Mục lục
Triền Miên Sau Ly hôn Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 446

Thấy tình hình sắp không khống chế được, mấy người cảnh sát vốn quen nhìn máy cuộc tranh cãi ồn ào cũng phải đi tới ngăn lại: “Lời khai đã ghi rõ rồi, là do hiểu nhầm. Đề nghị anh chị tự thương lượng phương án giải quyết.”

Lương Hạnh nhìn tình hình cũng muốn hòa giải, học theo bé mèo kéo kéo cái đuôi mèo của Cung Kì lại: “Bọn họ nói đúng đấy, hơn nữa Cố Thời còn là bạn tốt của Triệu Mịch Thanh. Coi như cô giữ thể diện cho tôi được không, không đánh không quen biết mà.”

“GÌ, quen biết à?” Cung Kì nghe vậy thì bĩu môi cười, chốc lát nụ cười bỗng lạnh đi: “Quen biết cũng không được, con người tôi không khoan nhượng.”

Triệu Mịch Thanh khẽ ho hai tiếng, quay đầu nhìn Cố Thời với ánh mặt đầy ẩn ý.

Cố Thời nhíu mày, đưa ra thỏa hiệp: “Thế này đi, tôi sẽ trả hết chi phí thuốc thang và dưỡng thương cho vết thương của cô và đứa nhỏ. Vết thương của tôi tôi sẽ tự giải quyết, coi như mình xui xẻo bị ngã, cô thấy sao?”

Thầy Cung Kì không trả lời, Triệu Mịch Thanh chuyển ánh nhìn về bé mèo bên cạnh cô ta, cong môi mỉm cười: “Hay là hỏi ý bé con, dù sao cô cũng nói hôm nay là ngày con bé được nhận nuôi. Lãng phí thời gian vào những chuyện không vui thế này, con bé chưa chắc đã muốn đâu.”

Triệu Mịch Thanh chưa nói hết, Cung Kì đã theo lời anh dời ánh nhìn xuống, vừa nhìn nhau với bé con bên cạnh đã thấy nó nắm chặt áo mình, lúng túng lắc lắc đầu.

“Được, cứ làm vậy đi.” Cung Kì đáp lại một tiếng rất kiêu ngạo: “Nhưng chỉ phí cũng không quan trọng.

Nếu anh thật sự có lòng thì đóng góp nhiều hơn cho máy tổ chức phúc lợi xã hội, hoặc học tập tôi, nhận nuôi một đứa trẻ cũng được.”

Cô ta nói xong, nắm tay bé mèo, từ từ rời đi với dáng vẻ kiêu ngạo.

Lương Hạnh mím môi. Đợi đến lúc cô ta đi xa mới nghe thấy tiếng thở phì phì như máy lạnh phả hơi của Cố Thời.

Triệu Mịch Thanh nhìn xuống, trên mặt không có biểu cảm gì, chỉ thản nhiên nhắc nhở: “Cố Thời, lẽ nào cậu định cứ sống bệ rạc tiếp như thế này mãi à?”

Mùi rượu phảng phát trên người anh ta khiến Triệu Mịch Thanh cao mày.

Cố Thời dựa vào bức tường sau lưng, thái độ vẫn thờ ơ như cũ, vẫy vẫy tay: “Sẽ không, tôi đã đồng ý với ông già nhà tôi máy hôm nữa sẽ đi xem mắt. Tôi cứ ngoan ngoãn mà đi, nếu nhìn trúng không khéo trước cuối năm sẽ được uống rượu mừng của tôi ấy chứ.”

Danh tiếng cậu chủ nhà họ Cố trong giới quả thật không tốt. Ai có thể đồng ý gả con gái chứ, trừ khi là muốn leo cao trong nhà họ, không màng tới sống chết của con gái mà thôi.

Nhưng kiểu người như vậy, ông cụ nhà họ Có vừa nhìn là nhận ra, cũng sẽ không đồng ý cho cưới.

Triệu Mịch Thanh im lặng, có vài lời vẫn ngập ngừng trong cổ họng, nhưng anh vẫn giữ lại không nói.

“Tôi đi trước đây.” Cố Thời thấy Triệu Mịch Thanh như đang suy nghĩ gì đó, cũng không có tâm trạng hỏi.

Anh ta vỗ vỗ vai bạn, bước loạng choạng rời đi.

Lương Hạnh và Triệu Mịch Thanh theo sau ra ngoài. Trên đường lái xe về, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa số, lơ đãng hỏi một câu: “Cố Thời và Tề Uyên có chuyện gì vậy?”

Triệu Mịch Thanh im lặng một lúc, giọng nói u ám đi: “Bà cụ T coi trọng dòng dõi, không thể để Tề Uyên gả cho phú nhị đại không theo nghiệp gia đình như Cố Thời. Trong mắt bà ấy, cho dù có là luật sư hay bác sĩ, cũng phải hơn cậu ấy cả trăm lần.”

Lương Hạnh im lặng suy nghĩ, cảm thấy đáng tiếc nhưng cũng không đồng tình.

“Đường là do mình chọn, anh ấy không thể trách người bên cạnh.” Lời này có vẻ lạnh lùng nhưng là những điều Lương Hạnh nghĩ trong lòng: “Em có nghe đôi chút về thân thế của anh áy, thật giả thế nào em không bình luận. Nhưng dùng sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình và liên lụy tới người khác, kết cục thể này không đáng đề thổn thức.”

Tình cảm giữa Triệu Mịch Thanh và Cố Thời sâu sắc hơn người ngoài nghĩ. Lương Hạnh nói như vậy, dù anh không thể phản pháo, nhưng trong lòng cũng cảm thấy không vui.

“Nếu tất cả mọi người đều có thể dùng góc nhìn của người ngoài cuộc để giải quyết chuyện của mình thì thế giới này đã không có nhiều sai lầm đến vậy đâu.” Triệu Mịch Thanh từ từ đạp ga, bàn tay siết chặt lầy vô lăng.

Hai câu đơn giản khiến lòng Lương Hạnh chủng xuống. Cô không nhìn ra ngoài cửa số nữa, thất thần nhìn vào khung cảnh trước mặt, thờ ơ đáp lại: “Cũng đúng.”

“Ngày Tề Uyên gặp Cố Thời để nói rõ mọi chuyện, cậu ấy cũng đã cầu xin bà cụ. Nhưng bà ấy dùng gậy đuổi cậu ấy ra ngoài, sau đó tức đến nỗi phải nhập viện, nói chết cũng không đồng ý.” Triệu Mịch Thanh im lặng lái xe, giọng nói trầm thấp lạnh lùng, như đang nói một chuyện vặt vãnh không đáng kẻ.

Ánh mắt anh bỗng dịu lại máy phần: “Nếu mấy năm trước, những chuyện phiền phức kia của cậu ấy chưa nhiều đến vậy. Nhà họ Tề vẫn còn một cô chị có thể giữ thể diện cho gia đình, có lẽ mọi chuyện sẽ không như bây giờ.”

Lòng Lương Hạnh không khỏi run lên, dù sao nhà họ Tễ thành ra như tình cảnh hôm nay có liên quan tới cô.

Cô cũng từng gặp bà cụ Tê kia, có thể thấy được bà ấy là một người ngạo mạn. Nhưng không đoán được nhà họ Tề sớm đã không còn ai, bà ấy vẫn chống giữ lấy cái gọi là gia tộc dòng dõi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK