Mục lục
[Xuyên Nhanh] Ký Chủ Nàng Vừa Mềm Vừa Ngọt
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Tiểu Manh (Mỗi ngày đều đang cố gắng cầu sao nhỏ 🌟)

Sau một năm, vị thiếu nữ thiên tài này dùng chỉ số thông minh của mình nghĩ ra âm mưu quỷ kế phá hư tình cảm của Tô Thanh Triết và bạn gái của hắn Bạch Giản.

Thẳng đến hôm nay.

Lục Thiệu Khiêm hít sâu một hơi, trong mắt lộ ra nghi hoặc.

Nếu thật sự yêu đến sâu đậm như thế, thì vì sao lại đột nhiên đánh gãy chân Tô Thanh Triết.

Suy nghĩ xong, nam nhân trượt con chuột.

Màn hình dừng lại ảnh chụp Hạng Tinh đi kèm theo tư liệu.

Đang nhìn, anh bỗng nhiên giống như phát hiện gì đó, không khỏi thẳng người, ghé sát vào nhìn kỹ

Ảnh chụp này giống người ngoài đời như đúc.

Nhưng đôi mắt trong tấm ảnh này, so với đôi mắt ướt mềm vô hại kia, lại khác nhau như trời với đất.

Hạng Tinh trong ảnh, khôn khéo, kiêu căng, toan tính, tất cả mọi cảm xúc phức tạp, hoàn toàn không che dấu chút nào mà viết ở trên mặt.

Mà người thật nằm ở phòng ngủ bên cạnh, đôi mắt lại sạch sẽ và thuần khiết.



Vừa rồi khi cô ở ngoài cửa nhìn anh, thậm chí làm anh cảm thấy không thể giải thích được, chỉ trong nháy mắt, trong mắt cô chỉ phản chiếu lại thân ảnh của anh mà không có gì khác.

Nhìn từ lời nói đến cử chỉ của cô, cũng không tồn tại khả năng cô bị dọa đến ngốc.

Vậy, là giả vờ, hay là...

Nghĩ đến đây, Lục Thiệu Khiêm giống như phát hiện ra đại lục mới, khóe môi gợi lên độ cong sâu xa.

Có chút thú vị.

...

Sáng sớm.

Lục Thiệu Khiêm rời giường đi xuống lầu, chợt nghe thấy ngoài sân có chút náo nhiệt.

Anh dừng một chút, híp đôi mắt diệu thạch, nhìn lướt qua bên ngoài cửa sổ sát đất một cái.

Lại thấy Hạng Tinh sớm đã thức dậy, đang ở trong sân của anh...đánh quyền.

Chu bá và những người khác còn ở một bên hứng thú bừng bừng vây quanh quan sát, công việc cũng gạt sang một bên.

Trong lòng Lục Thiệu Khiêm hơi rung động, theo bản năng bước đến gần cửa sổ, nhìn kỹ.

Thiếu nữ vẫn mang dáng vẻ đơn thuần vô hại, mắt hạnh tròn tròn lộ ra vẻ nghiêm túc nhè nhẹ.

Nhưng nhìn tay chân mảnh mai yếu ớt kia, đánh quyền một cách lưu loát và tiêu chuẩn, nhìn cực kỳ không tương xứng với bộ dáng nhỏ nhắn của cô...

Lục Thiệu Khiêm không khỏi lắp bắp kinh hãi.

Trong tư liệu không ghi cô học qua những thứ này.

Mà nhìn thủ pháp quen thuộc kia, rõ ràng là đã học đến trình độ chuyên môn.

Giống như là...



Nghĩ đến đó, trong lòng nam nhân chợt thoáng rung động một chút, ánh mắt đột nhiên tối đen lại.

Nhưng cũng nhanh chóng ném một vài suy nghĩ đó đi, khôi phục lại vẻ mặt tĩnh lặng như nước.

Mà bên ngoài, Hạng Tinh một bên đánh quyền, một bên nghe Áp Áp la hét ồn ào bên tai.

【 A Tinh! A Tinh! Không cần lại khoe ra!! 】

Áp Áp bất lực kêu,【 Nguyên chủ không biết đánh quyền giống cô, cô không sợ bị Lục Thiệu Khiêm nhìn ra sao?! 】

Dựa theo một vài ước định mà thành quy luật, bá đạo tổng tài đều sẽ dùng ba phút, để điều tra tư liệu của một cô gái có mục đích không trong sáng như cô!

Trên TV đều diễn như vậy!

【... 】

Hạng Tinh không để ý đến nó, chỉ tiếp tục làm một đoạn động tác kết thúc, mới dừng lại.

【 Ta không phải khoe khoang, ta chỉ đang rèn luyện thân thể. 】

Cô hơi chu cái miệng nhỏ, có chút buồn rầu xoa bóp cánh tay nhỏ nhắn mềm mụp dễ bị gió thổi bay của mình, âm thầm lẩm bẩm.

Hiện tại cô quá yếu.

Vạn nhất* hưởng phúc được vài năm, thì đã ngỏm củ tỏi, vậy không phải là vì bị bệnh thiếu máu sao.

[* Trong câu 'Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất' (不怕一萬只怕萬一):Bất úy nhất vạn, duy úy vạn nhất, là 1 câu thành ngữ dân gian Trung Quốc. Nhất vạn (一萬): là chỉ số 10.000, từ này có ý chỉ số lượng lớn. Vạn nhất (萬一): là 1 phần của 10.000 ý chỉ rất nhỏ, có thể tạm dịch theo tiếng Việt là "lỡ", "xui thay", "rủi thay"...

=> Nói tóm lại là tiểu Tinh tỷ sợ mình chưa kịp hưởng phúc đã chết á =))]

Bên này cô gái nhỏ đang buồn bực, đột nhiên, bên tai truyền đến tiếng cánh cửa nhẹ nhàng đẩy ra.

Lục Thiệu Khiêm đã đi tới, đứng trước mặt Hạng Tinh.

"Lục tiên sinh, buổi sáng tốt lành."

Hạng Tinh rất có lễ phép gật đầu với anh, mỉm cười chào hỏi.

"Ừ."

Lục Thiệu Khiêm nhẹ giọng trả lời.

Nhưng mà, hiển nhiên anh càng cảm thấy có chút hứng thú với bộ dáng vừa rồi của cô hơn, "Cô biết đánh quyền?"

Lời này vừa nói ra, Áp Áp đã bắt đầu hoảng sợ.

Không xong, thật sự bị anh phát hiện có điểm không thích hợp sao!

Nó đang cố gắng nghĩ cách để che dấu giúp Hạng Tinh, nhưng cô gái lại cười ngọt ngào với nam nhân, gật gật đầu.

"Ừm, đã học rất nhiều năm."

Nói xong, cô chợt cắn cánh môi phấn nộn, có chút cẩn thận nâng đôi mắt ướt mềm lên, nhìn Lục Thiệu Khiêm.

Mềm nhẹ mở miệng, "Lục tiên sinh cảm thấy tôi lợi hại không?"

——

☆ ~('▽^人)☆ ~('▽^人)☆ ~('▽^人) (Mỗi ngày đều đang cố gắng cầu sao nhỏ 🌟)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK