Mục lục
Triền Miên Sau Ly hôn Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 489

Thấy Tề Uyên mặt đầy hốt hoảng đứng ở ngoài cửa, bà cụ vốn là gương mặt còn nụ cười trong nháy mắt hiện lên một tầng khói mù, chân mày bà ta căng thẳng, không nhịn được dạy dỗ: “Con lại hốt hoảng làm gì, lúc nào có thể chững chạc một chút?”

Tề Uyên nhìn bà cụ một chút, lại không thể thiếu đặt tầm mắt rơi trên người Tống Nhiễm, hai tay xuôi bên người nắm chặt, bất an nắm tà váy.

Nhưng quan sát đến giờ, hình như cô ta cũng chưa nói gì với bà cụ.

Người phụ nữ vóc người cao gầy đứng sau lưng bà cụ Tề, giờ phút này nhếch khóe miệng cười thản nhiên, thần sắc trong đáy mắt giống như trời sinh ôn hòa, lại như mang chút ưu tư làm cho người ta không đoán được, không khỏi làm cho Tề Uyên sợ hãi.

Tống Nhiễm nhàn nhạt nhếch môi, lại lên tiếng giảng hòa: “Không sao, Tề Uyên trời sinh tính nóng như lửa, nếu không tôi cũng sẽ không nhìn trúng cô ấy.”

Sau đó hai tay khoanh trước người nhẹ nhàng buông xuống, tầm mắt lại trịnh trọng rơi trên người Tề Uyên, giống như mang dày đặc ý cảnh cáo, lúc mở miệng lại là cảm xúc khác: “Tôi có chút tham rượu, chuyện này làm phiền bà tự mình thương lượng một chút đi, xin lỗi không tiếp chuyện được trước.”

Nói xong, cô ta cong môi, nụ cười yêu kiều rời đi.

Hàn ý ở đáy lòng Tề Uyên từ từ tràn ra, bao lấy toàn thân, cô ta nhìn chăm chú bóng người đang dần dần hóa vào đám người, con ngươi run lên.

Bà cụ theo ánh mắt cô ta nhìn sang, nhưng mang thần sắc thưởng thức, đồng thời lầm bầm mở miệng: “Cô Tống nói, muốn đầu tư vào công ty quay chụp ở Kinh Đô của con, hy vọng có thể phát triển thành thương hiệu truyền thông, tiếp tục dùng bảng hiệu ban đầu của công ty, người phụ trách cũng là con.”

“Không được.” Tề Uyên nghe xong, cơ hồ là theo bản năng kháng cự, giọng dồn dập mà bén nhọn.

Phản ứng này hoàn toàn vượt khỏi dự liệu của bà cụ, vốn là thần sắc buông lỏng bỗng nhiên căng chặt, bàn tay “đùm” một tiếng gõ trên mặt đất: “Con nói gì?”

Trong ấn tượng của Tề Uyên, cho tới bây giờ chuyện cô ta không vâng lời bà cụ cũng không nhiều, lần này lại tỏ ra vẻ lập trường kiên quyết: “Con không cần cô ta đầu tư, cũng không muốn phát triển thương hiệu truyền thông, con chỉ muốn làm công ty chụp hình con thích, bây giờ rất tốt rồi.”

Đã sớm dự liệu được, nói ra lời này sẽ chịu đựng kết quả gì.

Bà cụ giận đến cả người phát run, một cái tát đánh tới.

“Nhà họ tề chúng ta bây giờ chỉ còn lại bộ xương già ta và con, cơ hội tốt như vậy con không quý trọng, chẳng lẽ còn muốn trông cậy vào ta nâng nhà họ Tề lên lần nữa sao?”

Trên mặt đau rát, Tề Uyên nghiêng mặt qua một bên, lúc quay lại đáy mắt trở nên đỏ như máu: “Tại sao trong nhà chỉ còn lại có chúng ta, trách con sao? Là bà tự tay đuổi mẹ con và chị con ra khỏi nhà, là bà phá hủy cái nhà này, ở trong mắt của bà, không có gì quan trọng hơn bậc cửa nhà họ Tề!”

Cô ta gầm thét, tiếng chói tai rất nhanh khiến chó đám khách trong trung tâm tò mò để ý đến.

“Em làm như vậy, rất có cảm giác thỏa mãn sao?” Sau lưng vang lên giọng đàn ông nặng nề.

Nụ cười trên mặt Tống Nhiễm cứng đờ, cô ta cũng không quay đầu lại, chỉ lắc lắc ly rượu đỏ trong tay, lẳng lặng đánh giá: “Anh có thể đi giải vây cho cô ta, tôi cũng không ngăn.”

“Nếu như tôi thật sự muốn động cô ta, tự anh ước lượng một chút, mấy Thượng Điền có thể giúp được cô ta, giúp được nhà họ Tề của cô ta?” Tống Nhiễm xoay đầu lại, thần sắc ung dung, thản nhiên như thường.

Trước khi thần sắc người đàn ông âm lãnh đến mức tận cùng, cô ta lại đột nhiên đổi chủ đề, chống mặt bàn đứng dậy: “Yên tâm, cô ta không đáng giá để tôi động thủ.”

Cô ta cao cao tại thượng là cô cả nhà họ Tống, sao có thể để Tề Uyên nho nhỏ trong mắt.

Cô ta thậm chí không bằng Lương Hạnh, không đáng giá hao phí thêm chút tâm tư nào để đối phó.

“Nói với bà cụ, tôi về trước.” Cô ta nhàn nhạt cong môi, bả vai lướt qua tay áo người đàn ông bên cạnh, bước ung dung rời đi.

Bên kia, Cung Kì vừa ra khỏi cửa, thì bị Cố Thời nhét vào chiếc taxi lái ven đường, cô ta còn không kịp phản ứng, cửa xe đã “Ầm” một tiếng bị đóng lại. người đàn ông trầm tĩnh báo với cửa sổ xe ghế lái địa chỉ nhà cô ta, sau đó híp mắt, đưa mắt nhìn thân xe tuyệt trần đi.

Sau đó anh ta lại ngăn một chiếc xe khác, khi lên xe gọi một cuộc điện thoại, trong điện thoại luôn vang lên một vài lời mềm mại, trong chốc lát không dừng lại, vẫn kéo dài đến xe lái vào cửa một tiểu khu hạng sang.

Yên tĩnh chờ mấy phút, từ cửa tiểu khu lảo đảo lắc lư, đi ra một người phụ nữ ăn mặc và dung mạo đều không tồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK