• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Nắng

Chương 30: Đi.

***

Tạ Linh Dụ hơi cong ngón tay, tiếng tim đập mạnh mẽ truyền đến lòng bàn tay anh.

Anh phũ phàng nói: "Lấy chứ, tại sao không chứ?"

Dứt lời, anh rót linh lực vào bàn tay, ngón tay dùng sức, đâm thủng một lớp da mỏng.

Ngực Sở Hiêu Trần chảy máu, nhưng hắn vẫn duy trì động tác vừa nãy, không nhúc nhích.

Tạ Linh Dụ nhắm mắt lại, ngón tay không tiến thêm về phía trước mà dời đến nơi xa trái tim, lòng bàn tay trào ra linh lực, đẩy Sở Hiêu Trần vào tường.

"Lấy trái tim sống cũng bẩn quá rồi." Tạ Linh Dụ như ghét bỏ mà nhìn ngón tay dính máu của mình, "Qua mấy hôm nữa đi, chờ ta tìm được một cái hộp đẹp, nhất định sẽ lấy toàn bộ trái tim của ngươi ra, đặt vào đó, cũng không uổng một màn chủ tớ của chúng ta."

233 ở trong đầu Tạ Linh Dụ hít một hơi "Shh".

Tạ Linh Dụ đang duy trì lạnh nhạt suýt chút nữa thất bại.

"Ngươi hít cái gì?"

"Không có gì, bị màn drama của ngài chấn động thôi...." Rõ ràng là mềm lòng rồi, còn giả bộ lạnh nhạt vô tình, u ám điên cuồng, nó thấy hết, đánh cũng chưa đánh đến trái tim của Sở Hiêu Trần.

"Drama là gì?"

"Là đang khen ngài có thiên phú làm diễn viễn." Hệ thống nịnh hót trả lời.

Tạ Linh Dụ lười so đo với hệ thống, anh đi ra cửa sổ, nghĩ cách rời khỏi nơi này.

Sở Hiêu Trần từ từ đứng dậy, vết thương nho nhỏ vừa nãy Tạ Linh Dụ gây ra giờ đã bắt đầu khép lại.

Nên nói là không hổ danh là vai chính sao? Năng lực chữa trị cũng biến thái như vậy.

"Chủ tớ?" Lời vừa này của Tạ Linh Dụ hắn hoàn toàn không nghe, chỉ bắt được hai chữa chủ tớ.

"Đúng vậy." Tạ Linh Dụ trả lời rất đương nhiên, trong《Sủng ái chết người ngày tận thế》từng viết, Sở Hiêu Trần caao ngạo vô cùng, ngạo mạn cuồng vọng, hơn nữa lòng tự trọng cực cao, bản thân nói như vậy hắn nhất định sẽ tức giận phản kháng, chủ động nghĩ cách cắt đứt khế ước với anh.

Nói thật, Tạ Linh Dụ bây giờ còn chưa tìm được cách giải trừ khế ước, đồng thời, anh cũng bỏ qua sự kháng cự trong lòng với việc giải trừ khế ước này.

"Đúng vậy, chủ nhân nói đúng, tôi chính là đầy tớ của em, em chính là chủ nhân của tôi, một mình tôi, điều này không ai có thể thay đổi." Sở Hiêu Trần không có tức giận giống trong tưởng tượng của Tạ Linh Dụ, hắn thản nhiên đồng ý xưng hô này.

"Chủ nhân, vừa rồi tôi đau lắm, em làm tôi đau, tôi muốn em qua đây ôm tôi một cái..."

Sở Hiêu Trần đột nhiên không kịp đề phòng lại bắt đầu giả ngu giả ngơ, vẻ mặt vô cùng tủi thân.

Tạ Linh Dụ nhìn Sở Hiêu Trần dang hai tay đi đến chỗ anh.

Cùng lúc đó, có hơi thở của zombie dần dần tới gần phòng Tạ Linh Dụ đang ở, như tinh binh trung thanh nhất, bao vây toàn bộ lâu đài, không một kẽ hở.

Tạ Linh Dụ nhìn xuống dưới, lượng lớn zombie đã chiếm giữ vườn hoa được xây dựng tỉ mỉ dưới lâu đài, giống như sâu bọ lít nhít bò trên vải bạt xinh đẹp.

"Ta là chủ nhân của ngươi, ta cũng có thể là chủ nhân của zombie khác, ngươi không phải là zombie duy nhất của ta."

Tạ Linh Dụ trơ mắt nhìn Sở Hiêu Trần trở nên vô cảm, đồng thời dừng lại.

"Chủ nhân còn muốn ký khế ước với zombie khác?"

"Sao nào?"

"Không được rồi, cái này không được, chủ nhân, tôi sẽ tức giận."

Giọng điệu của Sở Hiêu Trần như là đang dỗ một đứa trẻ nghịch ngợm, nói cho nó biết cái này không thể làm, làm sẽ có hậu quả nghiêm trọng.

Nhưng mà Tạ Linh Dụ không phải một đứa trẻ non nớt.

"Ta muốn làm gì thì làm thôi."

Vang lên cùng với âm thanh của Tạ Linh Dụ chính là tiếng cửa bị phá vỡ.

Có con zombie trái ý Sở Hiêu Trần lao vào.

Con zombie kia có thân hình cao lớn, là con cường tráng nhất Tạ Linh Dụ chọn dưới sự trợ giúp của hệ thống.

Nó bị thao túng bởi linh lực của Tạ Linh Dụ, muốn đối định cùng vua zombie, có lẽ là do khế ước, Tạ Linh Dụ thao túng vô cùng dễ dàng.

Những con zombie khác ở ngoài cửa "gừ gừ" gào rống, giống như là sợ hãi việc zombie phá cửa xông vào, lại giống như là đang cười nhạo con zombie này không biết tự lượng sức.

Vua zombie khống chế đàn zombie, con zombie kia đã bị khống chế bởi linh lực Tạ Linh Dụ, trong thời gian ngắn thoát khỏi sự ảnh hưởng của Sở Hiêu Trần.

Vua zombie không ảnh hưởng đến ta sao? Ta muốn giết chết hắn! Ta có thể trở thành vua zombie mới! Con zombie kia mừng như điên.

Zombie kia muốn ngăn cản tầm mắt đang nhìn Tạ Linh Dụ của Sở Hiêu Trần, nhưng khi nó đối diện với tầm mắt của vua zombie, sự áp bức mạnh mẽ vẫn khiến nó run cả hai chân, không tự chủ muốn rút lui.

Tạ Linh Dụ âm thầm thở dài.

Vốn muốn thao túng zombie giữ chân Sở Hiêu Trần, nhân cơ hội chạy trốn nhưng không ngờ tới con mà hệ thống chọn cho anh lại vô dụng như vậy.

Tạ Linh Dụ không nhìn thấy ánh mắt của Sở Hiêu Trần, anh không thể từ vẻ mặt mà xác định trạng thái tâm lý của Sở Hiêu Trần, nhưng Tạ Linh Dụ biết, bây giờ Sở Hiêu Trần nhất định rất tệ.

Bởi vì cảm xúc này mạnh đến mức đã thông qua khế ước ảnh hưởng đến Tạ Linh Dụ.

Chuyện kỳ quái là vào lúc này, tâm trí anh lại lang thang: Chẳng qua chỉ là chủ nhân rời bỏ ngươi thôi, sao lại tuyệt vọng như vậy? Ngươi lại không sống vì ta.... Ngươi chính là vai chính, ngươi theo đuổi ai mà không thành công?

Nghĩ đến đây, không hiểu sao Tạ Linh Dụ lại có chút không thoải mái.

"Chủ nhân, em chỉ có thể ký kết ước với một mình tôi." Sở Hiêu Trần lạnh nhạt nói.

Trong khoảnh khắc này đây, hắn giống như hoàng đế chân chính, ngạo mạn, kỳ dị khó lường.

Tạ Linh Dụ đến bên cạnh con zombie, anh nhìn bộ dạng kia của zombie, liền biết nếu bây giờ anh không thao túng nó, con zombie đó sẽ mềm chân mà quỳ xuống.

Anh muốn rót chút linh lực vào thân thể của zombie, để nó đừng nhát như vậy, mất mặt.

Khi anh cách con zombie còn một mét, Sở Hiêu Trần đột nhiên động đậy, tốc độ của hắn khác hoàn toàn với Tạ Linh Dụ.

Nếu có người bình thường ở đây, có thể sẽ chỉ nhìn thấy tàn ảnh của Sở Hiêu Trần.

Tạ Linh Dụ thấy rõ tất cả động tác của Sở Hiêu Trần, rất nhanh, không hề dây dưa dài dòng, nếu xem nhẹ sự tồi tệ của hành động này, thì thật sự có thể nó là một màn trình diễn nghệ thuật duy mỹ.

Con zombie che trước mặt Tạ Linh Dụ còn chưa kịp phản ứng lại, cảm thấy tầm mắt vừa chuyển, chỉ nhìn thấy thân thể bản thân từ từ càng lúc càng gần mặt đất.

Vết máu rải rác bốn phía, trên tay Sở Hiêu Trần dính đầy máu.

Màu đỏ nâu dơ bẩn, không đẹp chút nào.

Đàn zombie bảo vệ ngoài cửa trong nháy mắt khi con zombie kia chết đi rơi vào yên lặng.

"Lui ra." Sở Hiêu Trần trầm giọng nói, tiểu chủ nhân của hắn hôm nay khiến hắn rất tức giận, nhưng mà khoảng thời gian tiếp theo hắn muốn trong không gian này chỉ có hai người hắn và Tạ Linh Dụ.

Đàn zombie như đàn kiến di chuyển theo trật tự, nhanh chóng rời đi.

"Ký chủ...." Âm thanh hệ thống lên hơi run rẩy.

"Không sao." Anh cũng không ngờ được con zombie kia đến chống cự còn không kịp, nhưng anh vẫn trấn an hệ thộng.

Sở Hiêu Trần tiến tới trước mặt anh, vốn định dùng tay phải chạm vào mặt anh, nhưng phút cuối lại dùng lại.

Hắn không muốn vết máu này làm bẩn mặt của Tạ Linh Dụ.

"Chủ nhân, vừa nãy em muốn ký khế ước với con zombie xấu xí kia sao?"

Tạ Linh Dụ yên lặng nhìn hắn, trong lòng muốn nói không có, con đó là hệ thống chọn cho anh, anh sẽ không tùy tiện ký khế ước với zombie.

"Có điều em muốn ký khế ước cũng được, không muốn ký khế ước cũng được, em đều không thể ký khế ước."

Lời này đủ bá đạo, Tạ Linh Dụ nghĩ thầm.

"Em thấy được không? Những người em muốn ký khế ước, mặc kệ là zombie hay là con người, đều sẽ có kết cục như kia."

Sở Hiêu Trần nói lời tàn nhẫn, ánh mắt của Tạ Linh Dụ lại đột nhiên trở nên dịu dàng, anh trở lại ngồi trên mép giường.

Máu ở bả vai Tạ Linh Dụ trong khoảng thời gian lãng phí vừa rồi đã ngừng chảy.

Anh duỗi tay trái ra, như không chuyện gì làm miệng vết thương sâu thêm, máu ào ạt chảy ra.

Con ngươi Sở Hiêu Trần đột nhiên co lại, hắn vô thức đưa tay ra muốn ngăn lại hành động tự mình hại mình của Tạ Linh Dụ.

Nhưng mà Tạ Linh Dụ nhẹ nhàng đẩy hắn ra, ngón tay Tạ Linh Dụ dính đầu máu, anh giơ hai ngón tay lên đặt ở trên môi Sở Hiêu Trần.

"Ngồi xổm xuống." Tạ Linh Dụ ra lệnh.

Sở Hiêu Trần không hiểu suy nghĩ của Tạ Linh Dụ, hắn vừa nãy tàn bạo vặn gãy cổ zombie, Tạ Linh Dụ không sợ sao? Tạ Linh Dụ không tức giận sao? Hắn uy hiếp anh như vậy....

Hắn chậm rãi ngồi xổm xuống.

"Ngậm lấy." Tạ Linh Dụ lại ra lệnh lần nữa, mang theo sự uy nghiêm của người bề trên.

Sở Hiêu Trần từ trước đến nay không biết cự tuyệt chủ nhân như nào.

Hắn thuận theo ngậm lấy ngón tay Tạ Linh Dụ.

Tạ Linh Dụ cười, đây là nụ cười chân thành đầu tiên trong đêm nay của anh.

Chính là một con mèo con ngoài mạnh trong yếu, Tạ Linh Dụ nghĩ.

"Uống ngon không?" Ngón tay Tạ Linh Dụ tùy ý chơi đùa đầu lưỡi Sở Hiêu Trần, máu trên đó đều bị hút sạch.

"Vừa rồi ta muốn thử xem, quả nhiên là rất thú vị." Tạ Linh Dụ xấu xa mỉm cười, dường như cảm thấy đây là một chuyện rất thú vị.

"Ngươi vừa nãy thật là uy phong, quả không hổ danh được gọi là vua zombie." Ngón tay Tạ Linh Dụ từ từ dừng lại, nhưng vẫn không lấy ngón tay từ trong miệng Sở Hiêu Trần ra.

"Ngươi rất mạnh, ta thích người mạnh, nhưng ta không thích cảm giác liên kết với ngươi." Vẻ mặt Tạ Linh Dụ mềm mại, giọng nói dịu dàng, giống như bao lần anh dỗ tiểu zombie vậy, chỉ là nội dung khiến Sở Hiêu Trần hoảng hốt vô cùng.

Sở Hiêu Trần bắt lấy cổ tay Tạ Linh Dụ, Tạ Linh Dụ để mặc hắn nắm.

"Ta bị bắt liên kết với một đồ vật, ta không biết là ý trời hay là con người làm, nhưng ta biết ta sẽ giải trừ lên kết với đồ vật kia, sau đó đập tan toàn bộ yêu ma quỷ quái sau lưng nó."

Sắp đến giờ tan tầm, nhưng hệ thống vẫn hết sức chăm chú chú ý tới Tạ Linh Dụ, nghe được lời này, tim nó bỗng đập mạnh.

Tạ Linh Dụ nghiêng người về phía trước, dán trán mình lên trán SỞ Hiêu Trần, không dùng cộng cảm, chỉ nhẹ nhàng dán như vậy.

"Ngươi là do ta lựa chọn, không trách ngươi gạt ta, rốt cuộc ta cũng thật sự muốn giết ngươi." Nói tới đây, Tạ Linh Dụ dường như cảm thấy đây là chuyện vô cùng vui vẻ, cười lộ ra hàm răng thanh tú.

"Nhưng ngươi vẫn luôn vẫn luôn gạt ta, trước đó rõ ràng có cơ hội nói cho ta, ngươi không nói, ta có hơi tức giận." Vẻ mặt Tạ Linh Dụ như đang nhớ lại, lại giống như nghĩ kỹ cái gì.

"Ngươi không muốn giải trừ khế ước, ta sẽ nghĩ cách giải trừ."

Sói nhỏ Sở Hiêu Trần ưm một tiếng, hình như muốn nói gì đó, lại bị Tạ Linh Dụ giữ chặt đầu lưỡi, không nói được.

"Hư, đừng nói chuyện, A Sơ."

Tạ Linh Dụ lại một lần nữa gọi Sở Hiêu Trần là A Sơ, anh chú tâm nhìn chằm chằm Sở Hiêu Trần, sau đó đôi môi đỏ mọng khẽ mở.

"Ngủ đi."

Tạ Linh Dụ nói câu cuối cùng anh muốn nói, hai chữ này giống như ma chú đánh vào tâm trí Sở Hiêu Trần, cơn buồn ngủ nháy mắt tấn công não Sở Hiêu Trần.

Không đúng! Tất cả đều không đúng! Toàn thân Sở Hiêu Trần mất hết dức lực, lực lượng vô hình này khiến hắn không kháng cự được, bị bắt lâm vào hôn mê.

Tạ Linh Dụ rút ngón tay ra, trơ mắt nhìn Sở Hiêu Trần từ từ lặng im, một giây trước khi hắn hoàn toàn hôn mê, Tạ Linh Dụ sử dụng lần cộng cảm cuối cùng.

Lần này, thời gian cộng cảm vô cùng dài.

Sau một lúc lâu, Tạ Linh Dụ nhìn cổ tay mình, nơi đó có một bàn tay vẫn cố chấp bắt lấy anh, giống như bắt lấy hy vọng cuối cùng không hề có khả năng nào.

- ---

Nắng: Yên tâm đi các nàng, truyện ngược sương sương hoai.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK