• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giản Dao ngồi ở ghế sofa, sau đó cô ngả đầu xuống ghế, định chợp mắt một lúc.

Nhưng mới nằm vài phút, Giản Dao cảm thấy chân tay lạnh toát, người cũng rét run. Thế là cô đứng dậy đi tìm Bạc Cận Ngôn.

Ngoài trời mưa rơi xối xả, sấm chớp đì đùng. Hành lang dài và hẹp tối om càng trở nên âm u lạnh lẽo.

Đi đến tận cùng hành lang, Giản Dao lại một lần nữa chứng kiến cảnh tượng bất ngờ. Nơi đó có ánh sáng.

Ánh sáng màu trắng mông lung lọt qua khe hai cánh cửa ra ngoài, giống như đằng sau cánh cửa là một thế giới khác.

Bên trong quả nhiên có thiết bị chiếu sáng khẩn cấp. Giản Dao trầm mặc trong giây lát, tiến lên gõ cửa.

Cô gõ một lúc, cánh cửa trước mặt đột nhiên mở toang. Đập vào mắt Giản Dao đầu tiên là bóng đèn tuýp sáng trắng trên trần nhà. Ánh sáng chói lòa khiến cô hoa mắt, sau đó cô nhìn thứ gì cũng xuất hiện đom đóm mang hình dạng bóng đèn.

Tiếp theo, Giản Dao nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đứng ở cửa phòng, che khuất tầm mắt của cô.

Giản Dao chớp mắt, muốn nhìn rõ người đàn ông. Nhưng anh đã mở miệng, nói rất nhanh: “Có chuyện gì?”

Giản Dao nhắm mắt lại mở mắt, miễn cưỡng thấy hình bóng người đàn ông đứng ngược sáng, gương mặt mơ hồ. Anh đeo khẩu trang màu trắng rất lớn, chỉ để lộ đôi mắt.

“Tôi rất lạnh, cần thêm quần áo.” Giản Dao nói nhỏ.

Người đàn ông im lặng vài giây mới trả lời: “Tôi không thích người khác mặc đồ của tôi.”

Giản Dao hết nói nổi.

Sau đó, người đàn ông đột nhiên lùi lại phía sau một bước, điềm nhiên đóng cửa phòng ngay trước mặt cô.

Thế giới của Giản Dao lại rơi vào bóng tối.

Vào giây phút cánh cửa khép lại, cô nhìn thấy bàn tay của người đàn ông đặt bên mép cửa. Anh đeo găng tay cao su dùng trong y tế, cô còn bắt gặp mấy cái giá sắt rất cao sau lưng anh. Trên giá xếp từng cái hộp tròn. Không biết trong hộp đựng thứ gì, đều là thứ hỗn độn cuộn vào nhau.

Giản Dao quay về phòng khách, một mình ngồi trong bóng tối mấy phút. Sau đó cô đứng dậy đi vào nhà bếp.

Giản Dao bật bếp ga, cô đứng bên ngọn lửa sưởi hai tay. Vừa ngẩng đầu, cô liền nhìn thấy chai rượu ngon mà cô tặng Bạc Cận Ngôn trên tủ bếp.

Giản Dao không do dự lấy chai rượu xuống, cô tần ngần vài giây rồi ngửa đầu uống mấy hớp. Bố ruột và bố dượng đều thích uống rượu nên cô cũng bị ảnh hưởng. Chút rượu này chẳng là gì đối với cô.

Lồng ngực nóng rực, cảm giác khá hơn nhiều, chỉ là bụng hơi đói, Giản Dao bắt đầu tìm đồ ăn trong nhà bếp.

Nhưng tất cả các tủ bếp đều trống không, đến tủ lạnh cũng chẳng có thứ gì, bao gồm cả hoa quả.

Giản Dao lại mở phòng đông lạnh. Lần này cô có thu hoạch, trong đó chứa rất nhiều cá, từng tầng từng tầng xếp ngay ngắn thẳng hàng. Đều là cá do cô câu được.

Tuy bị mất điện nhưng vì bây giờ là mùa đông, phòng đông lạnh vẫn giữ nhiệt độ rất thấp. Giản Dao lấy con cá to nhất, ném lên cái thớt trên bệ bếp.

Mặc dù chỉ có ánh sáng từ máy điện thoại và ngọn lửa trên bếp ga, Giản Dao gần như phải lần mò trong bóng tối, nhưng cô vẫn có thể nấu món ăn đơn giản.

Món thịt cá thái lát trần nhanh chóng làm xong. Giản Dao để đĩa cá trên bàn, bắt đầu dọn dẹp bệ bếp theo thói quen.

Ai ngờ lúc dọn dẹp xong vừa quay người, cô liền phát hiện bàn ăn trống không.

Giản Dao hơi đờ người. Cô ngoảnh đầu liền bắt gặp một hình bóng cao lớn màu trắng đang đứng ở một đầu bàn, trên tay cầm đĩa thức ăn của cô.

Một tiếng cạch nhẹ vang lên, anh đặt đĩa cá xuống bàn.

“Rất khó ăn.” Giọng nói người đàn ông trầm thấp dễ nghe: “Thịt chín quá, bỏ muối quá nhiều.”

Nỗi bực tức tích tụ trong lòng mà Giản Dao cố gắng đè nén bùng phát sau câu nói của người đàn ông.

Cô nghiêm mặt đi đến bên người đàn ông, kéo đĩa cá về phía mình. Sau đó, cô nói rành rọt từng từ một: “Tôi có mời anh ăn không?”

Nói xong, Giản Dao ngồi xuống ghế, cầm đôi đũa trầm mặc ăn đồ.

Bạc Cận Ngôn không lên tiếng, cũng không nhúc nhích. Anh đứng yên tại chỗ, giống một cái cây yên tĩnh màu trắng. Bên ngoài cửa sổ mưa gió điên cuồng, trong nhà càng trở nên tĩnh mịch. Ngọn lửa trên bếp phát tiếng động nhẹ, cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

Đột nhiên, thân hình người đàn ông lay động, anh bước về phía cô.

Giản Dao vẫn cúi đầu, coi anh không tồn tại. Khóe mắt cô nhìn thấy anh vắt một cái áo khoác đàn ông lên thành chiếc ghế bên cạnh.

Giản Dao hơi ngạc nhiên nhưng vẫn không mở miệng.

Lúc này, Bạc Cận Ngôn đã quay người, đi vòng qua bàn ăn tới bệ bếp.

Giản Dao lặng lẽ nhìn anh xắn tay áo, rửa sạch hai tay dưới vòi nước. Sau đó, anh đứng trước cái thớt, bắt đầu thái thịt cá.

Bạc Cận Ngôn thái thức ăn không hề phát ra tiếng động. Giản Dao lờ mờ nhìn thấy anh xếp từng lát cá ngay ngắn đẹp đẽ vào đĩa. Anh tựa hồ trầm tư vài giây mới liên tục thả cá vào nồi, rồi nhanh chóng vớt ra ngoài. Động tác của anh rất tao nhã và thành thạo. Giản Dao lại một lần nữa nhìn thấy bàn tay anh.

Vừa rồi lúc Bạc Cận Ngôn đặt áo khoác xuống ghế, Giản Dao đã chú ý, bàn tay trắng trẻo thon dài, không gầy trơ xương như Giản Huyên mô tả.

Cuối cùng, Bạc Cận Ngôn cũng dừng động tác. Anh cầm đĩa cá, nhìn chăm chú trong giây lát rồi quay người, đặt đĩa cá nóng hổi đến trước mặt Giản Dao.

“Đây mới là món cá thái lát trần.”

Giản Dao ngẩng đầu nhìn anh. Anh bận rộn một hồi, để làm món cá cho cô ăn, nhằm mục đích chứng minh xem ai nấu giỏi hơn?

Bạc Cận Ngôn đứng rất gần. Giản Dao nhìn thấy gương mặt anh. Lần này anh không đeo khẩu trang, mà đeo một cặp kính trông có vẻ phức tạp. Chiếc kính lớn che khuất nửa gương mặt anh, mắt kính phát ra ánh sáng màu đỏ mờ mờ.

Kính nhìn ban đêm?

Nhà anh không có đèn pin, là bởi vì anh đeo kính nhìn ban đêm?

Người đàn ông để lộ sống mũi thẳng tắp, bờ môi mỏng hơi nhếch lên, đường nét gương mặt trông rất bình thường, cân đối, không phải “nhăn nheo chảy xệ” như Giản Huyên nhận xét.

Giản Dao vẫn không để ý đến Bạc Cận Ngôn, cô cúi đầu tiếp tục ăn cá của mình.

Vài giây sau, cô thấy Bạc Cận Ngôn đứng thẳng người, anh chẳng nói một lời, quay người đi lên cầu thang. Thân hình màu trắng cao lớn nhanh chóng biến mất trong bóng tối.

Tầng một chỉ còn lại một mình Giản Dao.

Sau đó, cô cầm chiếc áo khoác đàn ông trên thành ghế, trông nó hơi quen mắt. Giản Dao lập tức nhớ ra, đây chính là áo khoác Phó Tử Ngộ treo trên mắc áo hôm cô đến đây phỏng vấn. Lúc bấy giờ, anh ta còn rút điện thoại di động từ túi áo.

Thì ra là vậy. Giản Dao bất chợt nhớ đến câu nói của Phó Tử Ngộ. Anh ta nói tính cách của Bạc Cận Ngôn tương đối lập dị nên chẳng có lấy một người bạn.

Vì vậy, kỳ thực Bạc Cận Ngôn gặp khó khăn và trở ngại trong việc giao tiếp với người khác?

Nghĩ đến đây, nỗi bực tức trong lòng Giản Dao tan biến. Cô lại cầm đũa, gắp miếng cá nhỏ nhất, ở dưới cùng trong đĩa do Bạc Cận Ngôn nấu. Sau đó, cô xê dịch miếng cá khác để xóa dấu vết.

Thịt cá vừa vào miệng, Giản Dao sửng sốt ngay tức thì.

***

Giản Dao bị đánh thức bởi tiếng va đập loảng xoảng. Cô từ ghế sofa ngồi dậy, ngẩng đầu quan sát, hóa ra gió lốc khiến hai cánh cửa sổ ở phía tây phòng khách đập thình thịch vào song cửa.

Sắc trời vẫn tối đen, tiếng mưa dường như nhỏ hơn một chút, nhưng gió càng lớn hơn, thổi ù ù giống tiếng dã thú gầm gào bên ngoài ngôi nhà.

Giản Dao sợ bị vỡ kính, lập tức đứng dậy đi về bên đó. Lúc cô đến gần cửa sổ, trên cầu thang xuất hiện một bóng người. Bạc Cận Ngôn đang từ từ đi xuống tầng một. Có lẽ anh cũng nghe thấy tiếng động vừa rồi. Gương mặt anh chìm trong bóng tối nên Giản Dao không nhìn rõ, chỉ có đôi mắt của anh lập lòe ánh sáng màu đỏ.

Giản Dao không để ý đến Bạc Cận Ngôn. Cô túm một cánh cửa kính, cố gắng kéo vào, đóng chốt mặc cho gió lớn thổi vào mặt. Nhưng vừa định thò tay kéo cánh cửa còn lại, một cơn gió cực lớn từ bên ngoài ập đến, bầu trời lóe tia chớp sáng rực, cánh cửa kính trước mắt đập mạnh vào song sắt.

Theo phản xạ có điều kiện, Giản Dao lập tức quay người, đồng thời giơ hai tay ôm đầu. Cổ tay trái của cô đột nhiên bị túm chặt, cô bị một lực kéo sang một bên. Cùng lúc đó, sau lưng cô vang lên tiếng “choang” cực lớn, tiếp theo là tiếng kính vỡ loảng xoảng…

Giản Dao giật mình, lập tức quay người, cánh cửa sổ trước mắt cô chỉ còn lại viền thủy tinh vỡ sắc nhọn. Nhờ ánh chớp chói lòa, Giản Dao nhìn thấy nền nhà đầy mảnh thủy tinh vỡ.

Tình huống vừa rồi quá nguy hiểm.

Cô lại quay đầu, đối diện Bạc Cận Ngôn. Anh vẫn đeo cặp kính nhìn ban đêm cỡ lớn. Chỉ là ở khoảng cách gần, Giản Dao ngửi thấy một mùi xa lạ nhàn nhạt tỏa ra từ người anh. Trong khi đó, cổ tay cô vẫn bị anh nắm chặt.

“Cám ơn.” Giản Dao định rút tay về nhưng không thể nhúc nhích. Ở giây tiếp theo, Bạc Cận Ngôn đột nhiên cúi xuống, giang tay ôm lưng và đầu gối của cô, bế cô lên.

Giản Dao kinh ngạc: “Anh làm gì vậy?”

Cận Bạc Ngôn cúi xuống nhìn cô: “Tôi không cho rằng cô có thể đi qua đống thủy tinh vỡ quay về ghế sofa trong tình trạng không đeo kính nhìn ban đêm. Nhất là phản ứng thân thể cô không mấy nhanh nhạy.”

Giản Dao im lặng. Bạc Cận Ngôn sải bước dài, đi về phía ghế sofa.

Thân hình anh cao lớn, Giản Dao ở trong lòng anh có cảm giác lắc lư như muốn rơi xuống. Hơn nữa bởi vì áp sát vòm ngực của anh, mùi hương nhàn nhạt trên thân thể người đàn ông càng trở nên rõ ràng.

Giản Dao chưa từng tiếp xúc thân mật với đàn ông như vậy bao giờ, cô rất không thoải mái. Nhưng Bạc Cận Ngôn nói đúng, cô chỉ có thể để mặc anh bế cô.

Bạc Cận Ngôn nhanh chóng bế Giản Dao về bên ghế sofa, nhẹ nhàng đặt cô xuống. Tuy lời nói của anh vừa rồi hơi khó nghe, nhưng vì anh cứu cô, cô mở miệng: “Cám ơn anh.”

Bạc Cận Ngôn đứng thẳng người. Trong đêm tối, cô không nhìn rõ vẻ mặt anh. Anh trầm mặc trong giây lát rồi quay người đi vào nhà bếp.

Bạc Cận Ngôn ở trong nhà bếp một lát, sau đó đi ra ngoài.

“Tôi tin cô đã có kết luận rồi.”

Vài giây sau, Giản Dao mới có phản ứng, anh đang nhắc đến món cá. Nhưng rõ ràng cô chỉ động đũa một chút ở lớp dưới cùng. Sao anh nhìn ra cô đã ăn đĩa cá của anh?

Giản Dao không hề bối rối, thản nhiên trả lời: “Tôi thừa nhận, món cá của anh ngon hơn của tôi. Nhưng lời anh nói trước đó thật khó nghe.”

Bạc Cận Ngôn không có bất cứ phản ứng nào trước lời phê bình của cô. Anh chỉ nói khẽ: “Chúc ngủ ngon.” Lần này Giản Dao nghe ra, ngữ điệu của anh ẩn hiện ý cười nhàn nhạt. Giản Dao có thể khẳng định, ý cười này là bởi vì thắng lợi của món cá.

Bạc Cận Ngôn quay người đi lên tầng hai trong nháy mắt.

***

Lúc Giản Dao tỉnh dậy, trời đã tờ mờ sáng, mưa không biết ngừng rơi từ lúc nào.

Cô đứng dậy, hít thở không khí trong lành và giá lạnh của buổi sáng sớm. Căn phòng vẫn trống trải và tĩnh mịch như mỗi ngày, tầng trên vẫn không có động tĩnh.

Nghĩ đến chuyện xảy ra tối qua, Giản Dao có ảo giác dường như cách mấy đời.

Cô gấp áo khoác của Phó Tử Ngộ đặt xuống ghế sofa, quét dọn sạch sẽ kính vỡ trong phòng khách mới về nhà.

Thời tiết giá lạnh, trên đường rất ít người qua lại. Đêm qua Giản Dao mới chỉ chợp mắt vài tiếng đồng hồ nên toàn thân lờ đà lờ đờ.

Cô không về căn hộ tập thể cảnh sát, mà về nhà của mẹ và bố dượng, để bọn họ khỏi lo lắng.

Bố dượng Giản Dao làm việc ở cơ quan nhà nước, sống trong căn hộ tập thể của cơ quan. Giản Dao không gọi điện về nhà, chỉ nhắn tin báo bình an, để cả nhà khỏi dậy sớm đón cô. Cô một mình đi dọc theo lối vào khu tập thể, đột nhiên nhìn thấy mấy người bảo vệ quen đang vội vàng đi ngược lại ở phía trước.

Trong lúc đi ngang qua bọn họ, Giản Dao lờ mờ nghe thấy bọn họ nói chuyện, ngữ khí sốt ruột và phẫn nộ.

“Chắc chắn là hắn, tên quái nhân đó.”

“Đúng, thằng đó nhất định là tội phạm bắt cóc trẻ em.”

“Chúng ta không thể chờ đợi.”

Nghe đến hai từ “bắt cóc”, Giản Dao giật mình. Cô liền nhớ đến vụ án mất tích mà Lý Huân Nhiên nhắc tới thời gian trước. Lúc này, mấy người bảo vệ đã nhẩy lên chiếc xe cóc đỗ ngoài cổng, nổ máy đi mất.

Giản Dao lập tức gọi điện cho Lý Huân Nhiên. Tuy không rõ xảy ra chuyện gì, nhưng cô cảm thấy sự việc này có khả năng liên quan đến vụ án mất tích.

Tuy nhiên, điện thoại của Lý Huân Nhiên không có tín hiệu. Giản Dao nhớ mấy ngày trước hình như anh nói sẽ đi về vùng quê điều tra vụ án, nơi đó sóng điện thoại rất kém. Mãi vẫn không gọi được, Giản Dao đành leo lên tầng về nhà trước.

Nghe Giản Huyên nói, Giản Dao mới biết, con trai của một ông bảo vệ mới từ quê ra thành phố chơi bị mất tích từ ngày hôm qua, đến giờ vẫn chưa trở về. Cụ thể thế nào, Giản Huyên cũng không rõ.

“Em nghe nói đã báo công an rồi.” Giản Huyên cho biết: “Nhưng mất tích chưa đến 48 giờ đồng hồ, đồn công an sẽ không lập án.”

Giản Dao gật đầu, lại gọi điện cho Lý Huân Nhiên nhưng vẫn không thông. Cô về phòng đi ngủ.

Lúc Giản Dao tỉnh dậy đã là buổi trưa. Mây đen tan biến, bầu trời trong veo xán lạn.

Giản Dao ăn một chút đồ, cầm túi xách chuẩn bị ra ngoài.

Giản Huyên không khỏi ngạc nhiên: “Hôm nay chị vẫn đi ngôi biệt thự? Chẳng phải buổi sáng chị mới từ đó trở về hay sao?”

Giản Dao đáp: “Công việc của chị còn một chút nữa là hoàn thành. Hôm nay chị kết thúc cho xong, kể từ ngày mai chị không cần đi nữa. Cũng vừa vặn đến Tết rồi.” Ngừng vài giây, cô nói tiếp: “Tối qua chị đã gặp Bạc Cận Ngôn.”

“Vậy sao?” Giản Huyên tỏ ra có hứng thú: “Anh ta đáng sợ lắm phải không?”

Giản Dao ngẫm nghĩ, cô chỉ thở dài một tiếng mà không trả lời.

Sau khi kể với em gái chuyện xảy ra tối qua, Giản Dao liền ra khỏi nhà, đi đặt dấu chấm hết hoàn hảo cho công việc kéo dài hơn hai mươi ngày qua. Quan hệ giữa cô và Bạc Cận Ngôn cũng chấm dứt từ đây.

Sau đó, ngày tháng sẽ tiếp tục trôi qua trong yên bình. Kết thúc kỳ nghỉ đông, cô sẽ quay lại thành phố B, đi thực tập ở đơn vị đã ký hợp đồng. Cô đi làm, kiếm một người bạn trai, rồi kết hôn, sinh con.

Tuy nhiên, Giản Dao không thể ngờ, chính là buổi trưa ngày hôm nay, trong ngôi biệt thự trên sườn núi sẽ xảy ra một sự việc chấn động. Và kể từ hôm nay trở đi, cuộc sống của cô không còn yên bình. Cuộc đời mà cô lên kế hoạch từ trước sẽ dần chệch khỏi đường ray, đi theo phương hướng kỳ lạ hoàn toàn mới.

 

Chương 6

Bầu trời sau cơn mưa một màu xanh lam trong vắt. Lối đi nhỏ trong khu rừng vô cùng tĩnh mịch, từng phiến lá vẫn còn đọng giọt nước, lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Giản Dao chậm rãi bước đi. Xung quanh đâu đâu cũng một màu sắc tươi mới, tâm trạng cô cũng trở nên êm dịu và yên bình.

Lát nữa, cô sẽ từ biệt Bạc Cận Ngôn. Bắt chước “thuyết yêu quái gặp mùa xuân” của Giản Huyên, chắc cô cũng nên chúc phúc quái nhân.

Ngôi biệt thự vẫn lặng lẽ đứng giữa một màu xanh của rừng núi như thường lệ. Ánh sáng dường như ngưng đọng tại nơi này.

Giản Dao nhẹ nhàng tiến lại gần. Còn cách hơn mười mét, cô bất giác ngẩn người và dừng bước.

Cửa ngôi biệt thự mở toang.

Bình thường lúc Giản Dao đến đây, cánh cửa thường khép hờ, người ở bên ngoài không nhận ra cửa mở. Có lúc cửa đóng chặt, cô phải gõ vài tiếng, cánh cửa mới tự động mở ra, có lẽ do Bạc Cận Ngôn trên tầng hai mở cho cô. Chưa bao giờ Giản Dao gặp tình trạng cửa mở toang như lúc này.

Cô lại tiến lên vài bước. Trong phòng khách nhấp nhô bóng người, lờ mờ có tiếng nói chuyện. Tình huống chưa từng thấy bao giờ.

Giản Dao đứng yên một chỗ bất động, dõi mắt vào trong nhà, chăm chú lắng nghe. Đúng lúc này, có người ngoảnh đầu nhìn ra ngoài: “Ai đấy? A…là cháu!”

Tiếp theo có mấy người từ trong ngôi biệt thự đi ra. Giản Dao không khỏi sửng sốt, đây chính mà mấy người bảo vệ ở khu tập thể sáng nay.

Giản Dao thường xuyên ra vào khu tập thể nên đám bảo vệ dù không biết tên cũng nhận ra cô. Trong số đó có một người bảo vệ lâu năm, ông ta gọi cô: “Giản Dao? Sao cháu lại đến đây?”

Giản Dao hơi ngẩn người khi bắt gặp thần sắc căng thẳng của bọn họ, trong tay mấy người còn cầm gậy gỗ. Cô trả lời qua loa: “Cháu đến xem thế nào…Sao các chú lại ở đây? Đã tìm thấy con trai Lão Tiếu chưa?”

“Lão Tiếu” mà cô nhắc tới chính là người bảo vệ bị mất con trai.

Tất cả đều im lặng. Một người trả lời: “Vẫn chưa tìm thấy. Quái nhân sống ở đây chưa thấy về nhà.”

Giản Dao vừa định hỏi tiếp, người bảo vệ lâu năm đột nhiên hai mắt sáng rực: “Cháu đến đây để giúp chúng tôi? Thế thì tốt quá.”

Giản Dao kiên định gật đầu: “Chỉ cần có thể giúp đỡ, cháu nhất định sẽ giúp.”

Sở dĩ người bảo vệ lâu năm nghĩ như vậy, là vì lần này đứa trẻ mất tích, rất nhiều thanh niên trong khu tập thể cũng tham gia tìm kiếm. Giản Dao bình thường đối xử với ai cũng hòa nhã thân thiện nên ông ta nghĩ cô nghe tin mới vội đến nơi này. Ông ta cũng biết Giản Dao thân quen với người của cục cảnh sát, hình như có bạn trai làm cảnh sát hình sự. Do đó, nếu cô chịu giúp đỡ, đương nhiên là quá tốt.

Các bảo vệ mỗi người một câu kể rõ mọi chuyện với Giản Dao. Nghe xong, trong lòng cô lạnh toát.

Hóa ra đứa trẻ mất tích từ trưa hôm qua, người nhà và bạn bè đều tìm một lượt những nơi cậu bé có thể xuất hiện nhưng không thấy tung tích. Manh mối duy nhất là một ông chủ quán bán đồ lặt vặt ở gần bến xe nhìn thấy đứa trẻ buổi sáng chơi máy điện tử của quán. Lúc bấy giờ, “quái nhân” cũng xuất hiện, còn nói chuyện với cậu bé.

Giản Dao hỏi: “Ông chủ quán sao có thể nhận ra người nói chuyện với cậu bé chính là chủ nhân của ngôi biệt thự này? Bọn họ quen biết nhau à?”

Một bảo vệ trả lời: “Giản tiểu thư không nghe nói hay sao? Rất nhiều người biết “quái nhân” thường lượn lờ trong thành phố. Hắn mặc áo gió, đeo khẩu trang che kín mặt, bộ dạng rất cổ quái. Hắn còn nói những lời kỳ quặc với mọi người, hắn một mình sống trên núi, mọi người đều nói hắn bị thần kinh. Hắn nhất định là kẻ bắt cóc trẻ em.”

Giản Dao ngẩn người. Cô đúng là không biết vụ này, bởi kỳ nghỉ đông cô mới về đây. Một người bảo vệ phụ họa: “Chúng tôi đã nói rõ tình hình với cảnh sát, bọn họ sẽ nhanh chóng tới đây.”

Giản Dao cùng đám bảo vệ đi vào trong nhà.

Phòng khách vẫn không có gì khác biệt. Bảy tám người bảo vệ đứng hoặc ngồi, tản mát khắp gian phòng. Đầu cầu thang lên tầng hai có hai bảo vệ đứng gác, hành lang thông ra căn phòng bí mật cũng xuất hiện hai người canh giữ.

Một người bảo vệ tuổi trung niên ngồi ở ghế sofa. Viền mắt ông ta đỏ hoe, bộ dạng ủ rũ. Giản Dao nhận ra ông ta chính là Lão Tiếu.

Cô lại ngẩng đầu, dõi mắt về cầu thang vắng lặng. Khi các bảo vệ kết luận chủ nhân của ngôi biệt thự này bắt cóc trẻ em, phản ứng đầu tiên của Giản Dao là không thể. Cô luôn cho rằng anh là một nhà văn chuyên viết tiểu thuyết trinh thám.

Nhưng họ nói anh trò chuyện với đứa trẻ.

Đúng lúc này, máy di động của Giản Dao đổ chuông, là số điện thoại xa lạ.

Cô đi sang một bên bắt máy: “Xin chào, ai đấy ạ?”

Giọng đàn ông ở đầu kia điện thoại vô cùng trầm thấp, pha lẫn âm mũi khàn khàn mà tối qua không thấy. Anh tựa hồ vừa mới ngủ dậy: “Xin hãy chuyển lời tới bọn họ, cút khỏi nhà tôi ngay. Cám ơn.” Ngữ khí của anh vô cùng bình thản, giống như anh nhờ cô truyền đạt một câu nói bình thường.

Giản Dao nắm chặt điện thoại, lại một lần nữa đưa mắt về phía cầu thang trống không.

Phó Tử Ngộ có sơ yếu lý lịch của Giản Dao, vì vậy Bạc Cận Ngôn biết số điện thoại của cô. Vào thời điểm này, chắc anh đang ở trên tầng hai.

Giản Dao liếc qua đám bảo vệ cách đó không xa, cô hạ thấp giọng: “Bạc tiên sinh. Bọn họ có một việc rất quan trọng muốn hỏi anh, anh có thể xuống dưới này nói chuyện với bọn họ?”

Bạc Cận Ngôn cười khẽ một tiếng: “Nếu mỗi người muốn gặp tôi đều được toại nguyện, vậy thì bây giờ tôi đã chết rồi.”

Giản Dao tròn mắt, lại nghe anh nói tiếp: “Chết vì mệt.”

Giản Dao trầm mặc trong giây lát mới lên tiếng: “Nếu anh đã không muốn thì anh hãy tự mình nói với bọn họ. Tôi sẽ không giúp anh chuyển bất cứ lời nào.”

Ngữ khí của cô tương đối cứng rắn. Bạc Cận Ngôn lặng thinh.

Giản Dao tưởng anh sẽ tức giận hoặc tiếp tục châm biếm. Ai ngờ anh đột nhiên nói: “Được thôi, cô hãy nói với bọn họ, thứ bọn họ cần tìm ở trong hai căn phòng dưới tầng một. Chìa khóa nằm ở góc trong cùng của tủ thứ ba trong nhà bếp.” Ngữ điệu của anh đặc biệt ôn hòa, nói xong anh liền cúp điện thoại.

Giản Dao nghi hoặc đi vào nhà bếp, quả nhiên tìm thấy chìa khóa.

Cô quay về phòng khách, nói với các bảo vệ: “Vừa rồi cháu chưa nói với các chú, cháu có quan hệ công việc với Bạc Cận Ngôn sống ở đây. Nhưng cháu cũng chẳng hiểu gì về anh ta. Cháu vừa gọi điện cho anh ta.”

Lại một lần nữa đi đến trước cửa hai căn phòng bí mật đó, tim Giản Dao tựa hồ sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Rốt cuộc Bạc Cận Ngôn định cho mọi người nhìn thấy thứ gì? Thái độ của anh hợp tác một cách kỳ lạ, ngữ khí của anh có vẻ không bình thường.

Một người bảo vệ từ từ đẩy cửa.

Trong phòng tối mờ mờ, mấy cái giá sắt cao sừng sững. Những thứ trong đống lọ hiện ra trước mắt mọi người.

Vào giây phút này, tất cả mọi người đều đứng yên ở cửa phòng, không ai lên tiếng.

Vừa ngẩng mặt, Giản Dao liền nhìn thấy cái bình thủy tinh đầu tiên trên giá sắt. Giữa dung dịch màu đục nổi lên một…con ngươi. Tròng mắt màu trắng, đồng tử lờ đờ, màu sắc sống động, tựa hồ đang quan sát cô.

Giản Dao lập tức cụp mi mắt. Nhưng dù chỉ liếc qua, cô cũng đã nhận ra dãy lọ nằm trên giá ngâm toàn miệng, răng, bàn tay, quả tim, bộ phận sinh dục đàn ông…

Một người bảo vệ kêu thất thanh: “Giết người phanh thây! Giết người phanh thây!” Nói xong, anh ta liền quay người bỏ chạy. Những người bảo vệ khác cũng biến sắc mặt, bắt đầu lùi lại phía sau. Lão Tiếu mặt mũi xám ngoét, ngây ra như phỗng. Hai người bảo vệ kéo ông ta ra ngoài: “Chúng ta ra ngoài trước! Hãy phong tỏa nơi này, cảnh sát sắp đến ngay bây giờ! Mau báo cảnh sát!”

Đằng sau vang lên tiếng bước chân dồn dập và tiếng người lao xao. Nhịp tim Giản Dao đã không ổn định, một luồng khí lạnh toát từ từ lan tỏa khắp tứ chi và thân thể cô. Cô cũng quay người, nhanh chóng đi ra ngoài. Nhưng mới đi vài bước, cô đột ngột dừng lại.

Trên hành lang dài và hẹp phía trước, đám bảo vệ đã không thấy bóng dáng. Giản Dao đứng yên tại chỗ vài giây rồi quay người, một mình đi vào căn phòng bí mật.

Cảnh vật trước mắt yên tĩnh đáng sợ. Giản Dao cố gắng không nhìn những thứ trong đống lọ, mà ánh mắt cô từ từ di chuyển xuống bên dưới một cái lọ.

Nơi đó dán một tờ giấy đã ố vàng. Lúc mới vào phòng, cô đã phát hiện hình như mỗi một cái lọ đều dán tờ giấy tương tự. Giản Dao đọc hàng chữ viết trên đó.

Là hàng chữ ghi chú bằng tiếng Anh:

Số ký hiệu: 042

Nội dung: Nhãn cầu trái

Giới tính: Nữ

Tuổi tác: 27

Nguyên nhân cái chết: Tai nạn ô tô, mất nhiều máu

Thời gian qua đời: ngày 15 tháng 8 năm 2007

Quyên tặng bệnh viện: Bệnh viện quốc lập bang Ohio.

Trên tờ giấy còn có con dấu của bệnh viện đã bị mờ. Đây là tiêu bản bộ phận thân thể con người dùng để nghiên cứu khoa học.

Giản Dao thở phào nhẹ nhõm.

Đúng lúc này, cô lờ mờ nghe thấy tiếng còi hụ cảnh sát ở bên ngoài ngôi biệt thự. Giản Dao vội vàng rời khỏi căn phòng.

Vừa chạy ra ngoài cổng ngôi biệt thự, Giản Dao nhìn thấy đám bảo vệ vây quanh hai người cảnh sát khu vực. Bọn họ chỉ tay về phía ngôi biệt thự, nói lớn tiếng điều gì đó. Đồng thời, cánh cửa sau lưng cô tự động đóng sập vào.

Giản Dao quay đầu nhìn cánh cửa kép chặt. Bạc Cận Ngôn dụ mọi người tới phòng chứa tiêu bản, nhằm mục đích dọa bọn họ để bọn họ sợ chạy mất.

Bây giờ đã là buổi chiều, ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống khu rừng núi. Ngôi biệt thự sừng sững trong ánh nắng, tựa hồ không có chuyện gì xảy ra.

Giản Dao kể lại sự việc với hai người cảnh sát khu vực vừa đến. Nghe cô nói thứ trong căn phòng bí mật chỉ là tiêu bản, đám bảo vệ rất bất ngờ, nhưng bọn họ vẫn khẳng định Bạc Cận Ngôn có liên quan đến vụ án.

Hai người cảnh sát quyết định vào nhà tìm hiểu. Giản Dao và những người khác đứng phía sau chờ đợi.

Hai người cảnh sát đứng ngoài vừa gõ cửa vừa gọi lớn tiếng. Trong nhà vẫn không có phản ứng. Đám bảo vệ bàn tán xôn xao, bọn họ càng cảm thấy Bạc Cận Ngôn có tật giật mình nên mới không chịu mở cửa. Giản Dao đoán không ra, Bạc Cận Ngôn rốt cuộc đang làm gì.

Cảnh sát không thể cứ thế xông vào nhà, đành quay đầu tìm Giản Dao: “Cô có số điện thoại của chủ nhà đúng không? Cô mau gọi cho anh ta, bảo anh ta mở cửa.”

Giản Dao gật đầu, gọi điện cho Bạc Cận Ngôn, cô mở loa ngoài để mọi người cùng nghe: “Cảnh sát đang ở bên ngoài nhà anh, họ muốn tìm anh hỏi chuyện. Mau mở cửa đi.”

Bạc Cận Ngôn im lặng vài giây mới trả lời, giọng nói của anh mang âm mũi nằng nặng: “Bọn họ có mang theo lệnh khám xét hoặc bắt giữ không?”

Người cảnh sát lắc đầu, Giản Dao trả lời: “Không.”

“Vậy tại sao tôi phải mở cửa gặp họ? Tạm biệt.” Nói xong anh liền cúp điện thoại.

Hai người cảnh sát đưa mắt nhìn nhau, lửa bốc lên đầu, một người nói: “Gọi điện thoại về cục xin chỉ thị!” Trong lòng Giản Dao cũng hơi tức giận, nhưng càng tức giận, trực giác của cô càng mãnh liệt. Anh không phải là tội phạm, bởi làm gì có tên tội phạm nào biểu hiện như anh?

Lúc này, ở một nơi không xa lại vang lên tiếng còi hụ xe cảnh sát, mọi người đều quay đầu về hướng đó.

Mấy người cảnh sát cùng một người đàn ông trung niên thần sắc nghiêm nghị đi nhanh về phía ngôi biệt thự. Lý Huân Nhiên cũng có mặt. Giản Dao nhận ra người đàn ông trung niên, đó là cục trưởng cục cảnh sát thành phố.

Tình hình trên khu vực sườn núi trở nên phức tạp. Lý Huân Nhiên rất bất ngờ khi nhìn thấy Giản Dao. Anh đi đến bên cô: “Sao em lại ở đây?”

Giản Dao: “Hai ba câu không thể nói rõ ràng. Sao cục trưởng lại đến đây?”

Trên mặt Lý Huân Nhiên ẩn hiện ý cười, đó là nụ cười hưng phấn và khó đoán. Anh nhắc lại lời cô: “Hai ba câu không thể nói rõ. Cục trưởng hôm nay nghe người ở trên nói, mới biết anh ta sống ở đây. Ông ấy cứ đòi đích thân đến đây gặp anh ta.”

Giản Dao cảm thấy hơi kỳ lạ, cô đang muốn hỏi rõ ràng nhưng bên kia có người gọi Lý Huân Nhiên. Anh vội nói: “Em giúp người của khu tập thể nhà em đến đây tìm đứa trẻ phải không? Anh biết có người báo án, nhưng họ nhầm lẫn rồi, sao anh ta có thể là tội phạm? Lát nữa chúng ta nói chuyện sau.” Nói xong anh liền chạy đi.

Lần này đến lượt Lý Huân Nhiên gõ cửa.

Mọi người đều chăm chú theo dõi, nhưng kết quả vẫn không có người trả lời.

Đại khái hai người cảnh sát trước đó đã báo cáo tình hình với cục trưởng, Giản Dao bị cục trưởng gọi ra nói chuyện.

Thần sắc và ngữ khí của cục trưởng rất ôn hòa: “Tiểu Giản, cháu có điện thoại của cậu ta? Cháu hãy gọi cho cậu ta đi.”

Cục trưởng vừa dứt lời, mấy người cảnh sát đều quay sang Giản Dao, Lý Huân Nhiên càng kinh ngạc.

Giản Dao chỉ còn cách gọi đi, cô mở loa ngoài để mọi người cùng nghe. Ai ngờ cô chưa lên tiếng, Bạc Cận Ngôn ở đầu kia đã mở miệng trước, ngữ khí của anh hơi bực bội: “Lẽ nào trí nhớ của cô không duy trì quá 24 tiếng đồng hồ? Cô quên tối qua tôi mấy giờ mới đi ngủ? Tại sao còn gọi điện nữa.”

Giản Dao định trả lời, đột nhiên phát hiện mọi người đều nhìn cô. Đám cảnh sát đều là người nhạy bén, nhìn cô bằng ánh mắt hơi phức tạp. Lý Huân Nhiên nhìn cô chằm chằm. Lúc này, Giản Dao mới có phản ứng, cô cảm thấy hơi quẫn bách. Nói nhiều cũng vô ích, cô lập tức đi thẳng vào vấn đề: “Bạc Cận Ngôn, cục trưởng cục công an thành phố muốn gặp anh.”

“Tôi không gặp.” Bạc Cận Ngôn lạnh lùng trả lời.

“Để chú nói chuyện với cậu ấy.” Cục trưởng đứng bên cạnh đột nhiên mở miệng, giơ tay về phía Giản Dao, cầm máy di động.

Cục trưởng đi sang một bên, nói chuyện một lúc. Sau khi cúp điện thoại, trên mặt ông hiện ý cười.

Tiếp theo, cục trưởng và một người cảnh sát nhiều tuổi lại đi về ngôi biệt thự. Chỉ là lần này, cửa ngôi biệt thự tự động mở ra, bọn họ lập tức đi vào bên trong.

Giản Dao kéo tay áo Lý Huân Nhiên: “Rốt cuộc anh ta là người thế nào?”

Lý Huân Nhiên liếc cô một cái, hỏi lại: “Em có quan hệ gì với anh ta?”

Giản Dao kể vắn tắt một lượt: “Em là phiên dịch của anh ta.”

Lý Huân Nhiên vỗ vai cô: “Em giỏi thật đấy.” Lúc này, anh mới đưa mắt về phía ngôi biệt thự, thở dài một tiếng rồi mở miệng: “Bạc Cận Ngôn là phó giáo sư đại học Maryland ở Mỹ, là chuyên gia tâm lý tội phạm trẻ tuổi nhất thế giới, là cố vấn do bộ công an đặc biệt mời về, đồng thời là cảnh đốc cấp một! Hừm, thật không ngờ anh ta chạy đến chỗ nhà quê của chúng ta tĩnh dưỡng!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK