đơn điệu qua loa về chuyện tình dục trong sách lý luận, căn bản giống như câu chuyện cười vậy. Theo anh thấy, nên đổi thành ‘Không cách nào miêu tả bằng chữ, đề nghị người đọc nên đích thân trải nghiệm cảm giác vui sướng tột đỉnh trong đó’.

Hơi thở dốc của cô bị chôn giấu giữa đống chăn, vòng eo tinh tế mềm mại lay động theo từng tiết tấu của anh. Gò má đỏ bừng như lửa, đôi mật đào đẫy đà nảy lên, còn có đôi chân run rẩy đang quấn quanh eo anh… Cô vừa mềm mại yếu đuối lại vừa mê người. Mỗi một lần tiến vào, cảm giác bị cô nóng bỏng bao chặt lấy, đều mất hồn vô cùng.

Ngón tay lớn thon dài, nhẹ nhàng vuốt ve dọc theo đường cong nõn nà như tuyết trắng. Công kích của anh cũng giống phong cách xử lý bất cứ chuyện gì của anh vậy: nhanh chóng, chính xác, mạnh mẽ, lại không mất đi sự tao nhã phóng túng. Toàn bộ quá trình anh vẫn không quên cúi đầu bên tai cô, dùng giọng nói trầm thấp gợi cảm, trắng trợn kích thích dụ hoặc:

“Ờ… xem ra em rất thích tiết tấu ‘chín cạn một sâu’ này.”

“Đừng cắn môi, kêu ra đi, như vậy sẽ khiến anh càng sung sướng hơn.”

“Em đã ẩm ướt như thế rồi kìa… Bảo bối, lần này sẽ càng tuyệt hơn lần trước.”

Những lời nói ‘mặt dày vô sỉ’ như vậy, thế mà vẻ mặt của anh vẫn cực kỳ thẳng thắn chân thành, chỉ khiến Giản Dao xấu hổ đến hận không thể lấy băng keo dán miệng anh lại. Nhưng toàn thân cô đã sớm trở thành đống bùn nhão, hô hấp đứt đoạn, đâu còn hơi sức để kháng nghị nữa?p>

Vì thế tiếp tục bị anh dùng thân thể và lời nói, hai thứ cùng kích thích cảm quan, khoái cảm ngày càng kịch liệt, ngày càng bén nhọn… Toàn thân cô dường như đang đắm chìm trong hơi thở nóng bỏng, mờ mịt không chỗ che giấu, duy nhất chỉ có anh ở bên trong cô, không ngừng tiến về phía trước, mới là sự tồn tại mãnh liệt chân thực nhất.

Rốt cuộc, trong một nháy mắt, lần đâm sâu cuối cùng của anh, cánh tay mạnh mẽ ôm chặt lấy eo cô, thân hình anh nặng nề bao trùm lên người cô. Anh cũng không còn luật động nữa, chỉ có mỗi một chỗ, lấy tiết tấu mạnh mẽ nhất, cùng run rẩy kịch liệt với bộ phận non nớt của cô. Toàn thân Giản Dao lại co rút lần nữa, bàn tay chống trên lồng ngực anh, hết mở rồi lại nắm, cuối cùng cấu lấy da thịt anh không buông. Mồ hôi trên trán anh rơi xuống mặt cô, gương mặt trắng trẻo tuấn tú ngạo mạn nhăn lại, đôi mắt đen sẫm lại từ từ ẩn hiện ý cười… “A…” Anh thở dài một hơi, xoay mình lật khỏi người cô, cùng nằm song song trên giường với cô.

Hai người nhìn chằm chằm trần nhà, vẫn chưa ổn định hơi thở của mình, nhất thời không nói ai nói với ai lời nào. Giản Dao với lấy cái chăn đang cuộn thành một đống bên cạnh, trùm lên người mình. Anh nhìn sang, cũng lật một góc chăn chui vào.

Qua một lúc, anh giơ tay ôm lấy cô, để cô nằm sấp trong lòng mình. Trong đôi mắt thanh lạnh, tình dục vẫn chưa lui đi, nhưng ý cười nhàn nhạt đã tăng lên.

“Cảm giác thế nào?” Anh nhìn lên chiếc đồng hồ kiểu cổ ở trong góc phòng: “Lần này là 1 giờ 34 phút. Nếu như em nhận thấy chưa đủ, lần sau anh hoàn toàn có thể kéo dài thêm.”

Anh cố ý cường điệu thời gian, khiến Giản Dao vừa xấu hổ vừa buồn cười. Ngón tay gãi nhè nhẹ lồng ngực anh: “Thật ra anh không cần để ý thời gian của lần đầu tiên. Mới đầu chưa có kinh nghiệm mà…”

Sắc mặt Bạc Cận Ngôn lạnh nhạt trầm mặc.

Tình hình lần đầu tiên tối qua, hai người vẫn còn nhớ rất rõ. Bạc Cận Ngôn tiến vào chưa được bao lâu, mới mạnh mẽ hoạt động mấy chục lần, Giản Dao cũng bắt đầu thích ứng từ trong cơn đau, nhỏ giọng như muỗi kêu nói với anh: “Ừm, có cảm giác rồi, thật thoải mái.” Có lẽ bị lời tình tự của người trong lòng kích thích, chỉ thấy gương mặt tuấn tú của anh lộ ra vẻ căng cứng. Lần đầu tiên phá lệ, trong mắt anh ánh lên nhiều tia phức tạp: khó nhịn, không nỡ, nóng bỏng, xấu hổ… đủ loại cảm xúc đan xen vào nhau, anh liền cấp tốc rút lui ra ngoài…

Bạc Cận Ngôn đương nhiên hiểu rất rõ, lần đầu tiên của đàn ông bởi vì bị kích thích lạ lẫm và mãnh liệt, đa số đều rất ngắn ngủi. Nhưng điểm mấu chốt là, trước khi làm với Giản Dao, anh tin chắc rằng, bản thân mình trên phương diện này cũng có thiên phú không giống với người bình thường, hoàn toàn có thể khiến lần đầu tiên của cô có được trải nghiệm cực kỳ dài cực kỳ mãnh liệt…

Vì thế sau khi chuyện tối qua xảy ra, mấy lần sau đó, anh đều không ngừng kéo dài thời gian, nhưng dường như thất bại lần đầu tiên khiến anh có chút không cam lòng. Hôm nay vừa tỉnh dậy, anh lại nhịn không được muốn thêm một lần, chính là muốn thể hiện thực lực của mình với Giản Dao lần nữa, đồng thời cũng thành công gia tăng thời gian bình quân bao gồm cả lần đầu tiên, nâng lên hơn một tiếng đồng hồ.

Con số này, cũng coi như khiến anh có chút vừa lòng với bản thân mình.

“Xin lỗi vì đã làm em sưng lên.” Anh cúi đầu nhìn chằm chằm cô nói: “Nhưng mà không cần lo lắng, trong nhà có thuốc. Hơn nữa anh thấy tính đàn hồi của da em rất tốt, chắc sẽ nhanh chóng hồi phục lại nguyên trạng thôi.” Rõ ràng trong đầu anh lại đang liên tưởng đến hình ảnh của cái gọi là ‘nguyên trạng’, ý cười càng thêm thâm sâu.

Giản Dao nhất thời đỏ bừng cả mặt, giơ tay đấm anh một cái: “Sao anh lại có… loại thuốc này?”

Bạc Cận Ngôn nở nụ cười kiêu ngạo liếc cô một cái: “Làm tình là bước quan trọng trong việc phát triển quan hệ giữa anh và em, em cho rằng anh sẽ có chỗ nào không suy nghĩ chu đáo?”

Giản Dao yên lặng trong giây lát, mỉm cười đáp: “Đúng rồi, rất chu đáo, trừ lần đầu tiên nhanh như tia chớp ra.”

Cô nói lời này hoàn toàn chính là châm ngòi nổ, mắt Bạc Cận Ngôn chợt tối lại, nhìn chằm chằm cô mấy giây. Anh chỉ nhìn thôi cũng khiến lòng cô run rẩy, cô lập tức xoay người muốn xuống giường: “Em đi tắm trước…”

Eo lại bị anh tóm chặt, thân thể đàn ông cao gầy đè lên lần nữa, khí nóng bao trùm lấy cô, đôi mắt đen thẫm nhìn cô chăm chú: “Xem ra thời gian bình quân vẫn chưa đủ lâu, mới khiến em nhớ mãi không quên lần đầu tiên.”

Thân dưới bắt đầu mạnh mẽ tiến vào, Giản Dao thét một tiếng chói tai: “Em sai rồi, em sai rồi, đủ rồi đủ rồi.”

Căn phòng lại quấn quýt si mê.

Khi Giản Dao tỉnh dậy lần nữa, đã vào giữa trưa. Cả căn phòng lấp lánh dưới ánh mặt trời từ bốn phía, mùi hương ấm áp sạch sẽ bao trùm lấy thân thể rã rời vô lực của cô.

Trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy, Bạc Cận Ngôn đang tắm. Cô trốn ở trong chăn ngơ ngẩn một lúc, nhớ đến mỗi giây phút của tối qua và sáng nay, liền cảm thấy triền miên kích động như một giấc mơ. Hiện giờ, cô đã thật sự đem cả thân thể giao cho anh rồi. Ý nghĩ này, chỉ nghĩ thôi cũng khiến lòng người ngọt ngào tan chảy.

Đúng lúc này, điện thoại cầm tay của Bạc Cận Ngôn đặt trên bàn vang lên, Giản Dao quấn lấy ga giường đi qua, cầm lên xem thì thấy là của Phó Tử Ngộ.

Sao anh ấy lại gọi vào giờ này? Giản Dao thoáng có cảm giác xấu hổ như bị người ta bắt gặp, cao giọng nói: “Điện thoại của Tử Ngộ.” Sau đó bắt máy nói: “Tử Ngộ, anh chờ chút, anh ấy tới ngay đây.”

Phó Tử Ngộ ở đầu bên kia hình như đang cười: “Không vội không vội, rời giường rồi à? Không làm phiền hai người chứ?”

Gò má Giản Dao nhất thời nóng bừng, rõ ràng là anh ấy biết rồi. Lúc này thấy Bạc Cận Ngôn đi ra từ phòng tắm, cô dứt khoát không đáp, đưa điện thoại cho anh.

Mái tóc của Bạc Cận Ngôn vẫn còn ẩm ướt nhỏ nước, chưa mặc quần áo, chỉ quấn một cái khăn tắm quanh eo, lại càng lộ rõ đường cong toàn thân trần trụi, thon dài, rắn rỏi.

Giản Dao ngồi ở trên giường ngắm anh, gò má hơi nóng lên, nhưng lại cảm thấy mềm lòng.

Sau này, bọn họ sẽ thường xuyên trần trụi đối mặt nhau thế này.<>

“Có chuyện gì?” Lúc Bạc Cận Ngôn tiếp lấy điện thoại, trong mắt vẫn còn ý cười nhàn nhạt.

Phó Tử Ngộ vốn muốn gọi điện quan tâm bạn. Dù sao Giản Dao trời sinh tính tình điềm đạm hay thẹn thùng, tuy rằng Bạc Cận Ngôn có để ý nhưng thật sự là dây thần kinh rất thô. Cho nên anh sợ Bạc Cận Ngôn tối qua gặp khó khăn. Hiện giờ nghe thấy giọng điệu của bạn, làm gì có đạo lý chưa ăn được, ngược lại không chừng còn là rất no nữa kìa.

Chậc chậc chậc… Tiểu thư Giản Dao, thật sự khổ thân em rồi, xử nam hai mươi sáu năm đấy!

Vì thế anh nói với Bạc Cận Ngôn: “Không có gì, chỉ muốn chúc mừng thôi.” Lại cười cười hỏi: “Cảm giác thế nào?”

Ý cười trên môi Bạc Cận Ngôn càng sâu: “Cám ơn, cảm giác vô cùng tuyệt vời.”

Giản Dao ở bên cạnh nghe thấy anh nói như thế, lập tức muốn phát điên, cầm lấy gối đầu ném về phía anh. Bạc Cận Ngôn bị đột kích liếc mắt nhìn về phía cô.

“Đừng có thảo luận chuyện đó với Phó Tử Ngộ!” Cô đè thấp giọng nói quát lên.

Bạc Cận Ngôn cười nhẹ: “Ok.” Quay lại nói với điện thoại: “Cô ấy xấu hổ rồi, tôi không định nói tiếp, nhưng mà chắc cậu có thể tưởng tượng được, ý nghĩa của từ vô cùng tuyệt vời là gì. Chúng tôi tương đối sung sướng, một lần nữa cám ơn những kiến nghị và sự quan tâm của cậu.”

Giản Dao: “…”

Cúp điện thoại, Bạc Cận Ngôn vừa quay người đã nhìn thấy Giản Dao đang bỏ ga giường quấn quanh người ra mặc đồ ngủ, có lẽ định đi tắm rửa. Đường cong trắng trẻo mềm mại xinh đẹp, bộ phận lung linh đẫy đà lướt qua trước mắt anh, lại một lần nữa dễ dàng trêu chọc lòng anh nổi lên một cơn lửa nóng.

Ờ… Cô thuộc về anh, loại cảm giác này thật sự quá tuyệt vời.

Giản Dao vừa quay đầu lại, lập tức trông thấy ánh mắt của Bạc Cận Ngôn đang sáng quắc nhìn về phía mình.

“Sao thế?”

Bạc Cận Ngôn trầm tư trong giây lát, tổ chức lại các từ ngữ của mình, chọn một cách chính xác nhất để biểu đạt cảm giác của anh đối với cô.

“Nếu như sớm biết hợp thành một thể với em về cả cơ thể và linh hồn sẽ mang đến cảm giác sung sướng tột đỉnh thế này. Từ ngày đầu tiên gặp mặt em, anh đã ngỏ lời với em ngay lập tức.”

Cần gì phải phí phạm biết bao thời gian như vậy, nếu không anh sớm đã nắm tay cô cùng nhau đắm chìm trong hạnh phúc rồi.

Giản Dao hơi giật mình, một cảm giác hạnh phúc ngọt ngào, mềm mại lan tỏa trong lồng ngực.<>

Cái người này… ngày đầu tiên đã ngỏ lời, nếu thật như thế, đúng là rất phù hợp với tác phong ngạo mạn, tự đại lại lộ liễu trắng trợn của anh.<>

Nhưng mà…

“Cám ơn, em cũng rất vui.” Cô thì thầm.

Rất vui được ở cùng với anh, tuy rằng câu nói giả định này của anh hoàn toàn không có logic, nhưng lại là lần đầu tiên anh vì em, nói ra những lời cảm tính không logic như vậy.

Bởi vì anh yêu em, mà em cũng yêu anh sâu đậm.

***

Chớp mắt đã qua kỳ nghỉ Quốc khánh dài ngày, có người trải qua thật ngọt ngào nồng nhiệt, có người trải qua thật phong phú mệt mỏi, cũng có người lại trải qua thật đau khổ tuyệt vọng.

Đêm tối ngày 7 tháng 10, ngày cuối cùng của kỳ nghỉ dài, ở một thành phố nào đó tại phía nam, trong một công xưởng âm u yên tĩnh.

Một người đàn ông trung niên đang run lẩy bẩy, tay cầm một bình xăng, rưới đầy lên mặt đất chung quanh.

“Cầu xin cậu… đừng như vậy…” Giọng nói của ông nức nở nghẹn ngào, người đàn ông cường tráng lúc này lại rơi lệ đầy mặt: “Ba má tôi tuổi tác đã cao, còn có vợ và con nhỏ. Cầu xin cậu đừng giết tôi, tại sao lại là tôi…”

Trong bóng tối, một giọng nói đàn ông vô cùng êm tai và trầm thấp vang lên: “Bởi vì tôi thấy ông rất vừa ý, cho nên mới chọn ông.”

Người đàn ông đó thật sự là khóc không ra nước mắt. Nhưng ông biết sự tàn nhẫn của người này, hiểu bản thân không còn cách nào khác. Ông run rẩy giơ bật lửa lên, ngọn lửa bốc cao trong đêm tối hết sức dữ tợn.

“Cậu sẽ tha cho người nhà của tôi chứ?” Ông run giọng hỏi: “Chỉ cần tôi đốt lửa, tất cả những quả bom đang đặt trong nhà tôi sẽ được gỡ bỏ hết phải không?” “Đương nhiên.” Người kia đáp: “Tôi bảo đảm bọn họ sẽ không hề cảm thấy điều gì bất thường. Ha… chỉ trừ ông ra, bởi vì thù hận xã hội, mà tự phóng hỏa bỏ mạng… Bùm!”

Người đàn ông sau khi hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, hét lên một tiếng đau khổ, vung tay hất cái bật lửa rơi vào trong đống xăng lênh láng trên mặt đất…

Lúc lửa lớn hừng hực bùng lên xung quanh người ông, ông dường như nghe thấy giọng người kia càng lúc càng xa: “Đây là chuẩn bị cho người bạn tốt nhất của tôi, được chết vì cậu ta, là vinh hạnh của ông.”

Sau đó, một loạt những tiếng nổ truyền tới, ông bị cuốn vào trong luồng nhiệt chấn động đó, không còn nghe thấy bất kỳ tiếng nào.

***

Sáng sớm ngày 8 tháng 10.<>

Một chiếc xe Jeep dừng lại trong bãi đỗ xe của Cục Cảnh sát. Giản Dao mở cửa xuống xe, Bạc Cận Ngôn vẫn một thân comple như trước, rảo nhanh chân dài bước qua, hai người sóng vai nhau tiến vào tòa nhà làm việc.

Ánh nắng buổi sáng chiếu xuống, gương mặt anh trắng như ngọc, vừa mới đi được vài bước, đôi chân mày tuấn tú khẽ chau lại, liếc mắt nhìn cô chằm chằm.

“Anh vẫn còn muốn đưa ra kháng nghị với đêm qua.”

Bước chân Giản Dao khựng lại, đã nghe thấy anh tiếp tục nói: “Tại sao em lại từ chối thử tư thế mới? Em phải biết rằng với năng lực học tập và lĩnh ngộ của anh, em không thể ngăn cản việc anh tiến sâu tìm tòi về phương diện này được.”

Giản Dao đỏ mặt: “Im lặng đi!”

Bạc Cận Ngôn đương nhiên không chịu im lặng, anh liếc cô một cái, vẻ mặt thản nhiên nói: “Nếu anh đã là một trong những người đàn ông thông minh nhất trên thế giới này, đương nhiên cũng sẽ là người đàn ông ưu tú nhất trong phương diện kia.”

Mặt Giản Dao càng đỏ hơn, đúng lúc phía trước mặt có một đám cảnh sát đang đi đến, cô lập tức thấp giọng nói: “Có gì về nhà nói sau.”

Bạc Cận Ngôn cũng không tiếp tục dây dưa đề tài này nữa, ánh mắt lạnh lẽo thản nhiên lướt qua đám đàn ông phía trước. Bọn họ chắc mới vừa hoàn thành bài luyện tập buổi sáng, mỗi người đều mặc một chiếc áo thun hoặc ba lỗ, lộ ra cơ bắp căng cứng và mồ hôi nhễ nhại. Nhìn thấy hai người, bọn họ đều cười chào hỏi: “Giáo sư Bạc!” “Giản Dao, chào buổi sáng!”

Giản Dao cũng mỉm cười trò chuyện với bọn họ, lúc này cô nghe thấy Bạc Cận Ngôn ở bên cạnh, thấp giọng lẩm bẩm một mình: “Ôi… nhìn xem đám hormone phát tiết quá thừa mứa này, lại là đám đàn ông chưa được thỏa mãn nhu cầu rồi.”<>

Giản Dao sững người, bất chợt nhịn không được phì cười.p>

Đã biết bản thân anh mới là người ‘nhu cầu được thỏa mãn’ suốt cả một tuần rồi, có cần phải đắc ý như thế không!

Công việc sau một kỳ nghỉ dài, cũng không khác gì với bình thường, hai người vẫn khẩn trương và bận bịu giống lúc trước. Bạc Cận Ngôn vẫn cứ như cũ, hễ lao vào làm việc là tự tiến vào thế giới tư duy của bản thân mình. Chỉ trừ lúc nghỉ trưa, một cái ôm hôn dài dằng dặc, cộng thêm thấp giọng dụ dỗ bên tai cô: “Tối nay tiếp tục…”

Đến buổi chiều, ánh mặt trời yên ả, cả căn phòng yên tĩnh, Bạc Cận Ngôn nhận được điện thoại của Doãn Tư Kỳ.<>

Bởi vì tâm tình rất tốt, cho nên nói chuyện với chị cũng rất ôn hòa vui vẻ: “Có chuyện gì, cô chị thân ái và phiền phức của tôi?”

Tiếng cười của Doãn Tư Kỳ rất dịu dàng, vốn dĩ chị gọi điện thoại đến là muốn gọi Bạc Cận Ngôn tháng sau cùng chị trở về Mỹ để ăn mừng lễ Giáng Sinh.

“Thân thể của ba cậu gần đây không được tốt lắm.” Chị nói: “Tôi cho rằng cậu nên trở về một chuyến.”

Bạc Cận Ngôn suy nghĩ một lát, đáp: “Ok. Tôi sẽ cùng về với Giản Dao, chị đặt sẵn vé máy bay gửi qua đây.”

Đầu dây bên kia Doãn Tư Kỳ dừng một chút: “Cậu xác định muốn mang bạn gái trở về ư? Cậu biết chú Bạc luôn hi vọng cậu tìm một tiểu thư môn đăng hộ đối ở bên Mỹ mà, tư tưởng của chú ấy quá bảo thủ, tôi cũng không tán đồng. Nhưng gần đây thân thể của chú ấy không tốt, cậu xác định muốn làm như thế?”

Bạc Cận Ngôn cười nhạt: “Đó là vấn đề của ông ấy, có liên quan gì tới tôi đâu? Kể từ lúc tôi lựa chọn trường đại học đến giờ, ông vẫn luôn lấy lý do sức khỏe để uy hiếp. Đương nhiên là chưa từng thành công. Tôi thấy rất kỳ quái khi chị lại đem loại chuyện này nhắc đến như một vấn đề.”

Doãn Tư Kỳ: “… Được rồi.” Cúp điện thoại, chị ném điện thoại lên bàn, yên lặng trong chốc lát, chị lại cầm lên, gọi điện cho vị hôn phu: “Hi, tối nay đi đâu ăn cơm đây?”

Phía bên này, Bạc Cận Ngôn cũng quăng điện thoại sang một bên, ngước mắt nhìn Giản Dao ở đối diện.

Giản Dao cũng nhìn anh: “Anh muốn mang em trở về Mỹ sao?”

“Chúng ta có thể trải qua một kỳ nghỉ Giáng Sinh vui vẻ. Không bị bất kỳ ai quấy rầy.” Anh thong thả ung dung nói.

Có lẽ do giọng điệu trầm thấp lộ rõ mê hoặc, Giản Dao tự nhiên nghĩ sai lệch đi. Không bị bất kỳ ai quấy rầy, trong đầu anh nhất định là nhớ đến chuyện kia rồi.

Ngay lúc cô khinh bỉ anh, lại nghe anh vui vẻ nói: “Nếu như em bằng lòng, anh sẽ đưa em đến một số nơi, anh nghĩ những nơi mà anh thích, em nhất định cũng sẽ rất thích thú.”

Giản Dao hơi sững sờ.

“Vâng, em đương nhiên là bằng lòng rồi, em rất muốn đi.”

Thì ra là vậy. Anh chỉ đơn thuần muốn chia sẻ những nơi yêu thích với cô mà thôi. Anh chàng này thường khiến người ta mềm lòng trong lúc không để ý.

Bạc Cận Ngôn nghe được câu trả lời khẳng định, đương nhiên là vô cùng hài lòng, anh chỉ cười nhẹ rồi vùi đầu vào công việc.

Hai người đều không nói chuyện nữa, không khí trong phòng làm việc dường như có một dòng khí mềm mại dịu dàng đang chuyển động.

Chính vào lúc này, một tiếng gõ cửa nhanh gọn vang lên, hai người đồng thời ngẩng đầu, nhìn thấy đội trưởng đội cảnh sát cầm một tập tư liệu, vẻ mặt nghiêm trọng bước vào.

“Giáo sư, có một vụ án rất kỳ quái, bên phía Bộ Công an muốn để cậu xem thử.”p>

Tâm tình Giản Dao khẩn trương, gương mặt Bạc Cận Ngôn lại lộ ra vẻ bình đạm thường có: “Được thôi.”

Đội trưởng đội cảnh sát nói tiếp: “Bảy ngày Quốc khánh, ở năm thành phố trong cả nước, phát sinh các vụ án phóng hỏa tạo thành thương vong rất lớn cho người và tài sản. Hung thủ của những vụ án này, đều chết trong biển lửa, cũng có để lại di thư. Nhưng chúng tôi phát hiện ra một hiện tượng không bình thường, sau khi thống kê phát hiện: Năm vụ án này, đều dùng một loại khí đốt giống nhau, bật lửa giống nhau. Trong đó có ba vụ án lắp đặt trang bị kíp nổ, mà những trang bị này lại cùng một loại.”

Bạc Cận Ngôn đã đứng lên, tiếp nhận tư liệu trên tay anh ta, nhanh chóng xem lướt qua, đôi mắt hẹp dài nhất thời lóe sáng.

“Quả nhiên… là một vụ án rất thú vị.”

***

Câu chuyện nhỏ số 8

Trung thu, Bạc Cận Ngôn trả lời câu hỏi của độc giả.

Lão Mặc: Xin chào mọi người, trong ngày hội Trung thu hôm nay, chúng tôi mời Bạc Cận Ngôn tiên sinh đến trước màn hình, trả lời những vấn đề của mọi người. Đương nhiên bởi vì buổi tối anh ấy còn có chuyện khác (mọi người biết là gì mà), cho nên chỉ có thể nán lại mấy phút. Mời mọi người nhanh chóng đặt câu hỏi! Bạc Cận Ngôn: Cô đã lãng phí mất năm phút rồi.

Lão Mặc: …Vấn đề đầu tiên: Tối qua làm mấy lần? Những vấn đề sau đây đều là do các độc giả đặt câu hỏi thông qua QQ của lão Mặc. Oan có đầu nợ có chủ, không liên quan gì đến lão Mặc đâu.

Bạc Cận Ngôn: Bốn lần. Không tính lần đầu tiên.

Lão Mặc: Tại sao không tính lần đầu tiên?

Bạc Cận Ngôn: Cô có thể im lặng được rồi, vấn đề tiếp theo.

Lão Mặc: …Vấn đề thứ hai: Thịt ăn ngon không? Tần suất sau này như thế nào?

Bạc Cận Ngôn (mỉm cười): Đây là một vấn đề rất hay. Tôi cảm thấy vô cùng hoàn mỹ, tần suất sẽ tùy thuộc vào tâm tình, nhưng mỗi ngày đều sẽ làm.

Lão Mặc: Cậu cảm thấy lúc nào thì Giản Dao đáng yêu nhất?

Bạc Cận Ngôn: Ở dưới xu thế của hormone thì bất cứ lúc nào trong mắt tôi cô ấy cũng đều dễ thương cả. Độc giả hỏi vấn đề này rõ ràng là con gái, thiếu sự hiểu biết đối với đàn ông. Đề nghị đi đọc thêm mấy quyển sách về sự tương tác giữa con trai và con gái.

Lão Mặc: … Khụ khụ, lần đầu tiên bao lâu?

Bạc Cận Ngôn (lạnh lùng nhìn màn hình một cái): Cô trước khi đặt câu hỏi không có mang theo EQ sao? Hay là cố ý muốn khiêu khích?

Lão Mặc: … Khụ khụ vấn đề tiếp theo… (hộc máu) Lần đầu tiên cảm giác như thế nào?<>

Bạc Cận Ngôn (yên lặng một lát): Trên thực tế, tôi không ngại rời khỏi quyển sách này của cô, không thèm đảm nhiệm vai nam chính nữa.

Lão Mặc: Tôi sai rồi! Không dám nữa đâu, vấn đề tiếp theo! Muốn sinh con không?

Bạc Cận Ngôn: Không có hứng thú, không muốn sinh.

Lão Mặc: Không sinh thì không sinh, dù sao cũng không do cậu quyết định…

Bạc Cận Ngôn: Cô nói cái gì?

Lão Mặc: Không có gì không có gì. Vấn đề tiếp theo, ngày hôm sau có phải Giản Dao không dậy nổi không?

Bạc Cận Ngôn (cuối cùng cũng mỉm cười): Đương nhiên. Tuy rằng cô ấy không bằng lòng thừa nhận chuyện này.<>

Lão Mặc: Áp dụng biện pháp tránh thai như thế nào?

Bạc Cận Ngôn: Hôm qua tránh thai bằng cách bắn bên ngoài, BCS… Hai loại này tôi đều không thích, nếu so sánh thì sau này sẽ thiên về bắn bên ngoài hơn.

Lão Mặc: Thật trực tiếp… Muốn có mấy đứa con… Xin lỗi bị trùng lặp rồi.

Bạc Cận Ngôn: Không đứa. Vấn đề tiếp theo!

Lão Mặc: Có sợ chết không?<>

Bạc Cận Ngôn: Nói thừa, không sợ. Với trí thông minh của tôi thì muốn tôi chết cũng rất khó.

Lão Mặc: … Đây là logic gì chứ… Thật hỗn loạn… Vấn đề tiếp theo: Đối với chị gái có cách nghĩ như thế nào?

Bạc Cận Ngôn: Người thân quan hệ sơ sơ.

Lão Mặc: (Doãn Tư Kỳ, xin tự cầu phúc cho mình nhiều nhiều đi.) Giản Dao có nhiều người ái mộ như vậy, anh dự định đối phó thế nào?

Bạc Cận Ngôn: Tại sao tôi phải đối phó bọn họ? Những tên đàn ông đó từ đầu đến chân đều viết đầy hai từ ngu xuẩn.

Lão Mặc: À! Đài từ chỗ này xuất hiện rồi! Vấn đề tiếp theo, thích nhất bộ phận nào của Giản Dao?

Bạc Cận Ngôn (lại cười): Đôi mắt.

Lão Mặc: Thật thuần khiết! Hôm nay là Trung thu, còn có độc giả hỏi cậu thích ăn bánh Trung thu nhân gì?

Bạc Cận Ngôn: Nhân anh đào kiểu Pháp. Giản Dao cũng thích ăn.

Lão Mặc: Ok, vấn đề cuối cùng. Vào lúc cái gì đó đó, anh nói những gì?

Bạc Cận Ngôn: Tuy rằng cô nói không rõ, nhưng tôi nghĩ tôi hiểu ý của cô rồi. Tôi thừa nhận, lúc đạt tới cao trào, tư duy của tôi sản sinh ra chút hỗn loạn trong một lúc, nên không hề nói gì. Nhưng cô biết là, tốc độ tư duy của tôi vô cùng nhanh, lúc đó có rất nhiều từ lướt qua đầu tôi.

Lão Mặc: Ví dụ như?

Bạc Cận Ngôn: Ví dụ như So great, Unbelievable, I am fucking her cùng với I love her so much.

Lão Mặc: Vừa muốn cười… vừa cảm động… Ok, vấn đề cuối cùng, tết Trung thu, có muốn nói gì với mọi người không?

Bạc Cận Ngôn (trầm tư một lát): Không có gì để nói.

Lão Mặc: Cậu, cậu! Cậu không chúc mọi người Trung thu vui vẻ, cả nhà đoàn viên, tôi không để cho cậu ăn thịt nữa.

Bạc Cận Ngôn (lại lần nữa lạnh lùng khinh bỉ tác giả, cuối cùng bị ép phải quay về phía màn hình): Ok, Trung thu vui vẻ, cả nhà đoàn viên. Tạm biệt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK