“Ngươi thật sự có lòng tin như vậy?” Vẻ mặt Tử Vân La ngẩn ra. “Đó là tất nhiên.” Thẩm Trường Thanh cười khoanh tay, nhìn thẳng kẻ trước mặt: “Hơn nữa, bây giờ thánh điện mang tài nguyên trút vào ta, chỉ sợ các ngọn núi đều mang tâm lý bất an, so với để bọn họ âm thầm phá rối, chẳng bằng để bọn họ biết được chênh lệch với ta. Cách làm bực này của đệ tử, cũng là vì tránh cho Thần phong để các núi khác nói ra nói vào, đồng thời cũng để tu...
Xin vui lòng Đăng nhập để đọc tiếp.