Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khi kỳ nghỉ Tết bắt đầu, các phủ đệ bắt đầu đi thăm hỏi lẫn nhau nhiều hơn.
Tam phòng ở Bình Tây Hầu phủ đều có thân thích riêng của mỗi phòng, có đôi khi mọi người cùng nhau đi thăm người thân, có khi lại tách ra đi riêng.

Ngu Ninh Sơ chỉ đi theo cữu phụ cữu mẫu ra ngoài hai lần, thời gian còn lại nàng đều ở lại trong phòng.
Hai mươi lăm tháng Chạp, cả nhà Tam phòng đều có việc ra ngoài nên chỉ có Ngu Ninh Sơ ở nhà.
Ngu Ninh Sơ tiễn người một nhà cữu cữu đi rồi chính mình trở về Bích Ngô Đường.
Hôm nay trời nắng đẹp, Ngu Ninh Sơ cùng Hạnh Hoa và Vi Vũ chơi đá cầu.
Thể lực nàng càng ngày càng tốt, hiện giờ đã có thể một hơi đá hơn một trăm cái.
“Một trăm chín mươi mốt, một trăm chín mươi hai…”
Mắt thấy Ngu Ninh Sơ sắp lập kỷ lục mới, Hạnh Hoa vừa vỗ tay vừa hưng phấn đếm.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngu Ninh Sơ đỏ bừng, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm quả cầu lên xuống trên không trung.
Bỗng nhiên, trong tầm mắt nàng xuất hiện một bóng người đi đến.

Ngu Ninh Sơ bị phân tâm nên quả cầu bay đi xa, nàng chạy theo cũng không đuổi kịp.
Hạnh Hoa chạy đi nhặt quả cầu với vẻ mặt đầy tiếc nuối: “Thiếu chút nữa là cô nương đã đá được hai trăm cái rồi.

Đáng tiếc quá.”
Ngu Ninh Sơ nhìn về phía San Hô.
San Hô là nha hoàn thân cận của biểu tỷ Tống Tương.
San Hô cười hướng Ngu Ninh Sơ bồi tội nói: “Đều là lỗi của nô tỳ tới không đúng lúc làm cô nương phân tâm.”
Ngu Ninh Sơ không để ý chuyện nhỏ nhặt như vậy, hỏi nàng: “Tương biểu tỷ bảo ngươi đến đây có việc gì không?”
San Hô nói: “Dạ.

Cô nương nhà nô tỳ hôm qua đến tháng nên hai ngày nay không tiện ra ngoài.

Một mình nàng ấy ở trong phòng buồn chán nên bảo nô tỳ chuẩn bị một ít trà bánh rồi sang mời cô nương qua nói chuyện cho vui ạ.”
Tống Tương đã có lời mời nhưng Ngu Ninh Sơ lại lo lắng sẽ gặp mặt Tống Trì mà nàng lại chưa tìm được lý do cự tuyệt.
Nàng vào phòng chải lại tóc rồi mới mang theo Vi Vũ đi ra ngoài.
Từ Tây viện đến Đông viện, đoàn người đi ước chừng một khắc đồng hồ, may mắn thân thể Ngu Ninh Sơ đã khỏe hơn nên đi đường cũng không thấy mệt mỏi.
Nghe nói Tống Trì đã đi hoa viên nên Ngu Ninh Sơ trực tiếp đến hậu viện.
Tống Tương đang tựa vào giường lò ấm áp ở gian thứ hai, ánh mặt trời ấm áp len lỏi qua ô cửa sổ lưu ly chiếu sáng cả một góc phòng, ngăn cách cái lạnh bên ngoài.
Ngu Ninh Sơ thấy sắc mặt Tống Tương không tốt lắm liền cởi giày thêu ngồi xuống bên cạnh nàng, quan tâm hỏi: “Biểu tỷ đau bụng hả?”
Tống Tương thở dài nói: “Tỷ không sao.


Chỉ là hai ngày đầu thân thể có hơi khó chịu, cả người không có chút khí lực mà bên ngoài lại lạnh nên tỷ chẳng muốn ra ngoài chút nào cả.

A Vu, muội mau cho chân vào chăn cho ấm đi.”
Tình cảm của hai người rất tốt nên Ngu Ninh Sơ không có khách khí mà ngồi sát vào bệ cửa sổ rồi chen hai chân vào chăn của Tống Tương.
Tống Tương nghịch ngợm đá chân nàng.
“Hay là chúng ta gọi Vi Vũ và San Hô vào đánh bài đi.”
Bên ngoài lạnh, chơi bài trong phòng ấm áp cũng là hoạt động vui vẻ trong mùa đông.
Ngu Ninh Sơ làm bộ phiền não nói: “Hôm nay muội đến lại không biết biểu tỷ muốn chơi bài nên muội không mang theo bạc đâu.”
“Tỷ không tin.” Tống Tương cười nói rồi chồm đến dành lấy hà bao của Ngu Ninh Sơ, nàng nhẹ nhàng xoa xoa mấy cái liền lấy được một ít bạc vụn cùng hạt dưa ở bên trong ra ngoài.
Bọn nha hoàn đem bàn thấp đặt lên giường.
Tống Tương thân thể suy yếu ngồi ở vị trí ấm áp nhất ở phía nam, Ngu Ninh Sơ thì ngồi ở phía tây, vừa chơi bài vừa phơi nắng.
Sau khi chơi được hai vòng thì rèm cửa bên ngoài được nhấc lên rồi Tống Trì đi vào.
Hôm nay, hắn lại đổi thành cẩm bào màu nhạt thường mặc, ôn nhuận như ngọc.

Hắn vừa bước vào Vi Vũ liền nhảy xuống giường, cung kính hành lễ với hắn.
San Hô là nha hoàn của Tống Tương, thường xuyên gặp mặt Tống Trì nên cũng không sợ hắn lắm.
Tống Trì thấy San Hô lại muốn đứng dậy hành lễ liền khoát tay ngăn cản: “Thôi, các ngươi cứ tiếp tục chơi đi.”
Tống Tương cười nói: “Ca ca mau vào đánh thay Vi Vũ đi.

Vừa rồi muội thấy Vi Vũ cứ để cho A Vu ăn bài liên tục, muội nghi ngờ họ đang chơi xấu đấy.”
Ngu Ninh Sơ biết rõ nàng đang nói giỡn nhưng vẫn là nhịn không được đỏ mặt.
Vi Vũ cũng nghe nói qua chuyện Tống Trì bắn chết tử sĩ nhà họ Mạnh nên có chút sợ hắn.

Vừa nghe Tống Tương nói liền dọn chỗ cho hắn ngay: “Quận vương ngồi đây đi ạ.

Nô tỳ ra bên ngoài giúp Phỉ Thúy tỷ phơi chăn.”
Tống Trì: “Được thôi.”
Nói rồi, hắn tự nhiên cởi giày rồi bước lên ngồi vị trí bên phải Ngu Ninh Sơ.
Ngu Ninh Sơ duy trì vẻ mặt tươi cười nhưng trong đầu lại bắt đầu suy nghĩ.
Nếu để cho đám người Thái phu nhân, Hàn thị, Tống thị, Thẩm Minh Y biết nàng cùng Tống Trì chơi đánh bài thì không biết các nàng sẽ nghĩ như thế nào nữa.
Thế nhưng, Tống Trì vừa tới mới tới mà nàng tìm cớ tránh đi chỉ sợ sẽ làm Tống Tương nghi ngờ.
Trước tiên nàng phải ứng phó Tống Trì trước đã rồi sau đó sẽ nhờ Tống Tương biểu tỷ quản giáo kỹ hạ nhân không được nói ra ngoài.

Vậy sẽ không ai biết được chuyện xảy ra ở Mặc Hương Đường nữa.
Tâm tình không yên nên Ngu Ninh Sơ đánh bài cũng không để ý lắm.


Nàng vừa đưa tay bốc một quan bài kéo về thì cảm nhận được lực cản.
Lúc này nàng mới nhìn xuống thì thấy nửa lá bài màu xanh ngọc bích đang nằm trong tay của Tống Trì.
Nàng như bị bỏng vội vàng buông tay.
Sắc mặt Tống Trì mang theo ý cười liếc nàng một cái rồi lấy quân bài đi nhanh đến mức Tống Tương và San Hô cũng không phát hiện động tác nhỏ của hai người.
Ngu Ninh Sơ không dám phân tâm nữa.
Sau khi bắt đầu đánh bài, Ngu Ninh Sơ rất nhanh phát hiện Tống Trì là một cao thủ chơi bài.

Chỉ cần nàng đánh ra cái gì thì Tống Trì chắc chắn sẽ đánh ra bài tương tự, đảm bảo nàng không ăn được quân nào.
Sau ba vòng, chỉ có Ngu Ninh Sơ, Tống Tương và San Hô là ăn bài lẫn nhau, còn không ai ăn được bài của Tống Trì.
Thật vất vả nàng mới ăn được một lần thì Tống Trì liền hồ.
Mặc dù không quan tâm bạc nhưng gặp phải cao thủ như vậy nên tâm tình của Ngu Ninh Sơ vô cùng xấu.
Tống Tương cũng nhìn không nổi nữa liền lên tiếng: “Ca ca không được khi dễ A Vu nữa.

Người ta đang chơi đùa vui vẻ mà, làm gì có ai chơi mà bắt nạt người ta như ca đâu.”
Tống Trì cười: “Vậy muội muốn thế nào? Hay là muội và A Vu đổi vị trí cho nhau đi.”
Tống Tương liền đồng ý đứng dậy đổi ngay.
Ngu Ninh Sơ đi qua bên giường phía nam ngồi xuống, nàng còn chưa kịp cao hứng vì không cần đánh dưới tay Tống Trì nữa thì lại phát hiện vị trí nàng đang ngồi thường xuyên phải đối mặt với Tống Trì.
Nàng dần dần không dám nhìn thẳng về phía hắn nữa.
Tiểu cô nương ngồi đó rũ mắt nhìn xuống.

Khi nàng nghiêng đầu sang hai bên, ánh mặt trời sẽ chiếu sáng nửa khuôn mặt của nàng làm Tống Trì cũng có thể nhìn rõ cả lớp lông tơ vàng trên làn da của nàng.
Thời gian dần trôi qua.
Sau khi lại chấm dứt một ván, Ngu Ninh Sơ nhìn ra bên ngoài rồi nói với Tống Tương: “Thời gian không sớm, muội cũng nên trở về rồi.”
Tống Tương nói: “Cả nhà Tam phòng đều không có ở đây, muội có trở về cũng chỉ có thể ăn cơm một mình.

Hôm nay, muội ở bên này dùng cơm với tỷ đi.”
Nàng nói xong cũng không cho Ngu Ninh Sơ cự tuyệt liền gọi Vi Vũ vào phân phó nàng quay về Bích Ngô Đường báo cho phòng bếp không cần chuẩn bị cơm trưa cho Ngu Ninh Sơ.
Thấy nàng nhiều lần kiên trì, thậm chí giữ không cho nàng xuống giường, Ngu Ninh Sơ chỉ có thể nghe theo.

Quay đầu nàng phân phó Vi Vũ: “Em về Bích Ngô Đường ăn cơm đi, ăn xong lại tới đây đón ta là được.”
Vi Vũ lĩnh mệnh rời đi trước.
Ván bài cũng tan rã.
Tống Tương muốn đi tịnh phòng, San Hô theo ra ngoài lấy nước rửa tay cho chủ tử.
Trong khoảng thời gian nhất thời chỉ còn lại Ngu Ninh Sơ và Tống Trì.

Tống Trì bỗng nhiên tới gần Ngu Ninh Sơ, thấp giọng nói: “Sao ta thấy sắc mặt biểu muội có chút tái, có phải thân thể không thoải mái không?”
Tống Trì vừa nói vừa xích lại gần làm cho toàn thân Ngu Ninh Sơ càng căng thẳng hơn.
“Có sao? Muội thấy vẫn khỏe mà.” Trước khi Ngu Ninh Sơ qua Mặc Hương Đường có quay về chải đầu, nàng nhìn thấy rõ ràng qua gương mặt nàng còn đang đỏ bừng vì đá cầu, mới đó làm sao bây giờ lại tái nhợt được chứ?
Tống Trì lại nói: “Để đảm bảo hơn, ta sẽ giúp biểu muội bắt mạch xem thế nào.”
Thấy Tống Trì thật sự vươn tay lên, Ngu Ninh Sơ theo bản năng lùi về phía sau.
Nương theo thanh âm trầm thấp của Tống Trì, cổ tay của Ngu Ninh Sơ lại bị hắn bắt lại lần nữa.
Ngu Ninh Sơ không thể tin được nhìn về phía hắn.
Tống Trì cũng không có xem mạch mà chỉ nắm chặt cổ tay nàng, một tay khác đeo một chiếc vòng màu xanh ngọc bích vào tay nàng.

Lúc này, hắn lại lên tiếng: “Lần sanh thần trước ta vẫn chưa có cơ hội tặng quà cho biểu muội, hy vọng biểu muội đừng trách ta nhé.”
Nào có ai tặng quà như hắn chứ?
“Quận vương không nên khinh người quá đáng.” Ngu Ninh Sơ trừng mắt nhìn hắn, đưa tay muốn đem vòng tay của hắn tặng xuống.
Nhưng Mà Tống Trì nắm lấy tay nàng không buông, nàng căn bản không thể tránh thoát.
Tống Trì nhìn ánh mắt nàng hỏi: “Người khác tặng lễ biểu muội đều nhận, vì sao ta tặng biểu muội lại không nhận?”
Ngu Ninh Sơ vừa muốn nói tiếp, bỗng nhiên nội thất truyền đến tiếng rửa tay.
Tống Tương sắp ra ngoài.
Ngu Ninh Sơ tự biết thể lực không địch lại Tống Trì, nàng chỉ đành buông tay ra rồi nói: “Huynh làm như vậy không sợ ta nói với Tương biểu tỷ sao? Tương biểu tỷ đối xử với ta như tỷ muội ruột thịt, nếu nàng biết huynh nhiều lần khinh bạc ta, huynh không sợ nàng sẽ thất vọng về huynh sao?”
Tống Trì cười nói: “Muội ấy vẫn luôn muốn có đại tẩu, nếu muội ấy biết ta thích muội chắc chắn sẽ vô cùng cao hứng cho mà xem.”
Nói xong, Tống Trì buông tay ra rồi ngồi lại vị trí của mình.
Ngu Ninh Sơ vừa muốn cởi vòng tay của hắn ra thì Tống Tương đã đi ra.
Ngu Ninh Sơ vô cùng buồn bực, nàng chỉ có thể buông tay xuống để tay áo che khuất cái vòng tay kia
Vừa nhìn Ngu Ninh Sơ, Tống Tương đã giật mình hỏi: “A Vu, sao mặt muội lại trắng như vậy?”
Ngu Ninh Sơ không cách nào giải thích.
Tống Trì tự giễu: “Hình như A Vu biểu muội rất sợ ca, muội vừa đi thì muội ấy liền tự mình sợ thành như vậy đấy.”
Tống Tương liền nghĩ đến chuyện ca ca từng làm trước khi vào Cẩm Y Vệ, chỉ là bình thường Ngu Ninh Sơ ở trước mặt ca ca cũng không có biểu hiện bất thường nào nên nàng không phát hiện ra Ngu Ninh Sơ lại sợ ca ca đến tình trạng này.
Thấy vậy, Tống Tương nháy mắt với huynh trưởng nói: ” Vậy ca ra tiền viện dùng cơm một mình đi.”
Tống Trì không chút lưu luyến mà rời đi.
Tống Tương bước qua nắm tay Ngu Ninh Sơ, nhẹ nhàng an ủi nàng.
Ngu Ninh Sơ vô cùng tủi thân.
Nếu đổi lại là Thẩm Minh Lam, có lẽ nàng sẽ không dằn được mà nói kể ra hành động của Tống Trì nhưng Tống Tương là muội muội ruột của Tống Trì, liệu nàng có tin mình không?
Vậy nên dù có chịu oan ức hơn thì nàng chỉ có thể nuốt xuống bụng.
Ngu Ninh Sơ chua xót nói: “Muội lại thất lễ với Trì biểu ca rồi.”
Tống Tương tự trách: “Nếu muội nói sớm cho tỷ biết thì tỷ đã không mời muội đến đây rồi.

Lần sau, tỷ sẽ qua chỗ của muội.”
Ngu Ninh Sơ nhìn khuôn mặt chân thành của Tống Tương, bỗng nhiên nghĩ đến một biện pháp có thể tránh được Tống Trì trong bất kỳ tình huống nào mà không khiến người ta nghi ngờ.
Nghĩ đến là làm, Ngu Ninh Sơ nhào vào lòng Tống Tương khóc rống lên.
Tống Tương vội vàng hỏi: “Rốt cuộc là muội bị làm sao?”
Ngu Ninh Sơ nghẹn ngào nói: “Tương biểu tỷ, thực ra không phải muội sợ Trì biểu ca đâu mà vừa nãy muội bị Trì biểu ca mắng.”
Tống Tương: “Ca ca tỷ mắng muội? Tại sao ca ca lại mắng muội?”
Ngu Ninh Sơ dùng tay không đeo vòng lấy khăn tay ra vừa lau nước mắt vừa giải thích: “Vừa rồi khi biểu tỷ đi vào bên trong rửa tay, thái độ Trì biểu ca đột nhiên thay đổi.


Huynh ấy bắt đầu châm chọc xuất thân của muội, nói muội qua lại với biểu tỷ chỉ vì muốn nịnh bợ.

Huynh ấy còn nói biểu tỷ thiện lương nên mới dễ bị người ta lừa, còn cảnh cáo muội không được giở trò trước mặt huynh ấy nữa.”
Khi Tống Tương nghe điều này thì suy nghĩ đầu tiên của nàng là ca ca của nàng không phải người loại người như vậy.
Nhưng Ngu Ninh Sơ cũng không phải là người sẽ vu oan cho người khác.
Nhưng nếu ca ca không khi dễ Ngu Ninh Sơ thì sao sắc mặt của Ngu Ninh Sơ lại kém như vậy?
“Muội đừng khóc nữa.

Tỷ sẽ đi tìm ca ca tính sổ cho muội!”
Ngu Ninh Sơ giữ chặt nàng lại, khóc nức nở nói: “Thôi, tỷ đừng đi.

Muội không muốn làm lớn chuyện đâu, nhỡ truyền ra ngoài thì muội còn mặt mũi nào ở lại kinh thành nữa chứ.

Biểu tỷ cứ coi như chưa từng phát sinh chuyện này đi, muội chỉ khó chịu một lúc là hết thôi.

Cùng lắm sau này muội không đến Mặc Hương Đường nữa, chúng ta đến nơi khác chơi là được.”
Tống Tương thấy khuôn mặt đầy nước mắt của nàng mà thương vô cùng, nàng lại càng thêm tức giận ca ca của nàng.
Sau khi ăn xong, Vi Vũ đến đón Ngu Ninh Sơ về.
Tống Tương đưa hai chủ tớ ra khỏi Mặc Hương đường.
Lúc chia tay, Ngu Ninh Sơ nhìn Tống Tương thật sâu, tựa hồ đang cầu khẩn Tống Tương không cần truy cứu nữa.
Tống Tương làm sao có thể nhịn được? Vừa xoay người liền đi tìm huynh trưởng đối chất.
“Ca ca, muội cùng A Vu là tình cảm chân thành, sao ca có thể nói muội ấy như vậy được?”
Tống Trì đang ở thư phòng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn phẫn nộ của muội muội, bình tĩnh hỏi: “Muội nói xem ta đã nói gì với muội ấy?”
Tống Tương nói lại những lời của Ngu Ninh Sơ một lần nữa: “Đây có phải là những lời ca đã nói hay không?”
Tống Trì nở nụ cười, thừa nhận: “Đúng vậy.

Ca thấy muội ấy ngày nào cũng đi theo nịnh bợ muội nên mới nhắc nhở muội ấy tránh xa muội ra.”
Chính tai nàng nghe được huynh trưởng coi khinh bằng hữu khuê mật của mình như vậy làm Tống Tương hồi tưởng lại nhiều việc.

Đầu tiên là lần Ngu Ninh Sơ sinh bệnh mà ca ca lại thờ ơ không quan tâm, rồi lần cá cược thua ca ca lại cố ý vẽ xấu biểu muội.

Thậm chí vừa rồi lúc đánh bài, ca ca cũng luôn nhắm vào Ngu Ninhh Sơ.

Nàng không ngờ ca ca vỗn dĩ coi thường muội ấy từ lâu, Tống Tương tức giận đến mức chỉ muốn hung hăng giáo huấn huynh trưởng, nàng còn yêu cầu: “Ca mau đi xin lỗi A Vu ngay cho muội!”
Tống Trì: “Không thể nào.”
Tống Tương: “Ca mà không xin lỗi thì muội sẽ chuyển đến ở với Cô mẫu, không bao giờ gặp lại ca nữa!”
Tống Trì dường như không nghe thấy, tiếp tục đọc sách.

------oOo------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK