Mục lục
[Xuyên Nhanh] Ký Chủ Nàng Vừa Mềm Vừa Ngọt
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Tiểu Manh (Mỗi ngày đều đang cố gắng cầu sao nhỏ 🌟)

“Đồ ngốc, tôi cũng sẽ không trách cô.”

Lục Thiệu Khiêm bất đắc dĩ mà cười cười, nắm chặt bàn tay nhỏ đang run run kia.

Nhiệt độ ấm áp từ lòng bàn tay bao phủ mà truyền đến, mới làm cô gái dần dần yên tâm lại.

Thẳng đến khi tần suất hô hấp của cô cũng dần dần vững vàng, nam nhân mới buông tay cô ra.

Xoay người sang chỗ khác, lấy khung ảnh kia xuống.

“Bọn họ là chiến hữu, là huynh đệ tốt nhất thân thiết nhất đời này của tôi.”

Lục Thiệu Khiêm nói xong, trong đáy mắt sâu như đầm nước đen kia thoáng chốc xẹt qua một chút vẻ ảm đạm.

Giọng nói hơi trầm xuống, giống như cảm khái, lại giống như bất đắc dĩ, “Đáng tiếc, bọn họ đã không còn nữa.”

Giọng nói rơi xuống, Hạng Tinh chợt thấy bên tai truyền đến một chút âm thanh nghiến răng kiềm nén.

Cô dại ra, không khỏi ngước mắt nhìn lên.



Chỉ thấy ngón tay khớp xương rõ ràng kia của nam nhân, đang gắt gao mà nắm chặt khung ảnh loang lổ vài phần, âm thanh kia hiển nhiên cũng là bị hắn nặn ra.

Đáy mắt ảm đạm, cũng bị một tia tức giận lặng yên thay thế.

Cảm giác được hơi thở của anh không thích hợp, Hạng Tinh nhăn mày đẹp lại, nghĩ nghĩ.

Không khỏi cũng học hành động vừa rồi của anh, vươn tay nhỏ, nhẹ nhàng đè lại ngón tay thon dài còn đang dùng sức kia.

Quả nhiên, nam nhân nhíu mày lại, trong nháy mắt buông ra.

Đáy mắt hơi hoảng, cuối cùng là tươi cười rạng rỡ, đặt khung ảnh xuống.

Lại lần nữa nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô gái, đáy mắt quay về vẻ nhu hòa, “Xin lỗi, dọa đến cô.”

“A.”

Hạng Tinh lắc lắc đầu.

Cô dừng một lát, mắt hạnh ướt mềm mờ mịt chợt chớp chớp, ngay sau đó nghiêm túc mà nhìn chằm chằm vào Lục Thiệu Khiêm.

Khóe môi như cánh hoa cong lên một độ cong liễm diễm ngọt ngào, đáy mắt sáng trong, ngữ điệu chắc chắn, “Thiệu Khiêm, nếu anh không ngại mà nói, tôi cũng có thể là huynh đệ của anh.”

Cô nói xong, bỗng rút tay nhỏ ra, nghiêm trang mà vạch ngón tay non nớt, “Như là leo núi, đánh quyền, uống rượu nói chuyện phiếm gì đó...tôi đều có thể...”

“Được rồi, dừng lại.”

Lo lắng cô lại nói ra một phen hình thức huynh đệ tốt ở chung, Lục Thiệu Khiêm không khỏi vươn tay, ấn cái đầu nhỏ nghĩ loạn không giới hạn kia.

Cô gái nhỏ lúc này mới như là bị ấn xuống chốt mở gì đó, ngừng nói lại.

Lại vẫn mê hoặc mà nhìn anh.



Cô...không có nói sai cái gì đi.

Cô xác thật có thể nha.

Nam nhân nghĩ nghĩ, chợt đi tới trước cửa sổ thư phòng kia được bố trí thành sân thượng nhỏ lồi ra chuyên dùng để nghỉ ngơi, ngồi xuống.

Ánh nắng vàng ấm áp trong khoảnh khắc rơi quanh thân hắn, đánh ra một tầng vầng sáng nhàn nhạt trên sườn mặt góc cạnh hoàn mỹ kia.

Làm người hoa mắt say mê.

“Tinh Nhi, lại đây ngồi.”

Lục Thiệu Khiêm vẫy vẫy tay với Hạng Tinh, lại vỗ vỗ thảm lông nhỏ ấm áp mềm mại bên cạnh người.

Tiểu gia hỏa lập tức vui vẻ nhảy nhót mà chạy đến, ngoan ngoãn ngồi xuống.

Vừa mới ngảng đầu lên, lại chợt thấy bàn tay to ấm áp của nam nhân, mềm nhẹ mà xoa khuôn mặt nhỏ của cô.

Ngón cái thoáng một lát, lại vuốt nhẹ một chút, xoa xoa gương mặt phiếm màu sắc hoa hồng kia.

Cô gái mờ mịt mà ngước mắt lên, chỉ thấy đôi mắt đen như mực của nam nhân trước mắt híp lại, môi đỏ nhàn nhạt cong lên.

“Nhưng tôi không muốn cô trở thành huynh đệ.”

Giọng nói rơi xuống, khuôn mặt tuấn dật vô trù* trong thoáng chốc phóng đại trước mặt Hạng Tinh.

[* 俊逸无俦 (Tuấn dật vô trù): hiểu nôm na là Lục ca đẹp trai đến mức không có đối thủ.]

Hạng Tinh theo bản năng mà khẽ ngẩn ra.

Lại chợt thấy giữa trán ấm áp.

Nam nhân giống như hôn ở trên trán cô, nhẹ như lông vũ mà ấn một chút.

Sau đó hai trán chạm vào nhau, sống mũi cao thẳng chống một chút, lại cọ chóp mũi xinh đẹp tinh xảo kia một chút.

Khàn giọng nói nhỏ, “Anh muốn em, làm nữ nhân của anh, hửm?”

“...A?”

Hạng Tinh có chút không rõ.

Cô hiện tại, còn không phải là nữ nhân của Lục gia anh sao?

Thấy cô gái mờ mịt, Lục Thiệu Khiêm bất đắc dĩ mà cười nhẹ, tiếp tục bổ sung.

“Ý của anh là, làm bạn gái của anh, sau đó đến thời cơ thích hợp...tiến tới thành bà Lục.”

“Như vậy, hiểu chưa?”

——

☆ ~('▽^人)☆ ~('▽^人)☆ ~('▽^人) (Mỗi ngày đều đang cố gắng cầu sao nhỏ 🌟)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK