Mục lục
Triền Miên Sau Ly hôn Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 

CHƯƠNG 460

Lương Hạnh ngủ một giấc thật sâu.

Khi tỉnh lại đã gần trưa, cô bị quấy rầy bởi những tiếng động ồn ào ngoài cửa, vén chăn lên xuống giường, đi chân trần ra mở cửa phòng, chỉ thấy trong ánh sáng rực rỡ của phòng khách, hai đứa nhỏ đang ngồi ở trên mặt đất ê a chơi đồ chơi.

Không biết là đang giao lưu chuyện gì thú vị, đầu bọn chúng chạm vào nhau, không hẹn mà cùng cười ha ha. Lương Hạnh đứng ở cạnh cửa lẳng lặng mà nhìn một màn này, nghĩ thầm chắc mình đang nằm mơ nên cứng đờ ở đó không dám nhúc nhích.

Cô sợ một chút động tĩnh sẽ đánh vỡ giấc mơ này.

Tầm mắt buông thẳng xuống, đáy mắt nhanh chóng xuất hiện sương mù dày đặc, cô đứng sững sờ, mãi đến khi cảm giác lòng bàn chân truyền đến khí lạnh, bên tai vang lên một giọng nói trong trẻo.

“Sao cậu không mang dép mà lại ra đây?” Châu La La bưng một chén cháo lớn đặt lên bàn rồi quay lại cửa chính lấy ra một đôi dép lê đặt trước mặt cô.

Lương Hạnh yên lặng, nhìn về phía Châu La La chớp mắt hai cái, lại duỗi tay chỉ về phía phòng khách: “Đây là, chuyện gì xảy ra?”

Cô giật mình hiểu được, đây không phải là giấc mơ của cô.

Châu La La nghe vậy lau tay, trên mặt mang ý cười nhàn nhạt: “Nữa đêm hôm qua Triệu Mịch Thanh mang đứa nhỏ lại đây, nói để cậu tạm thời ở chỗ này của anh ấy.”

“Vậy anh ấy đâu?” Khó có được đem tầm mắt từ phòng khách dời đi, Lương Hạnh quay đầu gọi Châu La La đang đi về phía phòng bếp.

Hình ảnh tối hôm qua mơ hồ hiện lên trong đầu, sau khi từ nghĩa trang trở về, tâm trạng của cô rất xấu, rất tồi tệ.

Nghe thấy giọng nói của Lương Hạnh, hai đứa trẻ đang ngửa mặt cười trong phòng khách không hẹn mà cùng quay sang.

An Ngôn trở mình một cái đứng lên, đứng ở nơi đó nhìn em gái từng chút từng chút một bò về phía phòng nghỉ, lại vui vẻ mà cười rộ lên.

“Mẹ, mẹ…” An Khê bò được một nửa, mệt đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, liền duỗi tay về phía Lương Hạnh, tủi thân mà mong đợi hô.

Nước mắt Lương Hạnh lập tức chảy ra.

Cô bước ba bước thành hai bước qua, khom lưng đem An Khê ôm lên, khóa vào trong ngực. Khuôn mặt của cô chôn ở chỗ lưng của đứa bé, chỉ một lát sau nước mắt đã làm ướt nhẹp áo len của đứa nhỏ.

Ôm trong lòng phần tồn tại nặng trịch này, tình cảm áy náy trong lòng Lương Hạnh tự nhiên sinh ra.

Cô cảm thấy rất có lỗi với con, có lỗi với cha và với mẹ.

Cô giống như người có tội.

“Ba của mẹ đã mắt, xin lỗi An Khê không thể cho con gặp mặt ông ngoại lần cuối…” Cô nhịn không được, giọng nói nghẹn ngào khó chịu.

Dường như cảm nhận tâm tình của mẹ, An Khê vốn dĩ vẫn còn đang nhếch miệng cười đột nhiên nhíu mày, cái miệng nhỏ bĩu xuống lập tức sẽ khóc lên.

“Được rồi, đưa đứa nhỏ cho tớ đi.” Châu La La đem tất cả cháo và thức ăn đã chuẩn bị xong để lên bàn, lại đi về phía phòng khách, đưa tay muốn đón nhận An Khê: “Một ngày hôm qua cậu chưa ăn cái gì, ăn chút cháo trước, Triệu Mịch Thanh nói anh ấy đi công ty một chuyến, trước buổi chiều sẽ trở lại.”

Nói xong quơ quơ bình sữa trong tay, chớp chớp mắt nhìn về phía An Khê, cao giọng hỏi: “An Khê có muốn uống sữa không?”

Đôi mắt to của An Khê chớp hai cái, cắn cắn tay nhỏ bé, dường như có chút do dự.

Lúc này đột nhiên cảm thấy hai chân trầm xuống, Châu La La cúi đầu thì thấy An Ngôn lay ống quần của cô, đang vềnh mông nhỏ lắc lư trái phải. Tên nhóc kia vẻ mặt nịnh nọt, nước miếng muốn rơi ra, trong miệng còn không rõ ràng hô: “Sữa… Sữa…”

Châu La La bị chọc cười, nhịn không được vạch trần: “Lương An Ngôn, buổi sáng con đã uống sữa rồi, đây là của em gái.”

Dứt lời, đưa tay ra phía sau lưng, hiển nhiên không bị vẻ mặt đáng yêu này của cậu nhóc mê hoặc, nhưng động tĩnh này dường như đã kích thích tới An Khê, cô nhóc kia giãy dụa hai cái, liền vươn tay về phía Châu La La.

Sau đó ôm bình sữa ở trong ngực Châu La La uống ừng ực, uống đến một nửa còn vô cùng thỏa mãn mà thở ra một hơi. Lương Hạnh thuận thế khom lưng, đem An Ngôn ôm vào trong ngực, nhưng mà ánh mắt lại rơi thẳng trên người An Khê, đáy mắt nhịn không được đau lòng.

Cô im lặng, bên tai truyền đến một tiếng thở dài nặng nề của Châu La La: “An Khê gầy đi, cậu xem nó uống gấp như vậy, sợ là ở chỗ bà cụ kia chưa từng ăn được một bữa no.”

Nói lời nói từ trong lòng, nói xong mới cảm thầy được không ồn, lặng lẽ ngước mắt lên liếc nhìn một cái, quả nhiên thấy đáy mắt Lương Hạnh tràn đầy cô đơn.

Cô bắt giác thu lại ánh mắt, định sẽ an ủi gì đó, chợt nghe người phụ nữ bên cạnh đã mở miệng trước: “Là tớ quá ngu ngốc, cho rằng lấy tắm lòng để đổi lây tắm lòng sẽ không xảy ra sai lầm.”

Bầu không khí nặng nề xuống, vẻ mặt Châu La La cứng đờ, khi đang muốn nói cái gì nữa, đột nhiên bị tiếng mở cửa phía sau cắt ngang.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK