• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi rời khỏi nơi hẹn với Tiêu Vũ Xuyên và Tiêu Hàn, Tống Hương Ngưng không trực tiếp về nhà, mà đi đến chỗ Owen Dục. Nhìn cách bài biện bên trong căn nhà không chịu dọn dẹp, cô không khỏi cau mày.

- Owen Dục, anh xem lại mình một chút đi, anh làm căn nhà loạn thành như thế này? Còn không chịu dọn dẹp là sao? - Nói chuyện, cô cũng động tay giúp anh dọn dẹp căn nhà một chút.

Owen Dục nhìn bóng lưng Tống Hương Ngưng không ngừng vất vả giúp anh, một hồi cảm động xông lên đầu, nhưng miệng vẫn ăn vạ 

- Cũng không phải quá bề bộn, huống chi bây giờ còn có người giúp anh dọn dẹp nữa kia mà?

Tống Hương Ngưng vừa dọn dẹp, vừa lắc đầu

- Bây giờ em có thể dọn dẹp giúp anh, nhưng em không thể ngày nào cũng đến đây dọn dẹp giúp anh. Thật không biết anh làm sao sống được cho đến bây giờ.

Owen Dục biết cô đang nói đùa, cũng không có để ý, ngược lại theo lời của cô nói tiếp

- Cho nên có thể nói, Hương Ngưng, em không thể rời khỏi anh, không có em anh sẽ chết mất. 

Anh cố ý đem chuyện này trở thành một chuyện rất nghiêm trọng.

Tống Hương Ngưng cười khẽ một tiếng

- Sao em nghe thấy chuyện có vẻ hơi nghiêm trọng ạ. Anh nên đi tìm một người nào đó giúp anh trong chuyện dọn dẹp nhà cửa đi như thế sẽ tốt hơn. – Cô không cho rằng mình có thể hoàn thành tốt nhiệm vụ này.

- Này, em đang nói linh tinh cái gì đó - Owen Dục nghe lời Tống Hương Ngưng nói, bất giác nhíu mày. Anh đi đến trước mặt Tống Hương Ngưng, nắm lấy hai vai của cô, nghiêm túc nói - Ở trong lòng của anh, em là quan trọng nhất, không được xem thường mình như vậy; còn nữa, đừng bảo cái gì mà ở bên ngoài tùy tiện tìm một người nào đó về nhà, em là quan trọng nhất, không ai có thể thay đổi được. -  Anh đem thấy tất cả những điều trong lòng nói ra, chính là muốn để Tống Hương Ngưng biết địa vị của cô trong lòng anh.

Bị anh kềm chặt hai vai Tống Hương Ngưng không thể không ngừng động tác dọn dẹp, cô nghe những gì Owen Dục nói, trong lòng rất cảm động

- Cám ơn anh, Owen Dục. – Cô cho là ngay sau đó mình sẽ phải ôm lấy anh, nhưng cô lại chỉ là nhìn thẳng anh, không có bất kỳ động tác dư thừa nào, cô thậm chí còn muốn thoát khỏi ngực của anh.

Cảm thấy Tống Hương Ngưng muốn rời khỏi ngực của anh, Owen Dục không thể làm gì khác hơn là buông lỏng tay ra, nhưng anh vẫn chăm sóc nói: 

- Không có gì, ai bảo em là bạn gái anh.  

Nhưng trong lời nói không che giấu được sự thất vọng tràn trề.

Tống Hương Ngưng biết động tác của mình làm cho Owen Dục đau lòng, nhưng không biết nên nói những gì, không thể làm gì khác hơn là im lặng.

Qua một lúc lâu, Owen Dục rốt cuộc phá vỡ không khí trầm mặc

- Hương Ngưng, em đã đi gặp Tiểu Xuyên rồi sao? 

Anh biết cô vẫn luôn muốn nhìn lại Tiểu Xuyên, bất đắc dĩ bị mẹ Tiêu ngăn trở, Tống Hương Ngưng giống như vẫn không thể chấp nhận được.

Nói đến con trai của mình, đáy mắt Tống Hương Ngưng không che giấu được sự cao hứng

- Đúng rồi, hôm nay em tới đây là để nói cho anh biết chuyện này. Hôm nay em đã gặp Tiểu Xuyên, được nghe thằng bé gọi em là mẹ. 

Nhớ tới việc Tiểu Xuyên gọi mình là mẹ, Tống Hương Ngưng liền một hồi cảm động.

- Em được nhìn lại Tiểu Xuyên rồi hả? - Owen Dục rất là giật mình, anh rất hiểu Tống Hương Ngưng muốn nhận lại tình thâm mẫu tử, nhưng. . . . . .  nhưng sao bà nội của Tiểu Xuyên có thể cho. . . . . .? 

Anh không hiểu trong mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì, có thể làm cho mẹ Tiêu cho phép Tống Hương Ngưng nhận lại Tiểu Xuyên.

Tống Hương Ngưng vẫn không ngừng vui mừng

- Em cũng không biết có chuyện gì xảy ra nữa, lần trước ở công viên, bà nội của Tiểu Xuyên nhất quyết không cho em gặp mặt Tiểu Xuyên? Nhưng sau đó em đi tìm Tiêu Hàn, Tiêu Hàn còn nói cho phép em gặp mặt Tiểu Xuyên, nên em mới có thể gặp Tiểu Xuyên trở lại, nghe bé gọi một tiếng mẹ thật đáng yêu. 

Cô hoàn toàn không có chú ý tới sắc mặt của Owen Dục càng ngày càng khó coi.

- Em cùng với Tiêu Hàn đã gặp nhau? - Anh tận lực để cho giọng nói của mình không trở nên quá chua chát

Hoàn toàn đắm chìm trong câu chuyện vừa nhận lại con trai, Tống Hương Ngưng chìm trong hưng phấn, không chút nào cảm thấy Owen Dục có cái gì đó không đúng

- Đúng vậy, mấy ngày trước em có đến công ty của anh ấy để thảo luận với anh ấy về vấn đề của Tiểu Xuyên, sau đó anh ấy đã dẫn Tiểu Xuyên đến gặp em còn nói cho con biết em là mẹ của con, trước kia có lẽ em đã nhìn lầm anh ấy, anh ấy là một người rất tốt.

Giọng của Owen Dục càng thêm chua

- Ý của em là gần đây em vẫn luôn có cùng Tiêu Hàn gặp mặt? 

Anh cơ hồ dùng sức lực toàn thân mới có thể đè nén hỏa giận trong mình xuống.

Rốt cuộc Tống Hương Ngưng cũng cảm thấy Owen Dục có điểm không đúng, phát hiện mình giống như đã nói quá nhiều về Tiêu Hàn, liền mắng thầm, sau đó đến gần Owen Dục, cười dụ dỗ anh: 

- Anh đang ghen sao? Không nên hiểu lầm nhé..., em không có quan hệ gì với anh ấy nữa, em gặp anh ấy chỉ bởi vì Tiểu Xuyên mà thôi..., anh đừng dễ nổi giận như thế. 

- Anh không có ghen - Owen Dục biết mình không che giấu được, nhưng vẫn cố che giấu - Anh hiểu rõ mọi chuyện, em xem anh nhỏ mọn lắm sao? 

Lời của Owen Dục là bởi vì Tống Hương Ngưng mà cố gắng trấn an.

Tống Hương Ngưng nhìn Owen Dục giống như một đứa bé, bất giác cười khẽ một tiếng

- Owen Dục, em thấy anh và Tiểu Xuyên rất giống nhau, đều đáng yêu như nhau.

Cũng không biết tại sao Tiểu Xuyên vừa thấy Owen Dục lại không thích như thế.

- Em đang nói là anh giống đứa bé sao? - Owen Dục hiển nhiên không ủng hộ lời nói của Tống Hương Ngưng – Đứa bé đó không phải là con trai của em sao, anh sớm đã giận nó rồi. Còn nhỏ tuổi mà trông rất anh tuấn nha. Thiệt là!  

Anh vẫn còn ghi hận chuyện lần đầu tiên gặp Tiểu Xuyên, bé không chịu gọi anh là "Chú Âu".

- Anh còn nói anh không phải hẹp hòi? - Tống Hương Ngưng bắt được bím tóc của anh – Anh thật không hẹp hòi, tại sao phải so đo cùng một đứa bé như vậy? Thiệt là! 

Nói xong còn cố làm ra vẻ thất vọng, lắc đầu một cái.

Owen Dục cho là cô thật tức giận, vội vàng nói xin lỗi: 

- A, thật xin lỗi, thật xin lỗi em. Anh không nên so đo với một đứa trẻ, thật ra anh không có thật so đo..., chỉ là nói giỡn một chút thôi, Hương Ngưng, không phải đang tức giận đó chứ?! 

Bên ngoài nói, trong lòng không ngừng lo lắng, thật ra anh cũng rất thích đứa bé kia.

Tống Hương Ngưng cười nhìn anh 

- Thôi, lần này em tạm tha thứ cho anh..., xem anh lần sao còn dám so đo với Tiểu Xuyên nữa không?

Nói xong cũng xoay người, tiếp tục dọn dẹp phòng giúp Owen Dục.

Owen Dục nhìn bóng lưng mảnh khảnh của Tống Hương Ngưng, trầm tư một lúc lâu, cảm thấy thời cơ đã chín muồi, cuối cùng từ trong lòng ngực móc ra một hộp gấm đã chuẩn bị từ lâu, đem nó đặt vào trong tay, sau đó hướng tới Tống Hương Ngưng.

Đang dọn đồ, Tống Hương Ngưng bị người ta gọi nên quay lại, thấy Owen Dục đứng phía sau liền sợ hết hồn

- Owen Dục, anh ở đây làm chi, anh đang dọa em sợ chết đóa?  

Nói xong cô còn dùng tay vỗ vỗ ngực mình, tỏ vẻ vô cùng giật mình.

Owen Dục không có để ý đến lời nói của Tống Hương Ngưng, mà đem hộp gấm trong tay mở ra, sau đó một chân quỳ xuống, mặt thâm tình nhìn Tống Hương Ngưng

- Hương Ngưng, gả cho anh đi!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK