Mục lục
Tối Cường Thần Thoại Đế Hoàng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thiên Vận dừng bước lại, sửng sốt, mặc dù phiến thiên địa này ở vào Nguyên Vị Diện thứ nhất, nhưng đối với sinh linh ở đây mà nói, căn bản không biết cái từ Nguyên Vị Diện thứ nhất này.

Như sinh linh của Huyền Đương đại thế giới không biết mình ở trong Hồng Mông.

Đây là vấn đề tầm mắt!

Lão nhân này lại biết!

Tuyệt không phải người thường!

Thiên Vận mở miệng hỏi:

- Ngươi là ai?

Cát Tường cũng nhìn về phía lão giả, mặc dù hắn chất phác, nhưng không ngốc.

Lão giả không có dừng bước, gật gù đắc ý đi về trước, phảng phất như mắt mờ.

Thiên Vận cảm thấy rất hứng thú, tay phải vung lên, dùng pháp lực cuốn lão giả, Cát Tường cũng biến mất.

Đối diện có một Đại Hán bán bánh nướng mắt trợn tròn, vô ý thức vuốt vuốt ánh mắt của mình, còn cho rằng mình hoa mắt.

Ngoài vạn dặm, Thiên Vận mang theo lão giả đi vào trên sườn núi, lão giả lảo đảo ngồi sập xuống, nhưng hắn ngay cả hừ cũng không hừ một tiếng, phủi mông một cái liền đứng lên.

Cát Tường xuất hiện ở sau lưng Thiên Vận hỏi:

- Hắn là ai?

Thiên Vận trợn trắng mắt, nếu ta biết, còn cần dẫn hắn đi ra hỏi thăm?

Lão giả cười tủm tỉm nói:

- Người trẻ tuổi, làm gì thô lỗ như thế.

- Ngươi đến cùng là ai? Nếu như ngươi không nói, ta sẽ để cho ngươi đau đến không muốn sống.

Thiên Vận giả bộ hung ác uy hiếp nói, lão giả không có cho hắn cảm giác nguy cơ, cho nên hắn cũng không sợ.

Huống chi, đám người Tần Quân còn ở đây.

Bọn hắn là tồn tại có thể chém giết Vĩnh Hằng Thần Mệnh!

- Ngươi đừng uy hiếp, ta đang muốn chết đây, chỉ là không chết được.

Lão giả lắc đầu thở dài nói, một bộ rất muốn chết.

Thiên Vận nhíu mày, trầm giọng nói:

- Ngươi đến cùng muốn nói cái gì? Ngươi khẳng định không phải ngẫu nhiên gặp chúng ta!

Lão giả đi đến trước mặt hắn, mở ra con mắt phảng phất như vĩnh viễn ngủ không tỉnh, ung dung nói:

- Ta muốn nói cho các ngươi biết, không cần tu luyện, nếu không các ngươi sẽ phải hối hận.

Hối hận?

Thiên Vận giận dữ, không tu luyện thì chờ chết sao?

Cát Tường nhìn không được, nắm tay nói:

- Cẩn thận ta đánh chết ngươi!

Từ khi tiều phu thu dưỡng hắn chết, hắn liền không có người quản, tu vi mỗi ngày gia tăng mãnh liệt, trước kia hoàn toàn không có tu luyện cũng đạt tới Vô Cực Đại Chúa Tể, tự nhiên vô ý đánh chết qua rất nhiều người, cho nên mới trốn ở trong núi sâu, không dám đi ra ngoài.

Bây giờ mặc dù Cát Tường lớn lên, nhưng bản tâm vẫn là hài tử.

Lão giả cười ha hả nói:

- Ngươi đánh chết ta, đó mới tốt.

Cát Tường nghe xong, không thể nhịn được huy quyền.

Oanh một tiếng!

Lão giả bị hắn đánh bay vào trong núi, cả núi đá vỡ vụn, lực lượng bá đạo làm cho cả thiên địa lay động kịch liệt.

Thiên Vận lơ lửng giữa không trung, coi thường nhìn hết thảy.

Hưu!

Hồng Quân đi vào giữa hai người, trầm giọng hỏi:

- Các ngươi đang làm gì?

Tần Quân đã phân phó, nếu hai đứa bé làm càn, các Thần Ma có thể giáo huấn bọn hắn.

Đương nhiên, các Thần Ma chỉ cười đáp ứng, không ai thật dám giáo huấn Thiên Vận cùng Cát Tường.

Thiên Vận nói đơn giản một lần, để Hồng Quân nhíu mày.

Ở dưới mí mắt của bọn hắn, lại còn có người tìm tới Thiên Vận, để hắn mồ hôi lạnh lâm ly.

Nếu Thiên Vận xảy ra chuyện, bọn hắn làm sao bàn giao với Tần Quân.

Hồng Quân cúi đầu nhìn lại, ngay sau đó đạo trần vung lên, lật ra đá vụn phía dưới, lão giả từ trong bụi đất cuồn cuộn bay ra, hắn nằm ngang, một bộ đang ngủ, để Cát Tường trừng to mắt.

Mặc dù hắn không dùng toàn lực, nhưng đầy đủ hủy thiên diệt địa, vì sao không có thể đánh chết lão nhân này?

- Siêu Thoát Thần Nguyên, ngươi vậy mà ẩn tàng sâu như vậy.

Hồng Quân nhìn chằm chằm lão giả, gằn từng chữ nói, sắc mặt vô cùng khó coi.

Siêu Thoát Thần Nguyên!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK