Mục lục
Xuyên Nhanh: Hu Hu Đêm Nào Nam Thần Cũng Dính Lấy Tôi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Nói xong, Đường Tuế nỗ lực đưa cánh tay nhỏ của mình đến bên môi anh.

Tống Tinh Dã nắm chặt khuỷu tay cô rồi kéo hai người cùng ngồi lên một sofa.

“Ưm! ”
Đường Tuế lầm bầm, rồi lại đưa cánh tay nhỏ của mình đến bên môi Tống Tinh Dã.

Tống Tinh Dã thổi thổi cho cô.

Trong nhận thức của Đường Tuế, Tống Tinh Dã là người ngay cả hô hấp cũng lạnh lẽo như tuyết sương.

Thế nhưng lúc này được thổi, cô lại cảm thấy mu bàn tay mình mát lạnh.

Loại cảm giác nóng bỏng trước kia đã không còn.

Rất thoải mái.

Đường Tuế hơi cong môi, chớp chớp đôi mắt, cô hơi buồn ngủ.

Tống Tinh Dã thấy cô nhanh chóng rúc lại trong sô pha, hệt chú mèo nhỏ lười biếng.

“Ừm.


Đường Tuế đáp một tiếng mềm nhũn, gật đầu, khuôn mặt nhỏ càng dính chặt vào sô pha, nhắm mắt lại.

Tống Tinh Dã ôm lấy cơ thể mảnh mai mềm mại của cô, nhẹ nhàng đặt lên giường.


Rồi đi lấy khăn ấm lau mặt cô, tuy trước đó đã tắm nhưng vừa nãy có ra ngoài, chắc chắn sẽ bị nhiễm ít tro bụi.

Tống Tinh Dã lau mặt cô xong lại nhẹ nhàng đắp chăn cho cô, vừa định rời đi thì thấy cô gái nhỏ vốn đã thiếp đi lại mông lung mở mắt ra.

"Tống Tinh Dã, không cho phép anh đi.

"
Cô gái nhỏ quyệt đôi môi mềm mại căng bóng hệt thạch trái cây của mình.

Cánh tay nhỏ nhắn nõn nà cũng thoát khỏi chăn níu lấy vạt áo anh.

“Không cho đi.


Lời nói mềm mại chết đi được thoang thoảng bên tai anh.

“Ừm, anh không đi.


Đường Tuế đã quá đỗi buồn ngũ, nghe Tống Tinh Dã nói vậy thì buông tay ra, nhắm mắt lại.

Đáng yêu, chết đi được.

Tống Tinh Dã ngồi xổm xuống, vươn tay sờ mặt cô.

Khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của Đường Tuế nhanh chóng biến dạng trong tay anh.

Anh thích thú trượt tay lên, nặng nề hôn lên môi Đường Tuế.


Đường Tuế nhíu này, cũng không còn sức nhấc tay, đang lúc sắp ngủ say thì.

Luân Hồi Kính: giá trị hắc hóa của Tống Tinh Dã còn 6! còn 0, nhiệm vụ hoàn thành, sẽ không chịu nội dung cốt truyện khống chế nữa.

Đường Tuế đang say giấc nồng, nghe Luân Hồi Kính nói thì không khỏi nhíu mày.

“Ồn ào chết đi được.


Khi lầm bầm, cô vươn tay ra như muốn tìm cái gì đó.

Cuối cùng bắt được bàn tay của Tống Tinh Dã đột nhiên vụt đến, cô áp nó vào khuôn mặt mình.

“Dán dán! ”
Nỉ non một tiếng liền thiếp đi.

Tống Tinh Dã vẫn duy trì động tác này, anh cực kì thích Đường Tuế thân cận với anh như thế.

Vừa nằm xuống, Đường Tuế đã dán cả người vào anh như bạch tuộc.

Tống Tinh Dã thấy mình bị quấn quýt đến gió thổi không lọt.

Anh mím môi, đáy mắt, đuôi lông mày đều là ý cười dịu dàng không kìm nổi.

Tống Tinh Dã nhắm mắt lại, ngửi vị sữa ngọt ngào trên người Đường Tuế rồi nhanh chóng thiếp đi.

Hôm sau.

Tống Tinh Dã bị mút mà tỉnh dậy.

Anh mở mắt ra, chỉ thấy Đường Tuế đang ôm anh, rúc đầu vào, mút cổ anh.

Vì thật sự hơi đau nên trong đầu anh không có chút phong hoa tuyết nguyệt (tình cảm trai gái) nào.

Tống Tinh Dã gạt Đường Tuế ra, ném sang một bên.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK